Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 147: Nàng tựa như đóa Đa Già La mà hắn yêu nhất

Cập nhật lúc: 2026-08-21 00:25:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quận chúa tính kế lòng .” Thiên Viên tranh thủ tán thưởng, bây giờ khen Quận chúa, còn khiến Thái t.ử điện hạ sảng khoái hơn cả khen chính .

“Không, nàng là tính toán lòng .” Tiêu Hoa Ung bầu trời xám xịt, tâm trạng đặc biệt sáng sủa: “Nàng chỉ cần nàng đẩy một cái, bèn thể đuổi kịp bước chân nàng.”

Đôi đồng t.ử chỉ thấy ba màu đen trắng xám càng lúc càng u thâm, ngưng tụ ánh bạc sắc bén. Ý bên khóe môi lan tỏa theo ánh sáng, thẩm thấu đáy mắt , nốt ruồi đuôi mắt mang vạn phần phong tình.

Đoán Đổng Tất Quyền chuyện chắc chắn dám gióng trống khua chiêng, dám để kẻ thù chính trị , cũng dám dễ dàng nhận tội với Bệ hạ. Dù lão gan gặp, cũng sẽ khiến Đổng Tất Quyền thể thốt lời . Từ đó sự dẫn dắt của kẻ tâm, lão sẽ nước cờ hiểm, mưu đồ lấp l.i.ế.m qua mắt, bước một chân cửa quỷ.

“Chỗ Triệu Tú Sứ…” Lần xem như hy sinh Triệu Tú Sứ .

“Bệ hạ chỉ là trút giận cửa ải thôi, vốn phạm lớn, để tránh mặt lúc mới là . Đợi chuyện xong xuôi, Bệ hạ sẽ nhớ đến sự thẳng thắn cương trực và tấm lòng trung thành của . Triệu hồi trở , sẽ càng trọng dụng hơn.”

Hắn tốn bao tâm huyết mới sắp đặt một tâm phúc trong Tú Y Sứ, thể dễ dàng tổn thất?

Triệu Chính Hạo lúc tự thú vài chuyện phong nguyệt nhỏ nhặt, Bệ hạ sẽ giận thể đảm đương đại sự, đợi khi bình tĩnh , sẽ cảm thấy tính tình chân thật, điểm yếu, và trung thành với quân chủ.

Đợi đến khi Đổng Tất Quyền dò hỏi rõ tại Triệu Chính Hạo khiến Bệ hạ giận dữ đến thế, chỉ vì Triệu Chính Hạo lợi dụng danh nghĩa Tú Y Sứ tranh giành tình nhân với một kỹ nữ, lão sẽ càng dám gặp Bệ hạ để lỗ hổng của Hộ bộ, lão sẽ lo sợ rơi đầu ngay lập tức.

Đằng nào cũng là c.h.ế.t, từ từ tính toán lẽ còn một đường sống, tại đ.á.n.h cược một phen chứ?

“Quận chúa thật sự giúp một tay lớn, vốn tưởng cần tốn thêm vài ngày mới thể bẫy Đổng Tất Quyền.” Đây là đầu tiên Thiên Viên đích cảm nhận thủ đoạn ngang tài ngang sức giữa Thẩm Hi Hòa và Thái t.ử điện hạ: “Có thể thấy, Quận chúa là hướng về phía Điện hạ.”

Tiêu Hoa Ung , cây Bình Trọng thẳng tắp lá rụng lả tả, đáy mắt ý đậm đà tan.

Miệng Thẩm Hi Hòa đối với tầm thường, nhưng trong lòng tỉnh táo vô cùng. Thẩm Hi Hòa giúp , lý do ba: Một là nàng cũng động Hộ bộ Thượng thư; Hai là để giúp đỡ Bộ Sơ Lâm, ừm, hoặc là nhân cơ hội đổi lấy lợi ích từ chỗ Bộ Sơ Lâm.

Ba là nàng đang dùng trí tuệ của cho , nàng thể hiểu chiêu thức của , hơn nữa chỉ cần tùy ý một nét bút, bèn thể khiến bố cục của hảo hơn, hoặc cũng thể khiến thua cuộc diện.

“Nàng chúng giấu lương thảo mùa thu ở nơi nào.” Tiêu Hoa Ung khẽ , tiếng độc đáo lộ vẻ vui sướng động lòng .

Là giúp đá Đổng Tất Quyền lưới, đầu giúp Đổng Tất Quyền phá giải bố cục của , đều trong một ý niệm của nàng.

Thiên Viên nổi nữa, lầm bầm một tiếng: “Quận chúa, thật sự khiến sinh sợ…”

“Sinh sợ?” Tiêu Hoa Ung nụ càng sâu, khẽ lắc đầu: “Vẻ của nàng, càng càng sinh vui.”

Chưa từng một nữ t.ử nào mang đến cho nhiều bất ngờ như thế, khiến cho rằng thấy tất cả của nàng, nàng bày tỏ thêm nhiều phong thái, khiến ngưỡng mộ thôi, chìm đắm dừng, khó lòng thoát .

Tiêu Hoa Ung tỉnh táo rõ, đối với nàng là từ bất ngờ, ngạc nhiên đến hiếu kỳ, thú vị, đến ngưỡng mộ, tán thưởng, cuối cùng là kinh diễm và mê đắm.

“Giống như Đa Già La… chẳng cần đốt cũng thơm.” Tiêu Hoa Ung khẽ: “Hương thơm nồng nàn thuần hậu, kéo dài tan.”

Trầm hương thanh mát, trầm hương tầm thường chỉ thể lảng vảng nơi cánh mũi, loại khá hơn thể thấm sâu khoang mũi, loại ưu việt hơn thể tỏa hương đến tận cổ họng, chỉ Đa Già La, hương thơm thể xuyên thấu từ khoang mũi đến cổ họng, truyền thẳng đến nơi sâu nhất của lồng ngực, mang đến cho cú sốc rung động tâm thần.

Lòng bàn tay Tiêu Hoa Ung ấn lên n.g.ự.c : “Hương của Đa Già La đắng trong ngọt, ngọt trong đắng, cũng cực kỳ giống…”

Đắng và ngọt, chỉ cần là xuất phát từ nàng, đều cam tâm tình nguyện thu nhận lòng: “Đắng thì xem như t.h.u.ố.c quý, ngọt thì là mứt quả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-147-nang-tua-nhu-doa-da-gia-la-ma-han-yeu-nhat.html.]

Thiên Viên: …

Điện hạ, ngài cứ thẳng Quận chúa cái gì cũng , đến mức văn vẻ thế , thoải mái.

Chỉ dám phê bình trong lòng, Thiên Viên thức thời cúi đầu.

 

Đêm đó, Đại lý tự hai tên t.ử tù hung ác vô cùng vượt ngục bỏ trốn, may nhờ nha dịch phát hiện kịp thời, đội tuần tra Kim Ngô Vệ kịp thời tới nơi, mới chặn chúng. Chỉ là hai tên chống trả quyết liệt, còn đồng bọn âm mưu từ giúp đỡ.

Khiến Kim Ngô Vệ đuổi bắt khắp thành, kinh động ít bách tính, cuối cùng lẻn phủ Hộ bộ Thượng thư, còn bắt cóc phu nhân của Hộ bộ Thượng thư. Kim Ngô Vệ và của Đại lý tự đấu trí đấu dũng mấy hiệp mới bắt chúng.

Trong lúc vật lộn, xông một tiểu viện hoang tàn trong phủ Thượng thư, bên trong chứa đầy lương thực, khiến kinh ngạc thôi. Ước tính sơ bộ sáu bảy thạch, điều đáng kinh ngạc nhất là những bao gạo đựng lương thực ấn ký của thuế lương!

Thẩm Hi Hòa tỉnh một đêm, bèn Bích Ngọc bẩm báo: “Hộ bộ Thượng thư ngục.”

“Là nên ngục .” Thẩm Hi Hòa hề ngạc nhiên.

“Đêm qua là do Đại lý tự t.ử tù vượt ngục…” Mặc dù Thẩm Hi Hòa cái gì cũng , Bích Ngọc vẫn đem quá trình ngóng kể tỉ mỉ.

“Chu tường tận, kẻ cố ý hãm hại.” Thẩm Hi Hòa khẽ khen một tiếng.

“Lương thừa trang t.ử cũng lục soát , Đổng Thượng thư kêu oan, thương nhân buôn lương từ Giang Nam đến dâng lên bằng chứng Đổng Thượng thư bán lương cho , Đổng Thượng thư cãi .”

“Thái t.ử điện hạ quen thói đ.á.n.h tráo khái niệm, chuyện mua cũng thể ấn đầu biến thành bán.” Thẩm Hi Hòa trong gian lận, đều là do Tiêu Hoa Ung một tay sắp đặt, cũng là nàng một tay thúc đẩy cái bằng chứng sắt thép cho Tiêu Hoa Ung.

Đổng Tất Quyền chấp nhận bù đắp quân lương, bèn sẽ thu mua lương thực, tiền lão thể lấy hạn, nhưng kẻ phạm sai lầm nhiều, gom góp cũng thể gom một khoản tiền, tiên mua một ít bù đắp những chỗ khó ăn , thực là một kế .

Chỉ tiếc lão từ khi lương thảo mùa thu trộm, , từ khi quân lương động tay động chân, đó là một cái bẫy.

Chỉ cần Tiêu Hoa Ung thể biến bằng chứng mua lương của lão thành bằng chứng bán lương, Đổng Tất Quyền bèn đường sống. Lão trộm lương thực, lão lấy nhiều lương thực như để bán?

“Hôm nay đại triều hội, cả triều đình oán trách Hộ bộ, yêu cầu thanh tra Hộ bộ, yêu cầu phạt nặng Đổng Thượng thư.” Bích Ngọc .

Đây đều là sự phát triển của tình hình mà Mạc Viễn thu thập từ sáng sớm.

“Ngươi cả triều đình?” Thẩm Hi Hòa nhướng mày.

“Vâng.” Bích Ngọc gật đầu.

Thẩm Hi Hòa ánh mặt trời bên ngoài, nàng bây giờ cách một ngày sẽ uống Thoát cốt đan ban đêm, ngày hôm chắc chắn sẽ dậy muộn, hôm nay cũng ngoại lệ, nắng lên quá sào: “Bệ hạ ngất ?”

Bích Ngọc sững sờ: “Bệ hạ tức giận đến ngất xỉu…”

Khóe môi Thẩm Hi Hòa cong lên: “Ta cuối cùng vẫn đ.á.n.h giá thấp sự… vô sỉ của ngài!”

Một vị trí Hộ bộ Thượng thư căn bản thỏa mãn ngài, còn biến từ kẻ ác thành .

 

Loading...