Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 177: Sát tâm của bậc đế vương
Cập nhật lúc: 2026-08-21 08:12:50
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bẩm phụ hoàng, nhi thần chia sẻ âu lo cùng phụ hoàng, đó là bổn phận của kẻ con, nhi thần tuyệt dám mơ màng đến ân thưởng." Tiêu Trường Canh cung kính chắp tay cúi đầu thưa.
"Tấm lòng của con, trẫm đều tỏ tường. quy củ của trẫm là thưởng phạt phân minh, công tất thưởng." Hựu Ninh Đế buông nhẹ ngữ điệu: “Trẫm tường tận sở thích của con, chỉ con tự chọn lấy một món quà ưng ý nhất."
Tiêu Trường Canh tựa hồ suy tư một thoáng đáp: "Nhi thần từng mật rắn ngâm rượu t.h.u.ố.c là cực phẩm thượng hạng, kính xin phụ hoàng ban thưởng mật của con mãng xà cho nhi thần. Săn hổ giữ bộ da, săn sói lấy nanh nhọn, nhi thần xin giữ viên mật rắn , coi như một món kỷ vật để ghi nhớ."
"Con mãng xà vốn dĩ mất mạng vì trúng độc, e rằng mật của nó cũng nhiễm độc tố..." Hựu Ninh Đế vốn chẳng ý định giữ bất cứ thứ gì từ con mãng xà , bởi lẽ nó c.h.ế.t do kịch độc, hơn nữa cũng chẳng ai chắc chắn bản nó là loài rắn kịch độc .
"Nhi thần sẽ mang đến Thái y thự để họ giám định cẩn thận. Nếu mật nhiễm độc, còn công dụng gì, nhi thần cũng sẽ giữ ." Tiêu Trường Canh vội vã tiếp lời.
"Món ân thưởng của con..." Hựu Ninh Đế bật sảng khoái, chợt chuyển đề tài: “Con ở chỗ của Thất lang cảm thấy quen thuộc và thoải mái ?"
Tiêu Trường Canh đáp: "Nơi Thái t.ử hoàng ngự giá là Đông cung, Đông cung những nguy nga tráng lệ mà còn tĩnh mịch thanh tao. Thái t.ử hoàng đối đãi với bao dung rộng lượng, nhi thần thể thấy thoải mái thuộc chứ?"
Hựu Ninh Đế một lúc trầm giọng : "Vậy con hãy tiếp tục lưu bầu bạn cùng Thất lang thêm hai tháng nữa. Đợi Lương phi trải qua ba tháng đầu t.h.a.i kỳ định, trẫm sẽ thu xếp cho con dọn Vương trạch."
"Nhi thần xin tạ ơn ân điển của phụ hoàng." Tiêu Trường Canh cố gắng đè nén niềm vui sướng đang trào dâng trong lòng.
Hựu Ninh Đế tinh ý nhận khao khát dọn ngoài của . Điều đó chứng tỏ ít nhất mối quan hệ giữa và Thất lang cũng chẳng mấy êm .
Hựu Ninh Đế hạ lệnh xử lý xác con mãng xà, chỉ lấy viên mật giao cho Tiêu Trường Canh. Tiêu Trường Canh mang mật rắn nhờ Trần Thái y lệnh kiểm tra, kết quả đúng như dự liệu, mật nhiễm độc tố trầm trọng, phế bỏ.
Tuy , Tiêu Trường Canh vẫn mang viên mật rắn đến gặp Tiêu Hoa Ung, đồng thời thuật y nguyên những lời của Thái y lệnh: "Mật rắn nhiễm kịch độc, thể dùng nữa."
Tiêu Hoa Ung khẽ liếc viên mật rắn ngọn trong chiếc hộp ngọc, đậy nắp đưa cho Thiên Viên, nở nụ với Tiêu Trường Canh: "Chưa kịp chúc mừng Thập nhị lang, chẳng bao lâu nữa dọn Vương trạch ."
Trái tim Tiêu Trường Canh khẽ giật thót. Hắn xin mật rắn ân thưởng, nhưng mật rắn thể trở thành phế vật, món ân thưởng coi như chỉ là hư danh. Trong mắt Hựu Ninh Đế, thể đó là sự khiêm nhường của Tiêu Trường Canh, nên ngài cố ý bù đắp, mới đưa hứa hẹn ba tháng sẽ cho dọn Vương trạch.
Một mặt là ban thưởng thiết thực, mặt khác cũng là để dò xét mối quan hệ giữa và Tiêu Hoa Ung.
Lúc trong điện chỉ Hựu Ninh Đế, và Lưu Tam Chỉ. Lưu Tam Chỉ tuyệt đối gan phản bệ hạ, bệ hạ cũng sẽ đem chuyện cho Tiêu Hoa Ung. Vậy mà Tiêu Hoa Ung rõ mười mươi.
"Đệ đang tò mò vì chuyện , đúng ?" Tiêu Hoa Ung khẽ mỉm : “Đoán thôi."
Tiêu Trường Canh cụp mắt xuống, Tiêu Hoa Ung đang ngầm cảnh báo rằng tâm tư của bệ hạ đều thoát khỏi ánh mắt sắc bén của : "Nếu Thất ca còn dặn dò gì, Thập nhị lang xin phép cáo lui."
"Ừm." Tiêu Hoa Ung hờ hững đáp một tiếng.
Thẩm Hi Hòa lúc cũng nắm rõ bộ sự tình xảy trong ngày vắng mặt. Nghe xong, nàng cúi đầu chìm trầm mặc.
Trường Lăng công chúa đang yên đang lành cớ đột nhiên phát điên, tự thúc ngựa nhảy xuống đầm sâu? Hơn nữa, trong tình cảnh rõ đầm một con mãng xà khổng lồ đang ẩn náu, kẻ thể mặt nàng và thực hiện một cách gọn gàng dứt khoát như , chỉ thể là Tiêu Hoa Ung.
Vì nàng, thẳng tay kết liễu mạng sống của cùng cha khác . Dẫu cho nàng bình an trở về cũng sẽ tìm Trường Lăng đòi mạng, nhưng ý nghĩa khác biệt.
Nhất thời, Thẩm Hi Hòa nên cảm động vì tình sâu nghĩa nặng của , nên rùng sự tàn nhẫn, m.á.u lạnh của .
Nàng nghĩ nàng sẽ bao giờ vì một dưng nước lã mà hãm hại Thẩm Anh Nhược, trừ phi Thẩm Anh Nhược phản bội nàng.
Một như , ắt hẳn là yêu thì thương đến tận xương tủy, ghét thì hận đến c.h.ế.t mới thôi. Nếu một ngày nàng lỡ chọc giận khiến chán ghét, kết cục sẽ ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-177-sat-tam-cua-bac-de-vuong.html.]
Dường như nàng lỡ trêu chọc một nam nhân vô cùng đáng sợ.
"Quận chúa, Bộ thế t.ử mất tích ." Giữa lúc Thẩm Hi Hòa đang mải miết suy tư, Bích Ngọc vội vã chạy bẩm báo, vẻ mặt đầy hốt hoảng.
Thẩm Hi Hòa giật phắt dậy: "Sao mất tích chứ?"
"Cả ngày lẫn đêm qua, Bộ thế t.ử và Tiết thất nương đều tỏa tìm kiếm tung tích của Quận chúa. Sáng nay Bộ thế t.ử hỏi xem tìm thấy Quận chúa . Bọn tỳ nữ hiểu rõ nội tình, nào dám để lộ tin tức, chỉ đành vẫn . Vậy là Bộ thế t.ử lập tức lao tìm..."
Đến tận giờ vẫn bặt vô âm tín, sắc mặt Thẩm Hi Hòa biến đổi kinh hoàng: "Thôi Thiếu khanh ?"
Nàng cất tiếng hỏi bước vội ngoài, nhưng Bích Ngọc cản : "Từ đêm qua, Bệ hạ phái Thôi Thiếu khanh điều động Doanh Thần Nõ ạ."
"Đẩy Thôi Thiếu khanh ?" Ánh mắt Thẩm Hi Hòa tức thì tối sầm: “Nguy to ..."
Bệ hạ nổi sát tâm với Bộ Sơ Lâm, còn cái cớ nào hảo hơn việc để Bộ Sơ Lâm bỏ mạng vì t.a.i n.ạ.n bất ngờ trong để chặn miệng lưỡi của Thục Nam vương?
Bộ Sơ Lâm tìm Thẩm Hi Hòa mà gặp nạn, đó là nàng tự rước họa . Bệ hạ bận rộn đối phó với cự xà nên thể quan tâm chu đáo, Thục Nam vương cũng chẳng lý lẽ gì để oán trách. Trách thì trách Bộ Sơ Lâm ngang bướng lời khuyên cản, khăng khăng tìm Thẩm Hi Hòa.
Một khi Bộ Sơ Lâm vong mạng, Bộ gia những tuyệt tự kế thừa tước vị, mà Bộ Thác Hải cũng già yếu, Hựu Ninh Đế cớ cử khác thâu tóm binh quyền của Thục Nam Vương phủ. Thêm đó, cái c.h.ế.t của Bộ Sơ Lâm chắc chắn sẽ khơi mào xích mích giữa Bộ Thác Hải và Thẩm Nhạc Sơn, ngài chẳng còn lo sợ hai kẻ cấu kết với nữa.
Quả là một mũi tên trúng ba đích tuyệt hảo!
"Gọi Mạc Viễn tới đây ngay, ngăn chặn bất kỳ kẻ nào bẩm báo Bệ hạ về việc Bộ thế t.ử mất tích!" Thẩm Hi Hòa lập tức hạ lệnh quyết đoán.
Tuyệt đối thể để Bệ hạ cớ điều động tìm kiếm Bộ Sơ Lâm, nếu thủ hạ của ngài sẽ ồ ạt trộn . Dẫu cho Bộ Sơ Lâm bỏ mạng, nhưng một khi rơi tay của Bệ hạ thì cũng khó thoát khỏi cửa tử.
"A Hỷ, Mặc Ngọc, hai mang theo Đoản Mệnh tìm ." Thẩm Hi Hòa lấy một hộp hương, là loại hương nàng đặc chế cho Bộ Sơ Lâm, đưa cho A Hỷ: “Nếu Đoản Mệnh đ.á.n.h phương hướng, hãy cho nó ngửi mùi hương ."
Từ lúc thu nhận Đoản Mệnh, nàng ngừng huấn luyện khả năng nhận mùi hương của nó. Khứu giác của nó nhạy bén kém gì loài khuyển, chỉ là thiếu bản năng dò tìm dấu vết. nhờ sự huấn luyện của Thẩm Hi Hòa, nó đặc biệt nhạy cảm với các loại mùi hương.
Sắp xếp xong xuôi, Thẩm Hi Hòa vội vàng mang theo Bích Ngọc đến tìm Tiêu Hoa Ung.
Khi nàng đến, vặn lúc Tiêu Hoa Ung cho Tiêu Trường Canh lui , hai chạm mặt ngay cửa. Thẩm Hi Hòa vội vã hành lễ qua loa, chẳng đợi Tiêu Trường Canh đáp lễ lập tức cất bước trong.
Tiêu Trường Canh ngoài viện, theo dáng vẻ Thẩm Hi Hòa vấp bất kỳ sự ngăn cản thông báo nào, rõ ràng là do Tiêu Hoa Ung đặc biệt dặn dò.
"U U, chuyện gì mà vội vã tìm ?" Tiêu Hoa Ung thấy sắc mặt Thẩm Hi Hòa nặng nề, vội vàng cất lời hỏi han.
Nàng ngoảnh xác nhận Tiêu Trường Canh khuất mới : "Bệ hạ lấy mạng Bộ thế tử. Bộ thế t.ử vì tìm mà hiện giờ bặt vô âm tín, thể để nàng mất mạng vì ."
Mặc dù việc Bộ Sơ Lâm tìm nàng do nàng ép buộc, nhưng tấm chân tình của Bộ Sơ Lâm, nàng thể là kẻ nhẫn tâm táng tận lương tâm mà ngơ. Nàng niềm tin mãnh liệt rằng Đoản Mệnh truy tìm theo mùi hương nhất định sẽ tìm Bộ Sơ Lâm, nhưng chỉ lo thời gian kịp.
Bàn về nhân mạch và thế lực, nàng tự thấy bằng Tiêu Hoa Ung, đành tìm cầu viện.
"Thiên Viên!" Tiêu Hoa Ung lập tức gọi Thiên Viên : “Truyền lệnh xuống, dốc lực tìm kiếm tung tích Bộ thế tử."
Bộ Sơ Lâm là phận nữ lang, Tiêu Hoa Ung tuyệt đối cho phép nàng c.h.ế.t, kẻo khiến Thẩm Hi Hòa mang nỗi dằn vặt ôm hận suốt đời!