Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 151: Lấy mạng đánh cược

Cập nhật lúc: 2026-08-21 00:47:19
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt Tiêu Trường Du vẫn hằn rõ hai vết sẹo đóng vảy, sâu hoắm và đỏ sậm vô cùng chói mắt.

Hắn uống xong rượu độc bèn bủn rủn đổ ập lòng Biện Tiên Di, sắc mặt tức tốc chuyển sang nhợt nhạt, trán rịn tầng mồ hôi lạnh: "Quận chúa, uống , liệu thể hóa giải... hận thù trong cõi lòng ?"

"Lục lang, Lục lang ..." Nước mắt tuôn rơi tầm tã trong đôi mắt Biện Tiên Di. Đôi tay run rẩy liên tục lau những giọt mồ hôi gương mặt đang oằn chịu đựng thống khổ của Tiêu Trường Du. Mồ hôi rịn mỗi lúc một nhiều, nàng cảm nhận thể khẽ run rẩy, giống hệt như tâm can nàng lúc .

"Đừng ..." Tiêu Trường Du gắng gượng nâng bàn tay lên, Biện Tiên Di nắm chặt lấy: “Là do vô năng, thể đường đường chính chính ở bên nàng. Khiến nàng vì tương thủ với mà đành mạo hiểm, lẽ gánh chịu hậu quả cho chuyện ."

"Không , , là tại , là nên câu dẫn ..." Biện Tiên Di cuồng loạn lắc đầu, dòng lệ nơi hốc mắt tuôn : “Ta vốn chẳng xứng đáng để ..."

Kỳ thực ngay từ ban đầu, nàng mảy may động tâm với . Nàng là đích nữ Thượng thư phủ, còn Tiêu Trường Du trong các hoàng t.ử cũng chỉ nhỉnh hơn Thập nhị hoàng t.ử đôi chút. Tính nàng cao ngạo, nay chịu thua khác. Tiêu Trường Du chỉ cái danh hoàng tử, hoàng đế sủng ái càng cầu tiến.

Nàng từng nghĩ tới chuyện gả cho . Cho đến ngày Thượng thư phủ sụp đổ, bản biến thành tội nô, cả đời chính thê là chuyện vô vọng, lúc nàng mới sực nhớ tới vị hoàng t.ử si tình mãi đổi . Nàng bắt đầu cố tình lấy lòng, từng bước trói chặt trái tim .

Nàng từng ngờ đối xử với nàng tới . Hắn vì nàng thủ như ngọc, bao cự tuyệt cung nữ giáo phòng bệ hạ ban cho. Vì nàng, hai phen khước từ thánh chỉ tứ hôn. Vì nàng, sẵn lòng vứt bỏ danh phận hoàng t.ử cao quý, cốt chỉ dâng cho nàng phận đích thê.

"Ta... Ta đều hết..." Tiêu Trường Du nén đau mỉm : “Những chuyện ... đều quan trọng... Rốt cuộc cũng ... chân tâm của nàng..."

"Lục lang, đừng , thể sống thiếu ..." Đây là đối xử với nàng nhất thế gian, chân tình hơn cả phụ mẫu nàng: “A Hỉ, A Hỉ!"

A Hỉ kinh hoàng bừng tỉnh, hớt hải chạy tới bắt mạch cho Tiêu Trường Du. Vừa bắt mạch, sắc mặt bèn đại biến. Hắn bật phắt ngẩng đầu Thẩm Hi Hòa. Thẩm Hi Hòa vẫn giữ sắc thái hờ hững.

"Biện nữ lang... Là, là chất độc từ nấm." Sắc mặt Tùy A Hỉ xám ngoét.

Đồng t.ử Biện Tiên Di rụt kinh hãi, cứng đờ. Đó là loại độc nàng định dùng để vu oan. Thẩm Hi Hòa quả thực cất công tìm cho loại kịch độc , cốt để biến màn kịch giả dối thành sự thực, bắt nàng tự chuốc quả đắng, thế nhưng kết cục hại nàng trân quý nhất.

Chẳng mấy chốc, khóe môi, sống mũi, hốc mắt Tiêu Trường Du đều ứa máu.

Thẩm Hi Hòa rũ mắt: "Các ngươi . Chuyện dứt, hy vọng về các ngươi tự bảo trọng."

Ánh mắt Biện Tiên Di ngây dại. Nàng thất hồn lạc phách vịn tay Tùy A Hỉ, khó nhọc đỡ Tiêu Trường Du dậy. Tùy A Hỉ hào phóng vung trọng kim mua một cỗ xe ngựa, cắm cúi dong ngựa phi thẳng khỏi thành.

Xua xe chạy đến ngoại thành, Tùy A Hỉ lật đật nhảy xuống xe: "Biện nữ lang, xin nhường chỗ để châm cứu cho điện hạ."

Sâu trong đôi mắt khô khốc tuyệt vọng của Biện Tiên Di chợt lóe lên tia sáng. Nàng nào dám chậm trễ, lập tức nhường chỗ, cẩn thận phụ cởi bỏ xiêm y Tiêu Trường Du, dán mắt Tùy A Hỉ thi châm.

Phải tới một canh giờ , sắc mặt trắng bệch của Tùy A Hỉ mới buông tay tháo kim, cẩn thận đè chặt lên mạch môn Tiêu Trường Du. Cả hai nín thở ngưng thần, mỗi khoảnh khắc trôi qua dài như một năm. Đợi chừng nửa nén nhang, Tùy A Hỉ mới trút gánh nặng, lệ nóng đầm đìa: "Thành công , chúng mau tìm tiệm t.h.u.ố.c hốt thuốc!"

"Đọc toa t.h.u.ố.c cho , ngươi mau đưa Lục lang tìm tới ngôi làng phía , hốt t.h.u.ố.c xong sẽ tìm tới hai ." Biện Tiên Di quả quyết.

Tùy A Hỉ lập tức toa t.h.u.ố.c cho Biện Tiên Di. Biện Tiên Di chăm chú lắng , tay vẽ phác trong lòng bàn tay. Chỉ qua một lượt nàng ghi tạc lòng, tức tốc nhảy khỏi xe ngựa.

Tùy A Hỉ đưa Tiêu Trường Du tiến một ngôi làng thể tá túc. Hắn lật đật lấy vò t.h.u.ố.c rượu ngâm sẵn đem dùng chảo lớn đun sôi. Chờ nước nguội bớt xuống mức da thịt thể chịu đựng, cẩn thận bế Tiêu Trường Du dìm trong chảo thuốc, tiếp tục thi châm.

Chẳng mấy chốc Biện Tiên Di phi về, chẳng chẳng rằng lẳng lặng sắc thuốc. Về cách sắc uống , trong lúc hốt t.h.u.ố.c nàng sớm dò hỏi lang trung.

Đợi Tùy A Hỉ ngâm t.h.u.ố.c cho xong, chén canh t.h.u.ố.c của Biện Tiên Di cũng sắc xong. Nàng để nguội từ từ mớm cho Tiêu Trường Du uống: "Chỉ cần ngày mai điện hạ tỉnh thì vô ngại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-151-lay-mang-danh-cuoc.html.]

Cả hai cứ thế canh chừng Tiêu Trường Du một đêm ròng rã. Sáng tiếp tục trong trạng thái thắc thỏm âu lo đến tận lúc hoàng hôn. Cùng lúc tia ráng chiều cuối cùng nuốt chửng, tước tia hy vọng cuối cùng của Biện Tiên Di, thì ngay khoảnh khắc Tiêu Trường Du đột ngột mở mắt, cựa bật dậy nôn một ngụm m.á.u đen.

"Tốt , điện hạ bình an vô sự ." Tùy A Hỉ như trút gánh nặng: “Cách hao tổn nguyên khí. Điện hạ e rằng dốc sức tịnh dưỡng ba đến năm năm mới mong phục hồi ."

"Khởi hành, rời ." Tiêu Trường Du túm lấy tay Biện Tiên Di, c.ắ.n răng từng chữ khó nhọc.

" thể ..."

"Đi!" Mắt Tiêu Trường Du đỏ ngầu vội vã.

"Được , chúng ngay bây giờ, đừng vội." Biện Tiên Di quýnh quáng cùng Tùy A Hỉ sửa soạn, dong xe ngựa vội vã rời .

Cho đến khi họ an đốn thỏa, thâm tâm Biện Tiên Di vẫn thấy điều chẳng mảy may chân thực. Thỉnh thoảng nàng vuốt ve gương mặt Tiêu Trường Du, sợ hãi chỉ là ảo ảnh của chính .

"Tiên Di, vẫn còn sống." Tiêu Trường Du lật tay siết chặt lấy bàn tay nàng, thanh âm vô cùng dịu dàng.

"Rốt cục là chuyện gì ?" Biện Tiên Di tới giờ phút vẫn chẳng thể nghĩ thông.

Tùy A Hỉ vẫn luôn ở phủ quận chúa, thể nào châm cứu cho Tiêu Trường Du. Tiêu Trường Du tuyệt đối chẳng thể giả như nàng, hơn nữa triệu chứng của hai khác . Lại thêm, Thẩm Hi Hòa đời nào đưa một chén giả độc.

"Chỉ là lấy mạng đ.á.n.h cược một mà thôi." Tiêu Trường Du chậm rãi mỉm .

"Độc của quận chúa giả, là điện hạ..."

"A Hỉ, hãy gọi là Lục ca , từ nay về vĩnh viễn còn Lục điện hạ nữa." Tiêu Trường Du cải chính.

"Dạ, Lục... Lục ca." Tùy A Hỉ chút câu nệ: “Là Lục ca sớm phục dụng thảo d.ư.ợ.c khắc chế độc nấm từ ."

Đây quả thực là ván cược mạo hiểm. Một khi Chiêu Ninh quận chúa tung loại độc nấm độc, Lục điện hạ thập t.ử nhất sinh.

"Quá mạo hiểm , suýt chút nữa thì..." Biện Tiên Di xong vẫn còn sợ hãi vương vấn trong lòng.

"Chẳng chúng cược thắng ?" Tiêu Trường Du siết bàn tay Biện Tiên Di: “Đây là con đường duy nhất của chúng ."

Cược thua kết cục cũng chỉ là một chữ tử, dẫu cũng chỉ cách vùng lên đ.á.n.h cược một ván .

"Là tại liên lụy tới ." Biện Tiên Di vô cùng áy náy.

"Tại nàng động thủ tính kế quận chúa? Nhanh chóng khơi mào kế hoạch vạch sẵn của chúng ?" Tiêu Trường Du lên tiếng hỏi.

"Là vật ." Biện Tiên Di khẽ khàng lôi một khối bóng thơm chế tác điêu khắc tinh xảo thường xuyên mang bên : “Hôm trở về sương phòng, vật treo nơi đầu giường ."

Bên trong bóng thơm giấu một mẩu giấy. Nét chữ tiểu khải chi chít ép buộc Biện Tiên Di ám sát Chiêu Ninh quận chúa, bằng , mối gian tình lén lút trong cung giữa nàng và Tiêu Trường Du ắt sẽ vang truyền cho thiên hạ đều .

Nàng cùng Tiêu Trường Du vốn dĩ khuynh tâm, đang ở cái tuổi , tự nhiên sẽ những tiếp xúc mật kề cận. Chỉ là rõ cớ sự gì nhược điểm tày đình rơi tay kẻ nào. Bởi , nàng hiểu rõ bản và Tiêu Trường Du nhắm tới. Muốn biến thành quân cờ, những chuyện trái ý nguyện, chỉ còn cách tháo càng sớm càng .

 

Loading...