Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 13: Trở thành kẻ địch, chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:48
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta là con gái của Tây Bắc vương, nam nhi hoàng gia mặc tình lựa chọn. Dù mặt bệ hạ, lời cũng dám , Liệt Vương điện hạ tin ?"
Thẩm Hi Hòa rũ bỏ dáng vẻ nhu thuận ốm yếu thường ngày. Giọng điệu của nàng vẫn hờ hững, nhưng đôi mắt m.ô.n.g lung như khói sương mờ ảo toát lên vẻ ngông cuồng vô tận, ngông cuồng đến mức vứt bỏ luôn cả xưng hô khiêm nhường.
Đến lạ , Tiêu Trường Doanh bình tĩnh trở . Đôi mắt đen sâu thẳm tựa màn đêm của chợt ngập tràn ý cùng sự hứng thú: "Thẩm Hi Hòa, bất kể nàng xuất hiện ở đây vì lý do gì, mục đích của nàng là gì, nàng thực sự khơi dậy hứng thú trong lòng bổn vương. Bổn vương tin thế gian nữ nhân mà bổn vương ."
"Vương gia thể buông tay ?" Ánh mắt Thẩm Hi Hòa lướt qua bàn tay của Tiêu Trường Doanh.
Ống tay áo lụa trượt xuống để lộ phần cánh tay đang quấn băng của . Đôi mắt Tiêu Trường Doanh khẽ lóe sáng, mơ hồ nhớ chuyện đêm qua, dường như ngón tay bấu chặt cổ tay non mềm của nàng. Ánh mắt thoáng dịu , liền buông tay .
Được tự do, Thẩm Hi Hòa tự nhiên thả thõng tay xuống: "Trên thế gian , tôn quý như bệ hạ cũng những thứ . Liệt Vương điện hạ, ngài hãy khắc cốt ghi tâm một câu , thần nữ chỉ một duy nhất: Thẩm Hi Hòa, định sẵn là nữ nhân mà ngài dốc cạn cả đời cũng thể nào . Điện hạ ngàn vạn đừng đặt tâm tư lên thần nữ."
Dứt lời, chẳng thèm liếc Tiêu Trường Doanh lấy một cái, nàng cất bước rời .
...
Hương đàn mộc vương vấn, khói xanh nhè nhẹ bay.
Một lớp sương mỏng phủ lên khuôn mặt trắng ngần mịn màng như ngọc ngà của Thẩm Hi Hòa, tôn lên dung mạo tuyệt sắc lúc ẩn lúc hiện, m.ô.n.g lung khiến thấu.
Mạc Viễn đẩy cửa bước , thấy Thẩm Hi Hòa bàn đang chỉnh dây đàn, dáng vẻ thong dong tự tại của nàng khiến bất giác sinh lòng kính sợ.
"Sắp xếp thỏa cả ?" Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu lên, tay khẽ gảy dây đàn, nhạt giọng hỏi.
"Khởi bẩm Quận chúa, thuộc hạ sai đưa chứng cứ đến tận tay Thái t.ử điện hạ, đảm bảo tuyệt đối sơ xuất." Mạc Viễn lập tức cúi đầu cung kính bẩm báo: "Thứ sử quận Trường Sa cũng đang đường tới, chừng nửa canh giờ nữa sẽ đến nơi."
"Trân Châu, đồ đạc thu thập đến ?" Đôi bàn tay thon dài mềm mại của Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng ấn lên dây đàn, nàng ngước mắt Trân Châu đang cung kính khép nép một bên.
"Bẩm Quận chúa, thứ thu xếp thỏa, thể khởi hành bất cứ lúc nào."
Thẩm Hi Hòa: "Truyền lệnh xuống, nửa canh giờ nữa xuất phát."
"Rõ." Trân Châu đáp lời hành lễ lui .
"Quận chúa." Đợi Trân Châu khuất, Mạc Viễn mới nhịn lên tiếng.
"Chuyện gì?" Thẩm Hi Hòa nghiêng đầu hỏi.
Góc nghiêng khẽ chuyển động ánh sáng mờ ảo, hệt như vầng trăng rằm lấp ló tầng mây dày, sáng trong thanh u tĩnh mịch.
Mạc Viễn cúi đầu thưa: "Quận chúa đem vật giao cho Thái t.ử điện hạ, dẫu thuộc hạ hết sức cẩn trọng, nhưng việc ngài cứu Liệt Vương điện hạ là thể giấu giếm. E rằng khi Thái t.ử điện hạ nhận chứng cứ sẽ ngay là do Quận chúa dâng lên. Quận chúa thì ân cứu mạng Liệt Vương điện hạ, tỏ ý giao hảo với Thái tử. Thuộc hạ lo lắng, e rằng..."
"Lo bắt cá hai tay, cuối cùng xôi hỏng bỏng ?" Mạc Viễn dám thẳng, nhưng Thẩm Hi Hòa thông tuệ nhường nào, hiểu ý : "là xem thử Thái t.ử điện hạ xứng đáng để tốn thêm công sức . Còn về phần Liệt Vương điện hạ... để hiểu lầm chẳng hơn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-13-tro-thanh-ke-dich-chang-qua-chi-la-chuyen-som-muon.html.]
Thẩm Nhạc Sơn tốn công dàn xếp vở kịch mỹ nhân cứu hùng, nhưng nàng tỏ khinh thường Tiêu Trường Doanh, khiến lúc đang đinh ninh tự mãn cho rằng nàng lạt mềm buộc chặt.
Vậy hãy đợi đến lúc phát hiện thứ đồ mà liều mạng bảo vệ cánh mà bay, thì thủ phạm là ai còn cần đoán nữa ? bằng chứng, thể gì nàng? Khi sẽ tự khắc hiểu , nàng tay chỉ vì món đồ của , chứ chẳng mảy may để tâm đến con . Sớm vạch rõ giới hạn cũng là chuyện .
"Quận chúa, nếu như , e là chúng sẽ đắc tội với Liệt Vương!" Mạc Viễn phần sốt sắng.
Thẩm Hi Hòa là con gái Tây Bắc vương, vốn dĩ can thiệp chuyện triều chính, sóng gió chốn triều đình cũng chẳng liên can gì đến nàng. Thế nhưng nàng nẫng tay bằng chứng mà Liệt Vương cực khổ giành , điều chỉ truyền một thông điệp duy nhất tới .
Rằng lưng Thẩm Hi Hòa còn kẻ khác đang cần đến món đồ ! Lại liên tưởng đến lý do Thẩm Hi Hòa kinh, chẳng khó để Liệt Vương đoán Thẩm Nhạc Sơn nhắm sẵn một vị hoàng t.ử rể hiền cho nàng...
"Trở thành kẻ địch ?" Thẩm Hi Hòa khẽ bận tâm: "Chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn."
Những ngón tay của nàng uyển chuyển gảy nhẹ lên dây đàn. Tiếng đàn u nhã, thoát tục, rỗng lặng như dòng nước trào dâng từ đầu ngón tay nàng, lòng bất chợt chìm yên bình thanh tĩnh.
Thế nhưng, Mạc Viễn và Tiêu Trường Doanh ở cách một bức tường còn kịp tận hưởng, cổ tay Thẩm Hi Hòa bất ngờ chuyển hướng. Âm điệu nháy mắt trở nên xa xăm, trầm hùng, sâu thẳm tựa tiếng chuông khánh vang rền. Khí thế bừng bừng như thiên binh vạn mã giày xéo cõi lòng, khiến căng thẳng tột độ, ngỡ như sợi dây đàn thể đứt phựt bất cứ lúc nào.
Ngay khi đang nín thở nghẹt thở, đầu ngón tay Thẩm Hi Hòa uyển chuyển lướt qua. giọng trở nên tinh tế, mềm mại mà chất chứa bi thương, hệt như khúc nghê thường của biệt ly, mang theo nỗi hoang mang vô định lan tỏa giữa trung.
Cho đến khi khúc đàn dứt, những thấy đều ngẩn ngơ hồi lâu thể hồn.
"Đàn vốn là nhã khí, thể bỏ xó." Thẩm Hi Hòa dậy, bước chân uyển chuyển kéo theo lớp váy dài thướt tha quét đất: "Cây đàn cũng giống như con . Bỏ quên lâu ngày sẽ chẳng đ.á.n.h , nếu ngày ngày bầu bạn thì càng dùng càng thuận tay. Đã lâu tấu, cuối cùng cũng chút xa lạ."
Tại viện t.ử kế bên, một kẻ thủ nhanh nhẹn lặng lẽ lẻn phòng Tiêu Trường Doanh một tiếng động, quỳ một chân xuống giường: "Vương gia, thuộc hạ đến muộn, xin Vương gia giáng tội."
Tiêu Trường Doanh đang gác một chân, một tay lót gối giường, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong tiếng đàn của Thẩm Hi Hòa ban nãy. Cổ cầm ba dải âm, thiên địa nhân tam âm sắc, hiếm ai thể nối tiếp chúng một cách liền mạch một tì vết, hòa quyện thành một thể thống nhất, lúc trầm lúc bổng, mỗi một chuyển biến đều hảo đến lạ thường.
"Đứng lên , chuyện trách các ngươi, là bổn vương bất cẩn." Hắn chinh bức đến mức đồ tay cũng thể thoát , thuộc hạ của dĩ nhiên cũng dễ dàng gì tìm : "Đồ đạc lấy về ?"
Kẻ bên lập tức rạp bái lạy: "Điện hạ, thuộc hạ theo ám hiệu của điện hạ tìm đến nơi thì phát hiện chỗ đó đào bới, đồ đạc rõ tung tích."
Tiêu Trường Doanh bỗng chốc bật dậy, màng đến vết thương đau buốt: "Ngươi cái gì?"
Tên thuộc hạ sợ hãi dập đầu thật sâu: "Đồ đạc kẻ khác nhanh chân lấy mất. Về phần là kẻ nào, thuộc hạ bất tài, vẫn điều tra ."
Nắm đ.ấ.m bất chợt siết chặt, đôi mắt đen láy của Tiêu Trường Doanh càng trở nên lạnh lẽo u ám, gằn một tiếng: "Hừ, bổn vương quả nhiên coi thường nàng ."
Tiêu Trường Doanh đột nhiên sải bước lớn rời khỏi giường, bước chân tuy lảo đảo phù phiếm nhưng gấp gáp ngoài. Nhìn thấy viện t.ử trống hoác hơn phân nửa, chẳng buồn ngó ngàng đến vị Thứ sử quận Trường Sa mới tới, chạy thục mạng đến cổng lớn.
Chỉ kịp thấy bóng dáng đoàn xe của Thẩm Hi Hòa đang xa dần. Khúc đàn ban nãy chẳng qua cũng chỉ là bình phong che đậy tiếng động chuyển đồ, tạo vỏ bọc để nàng dễ dàng biến mất trong lúc .
Bụi đất bay mịt mù theo vó ngựa kịp lắng xuống, tựa hồ rơi trọn mắt Tiêu Trường Doanh, khiến ánh của trở nên đáng sợ âm u.