Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 160: Tự ghen với chính mình
Cập nhật lúc: 2026-08-21 01:06:26
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phi phi phi, ngươi thấy gì hết." Bộ Sơ Lâm xoay dùng tay bịt kín tai Thẩm Hi Hòa.
Hành động chỉ khiến Thôi Tấn Bách đen mặt, mà ngay cả Tiêu Hoa Ung cũng sầm tối sắc diện.
Thẩm Hi Hòa giãy khỏi tay nàng, nhíu mày lườm nàng một cái.
"Ta sai , sai , quên rửa tay, rửa ngay đây." Bộ Sơ Lâm Thẩm Hi Hòa ưa sạch sẽ. Vừa nàng cưỡi ngựa cầm dây cương, Thẩm Hi Hòa chê sạch, nàng vội vàng chạy về phía ngựa của , lấy túi nước xuống bắt đầu rửa tay.
Thôi Tấn Bách nhấc chân bước theo . Chỗ lúc bấy giờ chỉ còn Thẩm Hi Hòa và Tiêu Hoa Ung. Tiêu Hoa Ung mang theo hạ nhân, Thẩm Hi Hòa thì Mặc Ngọc và Mạc Viễn bên cạnh.
Tiêu Hoa Ung khẽ vuốt cằm chào Thẩm Hi Hòa: "Quận chúa."
Thẩm Hi Hòa hờ hững đáp lễ rằng lướt qua . Chỗ gió thổi lồng lộng, Thẩm Hi Hòa dễ dàng ngửi thấy mùi hương Đa Già La độc nhất vô nhị , nhưng nàng vẫn vờ như hề nhận .
Tiêu Hoa Ung đầu theo bóng lưng thướt tha xa dần của Thẩm Hi Hòa, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Trước Thẩm Hi Hòa phán đoán vô cùng chuẩn xác, một nào thể qua mặt nàng. Ngay cả một Tần Tư Hiệt nàng kết luận chắc chắn cũng dấy lên sự hoài nghi trong lòng nàng.
Chỉ riêng , phản ứng của nàng tựa hồ thực sự hề thấu . Điều khiến Tiêu Hoa Ung nhịn cúi xuống xem xét cách hóa trang của bản , cẩn thận hồi tưởng xem các bước dịch dung điểm nào khác biệt so với ngày thường để thể dối trời lừa biển đến mức .
Cân nhắc nửa ngày, Tiêu Hoa Ung vẫn nghĩ thông suốt, dứt khoát thèm nghĩ ngợi nữa.
Ở bên , Bộ Sơ Lâm một tay cầm túi nước dốc xuống để rửa tay . Thôi Tấn Bách thấy nàng lóng ngóng vụng về như bèn vươn tay chộp lấy túi nước: "Ta giúp ngươi."
Bộ Sơ Lâm lúc vẫn còn đang tức giận . Nếu trêu chọc nàng, nàng thể U U tức giận cơ chứ?
"Không cần." Bộ Sơ Lâm nhất quyết buông tay.
Một Thôi Tấn Bách luôn hành sự trầm chín chắn giờ phút cũng cảm thấy vui, thậm chí còn nổi lên ác thú vị, quyết tâm phá hỏng hình tượng nam nhi mẫu mực mà nàng cố tình tạo mặt Chiêu Ninh Quận chúa. Hắn dùng sức kéo mạnh một cái: "Ta giúp ngươi."
"Ta là cần!"
"Ta giúp ngươi!"
"Không cần!"
Hai giằng co qua , đột nhiên túi nước nghiêng ngả, Bộ Sơ Lâm buông tay , Thôi Tấn Bách dùng lực mạnh, nước trong túi lập tức tạt hết lên y phục của Bộ Sơ Lâm, vạt áo n.g.ự.c ướt đẫm một mảng lớn.
Thôi Tấn Bách phút chốc luống cuống tay chân.
Bộ Sơ Lâm tức giận giật túi nước, dốc thẳng một nửa lượng nước còn tạt thẳng mặt Thôi Tấn Bách, đó hậm hực dắt ngựa chạy theo Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa vốn lên ngựa chuẩn rời , nhưng khi thấy Bộ Sơ Lâm cả ướt sũng, nàng lo lắng gió thu buốt lạnh sẽ khiến Bộ Sơ Lâm đổ bệnh.
"Ngươi... thể hơ lửa ?" Thẩm Hi Hòa liếc mắt thấy phía xa mấy vị công t.ử nhóm lên một đống lửa.
Bọn họ ngoài cưỡi ngựa tiêu sầu nên mang theo y phục dự phòng.
"Có thể, nhưng cần . Cốt cách khỏe mạnh, mùa đông ngâm đầm sương hàn cũng chẳng nề hà gì, ngươi đừng lo lắng." Bộ Sơ Lâm lật trèo lên lưng ngựa.
"Vẫn nên ở hơ khô y phục . Ta cũng nếm thử chút dã vị." Thẩm Hi Hòa đổi chủ ý.
Thực việc một lý do chính đáng để ở dò xét nông sâu của Tiêu Phủ Hành là điều Thẩm Hi Hòa đang cầu mà . Để khơi gợi sự hoài nghi của Tiêu Phủ Hành khiến nhận nàng thấu , Thẩm Hi Hòa vẫn luôn duy trì dáng vẻ lạnh nhạt.
Bằng cách , dù là Tiêu Phủ Hành thật là kẻ mạo danh xuất hiện thêm nữa, cũng sẽ lấy phận lượn lờ mặt nàng, đến lúc đó nàng mới dễ dàng nắm cái đuôi hồ ly của .
"Vậy thì ở ." Bộ Sơ Lâm cảm động khôn nguôi, đinh ninh rằng Thẩm Hi Hòa là vì giúp chịu đựng đám nam nhân thối tha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-160-tu-ghen-voi-chinh-minh.html.]
Với tính cách của Thẩm Hi Hòa mà thể vì nàng đến bước , Bộ Sơ Lâm chỉ hận thể rơi lệ lưng tròng.
Nhìn ánh mắt rưng rưng ướt át của Bộ Sơ Lâm, Thẩm Hi Hòa chút chịu nổi, định mở miệng nàng vì nàng thì Thôi Tấn Bách và Tiêu Hoa Ung sóng vai bước tới, khiến nàng đành nuốt ngược lời định trong.
"Hừ." Bộ Sơ Lâm hậm hực hừ lạnh một tiếng.
Nàng nãy rõ ràng nhận U U đang định an ủi nàng thêm vài câu, thế mà chỉ vì hai kẻ điều xuất hiện mà hại U U ngại ngùng chẳng thể thốt những lời dịu dàng đó, lỡ mất cơ hội để nàng đón nhận sự quan tâm của mỹ nhân!
Bộ Sơ Lâm chìa tay : "Ta rửa sạch !"
Thẩm Hi Hòa vẫn đưa tay cho Mặc Ngọc, để Mặc Ngọc dìu xuống ngựa.
Bộ Sơ Lâm quên mất bản đang đóng giả nam nhi, ngỡ rằng tay còn ám mùi nên đưa lên mũi ngửi ngửi.
Dáng vẻ siểm nịnh nhún nhường của nàng Thẩm Hi Hòa quả thực khiến Thôi Tấn Bách hận thể c.ắ.n nát răng.
Sau khi Bộ Sơ Lâm tỏ rõ ý định nhận lời mời, Tiêu Hoa Ung bèn dẫn bọn họ tiến đến cạnh đống lửa. Sắc trời dần chuyển về chiều hoàng hôn, mấy vị công t.ử bột cuối cùng cũng mang về đầy ắp chiến lợi phẩm, thỏ rừng, gà rừng, còn thêm cả một con lợn rừng nhỏ.
Vừa mới đến nơi, Bộ Sơ Lâm vô cùng phóng khoáng cởi áo ngoài, chỉ chừa lớp trung y trắng như tuyết. Thẩm Hi Hòa liếc lướt qua bộ n.g.ự.c bằng phẳng của nàng thu ánh mắt, giúp nàng vắt y phục lên giá để hơ lửa.
Thôi Tấn Bách cũng cởi áo ngoài phơi cùng giá với Bộ Sơ Lâm. Bộ Sơ Lâm cũng chẳng để tâm, nàng xích gần Thẩm Hi Hòa thì Thôi Tấn Bách nhanh tay giữ chặt : "Ngươi y phục xộc xệch, một nam nhi mà cứ vây quanh Quận chúa thì còn thể thống gì nữa?"
Bộ Sơ Lâm thừa bản bất cẩn. Cứ mặt Thẩm Hi Hòa là nàng quên béng việc cư xử như một nam nhân.
Nàng mạnh bạo gạt tay Thôi Tấn Bách : "Hai nam nhân y phục xộc xệch kề sát , còn thể thống gì nữa!"
Thôi Tấn Bách: ...
Mấy nam nhân hào hứng bàn luận xem nên thịt thế nào, Thẩm Hi Hòa một bên mà chau mày. Đám thô thiển chỉ nướng thịt một cách tầm thường.
Tiêu Hoa Ung nhận sự đổi tinh tế của Thẩm Hi Hòa bèn lên tiếng: "Quận chúa cao kiến gì chăng?"
Thẩm Hi Hòa liếc mắt , lạnh lùng đáp gọn một chữ: "Không."
"U... Quận chúa." Bộ Sơ Lâm suýt chút nữa thốt nhũ danh của Thẩm Hi Hòa, nhưng cũng may đổi giọng cực kỳ nhanh: “Ngươi chỉ điểm cho bọn họ vài câu mà."
Nàng cũng ăn ngon miệng một chút. Nàng thừa hiểu Thẩm Hi Hòa rành về ẩm thực, chính nàng cũng thường xuyên tới Quận chúa phủ ăn chực cơ mà.
Tất cả đều trân trân Thẩm Hi Hòa với ánh mắt khao khát. Thẩm Hi Hòa đường hoàng ăn uống miễn phí cũng cảm thấy chút ái ngại bèn lên tiếng: "Mùa trong rừng ắt hẳn một loại hương liệu. Các vị thử tìm hái một ít về, bôi xoa bên ngoài hoặc nhồi bụng con mồi, hương vị chắc chắn sẽ tươi ngon hơn."
"Là những loại hương liệu nào, Quận chúa mau !" Bộ Sơ Lâm thúc giục.
Thẩm Hi Hòa bèn liệt kê một vài loại hương liệu dùng để nướng thịt. Tiêu Hoa Ung Bộ Sơ Lâm và Thôi Tấn Bách dẫn tìm, để hai bọn họ ở hơ y phục. Đợi đám tìm hương liệu , Bộ Sơ Lâm và Thôi Tấn Bách cũng hơ khô y phục và mặc chỉnh tề.
"Các vị mang theo kim sang d.ư.ợ.c ?" Vừa trở về cất tiếng hỏi: “Đại lang rạch xước lòng bàn tay, bọn đều ai mang theo thuốc."
Vốn dĩ việc nướng thịt chốn hoang dã chỉ là hứng thú nhất thời, bọn họ chủ đích săn nên cũng chẳng mang theo t.h.u.ố.c dự phòng.
"Chỗ một ít." Thẩm Hi Hòa lo lắng đầu cưỡi ngựa xảy sự cố nên chủ động chuẩn .
"Vậy đành phiền ngài bôi t.h.u.ố.c giúp Đại lang, bọn xử lý mớ thú rừng ." Kẻ nọ thả một câu bắt tay việc.
Thẩm Hi Hòa mang theo tỳ nữ và tùy tùng, nhưng nàng vẫn nhận lấy lọ t.h.u.ố.c từ tay Mặc Ngọc, dự định đích bôi t.h.u.ố.c cho Tiêu Hoa Ung.
Tiêu Hoa Ung ban đầu mừng thầm trong bụng, nhưng ngay đó bèn ngộ , bản nàng nhận diện nên việc nàng đối xử với như cũng chỉ là đang đối xử với xa lạ. Nghĩ , sắc mặt thoáng chốc trở nên vô cùng khó coi.