Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 14: Hương Túy Hoa
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:49
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giỏi, giỏi lắm, Thẩm Hi Hòa lắm!" Tiêu Trường Doanh mặt trầm giọng lệnh: "Chuẩn ngựa cho bổn vương!"
"Điện hạ, hiện tại ngài tiện cưỡi ngựa..." Tên thuộc hạ lên tiếng khuyên can, nhưng nhận ánh mắt sắc như d.a.o của Tiêu Trường Doanh liền lập tức sửa lời: "Quận chúa mới xuất phát, thuộc hạ sẽ chuẩn xe ngựa, nhất định sẽ đuổi kịp."
Bên , xe ngựa của Thẩm Hi Hòa mới tiến quan đạo, nàng bèn phân phó Mạc Viễn: "Liệt Vương điện hạ chắc chắn sẽ đuổi theo. Mặc dù chứng cứ, ắt hẳn sẽ tìm cớ gây khó dễ buông. Ngươi dẫn theo tiếp tục tiến về phía , để Trân Châu và Mặc Ngọc cùng đường vòng, chúng sẽ hội hợp ở ngoại ô kinh thành."
"Quận chúa..."
"Mạc Viễn, chỉ cần lời." Không để Mạc Viễn kịp phản bác, Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng buông một câu.
Mạc Viễn lập tức ngoan ngoãn dẫn theo những khác rời .
"Quận chúa, chúng thực sự đường nhỏ ?" Nhìn Mạc Viễn dám trái lệnh dẫn theo đội ngũ lớn quan đạo, Trân Châu cảm giác vị Quận chúa lạ lẫm quen thuộc dường như cố ý mượn cớ để cắt đuôi Mạc Viễn.
Chỉnh lớp áo choàng khoác vai, giọng Thẩm Hi Hòa êm ái uyển chuyển: "Trân Châu, ngươi xem cái thể yếu ớt của còn sống mấy năm nữa?"
"Quận chúa, ngài đừng suy nghĩ lung tung. Cơ thể ngài chỉ yếu hơn thường một chút thôi. Nô tỳ các quý nữ kinh đô ai nấy đều mong manh liễu rủ, còn lấy đó tiêu chuẩn của cái nữa kìa." Trân Châu vội vã an ủi.
Thẩm Hi Hòa từ nhỏ đa sầu đa cảm, là vì chứng bệnh ốm yếu bẩm sinh mang từ trong bụng .
"Hoảng cái gì, cơ thể của tự hiểu rõ."
Lúc , một cơn gió từ rặng trúc thổi tới. Tà váy và áo choàng của Thẩm Hi Hòa bay phất phơ trong gió, ngay cả mái tóc mây vấn đơn giản cũng đung đưa tỏa hương thơm nhè nhẹ. Thân hình nàng thoạt mỏng manh nhưng vững vàng, tựa như trúc xanh bám rễ sâu đất, kiên cường vô bỉ.
"Chúng đến Lạc Dương ." Thẩm Hi Hòa thong thả hít một dài, dường như luồng sinh khí thanh khiết mang theo gió từ rừng trúc khiến nàng cảm thấy vô cùng khoan khoái.
"Tại đến Lạc Dương?" Trân Châu hiểu. Dù cũng tiện đường, nhưng lộ trình ban đầu của bọn họ là vòng qua Lạc Dương để tiến thẳng tới kinh đô.
"Tới đó ngươi sẽ rõ."
Thẩm Hi Hòa giải thích nhiều, Trân Châu cũng dám hỏi thêm. Quận chúa hiện tại thích những kẻ tọc mạch dông dài.
Sức khỏe Thẩm Hi Hòa , dù Trân Châu tận tình chăm sóc, khi bọn họ đến huyện Y Dương thuộc phủ Lạc Dương cũng là nửa tháng .
Đến nơi, bọn họ tìm một khách điếm nhất để tá túc, nhưng ngờ tình cờ chạm mặt Bộ Sơ Lâm.
"Quận chúa hài lòng với món quà tặng ?" Bộ Sơ Lâm thẳng thừng bước nhã gian của Thẩm Hi Hòa, thản nhiên xuống ngay sát bên nàng như quen từ lâu.
Thẩm Hi Hòa mặt đổi sắc bật dậy, suýt chút nữa khiến chiếc ghế đẩu lật nhào. May mà Bộ Sơ Lâm võ nghệ cao cường kịp thời giữ thăng bằng.
Nhìn Thẩm Hi Hòa né sang một bên, Bộ Sơ Lâm gác một chân lên đầu ghế bên : "Quận chúa lật mặt nhanh như lật sách ."
"Nếu , ngươi e rằng khó thoát khỏi tội danh ám sát hoàng tử."
Món nợ ân tình mà Bộ Sơ Lâm nhắc tới là chứng cứ Tiêu Trường Doanh khổ công giành . Bộ Sơ Lâm bám theo Tiêu Trường Doanh đến tận quận Trường Sa. Mục đích của nàng cũng là để chứng cứ lọt tay , còn ý đồ sâu xa đằng Thẩm Hi Hòa đào sâu.
Ngày hôm đó Bộ Sơ Lâm hành động đơn độc, liều lĩnh xuất hiện cứu Tiêu Trường Doanh thì thể nào bại lộ, bởi lúc đó sự góp mặt của ít thế lực khác. Sự xuất hiện của Thẩm Hi Hòa cùng đội tinh binh Tây Bắc mới đủ sức khiến những kẻ rút lui. Nếu đổi là Bộ Sơ Lâm, nàng chỉ con đường c.h.ế.t!
Liếc vẻ mặt sững sờ của Bộ Sơ Lâm, Thẩm Hi Hòa chậm rãi nhả từng chữ: "Cho nên, ngươi trả ân tình cho , mà là cứu mạng ngươi, đồng thời tiện tay giúp ngươi một việc. Tính , ngươi nợ hai ân tình và một mạng sống."
Bộ Sơ Lâm chẳng gì bỗng chốc ôm một đống nợ: "..."
"Uống ngụm nước tĩnh tâm ." Thẩm Hi Hòa đẩy một ly nước về phía Bộ Sơ Lâm.
Bộ Sơ Lâm vẫn kịp hồn lối tư duy cướp cạn của Thẩm Hi Hòa, cứ thế bưng ly lên uống cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-14-huong-tuy-hoa.html.]
"Trong nước độc."
Bộ Sơ Lâm tay cầm ly rỗng: "..."
Nuốt khan một cái, Bộ Sơ Lâm nửa tin nửa ngờ: "Đừng đùa nữa..."
Thẩm Hi Hòa rót một ly đẩy sang: "Thuốc giải."
Bộ Sơ Lâm vội vàng bưng lên uống sạch. Nàng còn kịp đặt ly xuống, giọng âm u của Thẩm Hi Hòa vang lên: "Miệng ly độc."
Bộ Sơ Lâm: "..."
Trái tim nàng chút chịu nổi sức ép. Tuyệt sắc thiếu nữ đang dịu dàng mặt nàng đây, thực chất còn đáng sợ hơn cả ác quỷ La Sát.
Bắt gặp tia hoảng sợ xẹt qua nơi đáy mắt Bộ Sơ Lâm, Thẩm Hi Hòa tiếp tục rót một ly: "Đây mới là t.h.u.ố.c giải."
Lần Bộ Sơ Lâm chằm chằm ly đang sóng sánh, chần chừ mãi dám nhúc nhích.
"Chỉ là t.h.u.ố.c giải thôi."
Bộ Sơ Lâm xoáy Thẩm Hi Hòa một hồi lâu mới lẳng lặng bưng ly lên, nhắm mắt nốc cạn!
Đợi đến khi nàng đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, Thẩm Hi Hòa mới khẽ hỏi: "Có thấy tay chân bủn rủn ?"
Bộ Sơ Lâm lập tức vận khí, đồng t.ử liền co rụt , giơ ngón tay run rẩy yếu ớt chỉ thẳng Thẩm Hi Hòa: "..."
Đôi mắt Thẩm Hi Hòa lấp lánh lưu quang, ánh rơi xuống chiếc lư hương đang tỏa khói trắng lượn lờ bên cạnh.
Lư hương lưu ly nạm đồng hình hạt lựu, sáng bóng rực rỡ, tinh xảo tuyệt luân, thứ đồ đắt giá thế dĩ nhiên thể do khách điếm chuẩn .
Nhìn Bộ Sơ Lâm đang say sẩm mặt mày, giọng Thẩm Hi Hòa thanh tao dịu dàng: "Đã sớm nhắc ngươi về Hương Vãn Ngọc Nữ Nhi mà ngươi chịu đổi. Ngươi tưởng rằng từ nên hôm đó chỉ là cố vẻ huyền bí ? Người thường đúng là ngửi , nhưng thường. Ngươi hễ gần là ngửi thấy, càng tới gần hương càng nồng. Vừa phát giác ngươi tới gần, liền cho ngay hương liệu."
Hoa Túy là một loài hoa tuyệt , tỏa hương thơm ngào ngạt, nhưng sinh vật sống hễ hít chắc chắn sẽ rơi trạng thái say lịm . Nàng và Trân Châu đều túi hương mang vị t.h.u.ố.c tương khắc với Hương Túy Hoa giúp tỉnh táo nên dĩ nhiên .
Bịch một tiếng, Bộ Sơ Lâm gục ngã xuống bàn, nhưng đôi mắt vẫn mở thao láo, mơ màng mà tràn đầy cam phẫn trừng mắt Thẩm Hi Hòa.
"Trân Châu." Thẩm Hi Hòa gọi một tiếng.
Trân Châu tháo túi hương bên hông để sát mũi Bộ Sơ Lâm, đồng thời dập tắt lư hương.
Một mùi hương thanh lương từ túi hương tỏa , Bộ Sơ Lâm dốc hết sức bình sinh để hít lấy hít để. Từng làn hương xông thẳng lên não bộ giúp nàng dần hồi phục ý thức và sinh lực.
"Chiêu Ninh Quận chúa nổi danh ốm yếu thuần lương, hôm nay quả thực khiến mở rộng tầm mắt." Hồi lâu mới khôi phục , Bộ Sơ Lâm lập tức bật dậy đối diện Thẩm Hi Hòa, trong mắt tăng thêm mấy phần cảnh giác.
"Kẻ tám lạng nửa cân thôi." Thẩm Hi Hòa hứng thú buôn chuyện tào lao với nàng : "Nói , tìm vì việc gì?"
"Chiêu Ninh Quận chúa đúng là đau lòng mà." Bộ Sơ Lâm ôm ngực, vẻ đau đớn tột cùng: "Ta quả thực mang trọn trái tim chân thành đến tìm ngài đấy."
Cặp mắt đen như hắc diệu thạch của Thẩm Hi Hòa khẽ chuyển, ánh mắt phẳng lặng như giếng nước c.h.ế.t khóa chặt lấy Bộ Sơ Lâm.
Tim Bộ Sơ Lâm giật thót, vội vàng giơ tay đầu hàng: "Ấy đừng... Ta đến tặng quà, tặng quà..."
Dứt lời, nàng vỗ tay ba tiếng, cánh cửa sổ bật mở, một ném tuột trong. Lăn lông lốc vài vòng, mớ tóc tai rũ rượi, khuôn mặt kẻ đó lộ .
Ánh mắt Trân Châu lạnh lẽo hẳn : "Linh Lung!"