Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 166: Đặt tên là Đoản Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-08-21 05:33:03
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Hải Đông Thanh quả thực thu hút ánh của ít , ngay cả bệ hạ cũng hạ lệnh sai truy bắt.

Giữa những âm thanh ồn ào hỗn loạn, Tiêu Hoa Ung thấy một tiếng hô lớn của Thẩm Hi Hòa. Bởi vì cách một khá xa, thêm tạp âm lẫn lộn, chỉ thể lờ mờ nhận đó là giọng của Thẩm Hi Hòa, bèn sang hỏi Thiên Viên đang cưỡi ngựa hộ giá bên cạnh xe: "Quận chúa đang gọi ai thế?"

Thiên Viên cũng vì sự xuất hiện của Hải Đông Thanh mà phân tán sự chú ý. Y đúng là thấy tiếng ai đó gọi lớn, nhưng ngay cả gọi là ai cũng chẳng thể phân biệt nổi, càng rảnh rỗi để tâm. Ngược , y sầu lo trùng trùng nhắc nhở Thái t.ử điện hạ: "Điện hạ, là Hải Đông Thanh!"

Hải Đông Thanh là do đích Tiêu Hoa Ung thuần phục và nuôi dưỡng. Năm xưa để truy bắt nó, Tiêu Hoa Ung quận Bột Hải hao tốn ròng rã ba tháng trời mới thể tóm gọn. Sau đó, mất thêm mấy tháng nữa để thuần hóa, từ đó trở trong mắt con chim ưng chỉ duy nhất một Tiêu Hoa Ung.

Nó vốn nuôi dưỡng ở kinh đô, chỉ khi chuyện vô cùng khẩn cấp, mới thả nó để tìm Tiêu Hoa Ung.

"Nó chỉ đến góp vui mà thôi." Tiêu Hoa Ung hờ hững đáp một câu.

Thiên Viên thở phào nhẹ nhõm, lúc mới nhớ tới câu hỏi ban nãy của Tiêu Hoa Ung bèn : "Thuộc hạ tra xét ngay đây..."

"Meo!"

Y còn dứt lời, Đoản Mệnh thoắt một cái lao tọt trong xe ngựa của . Tiêu Hoa Ung vô cùng chán ghét những con vật nhỏ đầy lông lá , sắc mặt thoắt cái âm trầm. Ngay lúc định tung một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t con vật, Thiên Viên sợ hãi kinh hô: "Là mèo của Quận chúa!"

Thiên Viên từng đến Quận chúa phủ vài , một bận vô tình bắt gặp con mèo . Dẫu chỉ lướt qua trong chớp mắt, nhưng dáng vẻ của nó quả thực quá xí, y nhớ cũng khó.

Hai chữ "Quận chúa" vuột khỏi miệng Thiên Viên, chưởng phong của Tiêu Hoa Ung lập tức chệch hướng, giáng mạnh xuống càng xe khiến cỗ xe chấn động dữ dội. Nếu nhờ Thiên Viên bên ngoài nhanh tay vươn tới giữ chặt, e rằng xảy t.a.i n.ạ.n lật xe.

Con Đoản Mệnh bản gây họa, nó tung phóng vọt qua cửa sổ, chễm chệ nóc xe ngẩng đầu hướng về con Hải Đông Thanh đang lượn vòng chín tầng mà cất tiếng kêu đầy vẻ khiêu khích: "Meo... Meo..."

Mặc Ngọc đuổi tới nơi, gương mặt lạnh lùng cũng lộ vài phần ghét bỏ. Con mèo của Quận chúa lúc nào cũng thích những trò tự lượng sức , hễ gặp kẻ địch mạnh mẽ nào là y như rằng khiêu khích một phen, dường như nó quên mất chỉ là một con mèo mà cứ ngỡ bản là một con hổ uy phong lẫm liệt!

Nàng tung nhảy lên, túm lấy gáy con Đoản Mệnh đang kiêu ngạo ai bằng xách xuống, đó về phía Tiêu Hoa Ung cáo tội: "Tỳ t.ử mạo phạm, xin điện hạ thứ tội."

"Không ." Tiêu Hoa Ung chăm chú con Đoản Mệnh Mặc Ngọc xách cổ mà vẫn còn ngừng giương nanh múa vuốt, khẽ khen: “Có đảm thức."

Đây là đầu tiên thấy một con mèo dám buông lời thách thức với Hải Đông Thanh. Phải rằng, Hải Đông Thanh là vạn ưng chi thần, ngay cả báo gấm gấu đen cũng thể đ.á.n.h lùi.

Thiên Viên ngước trời cao: ...

Trong mắt Điện hạ, phàm là vật liên quan đến Quận chúa thì dẫu chuyện gì cũng đều cả. Nếu đổi là con mèo của kẻ khác mà dám khiêu khích con Hải Đông Thanh của Điện hạ thế , chắc chắn gọi Hải Đông Thanh đến hành hạ nó đến mức mặt mũi biến dạng .

"Tỳ t.ử xin phép đưa nó về phục mệnh." Mặc Ngọc thi lễ với Tiêu Hoa Ung.

Tiêu Hoa Ung để Thẩm Hi Hòa lo lắng bèn phẩy tay hiệu cho nàng thể lui xuống.

Đợi đến khi Mặc Ngọc xách con Đoản Mệnh mang về, Thẩm Hi Hòa lấy chiếc lồng , trực tiếp ném nó trong. Đoản Mệnh bắt đầu kêu meo meo kháng nghị trong lồng, thậm chí còn dùng móng vuốt cào xé nan lồng, nhưng Thẩm Hi Hòa buồn ngó ngàng tới nó. Dù nó kêu gào cào móng , nàng vẫn giữ phong thái bình thản ung dung.

Nàng vốn yêu thích sự tĩnh lặng, và sự tĩnh lặng chẳng cần cậy nhờ ngoại vật ngoài nhượng bộ, hùa theo. Dẫu giữa biển mênh mông, nàng vẫn thể yên tĩnh tựa đóa lan rừng, khí định thần nhàn, chẳng mảy may ngoại cảnh sự huyên náo nào cho xao động.

Thẩm Hi Hòa thể , nhưng khác thì . Đám Hồng Ngọc và Bích Ngọc đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn tiếng cào lồng chói tai của Đoản Mệnh, thế nhưng Tiết Cẩn Kiều càng càng thấy phiền não, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi kích động đập phá để trút giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-166-dat-ten-la-doan-menh.html.]

Nàng cảm thấy căn bệnh của sắp tái phát, vội vàng cất tiếng: "Tỷ tỷ, về đây."

Nói đoạn, nàng ôm theo Điểm Điểm nhảy khỏi xe ngựa, trở về cỗ xe của Tiết phủ.

Chẳng mấy chốc đoàn đến hành cung, tự nhiên sẽ dẫn Thẩm Hi Hòa tới khu vực nghỉ ngơi phân bổ sẵn. Thẩm Hi Hòa đặt con Đoản Mệnh sang một bên. Lúc cào móng chán chê, chỉ còn ngoan ngoãn rạp trong lồng với dáng vẻ tủi vô ngần. Chỉ cần Thẩm Hi Hòa tiến gần một chút, nó bèn phát những tiếng kêu khe khẽ như xin tha.

Thẩm Hi Hòa sai Bích Ngọc dọn dẹp xong đồ đạc thì Thiên Viên xách đến một ít cá nhỏ: "Quận chúa, Điện hạ ngài nuôi một con mèo nên sai thuộc hạ mang chút thức ăn đến cho nó."

"Làm Điện hạ hao tâm tổn trí ." Thẩm Hi Hòa hiệu cho Hồng Ngọc nhận lấy.

"Điện hạ truyền lời rằng ở hành cung nhiều muỗi và côn trùng, chỗ Quận chúa túi hương đuổi muỗi nào , xin nhường cho ngài một phần. Như Điện hạ sẽ cần phiền đến Thái y thự nữa. Hơn nữa, hôm nay mới đặt chân đến, khắp nơi đều bận rộn lộn xộn, lỡ như sơ ý chạm vật gì sạch sẽ thì cũng khó để truy cứu."

Ngoài mặt Thiên Viên vẫn tươi , nhưng trong lòng cạn lời vô cùng hành vi của chủ t.ử nhà . Rõ ràng mang theo túi hương đuổi muỗi, mà cứ khăng khăng đòi sang đây xin xỏ Quận chúa, còn mượn cớ lo sợ kẻ gian hãm hại để Quận chúa thể nhẫn tâm chối từ.

Lời Tiêu Hoa Ung đến nước , Thẩm Hi Hòa tự nhiên cũng chẳng tiếc rẻ gì một chiếc túi hương đuổi muỗi. Nàng chỉ lấy một túi đuổi muỗi mà còn chuẩn thêm một túi xua đuổi rắn rết, tất cả đều do chính tay nàng tự phối chế hương liệu: "Ngươi hãy đem hai túi hương treo trong phòng Điện hạ, rắn rết, sâu bọ, chuột bọ đều sẽ dám đến gần."

Thực , khi tin bệ hạ giá lâm săn bắn, những phụ trách cai quản hành cung dùng ngải cứu để xông khói cho từng căn phòng. Đối với nơi ở của những bậc hoàng quốc thích danh gia vọng tộc, bọn họ còn đặc biệt xông thêm các loại hương liệu thông thường. Chỉ tiếc là những thứ tác dụng ngăn ngừa rắn rết, côn trùng và chuột bọ.

"Muội cũng , cũng !" Tiết Cẩn Kiều bước cửa thấy cuộc trò chuyện giữa Thẩm Hi Hòa và Thiên Viên, bèn lập tức sán tới.

Thẩm Hi Hòa liếc mắt đống hành lý mà hai tỳ nữ Hoa Hoa, Thảo Thảo đang ôm phía nàng , cất tiếng hỏi: "Điểm Điểm của ?"

Nhắc đến chuyện , Tiết Cẩn Kiều bèn phồng má oán trách: "Điểm Điểm chịu trong." Ở bên ngoài, dẫu nàng lôi kéo thế nào nó cũng dứt khoát chịu bước .

Khóe môi Thẩm Hi Hòa khẽ cong lên: "Khoảng sân của , đừng là rắn rết chuột bọ dám đến gần, mà ngay cả chim bay thú chạy cũng e dè lui bước."

Có một luồng khí tức vốn sinh mang đặc tính khiến các loài động vật sợ hãi. Vừa bước viện, nàng cẩn thận treo những chiếc túi hương với công dụng khác ở bốn góc tường.

"Vậy tại Đoản Mệnh sợ?" Tiết Cẩn Kiều hiếu kỳ hỏi.

"Đoản Mệnh là do tự tay nuôi nấng, sớm huấn luyện nó quen ." Thẩm Hi Hòa xoay bước bên trong.

"Tỷ tỷ cũng giúp huấn luyện Điểm Điểm với..." Tiết Cẩn Kiều vội vã chạy theo.

Thiên Viên bừng tỉnh ngộ, thì con mèo của Quận chúa tên là Đoản Mệnh, quả nhiên là một cái tên khác biệt so với lẽ thường.

Y cầm lấy hai chiếc túi hương trở về viện, kính cẩn dâng lên cho Tiêu Hoa Ung: "Quận chúa quả thực là cao nhân trong giới điều hương, ngay cả con báo gấm của Tiết Thất nương cũng vì e sợ mùi hương từ túi của Quận chúa mà dám bước qua ngưỡng cửa."

"Đến cả Tịch Hàn Hương mà nàng còn thể phục chế , thì dẫu nàng điều chế bất kỳ loại hương liệu nào chăng nữa, Cô cũng đều cảm thấy đó là chuyện đương nhiên." Tiêu Hoa Ung cầm hai chiếc túi hương trong tay, đưa lên mũi ngửi thử. Nếu ngửi gần sẽ thấy mùi hương xộc mũi, nhưng khi để cách xa một chút, tỏa hương thơm thoang thoảng, thanh tao và vô cùng dễ chịu.

Hắn xoay bước tới, treo mỗi chiếc ở một bên đầu giường, còn cẩn thận vuốt ve chỉnh dải tua rua cho thật ngay ngắn. Trong lòng dấy lên một nỗi tiếc nuối mỏng manh, tiếc rằng những thứ do chính tay nàng thêu thùa cất công .

, Điện hạ, ngài nhất định tài nào đoán Quận chúa đặt tên gì cho con mèo nàng nuôi ." Thiên Viên vẻ đắc ý khoe khoang.

Tiêu Hoa Ung liếc y một cái.

Thiên Viên đành ngoan ngoãn đáp: "Quận chúa đặt tên cho con mèo là Đoản Mệnh."

Loading...