Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 133: Lục sát

Cập nhật lúc: 2026-08-20 23:34:29
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cây như ý bằng ngọc là một cái bẫy thể hóa giải mà Thẩm Hi Hòa giăng cho Tôn Nữ sử.

Cái đập vỡ là đồ ngự ban thực sự. Tôn Nữ sử vốn cẩn trọng, nhưng Thẩm Hi Hòa cố ý phạt bà quỳ suốt một đêm, chính là để bà hao tổn tinh thần, còn đủ sức lực mà suy tính.

Dấu hiệu bà thấy là do Thẩm Hi Hòa cố tình để lộ cho bà xem, ngay mặt bà đập vỡ. Nếu bà biện pháp ứng đối, thì chính là tội hỏng đồ ngự ban, coi thường hoàng quyền. Nhẹ thì đ.á.n.h bằng trượng, nặng thì c.h.é.m đầu, đều xem Hựu Ninh Đế xử trí thế nào.

Còn nếu bà ứng đối, thì dù ứng đối thế nào, cũng đều là chịu nổi sự trách phạt của nàng, cậy là Nữ sử do bệ hạ phái đến, bất kính với Thẩm Hi Hòa.

thực , cách đúng đắn nhất của Tôn Nữ sử là mặc cho Thẩm Hi Hòa vu oan. Cho dù chứng cứ rành rành, nhưng trong lòng đều rõ, Thẩm Hi Hòa thể giao đồ ngự ban cho bọn họ, những rõ ràng là do bệ hạ phái đến, mới chỉ đến vài ngày, để quản lý?

Hựu Ninh Đế thấy bọn họ vu oan, cũng sẽ xử lý nhẹ .

hết tới khác, trong lúc tinh thần mệt mỏi, đưa ứng đối sai lầm nhất, khép tội cậy thể diện của bệ hạ mà bất kính với Thẩm Hi Hòa.

Đây chính là hung hăng tát mặt Hựu Ninh Đế, cũng là kết quả Thẩm Hi Hòa mong nhất.

"Bệ hạ, Chiêu Ninh ở Tây Bắc cũng là bảo bối cha nâng niu trong lòng bàn tay. Cha trung thành với bệ hạ, với Chiêu Ninh rằng, đến kinh đô cần sợ hãi, dù cho thích, bệ hạ cũng sẽ coi Chiêu Ninh như con gái ruột. Chiêu Ninh coi lời là thật."

Thẩm Hi Hòa , trong mắt tràn đầy vẻ khuất nhục ẩn nhẫn: " Chiêu Ninh tin, cung nữ bên cạnh mấy vị công chúa hầu hạ như thế ."

Các vị đại thần đều cúi đầu xuống. Bọn họ một loại ảo giác như đang lợi dụng. Vị Quận chúa hẳn là nhắm đúng thời cơ đến tìm bệ hạ, chính là để bọn họ trở thành chứng kiến, chứng kiến cảnh bệ hạ tự tát mặt .

"Là của trẫm." Hựu Ninh Đế ? Rõ ràng chịu thiệt là , nhưng vẫn hạ bồi tội với nha đầu . Dùng một loại ngữ khí dung túng dỗ dành để hóa giải sự hổ: “Trẫm , khiến Chiêu Ninh chịu ấm ức ."

"Bệ hạ định bồi thường cho Chiêu Ninh thế nào?" Thẩm Hi Hòa mở to mắt, mong đợi hỏi.

Được thôi, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối để thể hiện sự khoan dung chấp nhặt với vãn bối, bèn thuận nước đẩy thuyền, dùng thái độ của một vãn bối vô tri đáp .

Đã là do khơi mào, thì tiếp tục giả vờ cho trót, thể đột nhiên trở mặt. Hựu Ninh Đế sang sảng: "Chiêu Ninh gì?"

"Cái gì cũng thể đòi ?" Thẩm Hi Hòa cố ý tỏ vẻ xảo quyệt.

"Không trái lễ pháp, d.a.o động quốc bản, trẫm đều cho phép ngươi." Hựu Ninh Đế tỏ hào sảng.

Ánh mắt Thẩm Hi Hòa chuyển động, lạnh lẽo rơi xuống Tôn Nữ sử: "Chiêu Ninh tất cả cung nữ, nội thị đang trực trong cung đều tận mắt đ.á.n.h c.h.ế.t bằng trượng!"

Lời , mấy vị triều thần vốn đang im lặng đều hít một khí lạnh.

Tôn Nữ sử càng sợ đến ngây dại cả mặt mày. Tiền Nữ sử đang quỳ bên cạnh run như sàng gạo.

"Chuyện ..." Hựu Ninh Đế ngờ Thẩm Hi Hòa đưa yêu cầu .

Một chiêu uy h.i.ế.p bộ cung đình.

"Bệ hạ đáp ứng Chiêu Ninh từ cơ mà." Thẩm Hi Hòa sinh khí, hờn dỗi : “Bệ hạ phái hai vị Nữ sử đến hầu hạ Chiêu Ninh, vốn là vì kẻ hết tới khác bất kính với Chiêu Ninh. Thế mà bọn họ còn nô đại khi chủ. Nếu trách phạt thật nặng, còn ai coi Chiêu Ninh gì nữa?"

"Trọng phạt là đương nhiên, nhưng để bộ trong cung thấy..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-133-luc-sat.html.]

"Bệ hạ." Thẩm Hi Hòa trực tiếp tức giận cắt ngang lời Hựu Ninh Đế. Nàng bây giờ là một vãn bối kiêu căng, bệ hạ một bậc trưởng bối hiền từ, bao dung, bụng ? Nàng liền tác thành cho bệ hạ: “Chiêu Ninh mấy gặp nguy hiểm, đều thoát khỏi liên quan đến trong cung. Lần Biện đại gia suýt nữa lấy mạng Chiêu Ninh.

Chiêu Ninh từ nhỏ thể yếu, ở nơi hoang vu gió cát nắng cháy như Tây Bắc cũng thể sống đến tuổi . Vậy mà kinh đô, chân thiên tử, tụ linh huệ trạch, dưỡng nhất, Chiêu Ninh suýt nữa sống nổi qua một mùa..."

Nói đến đây, Thẩm Hi Hòa lạnh mặt: "Nếu còn cách nào để răn đe, Chiêu Ninh thật dám ở lâu nơi kinh đô. Cha tuổi ngày một cao, Chiêu Ninh còn phụng dưỡng cha lúc tuổi già, bầu bạn cùng cha những năm cuối đời."

Nói nhiều như , ý tứ chỉ hai điều: hoặc là theo nàng, hoặc là nàng về Tây Bắc.

Đây cũng là Thẩm Nhạc Sơn đưa tới, mà là kinh đô quá đáng sợ bất công, tới cũng dám ở!

Hựu Ninh Đế vốn đuối lý , đành từng bước nhượng bộ, cũng coi như tự thể nghiệm một phen tài trí ranh mãnh của Thẩm Hi Hòa.

"Bệ hạ, Tôn Nữ sử cậy việc bệ hạ ủy thác trọng trách, khi dối Quận chúa. Kẻ ác nô , nếu trượng sát, khó mà chỉnh đốn triều luật." Lúc , Trung thư lệnh Tiết Hoành : “Thần từng , trong cung ít lão bộc thích ỷ già lên mặt, lễ giáo. Phương pháp của Quận chúa, lẽ cũng thể chấn chỉnh phong khí một phen."

Vương Chính còn đang cách chức ở nhà, Môn Hạ Tỉnh do Thị lang tạm thời quyền. Dương Thị lang im lặng như gà, ông dám tranh cãi với Tiết Hoành.

Có Tiết Hoành dẫn đầu, cũng vài vị đại thần ủng hộ.

Hựu Ninh Đế bèn : "Vậy y theo ngươi . Tam Chỉ, ngươi tự ."

Cận nội thị của Hựu Ninh Đế, Nội thị giám của Nội thị tỉnh, hàm tòng tam phẩm. Ông tên là Lưu Tam Chỉ.

mà Hựu Ninh Đế tín nhiệm nhất, bộ nội thị cung nữ trong cung ai sợ ông . Sở dĩ ông tên là Tam Chỉ, là do Hựu Ninh Đế đăng cơ tự tay ban tên. Bởi vì ông một bàn tay vì Hựu Ninh Đế mà đứt mất hai ngón, chỉ còn ba ngón.

Cái tên Tam Chỉ để nhắc nhở về sự tàn tật, mà là để tất cả rằng Lưu Tam Chỉ với Hựu Ninh Đế ơn cứu mạng.

"Vâng." Lưu Tam Chỉ lĩnh mệnh lui . Ông một tiếng lệnh, liền triệu tập tất cả cung nô đến đất trống đại điện, trừ những đang trong a trực, cũng tới lượng mấy ngàn .

Trong khoảnh khắc lấp đầy bãi đất trống thể chứa hàng vạn , từng hàng từng lối thẳng tắp chỉnh tề, qua vô cùng thanh thế rộng lớn.

Thẩm Hi Hòa mang theo Hồng Ngọc và Mặc Ngọc cùng xem. Tôn Nữ sử bịt miệng, nước mắt ngừng chảy.

Lưu Tam Chỉ tay cầm phất trần, hình thẳng tắp, từ đầu sang đầu . Vừa , thong thả, nhanh chậm : "Chúng đều là nô tài, nô tài thì trung thành, nhận rõ chủ tử. Trên trong cung , nơi nơi đều là chủ tử. Chớ si tâm vọng tưởng thể cậy thế, đem những chủ t.ử khác để mắt. Nô tài hiểu kính chủ, trong cung giữ . Hôm nay mệnh bệ hạ, cho các ngươi mở to mắt cho kỹ, kết cục của kẻ nô đại khi chủ... đánh!"

Lưu Tam Chỉ xong, một tiếng lệnh vang lên, những âm thanh nặng nề vang dội, từng trượng từng trượng đều đ.á.n.h thật . Rất nhanh, lưng Tôn Nữ sử là một mảng vết m.á.u thấm . Rất nhiều cung nhân bắt đầu dám .

"Đều mở to mắt cho công công cho kỹ! Kẻ nào dám chịu cho rõ, sẽ kết cục giống như ." Lưu Tam Chỉ quát lớn một tiếng.

Cung nhân đồng loạt run rẩy. Có kẻ nhát gan run rơi nước mắt, ép buộc chính chằm chằm.

Tôn Nữ sử chính là ánh mắt của mấy ngàn con mắt như , đ.á.n.h bằng trượng cho đến c.h.ế.t.

Thẩm Hi Hòa một bên, từ đầu đến cuối mắt đều hề chớp lấy một cái.

Đánh xong trượng hình, tất cả cung nữ nội thị đều ngang qua bên cạnh Thẩm Hi Hòa, thở mạnh cũng dám.

 

Loading...