Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 172: Chiêu thức đối phó tình địch của Thái tử
Cập nhật lúc: 2026-08-21 07:58:04
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bệ hạ g.i.ế.c rắn. nếu dùng vũ lực tấn công con rắn , ắt hẳn sẽ dẫn đến quân diệt. Đệ cản bệ hạ , và hiến kế dùng t.h.u.ố.c độc g.i.ế.c rắn." Tiêu Hoa Ung tỏ vẻ đỗi hài lòng sự ngoan ngoãn của Tiêu Trường Canh.
"Tuân lệnh." Tiêu Trường Canh đồng ý dứt khoát.
Tiêu Hoa Ung nghiêng đầu, khẽ vuốt ve đôi cánh của chim Hải Đông Thanh: "Đệ hỏi cớ cô chọn cách dùng độc để g.i.ế.c rắn ư?"
"Xin Thất ca chỉ bảo." Tiêu Trường Canh suy đoán, vì đời chẳng ai thể đoán thấu tâm tư của Tiêu Hoa Ung.
"Nếu cần một lý do quang minh chính đại, thì đó là vì cô lòng nhân đức, nỡ kẻ vô tội hy sinh, nỡ để những trang nam nhi lẽ bảo vệ gia đình, bảo vệ quốc gia bỏ mạng oan uổng." Khóe môi Tiêu Hoa Ung từ từ nhếch lên: “Còn nếu lý do thực sự, thì đó là vì cô Trường Lăng c.h.ế.t trong bụng con mãng xà khổng lồ ."
Tiêu Trường Canh đột ngột ngẩng đầu lên, đồng t.ử co rút.
Từ nhỏ Trường Lăng ức h.i.ế.p , Tiêu Trường Canh cũng chẳng ưa gì Trường Lăng, thậm chí còn nung nấu ý định trừng trị nàng . Thế nhưng, từng nghĩ sẽ đẩy nàng chỗ c.h.ế.t tức tưởi như .
"Đệ ắt hẳn đang tò mò, con mãng xà dư sức c.ắ.n c.h.ế.t Trường Lăng, cớ cô hiến kế dùng độc." Tiêu Hoa Ung phớt lờ phản ứng của Tiêu Trường Canh, tiếp tục : “Loại mãng xà khổng lồ cỡ , da rắn dày như áo giáp, độc d.ư.ợ.c tầm thường chắc nó tổn thương. Loại độc thực sự thể đoạt mạng nó là thứ đang trong tay cô."
Tiêu Hoa Ung để lộ phận, cũng e sợ bọn họ xôi hỏng bỏng , chẳng những hạ độc con mãng xà mà ngược còn chọc nó điên lên. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ là một trận huyết chiến với vô thương vong.
Từng bước tính toán chi li, để mảy may dấu vết sơ hở.
Đang lúc Tiêu Trường Canh còn đang thót tim, nụ của Tiêu Hoa Ung bỗng toát lên vài phần tà mị: "Quan trọng nhất là loại độc bọc kín trong viên sáp, ép Trường Lăng nuốt bụng. Trước khi trút thở cuối cùng, nàng sẽ nếm trải nỗi đau đớn tột cùng như hàng vạn mũi tên xuyên tâm mà chẳng thể c.h.ế.t ngay . Chỉ như mới xả cơn hận trong lòng cô."
Tiêu Trường Canh một nữa hù dọa đến mức lùi vài bước, sắc mặt trắng bệch, khó nhọc thốt lên từng chữ: "Là... vì nàng đả thương Chiêu Ninh quận chúa ?"
"Ừm." Tiêu Hoa Ung hờ hững đáp một tiếng, đó dùng giọng điệu thờ ơ : “Bất cứ kẻ nào đời dám ý đồ với nàng , kết cục đều sẽ như ."
Đến khoảnh khắc , Tiêu Trường Canh thấu tỏ tất thảy. Hắn hiểu rõ lý do vì Tiêu Hoa Ung đưa về Đông cung, vì để thấu bộ mặt thật của y.
Đó là lời răn đe, cảnh cáo chừng mực, đừng dại dột mà tơ tưởng đến Chiêu Ninh quận chúa.
Tay chân như đeo gông xiềng nặng trĩu, nhưng vẫn gắng gượng thẳng , khó nhọc vòng tay hành lễ với Tiêu Hoa Ung: "Thập nhị lang xin đa tạ lời chỉ bảo của Thất ca."
Nghe , Tiêu Hoa Ung đầu hỏi: "Cô chỉ bảo điều gì nào?"
Hít một thật sâu, Tiêu Trường Canh đáp: "Thất ca lấy gương, dạy cho thế nào để mưu sự mà để dấu vết, cũng như thế nào để khiến khác cam tâm tình nguyện bán mạng cho ."
Chuyện do một tay Tiêu Hoa Ung bày mưu tính kế, nhưng tuyệt nhiên sẽ một ai mảy may nghi ngờ đến y. Y ngoài cuộc.
Hắn sẽ răm rắp theo sự sắp xếp của Tiêu Hoa Ung, vì e sợ y, mà là vì thể cưỡng sức cám dỗ từ những lợi ích mà Tiêu Hoa Ung vạch .
Việc dâng kế hạ độc g.i.ế.c rắn mặt bệ hạ, một mặt giúp phô diễn trí tuệ xuất chúng mặt , mặt khác giành thiện cảm của thể thị vệ.
Cơ hội bộc lộ tài năng thu phục lòng , là thứ đang khao khát nhất lúc .
"Thông minh lắm." Tiêu Hoa Ung sớm đoán việc đích đào tạo một đưa ngoài ánh sáng sẽ là một trò tiêu khiển thú vị.
"Chẳng Thập nhị lang còn thể dốc sức gì cho ca ca nữa đây?" Tiêu Trường Canh cất lời thỉnh thị.
Tiêu Hoa Ung ban cho một ân huệ lớn nhường , thể tìm khác để dâng lời can gián, suy cho cùng cũng đều là lập công. Chắc chắn uẩn khúc gì đó khiến việc thuận tiện hơn.
"Nếu bệ hạ hỏi ban thưởng gì, cứ là mật rắn, cô đang cần túi mật rắn ." Tiêu Hoa Ung đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-172-chieu-thuc-doi-pho-tinh-dich-cua-thai-tu.html.]
Viên mật rắn tiện đích xin, cũng chẳng thể viện cớ bệnh tình bộc phát để đòi lấy viên mật rắn trăm năm. Làm chỉ tổ khiến bệ hạ sinh lòng đa nghi. Nhất là khi Trường Lăng mới hại Thẩm Hi Hòa ngã xuống nước, mà bao giờ giấu giếm tấm chân tình dành cho Thẩm Hi Hòa. Bệ hạ ắt hẳn sẽ liên tưởng ngay việc Trường Lăng đột ngột nhảy xuống nước là do nhúng tay .
Ngay cả khi tìm thấy bằng chứng, bệ hạ cũng sẽ nảy sinh lòng đề phòng. Trong khi tư binh của bệ hạ vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối vạch trần, tuyệt đối đối đầu trực diện với bệ hạ.
"Thập nhị lang thấu hiểu ." Tiêu Trường Canh vái dài một cái.
Tiêu Hoa Ung dẫn Hải Đông Thanh rời , chỉ một nén nhang bèn vang lên tin báo cháy ở nhà kho, tiếp đó là tiếng thét chói tai x.é to.ạc bầu trời của Trường Lăng, cùng hung tin nàng như hóa điên, miệng la hét ma cướp ngựa phóng như bay tới vực nước nhảy xuống tự vẫn.
Nỗi kinh hoàng dâng trào trong lòng Tiêu Trường Canh lúc còn lớn lao hơn cả nỗi khiếp sợ do con mãng xà khổng lồ mang .
"Thập nhị lang, ngươi xem nên hạ độc bằng cách nào?" Câu hỏi của Hựu Ninh đế kéo về với thực tại.
Tiêu Trường Canh lập tức hồn, cung kính đáp: "Nhét kịch độc bụng gà vịt, từ cao ném xuống."
Mãng xà ăn chẳng quan trọng, xét theo tình thế nãy, đợi đến lúc bọn họ thả mồi độc, Thái t.ử điện hạ chắc chắn sẽ sai Hải Đông Thanh đến chọc giận con mãng xà. Trong cơn phẫn nộ tột cùng, nó ắt sẽ c.ắ.n xé những thứ ném từ cao xuống.
Nó nuốt chửng Trường Lăng, coi như trúng độc , những con gà vịt ném xuống chẳng qua chỉ là vỏ bọc.
"Kế sách khả thi." Nhị hoàng t.ử Chiêu Vương Tiêu Trường Mân lên tiếng tán thành.
Thấy ai phản bác, Hựu Ninh đế bèn gật đầu: "Vậy cứ theo cách mà ."
Hựu Ninh đế trở hành cung, sắc mặt nhợt nhạt. Lúc , Hoàng thái t.ử Tiêu Hoa Ung bước liêu xiêu dẫn theo một toán tùy tùng chậm chạp tiến tới. Thấy , Hựu Ninh đế ân cần hỏi han. Tiêu Hoa Ung vờ như tin dữ của Trường Lăng, khóe mắt khỏi ửng đỏ.
Tiêu Trường Canh bên cạnh chứng kiến, chỉ thầm cảm thán tài diễn kịch của Thái t.ử điện hạ quả là xuất thần nhập hóa, chẳng ai bì kịp.
Về đến Đông cung, Tiêu Hoa Ung lập tức đổi sắc mặt, thậm chí còn nghênh ngang rời ngay mặt Tiêu Trường Canh.
Trở núi lúc là giữa khuya. Thẩm Hi Hòa tỉnh giấc, trải qua một trận sốt cao nên rã rời mệt mỏi. Uống xong bát cháo chẳng thiết ngủ, nàng bó gối bên bờ vực, đăm đăm vô định trong màn đêm tĩnh mịch.
Chẳng nàng đang nghĩ ngợi điều gì, Tiêu Hoa Ung bước đến bên cạnh mà nàng vẫn dửng dưng như .
"Điện hạ, cớ ngài cất công tới cứu ?" Từ sớm, Thẩm Hi Hòa ngửi thấy mùi d.ư.ợ.c liệu quen thuộc vương vấn Tiêu Hoa Ung thoảng trong gió đêm.
Tiêu Hoa Ung chầm chậm xuống bên cạnh nàng, trực tiếp đáp lời mà vặn : "Cớ đến cứu nàng?"
Thẩm Hi Hòa khẽ ngoảnh đầu, đôi mắt phần lờ đờ chạm ánh dịu dàng của : "Điện hạ, ngài thấu tỏ Chiêu Ninh là thế nào chăng?"
"Người bạc tình." Tiêu Hoa Ung nàng đăm đăm, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, chẳng vẻ gì là đang đùa cợt.
Thẩm Hi Hòa rũ rèm mi, khóe môi thoáng nét thư thái, nàng gật đầu lắc đầu: "Điện hạ, Chiêu Ninh quả thực là một kẻ bạc tình, Chiêu Ninh tin ái tình nam nữ. Chiêu Ninh tuyệt đối là kẻ m.á.u lạnh vô tình. Ân cứu mạng của điện hạ ngày hôm nay, Chiêu Ninh xin khắc cốt ghi tâm. Bề , nếu ngày xả vì điện hạ, Chiêu Ninh tuyệt đối sẽ mảy may do dự."
Trái tim Tiêu Hoa Ung như ai đ.â.m cho một nhát.
Thì nàng trằn trọc thâu đêm, thẫn thờ ở đây, chỉ là để suy tính xem cứu nàng vì mục đích gì.
Nàng đủ thứ tình cảm đời, tình dành cho cha , tình bằng hữu dành cho những giao hảo, tình tri ân báo đáp dành cho những từng tương trợ.
Duy chỉ tình nam nữ, nàng tuyệt nhiên chẳng . Nàng khinh thường và cũng chẳng màng thiết đến nó.