Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 143: Thái tử điện hạ rất dễ dỗ dành
Cập nhật lúc: 2026-08-20 23:34:39
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quận chúa, hình như điện hạ chút vui?” Bích Ngọc thấp giọng .
Không hiểu , Bích Ngọc chút kinh hãi. Đây là đầu tiên nàng thấy dáng vẻ xa cách lạnh nhạt của vị Thái t.ử điện hạ vốn ôn hòa nho nhã thanh quý. Người hề một lời nặng nề cao giọng, chỉ là lời ít vài phần, nét mặt thu liễm vài phần, mà khiến bất giác thấy nặng lòng.
“Không vui ?” Thẩm Hi Hòa để ý : “Thì chứ?”
“Sau …” Bích Ngọc rõ Thẩm Hi Hòa để tâm tới tình cảm nam nữ. Sau dù thực sự thành hôn cùng Thái t.ử điện hạ, nàng cũng sẽ để ý Thái t.ử điện hạ sủng ái .
Chỉ là nàng cảm thấy Thái t.ử điện hạ mưu trí hơn , liệu ghi hận trong lòng, vì thế mà gây bất lợi cho Quận chúa .
“Tâm hung của Thái t.ử điện hạ đến nỗi hẹp hòi như .” Thẩm Hi Hòa hiểu nỗi lo của Bích Ngọc.
Nếu chỉ chút lòng đó, thì chẳng cục diện ngày hôm nay, cũng thể ẩn nhẫn mai phục tới tận bây giờ.
“Không cần lo lắng, chẳng qua là đang thẳng thắn với mà thôi.” Trên môi Thẩm Hi Hòa lóe lên một tia ý .
Bọn họ từng thăm dò lẫn . Sau khi thăm dò mà vẫn đạt thành nhận thức chung, thì bắt đầu phô bày bản thôi. Thái t.ử điện hạ chẳng cũng đang từng chút từng chút bộc lộ đó ? Nàng đây chẳng qua là đầu đào báo lý, để sớm rõ nàng là diện mạo như thế nào.
Nếu khi thẳng thắn với mà vẫn còn nguyện ý kết mối liên lý, thì đôi bên cùng lợi, đôi bên tín nhiệm, nâng đỡ mà . Như , chí ít là khi bọn họ còn chung mục tiêu và kẻ địch, bọn họ sẽ dễ dàng khác ly gián mà rút đao chĩa .
Còn đợi đến khi đại cục định, liệu nhân tâm đổi , lợi ích tương xung, đến lúc đó phân cao thấp một trận cũng muộn.
Thẩm Hi Hòa tới cửa cung, bỗng thấy từ xa một ảnh gầy gò dài thượt bên cạnh xe ngựa. Người đó mặc một bộ trường bào mới tinh màu xanh biếc, đai ngọc thắt lưng, càng nổi bật hình thẳng như cây trúc.
Hựu Ninh Đế võ góc cạnh, các nương nương hậu cung đều là phì yến sấu, công chúa và hoàng t.ử một ai dung mạo xuất chúng.
Thập nhị hoàng t.ử Tiêu Trường Canh cũng . Khuôn mặt còn non nớt, nhưng mày kiếm mắt thấy hình hài ban đầu, đôi đồng t.ử càng ẩn chứa thần thái, tuyệt vật trong ao thường.
“Quận chúa.” Tiêu Trường Canh tiến lên, ôm quyền thi lễ: “Ngày đó đa tạ Quận chúa bảo vệ. Trường Canh vật gì đáng giá. Đây là một cuốn hương phả do mẫu để . Mẫu cực kỳ yêu thích điều chế hương, cũng chút tâm đắc, mong Quận chúa chớ chối từ.”
Tiêu Trường Canh từ trong tay viên nội thị theo cẩn thận lấy một cuốn sách ố vàng, góc quăn , đưa cho Thẩm Hi Hòa.
Sinh mẫu của Tiêu Trường Canh xuất từ thế gia điều chế hương. Cuốn “Hương Lục” là tập đại thành của cả một đời nghiên cứu, là thứ mà tất cả những ai yêu thích hương liệu đều mong mỏi . Thẩm Hi Hòa cũng ngoại lệ.
“Điện hạ cần như thế. Ngày đó cũng là vì điện hạ.” Thẩm Hi Hòa từ chối thẳng thắn và dứt khoát. Nói xong, nàng hướng Tiêu Trường Canh chậm rãi thi lễ, thẳng về phía xe ngựa.
Đồ vật nàng động lòng đến mấy, cũng thể cùng Tiêu Trường Canh giao dịch, nhưng tuyệt đối sẽ nhận tặng.
Ít nhất là khi nàng đổi ý định kết minh cùng Tiêu Hoa Ung, nàng sẽ bất kỳ sự qua khó phân rõ nào với bất kỳ ai khác.
Tiêu Trường Canh thẳng tại cửa cung, mục tiễn xe ngựa xa. Tên nội thị phía mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Điện hạ, Quận chúa cũng chẳng khác gì những khác. Nàng cũng coi thường điện hạ…”
Lời của nội thị còn hết, Tiêu Trường Canh ném tới một ánh mắt lạnh băng. Hắn vội vàng cúi đầu xuống.
Tiêu Trường Canh nữa về hướng xe ngựa của Thẩm Hi Hòa khuất bóng, khẽ mím môi nở một nụ : “Nàng giống.”
Nàng là khác biệt. Ánh mắt nàng một tia khinh thị, một tia gì khác biệt so với khi khác.
Nàng nhận lễ của , vì nàng cảm thấy là một hoàng t.ử sủng ái, đáng để lui tới. Cậu tin rằng, một thể kinh doanh hai tòa hương lâu, thể vì tượng Phật ở chùa Tướng Quốc mà điều chế hương, nhất định là một yêu thích hương liệu.
Cuốn “Hương Lục” nàng động tâm, nhưng nàng nhận. Sự nhận là cự tuyệt còn níu kéo, mà là dứt khoát quả quyết.
Điều lên phẩm chất của nàng là hư ngụy, giấu điều gian dối, hơn nữa tính cách cương cường, năng lực tự chủ cực kỳ , mới thể đối với thứ yêu thích mà mặt đổi sắc từ chối như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-143-thai-tu-dien-ha-rat-de-do-danh.html.]
Nghĩ thế, trong đáy mắt đen trắng rõ ràng của Tiêu Trường Canh càng thêm vài phần tán thưởng.
“Thập nhị , lâu hơn nữa, đó cũng là thuộc về .” Một giọng lạnh lẽo vang lên từ phía .
Tiêu Trường Canh đầu , bèn đối diện với ánh mắt mấy thiện cảm của Tiêu Trường Doanh.
Cậu mặt đổi sắc, mỉm tiến lên hành lễ : “Bái kiến Cửu ca.”
Tiêu Trường Doanh khẩy một tiếng: “Thập nhị cần giả bộ thành con cừu non ngoan ngoãn mặt a gì.”
“Cửu a vì giận dữ ?” Vóc dáng Tiêu Trường Canh chỉ cao tới vai Tiêu Trường Doanh, nhưng văn chất bân bân, khí chất sạch sẽ thanh liệt, hề tỏ yếu thế: “A chỉ là cảm tạ ân tình giúp đỡ của Quận chúa mà thôi.”
“Giúp đỡ?” Tiêu Trường Doanh vòng quanh nửa vòng, ánh mắt tràn đầy vẻ dò xét lạnh lẽo: “Là giúp đỡ, là mưu tính kỹ càng?”
Tiêu Trường Canh liền đáp: “A hiểu Cửu a ý gì?”
“Không hiểu?” Tiêu Trường Doanh khóe môi nhếch lên, đáy mắt lộ vẻ giễu cợt: “Vẫn chúc mừng Thập nhị triều nghị chính.”
Tiêu Trường Canh mười bốn, nhưng Hựu Ninh Đế dường như quên mất . Nhờ một phen náo loạn của Thẩm Hi Hòa, Hựu Ninh Đế tiện ngơ nữa. Những thứ một hoàng t.ử nên , đều đủ cả.
“Đa tạ Cửu ca. A mới nghị chính, còn nhiều điều hiểu, mong Cửu a chỉ bảo nhiều hơn.” Tiêu Trường Canh cúi thấp mày, thuận mắt.
Đây quả thực là một ôn thuần như thể chút tì khí nào. Mặc kệ thế nào cũng khơi dậy nổi một tia cảm xúc của . Tiêu Trường Doanh thích loại đặc biệt giỏi ngụy trang như : “Thập nhị , a cho một lời chỉ bảo đầu tiên.”
Tiêu Trường Canh liền : “Cửu a xin mời .”
“Cách xa nàng . Lần nàng so đo với , là may mắn. Nếu còn , dù nàng so đo, cũng sẽ lột da , để xem rốt cuộc là cái bộ dạng xí thế nào.” Tiêu Trường Doanh lạnh giọng cảnh cáo xong, bèn sải bước rời .
“A cung tiễn Cửu ca.” Tiêu Trường Canh vẫn chu lễ nghi. Dù cho ảnh của Tiêu Trường Doanh biến mất, cũng hề lộ một tia phẫn uất nào.
Chuyện xảy ở cửa cung, thể qua mắt tai mắt của Tiêu Hoa Ung. Ngay khi Thiên Viên chuẩn tinh thần đón nhận cơn thịnh nộ như sấm sét của Thái t.ử điện hạ, thì thấy trong giọng của Tiêu Hoa Ung ẩn chứa ý : “Nàng thực sự từ chối cuốn “Hương Lục” mà Thập nhị đưa ?”
Thiên Viên: ???
Trọng điểm ? Trọng điểm chẳng là Thập nhị điện hạ mượn cớ để cận với Quận chúa ?
Trọng điểm chẳng là Cửu điện hạ ghen tuông nổi giận, cảnh cáo Thập nhị điện hạ ?
“Vâng ạ.” Thiên Viên mặt đầy vẻ khó hiểu, vội vàng gật đầu. Trực giác khiến y thuận miệng bồi thêm một câu: “Quận chúa cũng thèm thêm một cái.”
Vừa nãy còn tức giận đến mặt lạnh tanh, điện hạ bỗng chốc như dỗ dành, nụ còn thoáng thêm vài phần ngọt ngào: “Trong lòng nàng , quả nhiên là độc nhất vô nhị.”
Thiên Viên: …
“Nàng từng từ chối đồ tặng.” Tiêu Hoa Ung tâm trạng .
Thiên Viên: …
Miệng há khép , Thiên Viên đem lời nghẹn trong lòng: Quận chúa bằng lòng nhận đồ của , đại khái là vì điện hạ là mục tiêu của . Còn chuyện nhận đồ của khác, thì chẳng liên quan gì tới tình ý, đại để là vì phẩm hạnh Quận chúa đoan chính thôi.