Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 142: Hiện tại nói cho nàng biết là hạ sách tồi nhất
Cập nhật lúc: 2026-08-20 23:34:38
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa từ sáng sớm nhận hộp đồ ăn. Hộp đồ ăn xuất từ Đông cung, mỗi món đều tinh xảo thơm ngon. Thiên Viên gì nhiều, chỉ đây là do điện hạ dặn dò đưa tới. Thẩm Hi Hòa cũng trực tiếp nhận lấy và thực sự dùng.
“Quận chúa, dựa theo lời dặn dò mà chằm chằm, gần đây thương đội nào vận chuyển bất kỳ hàng hóa gì với lượng lớn lên kinh cả.” Mạc Viễn mấy ngày nay Thẩm Hi Hòa phái theo dõi các thương đội.
Thẩm Hi Hòa từ khi Tiêu Hoa Ung là truy hồi thu lương, định cất giấu chỗ thu lương đó và nhắm Hộ bộ, nàng liền đoán Tiêu Hoa Ung gì. Đó là khiến cho bệ hạ bắt kẻ trộm bắt ngay của chính .
Vậy thì thu lương truy hồi nhất định vận chuyển về. Đường thủy đường bộ, Thẩm Hi Hòa đều thả nhãn tuyến theo dõi. Tiêu Hoa Ung đều về kinh , những thứ hẳn là cũng nên theo cùng đến mới .
“Gần đây chuyện gì khác thường ?” Thẩm Hi Hòa cửa sổ, hàng mi rủ xuống chậu cây bình trọng cảnh mặt.
Mạc Viễn cẩn thận hồi tưởng: “Không chỗ nào khác thường ạ.”
Thẩm Hi Hòa vươn tay . Đầu ngón tay nàng tròn trịa, bởi vì thể suy nhược nên móng tay cũng ít vài phần hồng hào tươi nhuận, mà là một màu trắng như ngọc lạnh. Những chiếc móng cắt tỉa gọn gàng, nhuộm đan khấu, sáng bóng trắng muốt, khẽ khàng gảy nhẹ phiến lá bình trọng.
“Nhất định là chuyện khác với ngày thường, chỉ là ngươi nghĩ mà thôi.” Thẩm Hi Hòa : “Không bằng ngươi đến Cô Độc Viên hỏi thăm một chút xem .”
Mạc Viễn cũng , y rốt cuộc bỏ qua điều gì. Y lập tức tự đến Cô Độc Viên.
Nơi chuyên thu nhận những đứa trẻ vứt bỏ, thất lạc nhân đều qua đời. Có vài đứa là vì bệnh tật hoặc tàn tật, vài đứa bắt cóc bán mà tra nhân ở .
Thẩm Hi Hòa bao giờ lên chùa cầu phật quyên dầu vừng, nhưng nàng sẽ bốn mùa đổi mà tặng y phục, đồ ăn cho những đứa trẻ nơi . Ở Tây Bắc , tới nơi cũng như thế, chỉ là từng lưu danh.
Mạc Viễn tới đây cũng cải trang một phen, Thẩm Hi Hòa đưa tới áo ấm chuẩn sẵn. Kinh đô sắp đông .
Đợi đến khi Mạc Viễn trở về, mặt đầy vẻ thể tin nổi: “Quận chúa, ngóng từ bọn trẻ thì gần đây hình như nhiều đám tang hơn.”
thực Mạc Viễn cũng gặp qua một hai đám tang. mỗi ngày đều thành , mỗi ngày đều qua đời, việc hỉ sự tang sự vốn là chuyện thường tình.
“Chỉ là hai ngày gần đây nhiều hơn mấy đám, còn hôm qua và hôm nay thì .” Vậy thì mới vài đám tang? Cho dù trong quan tài là lương thực, cũng chứa nổi mấy chục thạch lương thực. Số mất cắp lên tới mấy trăm thạch mà!
“Vì vận chuyển bộ thành?” Thẩm Hi Hòa nhẹ hỏi ngược : “Chỉ cần chừng mười mấy thạch lưu chứng cớ, cái cớ để triệt để điều tra là . Các vị đạt quan hiển quý trong triều đình, ai mà chẳng vài cái trang viện ở ngoài thành chứ?”
“Ngươi hãy thử tra một chút xem Hộ bộ Thượng thư cùng vợ con ông tên trang viện nào . Chỉ cần lưu tâm hơn một chút, thế nào cũng sẽ phát hiện.” Thẩm Hi Hòa phân phó.
“Vâng.” Mạc Viễn nhận lệnh hỏi: “Nếu phát hiện, chúng …”
“Phát hiện thì báo cho là ở chỗ nào, cần thiết hành động thiếu suy nghĩ. Chuyện của can thiệp, chuyện của cũng nhúng tay.” Thẩm Hi Hòa cảm thấy thế là một loại tôn trọng lẫn .
Ngay tối hôm đó Mạc Viễn thu hoạch. Sáng sớm Thẩm Hi Hòa dậy, y liền tới bẩm báo. Thẩm Hi Hòa xong bèn : “Việc , đến đây là dừng. Ngươi cứ nghỉ ngơi cho mấy ngày . Vài hôm nữa, chúng cũng diễn cho điện hạ xem một vở kịch.”
Đợi Mạc Viễn lui , Thẩm Hi Hòa bầu trời mây dày che phủ, khẽ than một tiếng: “Trời sắp đổi .”
Đợi suốt nửa canh giờ, tưởng rằng trời sắp mưa, mà mặt trời ló rạng. Thẩm Hi Hòa liền dẫn theo Bích Ngọc tiến cung thêm nữa.
Sáng sớm hôm nay, tin tức Tiêu Hoa Ung tỉnh truyền khỏi cung. Về tình về lý, nàng nên đến thăm hỏi một phen.
Thái t.ử tỉnh , Đông cung bớt đám Thái y túc trực, Thái hậu cũng về cung của , Đông cung trở nên thanh vắng hơn vài phần.
Thẩm Hi Hòa gặp Tiêu Hoa Ung, luôn cảm thấy gầy nhiều, bèn quan tâm hỏi một câu: “Sức khoẻ thể điện hạ đỡ hơn ?”
“Quận chúa nhọc lòng quan tâm , chỉ là chút mệt mỏi thôi.” Tiêu Hoa Ung ôn hòa đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-142-hien-tai-noi-cho-nang-biet-la-ha-sach-toi-nhat.html.]
“Hôm nay tới tìm điện hạ, chỉ một việc nhờ.” Thẩm Hi Hòa khẽ gật đầu.
Tiêu Hoa Ung liền : “Quận chúa xin cứ .”
“Không điện hạ còn chén hương gỗ mây thực nào ?” Thẩm Hi Hòa trong mắt ngậm ý : “Lần điện hạ tặng Chiêu Ninh một cái. Chiêu Ninh thấy pho tượng đó vài phần hao hao giống , nghĩ tới cha con cách xa hai nơi, bèn đem tặng cho cha, để an ủi nỗi nhớ nhung của cha.
Không ngờ a , Chiêu Ninh thiên vị. Chiêu Ninh đành mặt dày tới tìm điện hạ hỏi thăm một chút.”
Tiêu Hoa Ung:…
Sống đến từng tuổi, Tiêu Hoa Ung từng khoảnh khắc nào như lúc , buồn bực nghẹn thở!
Vốn tự nhận công phu diễn kịch cao siêu, Tiêu Hoa Ung ngờ một ngày nụ mặt duy trì nổi!
“Khụ khụ khụ khụ…” Thiên Viên chợt ho lên một tràng dữ dội. Y nhịn quá vất vả, mà tự sặc đến thở nổi.
Vừa chạm ánh mắt như như của Thái t.ử điện hạ, Thiên Viên càng ho dữ hơn.
“Tào thị vệ ?” Thẩm Hi Hòa quan tâm hỏi một câu.
Thiên Viên ho đến mắt nổ đom đóm, hồi lâu mới quỳ xuống tạ tội: “Thuộc hạ thất lễ .”
“Lui xuống tìm Thái y, khám cho kỹ .” Tiêu Hoa Ung mặt biểu cảm phân phó.
Tiêu Hoa Ung là tướng mạo uy nghiêm bẩm sinh. Lúc trông ôn hòa thanh nhã, còn lúc , cần cố ý biểu lộ sự tức giận lạnh lùng, cũng khiến cảm thấy sợ hãi khó tả.
Sự chen ngang của Thiên Viên khiến Tiêu Hoa Ung đang nghẹn lòng lấy tinh thần. Hắn đầu tiên từ chối yêu cầu của Thẩm Hi Hòa: “Thật may, ở đây chỉ một cái.”
Thẩm Hi Hòa cũng định cố ép, chỉ tới hỏi thăm một phen. Dù trân bảo trong hoàng cung cũng nhiều, nàng cũng bỏ giá cao thả tin bên ngoài, nhưng tới nay vẫn hồi âm.
Sau đó, thái độ của Tiêu Hoa Ung rõ ràng trở nên lạnh nhạt hơn vài phần. Thẩm Hi Hòa đoán đại khái là vui vì nàng đem đồ tặng tặng cho khác. Thẩm Hi Hòa cũng giải thích nhiều. Đó là đồ mừng khai trương lâu của nàng, loại hạ lễ đem tặng cũng là chuyện bình thường.
Nàng cũng nán để tự chuốc lấy sự khó chịu, chuyện thêm một lát liền dậy cáo từ. Tiêu Hoa Ung cũng giữ .
Mãi đến khi Thẩm Hi Hòa , mới nắm chặt chiếc chén gỗ mây thực khác – chiếc khắc hình tượng của – sắc mặt trầm xuống.
Buồn bực một hồi lâu, mới tự giễu một tiếng: “Ta đúng là trở nên yếu đuối từ bao giờ .”
Với tính cách như nàng , hành động thực sự là chuyện bình thường. Nếu ngay cả chuyện mà cũng tức giận, thì chẳng sẽ nàng chọc cho tức c.h.ế.t thật ?
“Điện hạ chuyện tuyết liên cho Quận chúa ?” Thiên Viên thấy Tiêu Hoa Ung nguôi giận, lúc mới dám lên tiếng.
“Hiện tại cho nàng là hạ sách tồi nhất.” Tiêu Hoa Ung cúi đầu chăm chú chiếc chén của : “Chỉ khiến nàng tự nhiên, khiến nàng thoái lui. Cho dù thoái lui, nàng cũng sẽ tìm cách khác để trả phần tình .”
Hắn sẽ cho nàng lúc . Hắn sẽ đợi đến khi nàng bắt đầu coi trọng , để cho khác giáng cho nàng một đòn trí mạng tim.
Hắn ép nàng hồi đáp, là vì từng lên kế hoạch sẽ sự hồi đáp của nàng.
Nếu trái tim lạnh giá, sẽ dùng cách để hâm nóng cho nàng. Nếu tim, sẽ đem tim chia một nửa, như gió xuân mưa bụi lặng lẽ nhét thể nàng!
Đặt chén gỗ mây thực lên mặt bàn mặt, bàn tay còn quấn băng chỉ còn ba ngón của đặt lên : “Sớm muộn gì, cũng bắt nàng tự đòi nó về.”