Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 16: Có khi nào... là đệ đệ không?

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:51
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khứu giác của nàng nhạy bén khác thường. Kẻ nào chút của ăn của để đều khỏi học đòi bám gót phong nhã, bởi chẳng ai chuộng hương thơm. Mỗi một sở thích dùng hương khác . Thậm chí cùng một loại hương, nhưng do những khác điều chế, những khác sử dụng, đều sẽ dẫn đến khí tức sai biệt do thói quen sinh hoạt.

Thẩm Hi Hòa thể giải thích điều với Bộ Sơ Lâm, nhưng tuyệt nhiên sẽ với Tiêu Trường Doanh: "Liệt Vương điện hạ tìm thần nữ việc gì?"

Tiện miệng hỏi một câu, Thẩm Hi Hòa lưng khẽ liếc Mặc Ngọc. Mặc Ngọc lập tức lôi theo Linh Lung đang sợ hãi tuyệt vọng lui xuống.

"Quận chúa cớ còn cố hỏi?" Tiêu Trường Doanh khoanh tay tựa bậu cửa sổ: "Có một thứ, Quận chúa nên vật quy nguyên chủ."

Đôi mắt trong trẻo lảng vảng sương mù của Thẩm Hi Hòa chợt lóe lên tia kinh ngạc: "Thần nữ trộm đồ của khác từ khi nào?"

Tiêu Trường Doanh nghiêm giọng: "Quận chúa, những thứ đó giữ cũng chẳng mang đến lợi lộc gì cho ngài. nếu rơi tay kẻ rắp tâm bất chính thì sẽ gây đại họa, lung lay rường cột triều đình. Bổn vương hy vọng Quận chúa thể giao trả . Ơn cứu mạng của Quận chúa, ngày bổn vương nhất định kết cỏ ngậm vành báo đáp."

"Liệt Vương điện hạ là quân, thần nữ là thần, cứu giúp điện hạ là bổn phận, điện hạ cần để tâm." Nàng tuyệt nhiên nhắc đến nửa chữ về món đồ mà Tiêu Trường Doanh đang đòi.

"Quận chúa, ngài nên suy xét kỹ càng." Giọng Tiêu Trường Doanh lạnh lùng.

Thẩm Hi Hòa vẫn thong dong điềm tĩnh: "Liệt Vương điện hạ quả thực cần bận lòng về chuyện thần nữ tiện tay cứu giúp ngày ."

Lúc đang giữa trưa, mặt trời thiêu đốt rực rỡ, ánh nắng chói chang chiếu rọi qua khung cửa sổ đổ bóng lên lưng Tiêu Trường Doanh, thế nhưng càng nổi bật nét lạnh lẽo u ám khuôn mặt .

Thẩm Hi Hòa lơ như thấy, khí định thần nhàn, trong sự im lặng toát lên vẻ đường hoàng lý lẽ và sự tự cao tự đại đến mức khiến tức điên nhưng chẳng thể .

Tất nhiên là nàng quyền sợ hãi. Nàng là đích nữ của Tây Bắc vương, đụng đến nàng chẳng chuyện dễ dàng gì. Khang vương phủ chẳng hy sinh cả một quân cờ tốn công ròng rã mười năm trời mới khiến nàng gặp nạn ?

Bây giờ con rơi tay nàng. Cho dù Khang vương phủ thánh thượng thiên vị, cũng coi như chọc tổ ong vò vẽ.

Khóe môi Tiêu Trường Doanh chợt giãn từng chút một: "Bổn vương thực sự tò mò."

Ánh mắt Thẩm Hi Hòa phẳng lặng như nước, sắc mặt bình thản, tĩnh lặng chờ tiếp.

"Rốt cuộc là vị hoàng nào lọt mắt xanh của Quận chúa? Khiến ngài bất chấp thể ốm yếu cũng tất tả đường vòng, từ tay nẫng mất những thứ đó."

Lúc , Tiêu Trường Doanh thể thừa nhận, Thẩm Hi Hòa căn bản để tâm đến . Khi truy sát, lờ mờ nhận nhiều thế lực bên ngoài đang ngấm ngầm giật dây đẩy thuyền.

Lần đầu chạm mặt Thẩm Hi Hòa, còn ngỡ đây là mỹ nhân kế do Thẩm Nhạc Sơn dày công sắp đặt. Giờ mới thấm thía rằng, Thẩm Hi Hòa đúng như lời nàng , chướng mắt , thứ nàng để tâm là mớ chứng cứ mà trộn Dương Châu suốt nửa năm trời, hao tổn phân nửa ám vệ huấn luyện tinh nhuệ, suýt chút nữa thì mất mạng mới đoạt .

Thẩm Nhạc Sơn vốn luôn tránh xa nội đấu trong triều đường, tập chứng cứ tuyệt đối là ý của ông . Kẻ khao khát nó nhất ai khác là các vị hoàng tử, hoặc là để tự cứu , hoặc để ban ân, hoặc điểm yếu uy h.i.ế.p kẻ khác. Với quy mô liên đới rộng lớn như , ai mà động lòng?

Mẫu phi đang buông rèm nhiếp chính thống lĩnh hậu cung, ngoại trừ Thái t.ử điện hạ, ai tôn quý bằng . Đám xun xoe nịnh bợ vây quanh nhiều như cá bơi qua sông. Mười bảy năm cuộc đời, đây là đầu tiên chẳng hề coi gì, còn năm bảy lượt tính toán với !

Lần mệnh phụ hoàng điều tra vụ án , kết quả hai bàn tay trắng trở về, ắt hẳn phụ hoàng sẽ vô cùng thất vọng.

"Biết ... thì ?" Thẩm Hi Hòa nửa đùa nửa thật buông lời trêu ghẹo, đồng thời khéo léo ám chỉ với rằng đồ đạc quả thực nàng lấy và giao cho một vị ca ca nào đó của , khuyên đừng bám riết lấy nàng nữa.

Mặt Tiêu Trường Doanh thoáng chốc đen xì: "Quận chúa, bảo trọng."

Nói xong, phi qua cửa sổ biến mất dạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-16-co-khi-nao-la-de-de-khong.html.]

"Chậc, tại mấy chẳng ai thích cửa chính nhỉ?" Thẩm Hi Hòa khẽ thở dài thườn thượt.

Đợi Long Não hương bay xa, tan biến hẳn trong gió, ánh mắt Thẩm Hi Hòa trầm xuống, dặn dò Trân Châu: "Sửa soạn chuẩn sẵn sàng nghênh đón tuyệt chiêu của Tín Vương điện hạ."

"Quận chúa, ý ngài là..." Sắc mặt Trân Châu lập tức nghiêm nghị hẳn lên.

"Hai họ tình như thủ túc, cũng thể coi Liệt Vương là cánh tay trái cánh tay của Tín Vương. Những việc Liệt Vương đều dọn đường cho Tín Vương, thực sự đắc tội hôm nay là Liệt Vương." Khóe môi Thẩm Hi Hòa khẽ nhếch lên: "Trong sáng dĩ nhiên bọn họ dám động thủ với . Còn trong tối... ai mà ?"

Từ nay trở , coi như nàng chính thức tuyên chiến với hai Tiêu Trường Khanh.

Dẫu cho Hựu Ninh Đế tuyệt đối sẽ để con rể của Thẩm Nhạc Sơn bước lên ngai vàng, nhưng khi x.é to.ạc mặt nạ, ai ái nữ của Tây Bắc vương thì đồng nghĩa với việc nắm trong tay uy danh quân đội hùng mạnh. Bất kể Thẩm Hi Hòa gả cho hoàng t.ử nào, chỉ cần kẻ đó dã tâm với hoàng vị, thì đó đều là mối đe dọa to lớn đối với Tiêu Trường Khanh.

Với tình thế , nắm bắt sớm cơ hội để trừ khử nàng mới là thượng sách.

"Mạc Viễn truyền tin về, kể từ khi Tín Vương phi Phạm gia hạ độc hại c.h.ế.t, Tín Vương điện hạ đến chùa Pháp Hoa vì Tín Vương phi tụng kinh cầu phúc ba tháng trời." Trân Châu trầm ngâm phân tích: "Quận chúa nghi ngờ đây chỉ là cái cớ của Tín Vương điện hạ, ngài thực chất ở chùa Pháp Hoa?"

Thẩm Hi Hòa sững , chớp mắt: "Không , chắc chắn đang ở chùa Pháp Hoa. Đâu cần đích tay mới ."

Đối với con Tiêu Trường Khanh, Thẩm Hi Hòa cũng nên nhận xét thế nào, nhưng tình cảm dành cho Cố Thanh Chi là chân thật. Cứ việc rõ mười mươi Cố Thanh Chi là tự sát, còn thuận theo con đường nàng trải sẵn, bất chấp trái thánh ý của Hựu Ninh Đế cũng bắt Phạm gia chôn cùng là đủ hiểu.

...

Kinh đô, chùa Pháp Hoa.

Hương Phật thoang thoảng, tiếng tụng kinh vang vọng kéo dài.

Tiêu Trường Khanh quỳ bồ đoàn, đôi mắt hằn tơ m.á.u chằm chằm linh bài thờ phụng phía mặt. Dòng chữ vàng linh bài ngay ngắn nghiêm trang: "Tiên thất Cố thị chi vị".

Hắn thẫn thờ , vận đồ tang trắng, râu ria lởm chởm, trông tiều tụy chất chứa đầy bi thương.

Chưa bao lâu, một bóng dáng thẳng tắp tiến đến quỳ xuống phía lưng : "Chủ tử, Cửu gia đuổi tới Lạc Dương nhưng về tay ."

Ánh mắt Tiêu Trường Khanh dần hội tụ, giọng khàn đặc và khô ráp tựa như lâu mở miệng cất tiếng: "G.i.ế.c."

"Rõ." Bóng dáng lặng lẽ lui ngoài.

Tiêu Trường Khanh lôi từ trong tay áo một chiếc hộp gỗ cỡ chừng bằng bàn tay, nhẹ nhàng mở nắp. Bên trong là một tấm linh bài nhỏ chỉ bằng hai ngón tay chiều rộng, nửa ngón tay chiều dài, đó khắc bốn chữ bằng lối trâm hoa tiểu khải: Vong thê Thanh Thanh.

Phía linh bài luồn một sợi dây lụa đen. Hắn ôm chặt linh bài trong lòng bàn tay, vô cùng cẩn trọng và dịu dàng: "Nàng khoảnh khắc mẫu nàng nhắm mắt xuôi tay, trái tim nàng cũng theo bà; nàng , khoảnh khắc nàng nhắm mắt xuôi tay trong vòng tay , nàng cũng mang theo trái tim ?"

Vừa , hốc mắt ánh lên ánh nước: "Ta , nàng tin , tin sẽ vì nàng mà trái lệnh phụ , tin sẽ vì nàng mà kháng thánh ý. Nàng từng cho cơ hội... để chứng minh..."

Một giọt nước mắt tràn khóe mi lăn dài, khẽ nở nụ cay đắng tự giễu cợt bản : "Nàng sống, xé nát cái hoàng quyền lạnh lẽo , đảo lộn thứ khiến tất thảy bọn chúng sống yên . Nếu đây là tâm nguyện cuối cùng của nàng, nhất định sẽ để nàng toại nguyện, cho hương hồn nàng trời ngậm chín suối."

Lau vệt nước mắt, thu cảm xúc, đáy mắt Tiêu Trường Khanh cuồn cuộn như mây đen vần vũ. Hắn lấy linh bài trong hộp , trịnh trọng đeo lên cổ, để nó buông lơi sát ngay lồng n.g.ự.c nơi trái tim đập.

 

Loading...