Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 154: Xác định hung thủ

Cập nhật lúc: 2026-08-21 00:47:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lương Chiêu dung, thể mượn bước chuyện đôi lời chăng?" Thẩm Hi Hòa lên tiếng.

Lương Chiêu dung chút kinh ngạc. Xưa nay, Chiêu Ninh Quận chúa vốn chẳng hề đặt bọn họ mắt. Dù chạm mặt trong cung, cũng chỉ xa xa hành lễ cho phép vội vã rời như thấy. Hôm nay mặt trời mọc đằng tây ?

Nghĩ ngợi trong lòng là thế, Lương Chiêu dung vẫn đưa mắt trời một cái, đoạn giơ tay hiệu cho đám cung nữ nội thị theo hầu lui xuống.

Bà khoác lụa mềm mại, bước theo Thẩm Hi Hòa đến góc khuất rặng cây: "Quận chúa chuyện gì?"

Thẩm Hi Hòa khẽ giơ bàn tay, năm ngón tay xòe , quả bóng thơm tinh xảo lủng lẳng rũ xuống: "Lương Chiêu dung nhận vật chăng?"

Quả bóng thơm khẽ xoay tròn trong tay Thẩm Hi Hòa. Ánh mắt Lương Chiêu dung chạm đến vết xước đài sen, đồng t.ử khẽ chớp: "Không nhận ."

"Lương nữ lang chính miệng với rằng nàng tặng vật cho Lương Chiêu dung." Thẩm Hi Hòa hỏi tiếp: “Lương Chiêu dung cùng đến mặt bệ hạ phân rõ trắng đen ?"

Sắc mặt Lương Chiêu dung biến đổi: "Dù là vật của thì ?"

"Vật suýt chút nữa lấy mạng ." Ánh mắt Thẩm Hi Hòa lạnh vài phần.

Lương Chiêu dung đưa tay giật lấy, hung hăng ném mạnh xuống đất: "Quận chúa đùa . Một vật tầm thường như thế , thể đoạt mạng quận chúa? Quận chúa mở miệng là cáo buộc mưu hại, bằng chứng gì ? Vật từ ?"

Thẩm Hi Hòa điềm nhiên quan sát phản ứng của Lương Chiêu dung, bất chợt thốt lên: "Chiêu Ninh là cuối cùng gặp mặt Biện đại gia."

Hơi thở Lương Chiêu dung chững . dẫu cũng sống trong thâm cung hơn hai mươi năm, bà sớm luyện bản lĩnh hỉ nộ hiện lên mặt: "Quận chúa, đường đường là Chiêu dung chính nhị phẩm của bệ hạ, há để cho cô ngậm m.á.u phun vu oan giá họa ?"

Thẩm Hi Hòa hờ hững liếc , đoạn đưa mắt lướt qua quả bóng thơm vỡ nát đất. Khóe môi khẽ cong lên một nụ nhạt, nàng thêm lời nào mà gót rời .

Đợi khi Thẩm Hi Hòa khuất, cung nữ tâm phúc của Lương Chiêu dung mới rón rén bước tới. Nhìn thấy quả bóng thơm lăn lóc đất, thấy rõ vết xước đó, mặt ả tái nhợt: "Nương nương, quận chúa nàng..."

"Nàng thì ? Còn thể tay với chắc?" Lương Chiêu dung trấn tĩnh lạnh.

"Quận chúa liệu hại Vương gia ?" Cung nữ lo lắng.

Lương Chiêu dung xùy một tiếng: "Nàng giống hệt nương nàng , thanh cao lắm. Nếu , cớ nàng đích đến chất vấn ?"

"Cớ nhận?" Cung nữ cho rằng nhiều cách để đối phó với quận chúa.

Những câu chuyện hung bạo của vị quận chúa , chuyện nào chuyện nấy đều kinh hồn bạt vía. Cứ nhớ t.h.ả.m cảnh tế tác của Khang Vương phi biến thành nhân trệ gửi trả về Khang Vương phủ là đủ khiến rùng ớn lạnh.

"Không nhận ." Lương Chiêu dung khẽ lắc đầu: “Các ngươi đều cẩn thận một chút."

Thẩm Hi Hòa bước lên xe ngựa. Bích Ngọc, theo nàng đến thăm dò Lương Chiêu dung, lên tiếng hỏi: "Quận chúa, là Lương Chiêu dung ?"

"Phải." Thẩm Hi Hòa lạnh lùng nhả một chữ.

Dù cho vật là Lương Đan Phác tặng cho Lương Chiêu dung, Thẩm Hi Hòa cũng lập tức tay với bà . Bởi lẽ, một khi nàng động thủ thì tuyệt đối chừa đường sống. Ngay cả Tiêu Trường Du, dựa vận may, trí thông minh tuyệt đỉnh và sự can đảm tột bậc mới thể vớt vát chút mạng sống.

Nàng cho phép bản lạm sát vô tội, vì thế mới đích đến thăm dò. Lương Chiêu dung tuy trực tiếp thừa nhận, nhưng thái độ của bà mách bảo Thẩm Hi Hòa rằng đây là do bà gây . Vậy thì, Thẩm Hi Hòa chẳng còn gì e dè nữa.

Lương Chiêu dung tưởng rằng sống trong thâm cung là nàng ?

Thật quá ngây thơ!

Thẩm Hi Hòa nàng mạng ai, trừ phi chính nàng đổi chủ ý, nếu kẻ đó tuyệt đối chẳng còn đường sống!

"Điện hạ, ngờ là Lương Chiêu dung!" Thiên Viên cũng giấu nổi sự kinh ngạc.

Tiêu Hoa Ung xong, trầm ngâm suy nghĩ một lát khẽ gật đầu: "Cũng hợp tình hợp lý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-154-xac-dinh-hung-thu.html.]

"Chỉ vì quận chúa trừng phạt Lương nữ lang ?" Thiên Viên cho rằng Lương Chiêu dung chẳng đến mức yêu thương Lương nữ lang đến thế.

"Đương nhiên chỉ ." Tiêu Hoa Ung còn một chuyện xa xưa. "Lương Chiêu dung và mẫu của Yêu Yêu, Đào thị, khi xuất giá từng là khuê mật tri kỷ, cả hai đều từng ôm ấp tình cảm với Tây Bắc Vương."

Mắt Thiên Viên sáng rực. Hắn khoái nhất là kể chuyện, đặc biệt là những mối duyên tình nhi nữ éo le. Đang lúc mỏi mắt mong chờ điện hạ hé lộ thêm vài lời, thì bắt gặp ánh mắt lạnh tanh, mang ý mà như của , lập tức rụt cổ .

Thất sách quá, quên mất mẩu chuyện diễm tình dính dáng đến phụ mẫu của quận chúa.

Nể mặt quận chúa, điện hạ thể kể tường tận cho . Thiên Viên vội vàng chuyển chủ đề: "Lương Chiêu dung ở trong cung, quận chúa ân oán phân minh. Điện hạ định giúp một tay ?"

"Kẻ lấy mạng nàng, cô lấy phận gì mà giúp?" Tiêu Hoa Ung vặn .

Hắn cũng mặt nàng, vì hồng nhan mà nổi trận lôi đình, dù động đến phi tần của phụ hoàng cũng cam. dám ?

Hắn mà dám động thủ, thì ngày mai nàng sẽ dạy cho thế nào là ngoan ngoãn!

"Haiz..." Tiêu Hoa Ung khẽ thở dài: “Ngươi hiểu . Ái mộ một nữ t.ử quá đỗi thông tuệ, xót xa đến nhường nào."

Thiên Viên: ...

Điện hạ, khóe miệng ngài đừng cong lên cao thế, tiểu nhân sẽ tin là ngài đang ưu sầu thật đấy!

Tiếp đó, nụ của Tiêu Hoa Ung dần thu liễm, lúc mới thật sự thở phào nhẹ nhõm: "May mà..."

May mà cái gì, Tiêu Hoa Ung hết câu, nhưng Thiên Viên qua những chỉ thị mà giao phó mấy ngày nay cũng lờ mờ đoán vài phần.

Cũng chẳng rõ chuyện của nhị nương t.ử nhà họ Vinh để bóng ma trong lòng điện hạ , mà ngài lo sợ tai họa của quận chúa là do rước lấy. Ngài sai tra xét một lượt tất cả tâm phúc xung quanh, hại đám thuộc hạ nhạy bén cứ ngỡ nội bộ mật thám, thi dò xét lẫn .

Nay chuyện sáng tỏ, hung thủ là Lương Chiêu dung, bảo điện hạ thở phào nhẹ nhõm.

Nếu thật sự là thủ hạ tín của , lấy mặt mũi nào gặp quận chúa đây?

Quận chúa đối với điện hạ quan trọng đến mức độ , chỉ một chút gió lay cỏ động của nàng cũng đủ khiến điện hạ rối bời.

Thẩm Hi Hòa hồi phủ, nhận thêm một lẵng lựu đưa tới từ Đông cung. Lựu của Đông cung ngọt lịm mọng nước, để Hồng Ngọc giã lấy nước cốt bánh điểm tâm, quả là mỹ vị.

Lần đến đưa Tào Thiên Viên, mà là một nội thị của Đông cung: "Điện hạ căn dặn, lựu đỏ rực rỡ, thôi thấy vui mắt. Quận chúa năng ngắm một chút, tâm tình ắt sẽ rạng rỡ."

Chắc hẳn ngài cũng chuyện nàng gặp trong cung, nên gửi vài quả lựu đến dỗ dành, cũng là nàng , nếu gì cần thiết, cứ mở lời với ngài.

"Thay gửi lời tạ ơn điện hạ." Thẩm Hi Hòa nhận lấy lẵng lựu.

Viên nội thị vẫn rời , mà cứ ấp úng ngập ngừng: "Điện hạ , nếu quận chúa rảnh rỗi, liệu thể trộn thêm chút nhân hoành thánh nữa chăng."

Nhân dùng hết. Món hoành thánh Đông cung tự , Thái t.ử điện hạ ăn bảo mùi vị đúng, lòng luôn vương vấn món nhân hoành thánh do đích tay quận chúa trộn.

"Ngươi về bẩm với điện hạ, bữa khác cung sẽ đích mang đến."

Thẩm Hi Hòa vạch trần tâm tư bé nhỏ của Tiêu Hoa Ung. Chút chuyện nhỏ nhặt vô hại, qua , nàng cũng vui lòng... ừm, nuông chiều ngài một hai .

Cho nội thị Đông cung lui xong, Thẩm Hi Hòa cho gọi Tùy A Hỉ tới: "Ta thấy ngươi am hiểu d.ư.ợ.c tính, đặc biệt tinh thông chế độc. Ngươi hãy điều chế cho một loại độc dược, thấm vết thương mới phát tác, thời gian độc phát càng chậm càng ."

"Độc tính phát tác chậm, đoạt mạng thì liên tục hạ độc mỗi ngày." Tùy A Hỉ đáp.

"Không, một khi trúng độc ắt c.h.ế.t, nhưng ba đến năm ngày mới độc phát." Thẩm Hi Hòa đưa yêu cầu.

 

Loading...