Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 161: Cùng họ không được kết thân

Cập nhật lúc: 2026-08-21 05:24:47
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đa tạ Quận chúa tặng thuốc." Tiêu Hoa Ung xòe bàn tay thương . Thẩm Hi Hòa đặc biệt chú ý đến ngón tay của .

Từ khi trở về từ Thiên Sơn, mỗi gặp Tiêu Hoa Ung, ba ngón tay của đều quấn băng, dường như thương nhẹ. Thẩm Hi Hòa vết thương nhường nào. Nàng chăm chú lòng bàn tay đang mở của nhưng tuyệt nhiên thấy bất cứ vết sẹo dấu tích tổn thương nào.

Thẩm Hi Hòa đặt lọ t.h.u.ố.c lên tay Tiêu Hoa Ung, thêm lời nào.

Tiêu Hoa Ung cầm lấy lọ t.h.u.ố.c rụt tay về, bắt đầu rắc bột t.h.u.ố.c lên vết xước. Thẩm Hi Hòa vờ như vô tình đưa mắt quan sát nhưng chẳng phát hiện thương tích gì.

"Quận chúa, chúng chuẩn xong xuôi cả , xin ngài mau tới chỉ giáo đôi chút." Bộ Sơ Lâm bên đống lửa đang nướng thịt, cất cao giọng gọi.

Thẩm Hi Hòa liếc bọn họ một cái, nghĩ thầm nếu nhúng tay thì đám chắc chắn sẽ nướng thịt một cách tạp nham, bèn cất bước tới.

Nàng hiển nhiên tự động thủ, chỉ dùng lời lẽ chỉ dẫn bọn họ . Dẫu cho điều kiện thiếu thốn nhưng mùi hương hấp dẫn chẳng mấy chốc lan tỏa bốn bề.

Mùi thơm tỏa khiến hưng phấn tột độ, ai nấy đều nhón chân vươn cổ ngóng chờ, thậm chí kẻ còn khoa trương nuốt nước bọt ực ực.

Thẩm Hi Hòa nhịn khẽ mỉm . Những kẻ trân tu mỹ vị nào mà từng nếm qua cơ chứ? Chẳng qua tự tay nên mới cảm thấy trân quý hơn mà thôi.

Ngay lúc thú rừng sắp chín tới, bỗng tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến. Đó là thuộc hạ của Bộ Sơ Lâm, gã xách mấy ống trúc tiến lên đưa cho nàng.

"Hôm nay các vị lộc ăn, nhờ phúc của Quận chúa nên bản thế t.ử đặc biệt đem rượu Bì Đồng thượng hạng giấu kín bao lâu nay mang cho các vị nếm thử." Bộ Sơ Lâm đón lấy, ném cho mỗi một ống, bản giữ một ống ân cần xun xoe chạy tới mặt Thẩm Hi Hòa.

Nàng lấy một chiếc chén tinh xảo từ chiếc hộp gấm trong tay thuộc hạ, rót cho Thẩm Hi Hòa một chén: "Rượu ngọt lắm, ngươi nếm thử xem."

Đất Thục nổi danh rượu ngon: Xuân tửu đong đầy ống, sen tơ buộc chặt, lá chuối che phong, hương thơm bay xa ngoài ngàn dặm, vị ngọt ngào như mật ong.

Thẩm Hi Hòa danh từ lâu nhưng từng nếm thử. Phải rằng từ nhỏ đến lớn nàng từng uống rượu. Lục phủ ngũ tạng nàng vô cùng yếu ớt, vị cay nồng rát bỏng của rượu nàng khó lòng chịu đựng nổi.

Ngửi thấy mùi thanh hương thoang thoảng của ly rượu nhỏ, Thẩm Hi Hòa chút d.a.o động, bèn nhận lấy nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, theo đó là một luồng nóng trượt xuống cuống họng, thẳng dày, mơn man lan khắp cơ thể, xua tan một chút hàn khí.

"Thế nào?" Bộ Sơ Lâm mang ánh mắt đầy mong chờ hỏi.

"Hương vị quả thực vô cùng tuyệt diệu." Thẩm Hi Hòa gật đầu tán thưởng.

Bộ Sơ Lâm nở nụ đắc ý, ngửa cổ bưng ống trúc tu ừng ực thành từng ngụm lớn, phóng khoáng dùng ống tay áo lau miệng: "Thể trạng ngươi yếu ớt, hôm nay cứ nếm thử cho vị thôi, đợi đến khi sức khỏe ngươi khang kiện trở , uống bao nhiêu cũng thể kiếm về cho ngươi."

Những lời của nàng khiến sắc mặt Tiêu Hoa Ung và Thôi Tấn Bách trở nên trầm lạnh. Ngược một vị công t.ử mối giao hảo thiết bóp giọng õng ẹo trêu đùa: "Thế t.ử gia, nô gia cũng thưởng thức."

Nam nhân bên cạnh bèn hùa theo: "Tiếc là nhan sắc của khanh phần thua kém."

"Đáng ghét ~~~"

Thẩm Hi Hòa đám thuần túy chỉ là đang trêu chọc Bộ Sơ Lâm, nên cũng mảy may tức giận, sắc mặt vẫn tĩnh như nước lặng.

Bộ Sơ Lâm lia ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua hai bọn họ, ánh hướng dòng suối phía xa: "Rượu Bì Đồng thì hết , nhưng nước lã thì đầy đủ, các ngươi ?"

"Không cần cần, Thế t.ử gia cần khách sáo như ." Hai kẻ nọ liên tục xua tay: “Bọn đang ăn thịt nướng, ăn thịt nướng."

Trước Thẩm Hi Hòa ít nhiều cũng thành kiến với đám , luôn cho rằng bọn họ là những kẻ vô công nghề, lãng phí thời gian, tầm thường vô tích sự.

từ khi quen Bộ Sơ Lâm, Thẩm Hi Hòa dần dà ngộ một vài lẽ cũng chỉ vì mượn cái lốt ngụy trang để bảo tính mạng. Có những coi sự rong chơi là thú vui. Bọn họ ức h.i.ế.p dân lành, cậy thế càn, chỉ đơn thuần tìm kiếm niềm hoan lạc thuộc về riêng .

Phong lưu nhưng hạ lưu, nhân phẩm ngay thẳng. Việc sống cuộc đời là quyền lợi của mỗi .

Trong khi Thẩm Hi Hòa dần thấu hiểu bọn họ, đám đang nhai ngấu nghiến miếng thịt nướng thơm lừng cũng bắt đầu nảy sinh một chút hảo cảm với vị Thẩm Hi Hòa tưởng chừng như băng sơn lãnh ngọc . Xem chừng nàng cũng kiêu ngạo lạnh lùng m.á.u lạnh tàn nhẫn vô tình vô nghĩa như lời đồn đại.

Sau khi thưởng thức xong bữa thịt nướng, sắc trời cũng dần chạng vạng. Chỉ còn nửa canh giờ nữa là cổng thành đóng cửa, bèn cùng khởi hành hồi kinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-161-cung-ho-khong-duoc-ket-than.html.]

Càng là bậc quyền quý hiển hách thì phủ càng sát hoàng thành. Cứ mãi mãi, rốt cuộc chỉ còn Thôi Tấn Bách, Tiêu Hoa Ung, Thẩm Hi Hòa và Bộ Sơ Lâm.

Phủ Trưởng công chúa và Quận chúa phủ của Thẩm Hi Hòa cùng một con phố, trong khi phủ của Bộ Sơ Lâm và Thôi Tấn Bách ở một con đường khác.

Tới ngã ba đường, Bộ Sơ Lâm lên tiếng: "Thôi đầu gỗ, bản thế t.ử hộ tống Quận chúa hồi phủ, ngươi cứ tự tiện nhé."

"Ta bỏ quên đồ đạc ở phủ Trưởng công chúa, đành cùng Hành Chỉ qua đó một chuyến." Thôi Tấn Bách đáp lời.

Tiêu Phủ Hành tròn độ tuổi nhược quán, ban tự hiệu, tự Hành Chỉ.

Tiêu Hoa Ung liếc Thôi Tấn Bách một cái nhưng thêm gì.

Vài tiếp tục tiến về hướng phủ Trưởng công chúa. Quận chúa phủ của Thẩm Hi Hòa ngay phía phủ Trưởng công chúa, cũng từng là phủ công chúa, mới Hựu Ninh Đế đặc cách ban riêng cho Thẩm Hi Hòa.

Đến phủ Nhữ Dương Trưởng công chúa , Tiêu Hoa Ung cùng Thôi Tấn Bách cất lời cáo biệt với hai nàng. Thẩm Hi Hòa tận mắt thấy hạ nhân phủ Trưởng công chúa bước , thuần thục, ân cần cung kính nghênh đón hai bọn họ bước .

Thông qua thái độ của hạ nhân, thể nhận thấy mối quan hệ giữa Thôi Tấn Bách và Tiêu Phủ Hành quả thực vô cùng gần gũi mật thiết.

Thẩm Hi Hòa thu ánh đăm chiêu, Bộ Sơ Lâm hộ tống Thẩm Hi Hòa về đến Quận chúa phủ mới đầu ngựa rời .

Tiêu Hoa Ung bước chân phủ Trưởng công chúa, Nhữ Dương Trưởng công chúa bèn dẫn tới sương phòng của Tiêu Phủ Hành. Tiêu Phủ Hành thật đang khoác bộ thường phục mộc mạc, tĩnh tọa trong phòng binh thư, trông thấy Tiêu Hoa Ung trở về bèn vội vàng dậy thi lễ.

"Làm phiền cô mẫu đợi chờ, xin cô mẫu sớm nghỉ ngơi." Tiêu Hoa Ung cất lời ôn hòa.

"Thời khắc vẫn còn sớm, ngày thường cũng đến giờ Hợi mới an giấc." Nhữ Dương Trưởng công chúa mỉm : “Điện hạ... là đang để tâm tới Chiêu Ninh Quận chúa ?"

Nhữ Dương Trưởng công chúa là cô mẫu của Tiêu Hoa Ung. Nhờ sự việc của Vi Đảo, chính Tiêu Hoa Ung là che chở cho ba con bọn họ, nên hiện giờ mới trở thành cánh tay đắc lực của Tiêu Hoa Ung.

" ." Tiêu Hoa Ung thản nhiên thừa nhận.

"Điện hạ xin Bệ hạ ban hôn?" Nhữ Dương Trưởng công chúa hỏi .

Bệ hạ hẳn là sẽ vui vẻ tác hợp để con gái của Thẩm Nhạc Sơn gả cho Thái tử. Cưới mấy năm chịu cảnh góa bụa, cả đời giam lỏng nơi kinh đô.

Thân là di sương của vương, chỉ cần Thẩm Nhạc Sơn đủ mạnh mẽ, vẫn thể đón con gái trở về, thế nhưng với danh phận Thái t.ử phi thì cơ hội đó.

"Chuyện hôn sự giữa chất nhi và nàng , chất nhi mong rằng nước chảy thành sông, hai bên cùng tình đầu ý hợp." Ngữ khí Tiêu Hoa Ung ngập tràn sự nâng niu trân trọng.

Nhữ Dương Trưởng công chúa tỏ tường. Thái t.ử điện hạ đây là tình căn thâm chủng, dùng một đạo thánh chỉ để cưỡng ép Thẩm Hi Hòa trói buộc bên .

Tiêu Hoa Ung dung mạo thật trong phủ Trưởng công chúa, theo mật đạo để âm thầm trở về Đông cung.

Bên trong phủ Nhữ Dương Trưởng công chúa, một ảnh mỏng manh mảnh mai đang trầm ngâm theo bóng lưng khuất dần, đôi mắt toát lên vẻ cô liêu vô ngần.

"Khê nhi, hiện tại con mang họ Tiêu." Trưởng công chúa khẽ buông một tiếng thở dài.

Lý do bà lên tiếng thăm dò Tiêu Hoa Ung, là mượn lời chính miệng thừa nhận ý trung nhân, để đoạn tuyệt những suy nghĩ viển vông trong lòng con gái.

Vi Văn Khê của ngày xưa, Tiêu Văn Khê của hiện tại. Nàng mang lòng ái mộ Tiêu Hoa Ung suốt ba năm ròng rã. Năm mười bốn tuổi vô tình gặp mặt tại Lạc Dương nhất kiến chung tình, đó luôn mòn mỏi ngóng trông bước.

Thế nhưng thứ nàng chờ đợi là tin cha phạm tội tày trời, chờ đợi nàng cải đổi họ theo , mà cùng họ thì kết .

---

Lời tác giả:

Từ thời Tần Hán cho đến Minh Thanh đều quy định nghiêm ngặt về việc cùng họ thì thông hôn. Đây xem như một biện pháp phòng tránh kết hôn cận huyết của lễ giáo phong kiến cổ đại. Chỉ là do trình độ y tế thời bấy giờ còn hạn chế, thế nên xưa vẫn nhận thức việc chị em họ cũng thuộc diện cận huyết thể kết .

 

Loading...