Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 162: Chẳng hay là người thân cận của điện hạ?
Cập nhật lúc: 2026-08-21 05:24:48
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khoảnh khắc đổi tên thành Tiêu Văn Khê, nàng thấu tỏ bản vĩnh viễn chẳng còn cơ hội sóng bước cùng y nữa.
"A nương, nữ nhi hiểu rõ. Dẫu giữ nguyên họ, nữ nhi vẫn là nữ lang nhà họ Vi, y cũng chẳng đời nào chịu lấy con." Tiêu Văn Khê ủ rũ rũ mắt xuống.
Nàng sở hữu mày ngài mắt phượng, má ngọc môi son, khóe môi sinh khẽ cong lên nét đoan trang uyển chuyển. Đôi mắt long lanh như hồ thu, gợn sóng nhè nhẹ, tựa đóa đào rực rỡ tiết ba xuân, thanh tao như cúc vãn thu tĩnh lặng.
Trưởng công chúa khẽ thở dài, ôm trọn Tiêu Văn Khê lòng: "Con nghĩ thông , a nương đỗi an ủi."
Tiêu Văn Khê rúc lòng , cố kìm nén lệ nơi khóe mi: "A nương, chúng mời quận chúa đến phủ khách chăng?"
"Khê nhi?"
"A nương, nữ nhi tận mắt xem, vị nữ lang nhường nào khiến y trân quý đến thế." Tiêu Văn Khê ngước lên, ánh mắt chan chứa vẻ khẩn cầu.
Trưởng công chúa trầm tư hồi lâu mới cất lời đồng ý: "Được."
...
Khi Tiêu Hoa Ung hồi Đông cung, trời điểm canh tuất. Chợt thấy tẩm điện của Tiêu Trường Canh vẫn rực sáng ánh nến, bóng dáng mải mê sách hắt lên ô cửa sổ.
Hắn thẳng về tẩm điện của . Thiên Viên đang sốt ruột đợi chờ, thấy Tiêu Hoa Ung về đến nơi, tảng đá trong lòng mới chịu buông xuống. Hắn vội vàng cho chuẩn đồ rửa mặt, cuối cùng lấy nước t.h.u.ố.c cho Tiêu Hoa Ung ngâm tay. Chẳng bao lâu, một mảng móng tay nguyên vẹn bèn bong .
Móng tay của Tiêu Hoa Ung vốn mọc , để lộ phần thịt đỏ tươi. Hắn đành lấy một mảnh móng tay cũ của , dán lên ngón tay bằng một lớp gạc mỏng tang, trải qua chút xử lý khéo léo.
Vì ngâm nước thuốc, khi móng bong, phần thịt ngón tay chút tím tái. Thiên Viên mà xót xa vô cùng: "Điện hạ, chớ xuất cung nữa, móng tay cần chăm sóc cẩn thận."
Ở trong cung, luôn dùng t.h.u.ố.c bao bọc kỹ càng, ngoài hóa trang thành khác, tránh khỏi chút va chạm vô tình.
"E rằng ." Tiêu Hoa Ung mỉm nhẹ.
"Điện hạ..." Thiên Viên bất lực vạn phần.
"Hai ngày nữa là lễ thu liệp, cô cũng tòng giá." Tiêu Hoa Ung dặn dò: “Ngươi cứ yên tâm, cô sẽ dùng phận Tiêu Phủ Hành nữa ."
Thiên Viên lấy khó hiểu: "Cớ ? Lại quận chúa thấu ư?"
"Chính vì thấu." Tiêu Hoa Ung sa sầm mặt mày.
Thẩm Hi Hòa vốn tính tình cao ngạo lạnh lùng. Đối với chuyện gì nào, nàng đều khó lòng thiết. Cỡ như Bộ Sơ Lâm Tiết Cẩn Kiều, mất bao công sức bám riết lấy nàng mới mong lọt mắt xanh của nàng. Tuy nàng chẳng dành cho Tiêu Phủ Hành sự ưu ái nào đặc biệt, nhưng cũng hề hờ hững lạnh nhạt như với những bình thường.
Chính điều khiến trong lòng Tiêu Hoa Ung vương vấn chút khúc mắc. Hắn hạ quyết tâm, tuyệt đối bao giờ dùng phận Tiêu Phủ Hành nữa.
Chưa thấu há chẳng ?
Nhìn thấy dáng vẻ bực bội của Tiêu Hoa Ung, Thiên Viên chẳng dám hé răng buông lời.
Nào ngờ, mới tối qua Tiêu Hoa Ung còn thề non hẹn biển sẽ hóa thành Tiêu Phủ Hành nữa, sáng sớm tin Nhữ Dương Trưởng công chúa gửi mời Thẩm Hi Hòa mà nàng nhận lời, bèn nhấp nhổm yên.
"Cô tới phủ Nhữ Dương Trưởng công chúa một chuyến." Thái t.ử điện hạ bắt đầu táy máy bàn tay. "U U hồi kinh, tất thảy bái của các phủ đều từ chối, hôm nay nhận lời cô mẫu. E rằng nàng cũng vì Tiêu Phủ Hành."
Thiên Viên: ...
Quả thực, Thẩm Hi Hòa đang mòn mỏi chờ đợi Tiêu Phủ Hành tái xuất. Nào ngờ nhận mời của Nhữ Dương Trưởng công chúa, mời nàng đến phủ thưởng .
Nếu là đây, Thẩm Hi Hòa chắc chắn chối từ. Thế nhưng hôm nay, nàng ngờ ngợ đây là chiêu trò của Tiêu Phủ Hành, nên phá lệ nhận lời.
Đợi đến khi sửa soạn xong xuôi, bước chân phủ Nhữ Dương Trưởng công chúa, nàng mới vỡ lẽ nơi đây chỉ sự hiện diện của Nhữ Dương Trưởng công chúa cùng nữ nhi Tiêu Văn Khê.
"Văn Khê bái kiến quận chúa." Sau khi Thẩm Hi Hòa thi lễ cùng Trưởng công chúa, Tiêu Văn Khê cũng nhẹ nhàng bước tới thi lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-162-chang-hay-la-nguoi-than-can-cua-dien-ha.html.]
Đây là đầu tiên Thẩm Hi Hòa chạm mặt Tiêu Văn Khê. Lần ở Phù Dung viên, nàng thấy bóng dáng cô. Đến thọ yến của Thái hậu, vì đang mang tang nên cô thể dự tiệc.
Quả là một bậc mỹ nhân xuất chúng, trang điểm tinh xảo, đoan trang thanh nhã.
"Tiêu nương tử." Thẩm Hi Hòa cũng từ tốn đáp lễ.
"Hôm nay thỉnh quận chúa tới, một mặt là để tạ ơn phần t.h.u.ố.c dạo quận chúa ban tặng khuyển tử. Mặt khác, nữ nhi sớm ngưỡng mộ danh tiếng quận chúa, diện kiến để học hỏi đôi phần cốt cách, mong bề thụ ích khôn cùng." Giọng điệu Trưởng công chúa ôn hòa, nụ hiền từ.
"Công chúa quá lời . Chiêu Ninh lớn lên chốn man di, Tiêu nương t.ử công chúa tận tâm giáo dưỡng, lẽ là Chiêu Ninh học hỏi Tiêu nương t.ử mới đạo." Thẩm Hi Hòa nhún nhường đáp lời.
Ẩn nấp nơi góc khuất, lòng Tiêu Hoa Ung bỗng dâng lên một cỗ chua xót. Nghĩ tới dáng vẻ Thẩm Hi Hòa ứng xử với những bậc bề khác, dẫu cố vẻ thanh cao, nhưng cũng chẳng dễ dàng gì chịu hạ , khiêm tốn nhún nhường đến thế. Riêng với Trưởng công chúa là một ngoại lệ.
Chắc chắn là vì Tiêu Phủ Hành !
Nghĩ tới đây, Tiêu Hoa Ung bất giác đầu, quăng một ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Tiêu Phủ Hành đang lững thững bám theo phía .
Tiêu Phủ Hành: ???
Hắn sai chuyện gì chăng? Cớ Thái t.ử điện hạ dùng ánh mắt lạnh lẽo ?
"Quận chúa ngày thường sở thích gì?" Tiêu Văn Khê cất lời dò hỏi, dẫn đường đưa Thẩm Hi Hòa tiến một gian hoa đình bài trí tinh tế. Quanh đó muôn hoa chen khoe sắc, đưa hương thơm ngát. Trên chiếc bàn đá bày biện dăm ba món bánh tinh xảo, cạnh đó còn kê sẵn một chiếc lò đun và ấm đun . "Ngày thường thích chế ."
"Thân thể yếu ớt, ngày thường ở trong phủ cũng chỉ bầu bạn với thư hương, hoặc dạo chơi chăm sóc vài khóm hoa cỏ mà thôi." Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng đáp lời.
Tiêu Văn Khê ân cần mời Thẩm Hi Hòa an tọa, Nhữ Dương Trưởng công chúa cũng thong thả xuống bồi tiếp: "Quận chúa nếu chê, xin hãy nếm thử do đích tay Văn Khê pha chế."
"Được thế thì còn gì bằng." Thẩm Hi Hòa khẽ mỉm .
Ánh mắt Thẩm Hi Hòa bất chợt dừng nơi chiếc phong lô kim đỉnh. Món đồ khiến nàng chút cảm giác quen thuộc, dường như từng bắt gặp ở Đông cung của Tiêu Hoa Ung.
Chưa kể loại than củi mà Tiêu Văn Khê dùng cũng hệt như Đông cung. Tiếp đó, nàng múc nước từ trong chiếc lu gốm: "Ngày cứ ngỡ dùng suối nước để nấu là tuyệt hảo nhất, mách bảo mới vỡ lẽ nước trời mới là thượng phẩm."
Thứ nước gọi là "nước trời" , là nước mưa thu gom bằng một quy trình hết sức cầu kỳ.
"Nước trời nấu , ấm đóng cặn, chén chẳng dính bẩn." Thẩm Hi Hòa họa theo một câu.
Nụ môi Tiêu Văn Khê càng sâu thêm, nàng gật đầu: "Quận chúa quả nhiên là sành ."
Thẩm Hi Hòa chỉ khẽ mỉm . Trưởng công chúa kéo Thẩm Hi Hòa những câu chuyện kể về phụ mẫu nàng, bởi lẽ công chúa vốn quen Đào thị và Thẩm Nhạc Sơn.
Thẩm Hi Hòa một mặt đáp lời công chúa, một mặt ngầm quan sát từng cử chỉ của Tiêu Văn Khê. Càng , nàng càng thấy phong thái pha của Tiêu Văn Khê vài phần giống với Tiêu Hoa Ung.
Pha hai lối: chưng và ủ . Những tới Đông cung, Thẩm Hi Hòa đều thấy Tiêu Hoa Ung áp dụng lối chưng .
Lá của nàng cất giữ trong một chiếc hộp rùa bằng bạc mạ vàng. Chiếc hộp Thẩm Hi Hòa cũng từng thấy qua ở Đông cung.
Chiếc muỗng bạc mạ vàng chạm khắc phượng bay, chiếc chén bạc mạ vàng khảm hoa hải đường song ngư, chiếc bát bạc khắc nổi hoa văn dây thao...
Thẩm Hi Hòa ngắm nghía một hồi, buột miệng hỏi: "Chẳng Tiêu nương t.ử và Thái t.ử điện hạ là cận?"
Nào ai ngờ Thẩm Hi Hòa hỏi trắng trợn như . Trưởng công chúa tỏ vẻ kinh ngạc, còn nụ môi Tiêu Văn Khê mảy may biến sắc: "Quận chúa cớ hỏi ?"
"Ta thường lui tới Đông cung, điện hạ rành rẽ thuật nấu . Nhìn phong thái nấu của Tiêu nương t.ử phần giống điện hạ, mà cụ dùng đa phần trùng hợp, nên mới mạo chút thắc mắc."
Thẩm Hi Hòa ám chỉ chuyện tình cảm nam nữ. Nàng đang dò xét, dò xét mối quan hệ giữa Tiêu Phủ Hành phủ Nhữ Dương Trưởng công chúa với Tiêu Hoa Ung xem sơ đến mức nào.
Tiêu Văn Khê rõ nội tình, chỉ nghĩ Thẩm Hi Hòa đang chất vấn nàng .