Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 159: Lại bắt đầu đánh lạc hướng nàng
Cập nhật lúc: 2026-08-21 01:06:25
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa đối diện với đôi mắt , hề bộc lộ nửa điểm ngạc nhiên, bình thản dời tầm sang những khác, tựa như chỉ đang đ.á.n.h giá đám xa lạ.
Dẫu cho nàng từng hoài nghi nam nhân là Tiêu Hoa Ung, nhưng khi bằng chứng xác thực, vạn sự đều thể xảy ngoài ý .
Lần nàng quyết định chơi một chiêu mới mẻ với . Giữa lúc hai bên đang quan sát lẫn , đám Tiêu Hoa Ung và Thôi Tấn Bách giục ngựa bước tới. Một kẻ lên tiếng sang sảng với Bộ Sơ Lâm: "Bộ thế tử, bọn hẳn là phiền nhã hứng của ngài và Quận chúa chứ?"
"Có." Bộ Sơ Lâm còn kịp đáp lời, Thẩm Hi Hòa lạnh nhạt buông một chữ.
Người nọ ngờ Thẩm Hi Hòa lạnh lùng đến mức , ngay cả một câu khách sáo ngoài mặt cũng chẳng buồn , trực tiếp bày thái độ hoan nghênh bọn họ. Thân phận của Thẩm Hi Hòa bày rành rành đó, tiện mở miệng thêm điều gì, đành tự chuốc lấy mất mặt mà sờ sờ mũi.
"Tiêu đại lang, Thôi Thiếu khanh, Văn tứ lang..." Bộ Sơ Lâm bắt đầu mở lời chào hỏi từng một.
Thẩm Hi Hòa thu chặt dây cương, điều khiển ngựa từ từ về một phía, chẳng buồn đoái hoài tới bọn họ.
"Quận chúa nàng ..." Có kẻ định mỉa mai Thẩm Hi Hòa quá mức cao ngạo vô lễ, thế nhưng ánh mắt sắc lạnh của vị Tiêu đại lang quét qua cho khiếp vía, đành nuốt ngược nửa câu còn trong bụng.
Sau khi đám xuất hiện, Thẩm Hi Hòa bèn vịn tay Mặc Ngọc bước xuống ngựa, giao dây cương cho Mạc Viễn. Nàng Mặc Ngọc bồi bạn bên sườn đồi, phóng tầm mắt ngắm dải núi nhấp nhô phương xa, mặc cho từng đợt gió thu mang theo hàn ý lạnh lẽo thổi lướt qua .
Bộ Sơ Lâm chào hỏi xong xuôi bèn chạy theo Thẩm Hi Hòa. Đám thể lỡ dở thời gian nàng bồi bạn bên cạnh mỹ nhân chứ?
"Ta ngày thường cũng vui đùa cùng bọn họ, cho nên họ mới chạy theo tới đây..." Bộ Sơ Lâm hạ giọng giải thích.
Trách nàng quên dặn dò đám hồ bằng cẩu hữu đừng đến phá hỏng khoảnh khắc tươi của nàng và mỹ nhân, quả thực là chuyện gì cũng xúm xem náo nhiệt!
Thẩm Hi Hòa vuốt lọn tóc tơ gió thổi tung tai, đầu liếc mắt về phía xa. Nàng nhận đám dường như cũng nàng thích họ, tuy rời nhưng cũng chẳng dám tiến gần, bèn cất tiếng hỏi: "Kẻ dẫn đầu là ai?"
Bộ Sơ Lâm cũng đầu một cái mới đáp: "Tiêu Phủ Hành, đích trưởng t.ử của Nhữ Dương Trưởng công chúa."
Thì là con trai của Phò mã Vi Đảo - từng dính líu đến vụ án Yên Chi ?
Đây là đầu tiên Thẩm Hi Hòa thấy Tiêu Phủ Hành. Diện mạo của quả thực vô cùng tuấn lãng, nhất cử nhất động đều toát lên khí chất thanh quý đĩnh đạc, dáng uy nghi lưng ngựa bộc lộ một luồng dũng khí khó tả bằng lời. Thân hình thon dài cân đối, tay chân thon gọn, nước da trắng trẻo như các nam nhi chốn kinh đô, cũng chẳng thô ráp ngăm đen như Thẩm Vân An sống lâu nơi biên ải.
Màu da của vặn phô diễn một vẻ khỏe khoắn đầy nội lực, đường nét gương mặt góc cạnh rõ ràng, nhưng sở hữu một đôi mắt vô cùng đa tình.
"Vi phò mã dính líu đến án Yên Chi, Trưởng công chúa vốn che giấu sự tình, đó nộp một khoản tiền khổng lồ quốc khố xem như tang vật. Bệ hạ niệm tình năm xưa giáng chức tới Tây Bắc, Trưởng công chúa dàn xếp lo liệu để bảo tính mạng cho Thái hậu, Bệ hạ cùng Khiêm vương, thế nên mới tiếp tục truy cứu. Phán quyết Trưởng công chúa hòa ly cùng Vi Đảo, Tiêu Phủ Hành từ đó cũng đổi sang họ . Bệ hạ vốn định ban cho một tước vị nhưng chối từ."
Bộ Sơ Lâm vẫn đỗi khâm phục Tiêu Phủ Hành. Ngôi vị Hầu tước bao kẻ thèm khát nhỏ dãi?
Hắn cho rằng nam nhi sống ở đời, hoặc là kế thừa tước vị rạng rỡ gia môn để hổ thẹn với liệt tổ liệt tông, hoặc là tự xông pha kiến công lập nghiệp, phong hầu bái tướng.
Chỉ tiếc là Trưởng công chúa tuy hòa ly với phò mã, thế nhưng phò mã cuối cùng cũng qua đời. Hắn con để tang ba năm, thể chốn sa trường kiến lập công lao.
"Cũng là hoàng quốc thích..." Thẩm Hi Hòa như điều suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-159-lai-bat-dau-danh-lac-huong-nang.html.]
Phụ của là Vi Đảo thể gây vụ án Yên Chi khiến cả Hựu Ninh Đế cũng biến sắc, khi sự việc bại lộ thì mẫu năng lực bảo cho . Hựu Ninh Đế còn phong tước cho , điều chứng tỏ Vi gia và Trưởng công chúa tuyệt đối thể xem thường.
Một nhân vật như quả thực dư sức chống đỡ phận hiển hách , rốt cuộc tận trung với ai?
"Ngày thường qua mật thiết với kẻ nào?" Thẩm Hi Hòa hỏi.
Bộ Sơ Lâm lờ mờ nhận Thẩm Hi Hòa tựa hồ để tâm quá mức đến tên tiểu t.ử , nhịn đầu nữa.
Ánh dương xuyên thủng tầng mây, rải những tia nắng vàng rực rỡ từ cao bao phủ lấy hình , tôn lên khí chất ngọc cốt kim phong, quả thực là một nam nhi tuấn tú khiến khó lòng quên .
"U U, ngươi sẽ là..." Bộ Sơ Lâm kìm suy nghĩ viển vông.
Thẩm Hi Hòa xuất từ Tây Bắc, ắt hẳn sẽ thiên về những nam nhi mang đậm khí khái cương dương, thế nhưng nàng hiện đang là chuẩn hoàng t.ử phi cơ mà!
Thẩm Hi Hòa ném cho nàng một ánh mắt hờ hững, Bộ Sơ Lâm lập tức im bặt, nghiêm túc ngẫm nghĩ một hồi chính sắc đáp: "Hồi nhỏ và Cảnh vương điện hạ như hình với bóng. Về Cảnh vương điện hạ đến An Nam, mới cùng bọn đ.á.n.h quen , quãng thời gian chúng qua với cũng coi như khá dài."
"Cảnh vương điện hạ?" Thẩm Hi Hòa rơi trầm tư.
"Ngươi... ngươi sẽ vì mà gả cho Cảnh vương điện hạ chứ?" Bộ Sơ Lâm chút lo âu: “Tuy chẳng xem trọng vị Thái t.ử điện hạ ốm yếu bệnh tật , nhưng cái giá Cảnh vương điện hạ trả để cưới ngươi là cực kỳ to lớn, cảm thấy chuyện khả thi cho lắm."
Cảnh vương tay nắm đại quân An Nam, lấy Thẩm Hi Hòa thì bắt buộc cởi bỏ chiến giáp, giao binh quyền. Nếu , coi như bộ cương thổ Đại Hưng rơi hết tay bọn họ, Bệ hạ thể an giấc cho cam?
"Bản tính của nữ nhi đặt ngươi cuối cùng cũng chỉ giữ mỗi cái thói suy diễn lung tung mà thôi." Thẩm Hi Hòa trừng mắt lườm Bộ Sơ Lâm một cái, đó định phân phó đám Mặc Ngọc chuẩn khởi hành hồi phủ.
lúc , Thôi Tấn Bách và Tiêu Phủ Hành bước tới. Tiêu Phủ Hành chắp tay với Bộ Sơ Lâm: "Bộ thế tử, bọn dự định săn chút thú rừng để đ.á.n.h chén một bữa no nê tại đây, đặc biệt đến mời ngài và Quận chúa cùng tham gia."
"Được chứ ..." Bộ Sơ Lâm thích nhất là nướng thú rừng ăn ngay giữa chốn hoang dã, tướng sĩ Thục Nam bọn họ ai nấy đều vô cùng yêu thích. Thế nhưng thuận miệng đáp lời xong nàng mới chợt nhớ Thẩm Hi Hòa thích tụ tập chốn đông , bèn vội vàng từ chối: “Để hôm khác , dịp khác sẽ đích thiết yến mời các vị."
"Ngươi thì cứ ." Thẩm Hi Hòa hờ hững lên tiếng.
"Ta ." Bộ Sơ Lâm ngỡ rằng Thẩm Hi Hòa phật ý, vội vã bày tỏ thái độ, đầu lắc nguầy nguậy như trống bỏi.
Thôi Tấn Bách chằm chằm Bộ Sơ Lâm, ánh mắt càng lúc càng bất thiện. Kẻ mặt ngoài thì giương nanh múa vuốt hung hãn hệt như một con báo hoang chịu khuất phục, thế mà mặt Chiêu Ninh Quận chúa trở nên ngoan ngoãn tựa như một con mèo nhà, chỉ hận thể vẫy đuôi nũng lấy lòng!
"Nhìn cái gì mà ?" Nhận ánh mắt âm trầm của Thôi Tấn Bách, Bộ Sơ Lâm tỏ vẻ vui, hung dữ cãi : “Ta để lời tại đây, chính vì tảng đá thối là ngươi nên chẳng còn chút khẩu vị nào, còn ăn uống cái nỗi gì?"
Thôi Tấn Bách nghiến răng, bỗng dưng lạnh một tiếng: "Nếu như , mỗi khi dùng bữa sớm tối ngươi đều chạm mặt , chẳng sẽ c.h.ế.t đói sờ sờ đó ?"
"Chuyện đó thì chắc." Bộ Sơ Lâm thể dễ dàng mắc mưu, nàng tiến lên phía dùng cùi chỏ huých nhẹ Thôi Tấn Bách, còn khoa trương nhướng mày: “Thôi Thiếu khanh ngày thường chẳng tránh như tránh rắn rết ? Hôm nay nhã hứng cùng sớm chiều kề cận ? Ta nhé, gả mà cũng chẳng chịu kẻ . Nếu Thôi Thiếu khanh bằng lòng kiệu tám khiêng rước cửa Thục Nam Vương phủ, nguyện ý..."
"Khụ!" Tiêu Phủ Hành hắng giọng khẽ ho một tiếng, cắt ngang những lời lẽ ngông cuồng phóng đãng càng lúc càng xa rời khuôn phép của Bộ Sơ Lâm.
Lúc Bộ Sơ Lâm mới chợt bừng tỉnh. Chọc ghẹo Thôi Tấn Bách thành thói quen, hại nàng quên béng mất U U băng thanh ngọc khiết của nàng vẫn còn đang ngay ở chỗ .