Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 158: Lại lần nữa che giấu thân phận mà đến
Cập nhật lúc: 2026-08-21 01:06:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đới Nhất phía Tiêu Trường Canh sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất, run rẩy lẩy bẩy.
Tiêu Trường Canh liếc gã một cái, nhất quyết chịu khom lưng cúi đầu: "Thái t.ử điện hạ ẩn lâu, nay mượn đao g.i.ế.c ắt để lộ hành tung. Thập nhị lang phúc phận nhường , đáng giá để Thái t.ử điện hạ tiếc để lộ bản cũng dồn Thập nhị lang chỗ c.h.ế.t ?"
"Đệ vẫn còn quá non nớt." Tiêu Hoa Ung khẽ , thong thả lắc đầu: “Cô c.h.ế.t thì hà tất hao tâm tổn trí? Người trong thiên hạ đều cô lây lất lắm cũng chỉ sống thêm ba năm năm năm nữa. Đệ thử xem, nếu bắt đầu từ hôm nay, cô can dự triều chính, thâu tóm quyền lực, khắp nơi tỏ ý cất nhắc , thì sẽ ?"
Hoàng thái t.ử vẫn mãi là Hoàng thái tử, quyền lực vốn thuộc về thì chẳng ai thể tước đoạt. Những năm là do chủ động lấy cớ long thể bất an để chối từ, thế nhưng bắt đầu từ hôm nay nếu từ chối nữa thì cũng chẳng kẻ nào dám mở lời dị nghị. Hắn đón Tiêu Trường Canh tới, sắp xếp việc êm xuôi thỏa, đó để bên ngoài đều lầm tưởng những chuyện do một tay Tiêu Trường Canh .
Thử hỏi một kẻ Đông cung Thái t.ử dốc lòng nâng đỡ, dốc sức bồi dưỡng kế vị khi dầu cạn đèn tắt, thể khiến kẻ khác kiêng dè, thể đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió?
Mượn đao g.i.ế.c mà chẳng dính lấy một giọt máu, còn che giấu dã tâm ngút ngời của chính bản .
Tiêu Trường Canh kìm lùi một bước.
"Cô sẽ cho thêm một chuyện nữa." Tiêu Hoa Ung trầm giọng : “Lục hoàng của vẫn c.h.ế.t. Hắn chỉ vì sợ hãi cô nên mới lựa chọn bỏ trốn từ sớm. Đệ vì cớ gì sợ cô đến mức độ ?"
Sắc mặt Tiêu Trường Canh nháy mắt trắng bệch.
Hắn vẫn luôn cho rằng Lục hoàng Tiêu Trường Du là kẻ chỉ yêu mỹ nhân màng giang sơn. Hắn từng hoài nghi về cái c.h.ế.t của Lục hoàng , bởi sự việc quá mức trùng hợp khi Biện đại gia cũng qua đời. Thế nhưng chẳng thể ngờ lý do khiến Lục hoàng tuyệt tình dứt áo chỉ vì mỹ nhân, mà càng vì vị Thái t.ử ca ca ngay mắt đây khiến tuyệt vọng và e sợ đến mức dám sinh mảy may dị tâm đoạt vị.
"Bởi vì, bảy năm , tận mắt thấy tự tay bóp cổ Đại hoàng của cho đến c.h.ế.t." Tiêu Hoa Ung chậm rãi nhẹ nhàng thốt một bí mật động trời.
Tiêu Trường Canh rốt cuộc thể trụ vững thêm nữa, lảo đảo lùi mấy bước bám chặt cây cột điện bên cạnh.
Đại hoàng rõ ràng vì tội dâm loạn hậu cung, Bệ hạ bắt gian tại giường nên mới chịu án t.ử hình. Cớ Thái t.ử điện hạ là tự tay bóp cổ tới c.h.ế.t?
Bảy năm , Đại hoàng đến tuổi nhược quán, còn Thái t.ử điện hạ khi mới bất quá mười hai tuổi, ...
Hắn chỉ sống sờ sờ bóp c.h.ế.t Đại hoàng , mà còn dối thiên lừa hải bày một ván cờ, để đến tận bây giờ vẫn chẳng một ai nguyên nhân cái c.h.ế.t thực sự của Đại hoàng .
Năm đó Lục hoàng cũng mới mười hai tuổi, rốt cuộc là vì nguyên cớ gì mà một chứng kiến như Lục hoàng giấu kín chuyện trong bụng, dám chỉ chứng Thái t.ử hoàng ?
Nhiều năm như , Thái t.ử hoàng rõ ràng Lục hoàng là nắm rõ nội tình nhưng mảy may hề tay diệt trừ. Đây rốt cuộc là sự tự tin đến nhường nào?
Sự đả kích mà tin tức mang cho Tiêu Trường Canh thực sự quá lớn, vượt qua mức độ chịu đựng của .
Tin tức còn phơi bày một sự thật tàn khốc ngay mắt , đó là Tiêu Hoa Ung từng tự tay g.i.ế.c hoàng tử, hơn nữa g.i.ế.c một cách mây trôi nước chảy nhẹ tựa lông hồng.
"Thiên Viên, ngươi đưa Thập nhị lang tới điện Cúc Nguyệt dọn dẹp ." Tiêu Hoa Ung khôi phục ngữ khí lười biếng thường ngày.
"Vâng." Thiên Viên cung kính đáp lời, xoay bước đến mặt Tiêu Trường Canh: “Thập nhị điện hạ, xin mời theo thuộc hạ."
Gương mặt Tiêu Trường Canh xám xịt chán chường, nhưng vẫn quên mất lễ nghĩa. Hắn hành lễ với Tiêu Hoa Ung mới cố gắng trấn tĩnh bước theo Thiên Viên.
Phản ứng của ngược khiến Tiêu Hoa Ung với ánh mắt đ.á.n.h giá cao hơn một chút. Đợi đến khi bóng dáng khuất hẳn, Tiêu Hoa Ung mới thoáng tiếc nuối cảm thán: "Thật đáng tiếc..."
Một hạt giống như lỡ dở cho đến tận hôm nay. Nếu bồi dưỡng sớm hơn, lúc ắt hẳn thể độc đương một mặt.
Thiên Viên nhanh trở , bởi vì gã nhận một tin tức khác: "Điện hạ, Quận chúa cùng Bộ thế t.ử ngoại ô đạp thanh ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-158-lai-lan-nua-che-giau-than-phan-ma-den.html.]
Nói xong câu đó, Thiên Viên lập tức rụt cổ , sẵn sàng hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình của Tiêu Hoa Ung bất cứ lúc nào.
Từ lúc rời núi Thiên Sơn trở về, Điện hạ trở nên đặc biệt để tâm tới Quận chúa. Bất cứ kẻ nào dám đến gần Quận chúa dù chỉ một chút cũng chẳng lấy kết cục .
Cửu điện hạ hiện tại bận rộn xoay như chong chóng, lo liệu những sai sự bên ngoài kinh thành, mệt mỏi đến mức sắp giống kinh đô nữa .
Thập nhị điện hạ vốn dĩ vẫn còn là một đứa trẻ, thế mà Điện hạ dọa cho đáng thương bao.
Bộ thế tử, đành tự cầu phúc thôi.
Điều ngoài dự liệu của Thiên Viên là Tiêu Hoa Ung tuy thu nụ nhưng hề nổi giận. Hắn bạnh cằm trầm ngâm một lát lên tiếng: "Bỏ , dẫu hiện tại cô cũng thể cùng nàng du ngoạn. Có bầu bạn bên cạnh, chỉ cần nàng vui vẻ là ."
Tiêu Hoa Ung ghen ?
Tất nhiên là !
Hắn chỉ thích nam nhân đến gần nàng, mà ngay cả nữ nhân cũng . Thế nhưng đang cực lực kiềm chế khao khát chiếm hữu của chính bản . Hắn hiểu rõ nếu quá đỗi cường thế, hai bọn họ sẽ vĩnh viễn còn cơ hội kết tóc se tơ.
Chuyện Bộ Sơ Lâm là phận nữ nhi tường tận từ lâu, thể tước đoạt quyền lợi kết giao bằng hữu của nàng.
Chỉ cần nàng vui vẻ là , chỉ cần nàng vui vẻ là , dẫu cho niềm vui chẳng do mang đến.
Tiêu Hoa Ung nhắm mắt , hết tới khác tự thuyết phục bản , nhưng cuối cùng vẫn thể vượt qua rào cản trong lòng, bỗng nhiên dậy: "Cô xuất cung một chuyến."
Hắn thể chấp nhận việc nàng nhận niềm vui từ khác, nhưng tuyệt đối thể chịu đựng việc bản thấy dáng vẻ vui tươi của nàng.
Hôm nay Thẩm Hi Hòa quả thực vui vẻ. Nàng lưng ngựa, ban đầu còn dắt , dần dà khi con ngựa quen thuộc với nàng, nàng bèn bảo Mặc Ngọc buông tay để tự chậm rãi điều khiển. Mặc dù phi ngựa nước đại, nhưng nàng thể tự cưỡi ngựa. Tâm nguyện nhiều năm nay cuối cùng cũng thành hiện thực, niềm vui sướng trong lòng quả thực lời nào diễn tả hết.
"Thấy ngươi vui vẻ nhường , thường xuyên cùng ngươi cưỡi ngựa dạo ?" Bộ Sơ Lâm cưỡi ngựa sóng vai bên cạnh, ánh sáng lấp lánh rạng rỡ đầy hoan hỉ nơi đáy mắt nàng. Hơi thở đất trời trong trung dường như cũng nụ của nàng lây nhiễm mà trở nên thanh tân tươi mát.
"Được." Thẩm Hi Hòa thuận miệng đáp lời.
Bộ Sơ Lâm thấy một sợi tóc tơ dính môi nàng, vì cách kề cận nên tự nhiên đưa tay giúp nàng gạt . Thẩm Hi Hòa vốn đối phương là nữ nhi, thực tâm xem như bằng hữu tri kỷ nên cũng hề né tránh.
Tiêu Hoa Ung mang một dung mạo khác cùng mấy vị công t.ử thế gia cưỡi ngựa tiến đến, vặn thu trọn cảnh tượng tầm mắt.
Trời cao gió nhẹ, cành lá úa vàng khẽ đung đưa trong gió, phương xa dòng suối róc rách chảy trôi, đất trời toát lên một vẻ êm đềm dịu dàng.
Hai thớt tuấn mã song hành, vóc dáng phần cao lớn của Bộ Sơ Lâm và Thẩm Hi Hòa nghiêng về phía . Bộ Sơ Lâm cúi đầu dịu dàng giúp Thẩm Hi Hòa vén lọn tóc vương, ánh mắt chứa chan vẻ chuyên chú ôn nhu, ý nơi khóe môi ngập tràn cưng chiều.
Khung cảnh hài hòa tình ý lọt mắt bất cứ ai cũng khiến trầm trồ, ngay cả Tiêu Hoa Ung vốn Bộ Sơ Lâm là nữ giả nam trang mà sắc mặt cũng trở nên khó coi.
Thôi Tấn Bách cùng Tiêu Hoa Ung càng mang gương mặt đen như đáy nồi.
"Thôi Thiếu khanh cớ mang thần sắc , chẳng lẽ Bộ thế t.ử ôm ấp giai nhân khiến ngài sinh lòng ghen tuông ?" Nam nhân bên cạnh thấy Thôi Tấn Bách sắc mặt lạnh lẽo, hốc mũi phập phồng bèn nhịn buông lời trêu chọc.
Âm thanh lớn cũng nhỏ, vặn để Thẩm Hi Hòa và Bộ Sơ Lâm đều thấy. Hai đồng loạt đầu . Thẩm Hi Hòa lập tức thấy một vị nam t.ử vận trường bào cổ bẻ màu xanh lam đậm, thắt lưng mang ngọc.
Khi hướng ánh mắt về phía nàng, hào quang màu bạc ngưng tụ nơi đáy mắt sâu thẳm tựa vực sâu biển lớn.