Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 178: Hỏa thiêu Tông miếu
Cập nhật lúc: 2026-08-21 08:12:51
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Còn một chuyện lo phía bệ hạ." Thẩm Hi Hòa khẽ bổ sung: “Tuyệt đối để ai mượn cớ bẩm báo với bệ hạ chuyện Bộ thế t.ử mất tích..."
"Bẩm điện hạ, Nghị Chính điện truyền báo, bệ hạ tuyên triệu Bộ thế tử." Thẩm Hi Hòa còn dứt lời, Thiên Viên ngoài truyền lệnh vội vã bẩm báo.
Quả nhiên, bệ hạ hạ quyết tâm mưu hại Bộ Sơ Lâm.
Một khi truyền triệu mà thấy , ắt hẳn ngài sẽ gặng hỏi cặn kẽ. Nhân cớ tìm , ngài dư sức ngấm ngầm hạ lệnh diệt khẩu.
"Cô xem thử..."
"Điện hạ chớ bận tâm." Thẩm Hi Hòa vội nắm lấy cánh tay : “Ta sớm liệu , nếu ai cấp báo, bệ hạ ắt sẽ tự truyền triệu Bộ thế tử. Vì , sai tỳ nữ tìm Kim Sơn, tâm phúc của Bộ thế t.ử ."
Bộ Sơ Lâm hai cận vệ theo sát từ quân doanh Thục Nam, tên là Kim Sơn và Ngân Sơn.
"Nàng định kéo dài thời gian trì hoãn lệnh truyền triệu của bệ hạ bằng cách nào?" Tiêu Hoa Ung giấu nổi sự tò mò. Vẫn nàng vốn thông tuệ, nhưng vẫn từ ngạc nhiên đến bất ngờ khác.
"Ta bảo Kim Sơn tìm một kẻ vóc dáng tựa như thế tử, giả đò đau bụng, cứ cắm đầu cắm cổ chạy nhà tiêu. Căn dặn tuyệt đối để nội thị trông thấy rõ mặt mũi, dẫu cho thái y đến cũng viện cớ kéo dài, để thái y bắt mạch thăm khám." Thẩm Hi Hòa chẳng giấu giếm Tiêu Hoa Ung.
"Bệ hạ rắp tâm gặp , chiêu dẫu kéo dài chốc lát, ắt ngài sẽ phái Lưu Tam Chỉ tới. Lưu Tam Chỉ vốn là tâm phúc của bệ hạ, nhất định chuyện Bộ thế t.ử gặp nạn. Lão thừa cách để tóm gọn kẻ đóng giả Bộ thế t.ử của nàng." Tiêu Hoa Ung trầm ngâm phân tích.
Thẩm Hi Hòa nở nụ duyên dáng: "Lão bắt cũng chẳng hề hấn gì. Cứ để Kim Sơn bẩm báo rằng thế t.ử mới ở đây, khuyên nhủ thế t.ử gọi thái y đến chẩn trị, nào ngờ thế t.ử sai đóng giả để trốn tránh. Vốn dĩ thế t.ử sợ uống thuốc, ắt hẳn mới chạy trốn đó, bảo bọn họ mau chia tìm."
Tiêu Hoa Ung xong, khẽ gật gù mỉm : "Quả là diệu kế."
Làm , sự việc sẽ trở thành mất tích qua đêm, mà chỉ là lẩn trốn vì sợ ép uống thuốc. Bệ hạ cũng chẳng cớ để phái rầm rộ tìm kiếm, dẫu chuyện gấp cũng chỉ loanh quanh cho tìm quanh quẩn đó thôi.
Thời gian vốn chẳng dư dả, câu kéo một canh giờ cũng là khả quan.
"U U tự tin trong vòng một canh giờ sẽ tìm thấy ?" Tiêu Hoa Ung vẫn khỏi thắc mắc, tự hỏi lòng tự tin của Thẩm Hi Hòa từ mà .
"Trường săn rộng lớn nhường , Chiêu Ninh nào dám chắc chắn điều gì, cũng chẳng dám tự tin sẽ tìm thấy trong vòng một canh giờ." Thẩm Hi Hòa khẽ lắc đầu: "Chỉ đành câu giờ lúc nào lúc . Nỗi lo lắng Bộ thế t.ử sớm gặp chuyện bất trắc khiến thể tới thỉnh cầu điện hạ tương trợ, chỉ mong nàng bình an trở về."
"Nàng cứ yên tâm, nàng chắc chắn sẽ vô sự." Tiêu Hoa Ung dịu dàng an ủi.
Thẩm Hi Hòa khẽ gật đầu, vẻ âu lo vẫn tan biến.
Nhìn hàng chân mày khẽ chau của nàng, Tiêu Hoa Ung bất giác vươn tay vuốt ve, nhưng đôi tay khẽ rục rịch gượng gạo buông thõng xuống. Chợt nghĩ tới một chuyện: "Về phần Trường Lăng... hạng m.á.u lạnh vô tình."
Thẩm Hi Hòa thoáng ngẩn , chẳng ngờ Tiêu Hoa Ung chủ động khơi mào chuyện .
"Ta hiểu nàng xong chuyện ắt sẽ cho rằng là kẻ độc ác tàn nhẫn, nhẫn tâm phớt lờ cốt nhục tình thâm..." Giọng điệu Tiêu Hoa Ung phảng phất nét u hoài.
Thẩm Hi Hòa bề ngoài tuy lạnh lùng, ít khi kết giao, nhưng thực chất mực coi trọng tam cương ngũ thường. Từ chuyện nàng hề trút ân oán thế hệ lên đầu Thẩm Anh Nhược, bao giờ khó dễ , đủ để thấy chỉ cần Thẩm Anh Nhược cứ an phận thủ thường, lỡ bề nào kẻ khác ức hiếp, nể tình dòng họ Thẩm, Thẩm Hi Hòa vẫn sẽ mặt bênh vực.
Nàng coi trọng vinh dự gia tộc và tình cảm dòng họ hơn thảy. Trước hành động tàn nhẫn của với Trường Lăng, ắt hẳn nàng cũng khỏi áy náy, bởi nàng từng nếm trải mùi vị ái tình. Trong suy nghĩ của nàng, dẫu cho tình m.á.u mủ đằm thắm , cũng tuyệt đối hãm hại lẫn .
"Điện hạ, Chiêu Ninh thật lòng chẳng phân biệt trái, quả thực từng suy nghĩ như ." Thẩm Hi Hòa vốn chẳng quen thói vòng vo, nếu Tiêu Hoa Ung gặng hỏi, lẽ nàng chôn kín suy nghĩ . mở lời, nàng cũng chẳng dối gạt rằng từng mảy may nghĩ thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-178-hoa-thieu-tong-mieu.html.]
"Trong lòng nàng luôn đặt tình lên hàng đầu, lúc gì nàng cũng khó lòng thấu hiểu." Tiêu Hoa Ung khẽ thở dài: “Ta chỉ mong nàng ghi khắc một điều, tuyệt đối sẽ bao giờ tổn thương nàng, sẽ chuyện khi sủng ái thì thể vì nàng mà đổ m.á.u khắp non sông, đến lúc hết yêu hận thể băm vằm nàng thành trăm mảnh."
Hắn tuyệt đối sẽ bao giờ thôi yêu nàng.
Thẩm Hi Hòa đăm đăm Tiêu Hoa Ung, im lặng một lúc lâu mới cất lời: "Ta tin điện hạ."
Chẳng rõ vì nàng tin tưởng câu của Tiêu Hoa Ung. Niềm tin từ mà , chính bản nàng cũng chẳng thể hiểu . Chẳng qua chỉ là một trực giác mách bảo, dối gạt nàng.
Tiêu Hoa Ung thực sự đắm say cái tính cách thẳng thắn, một là một, hai là hai của Thẩm Hi Hòa. Nàng dối, nếu tin nàng sẽ thẳng, hoặc dùng sự im lặng để đáp trả. một khi nàng thốt lên lời tin tưởng, ắt hẳn là nàng tin trọn vẹn.
Những thứ khác đều quan trọng, chỉ cần nàng tin tưởng là đủ .
Tiêu Hoa Ung thở phào nhẹ nhõm, ái mời Thẩm Hi Hòa phòng , đích pha cho nàng.
Một làn hương thơm ngát kéo dòng suy tư miên man của Thẩm Hi Hòa trở về hiện thực. Cúi đầu xuống, nàng thấy một nụ hoa đang từ từ bung nở trong chén , theo từng cánh hoa xòe , nước nhuốm màu yên chi càng thêm rực rỡ, lộng lẫy.
"Nghe nàng mặn mà với xanh, bèn đặc chế một loại hoa." Tiêu Hoa Ung nâng chén dâng Thẩm Hi Hòa, bên cạnh còn đặt thêm chiếc đĩa nhỏ bày biện sữa bò, mật ong, đường phèn..: "Nàng chuộng vị gì, cứ tùy ý gia giảm."
Lòng Thẩm Hi Hòa lúc đang nóng như lửa đốt. Nỗi lo lắng cho sự an nguy của Bộ Sơ Lâm khiến môi nàng khô khốc. Cảm thấy nước quá nóng, nàng bèn nâng chén uống một ngụm. Những nụ hoa ướp mật ong tự mang vị ngọt thanh thoang thoảng, miệng với Thẩm Hi Hòa, khiến nàng kìm mà nhấp thêm vài ngụm nữa.
Gần một canh giờ trôi qua mà vẫn bặt vô âm tín, Thẩm Hi Hòa sốt ruột bật dậy: "Ta đến chỗ Bộ thế tử, giúp nàng kéo dài thêm chút thời gian."
"Chẳng cần , nàng cứ yên tâm đợi ở đây, sắp xếp đấy , cam đoan bệ hạ kiếm cớ gì để phái ." Tiêu Hoa Ung mỉm nhẹ nhõm.
Thẩm Hi Hòa , dùng ánh mắt dò hỏi Tiêu Hoa Ung.
Nụ môi Tiêu Hoa Ung càng sâu thêm: "Bệ hạ sẽ tức tốc hồi cung ngay thôi."
Chẳng mấy chốc, tin báo Tông miếu bốc cháy truyền đến. Gặp chuyện kinh thiên động địa nhường , Hựu Ninh đế thể yên. Ngài vội vã để vài lời dặn dò, dẫn đầu toán cận vệ cưỡi ngựa lao về kinh thành.
"Ngài..." Thẩm Hi Hòa thể ngờ Tiêu Hoa Ung dám cả gan phái hỏa thiêu Tông miếu, nơi thờ phụng chính liệt tổ liệt tông của !
Đó là tội đại bất kính với tổ tiên!
"Chỉ là đốt chút khói mù bên ngoài thôi, thế chẳng vì bất kính với tổ tiên, mà là mưu đồ khác. Đợi lúc hồi kinh, nàng sẽ tường tận." Tiêu Hoa Ung sợ nàng hiểu lầm, vội vàng giải thích.
"Ta hiểu." Thẩm Hi Hòa khẽ gật đầu: "Dù thúc ngựa phi nước đại từ kinh đô đến đây, một canh giờ e rằng cũng chẳng đủ."
Chỉ một chiều còn đủ, huống chi là cả lẫn về. Nàng đến tìm Tiêu Hoa Ung mới chừng một canh giờ, nếu bây giờ mới hạ lệnh, e rằng kẻ truyền lệnh còn tới kịp kinh đô.
Cho nên, việc là hành động bộc phát, mà là kế sách Tiêu Hoa Ung vạch sẵn từ . Chẳng qua là tình cờ trùng hợp với chuyện của Bộ Sơ Lâm, nên Hựu Ninh đế chẳng mảy may nghi ngờ việc do kẻ giải vây cho Bộ Sơ Lâm mà gây .
Nghĩ kĩ , Tiêu Hoa Ung chẳng đời nào vì Bộ Sơ Lâm mà đốt Tông miếu.
Sự ngỡ ngàng và kinh hãi của Thẩm Hi Hòa xuất phát từ hành động phóng hỏa Tông miếu của mà thôi.