Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 18: Đa Già La hương

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:53
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hắn quan binh mượn danh nghĩa tiễu phỉ để sát hại Quận chúa !" Trân Châu sửng sốt.

Khóe mắt khẽ động lướt qua làn hương đang bốc khói mịt mù, môi Thẩm Hi Hòa nhếch lên một nụ nhạt: "Có gì mà ? Tiễu phỉ công, đám lục lâm thảo khấu c.h.ế.t cũng tiện đường diệt khẩu luôn."

Tâm tư các hoàng t.ử con nhà đế vương sâu hiểm đến nhường ?

Trân Châu tuy nhanh nhạy nhưng từng nếm trải mấy thứ thâm cung bí sử , lúc khỏi lạnh sống lưng, lẩm bẩm: "Nếu Quận chúa... bọn họ ăn với Vương gia, cả Thế t.ử gia nữa..."

"Ăn ?" Thẩm Hi Hòa khẩy lắc đầu: "Chiêu Ninh Quận chúa chịu ngoan ngoãn theo đội vệ hộ tống, tự ý chạy chốn thâm sơn cùng cốc..."

Nói tới đây, Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu ngoài: "Ngươi phận thật sự của Tề đại phu ?"

"Tề đại phu chỉ là đại phu sơn dã bình thường thôi ?" Thực Trân Châu cũng từng hoài nghi, dẫu phong thái của Tạ Uẩn Hoài qua là con em thế gia danh môn. Nàng còn tưởng vì gia đạo sa sút mới lưu lạc giang hồ, nhưng hiện tại xem .

"Hắn là Tạ Uẩn Hoài." Thẩm Hi Hòa thì thầm: "Ta và c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở nơi , bọn chúng thể vu oan cho tội danh bỏ trốn theo ngoại nam. Đến lúc đó triều đình cho phụ vương một lời ăn , mà là phụ vương cho triều đình một lời ăn ."

Chiêu Ninh Quận chúa tiến kinh thành, dẫu ban hôn chính thức nhưng Hựu Ninh Đế và Thẩm Nhạc Sơn ngầm đạt thỏa thuận với .

Con dâu hoàng gia ván đóng thuyền, chẳng màng đến thể diện của thiên gia mà bỏ trốn theo tình lang, gán cho tội danh phạm thượng khinh miệt quân uy một chút cũng chẳng oan uổng.

Phàm phu tục t.ử chốn sơn dã thì đáng để thêu dệt chuyện bỏ trốn, đổi thành Tạ Uẩn Hoài thì vô cùng hợp tình hợp lý.

"Đây là cái bẫy do Tiêu Trường Khanh bày đấy." Thẩm Hi Hòa buông tiếng thở dài.

Tiêu Trường Khanh xưa nay vốn mưu lược sâu xa, tay thì thôi, một khi tay thì chắc chắn vẹn vô khuyết. Thực nếu lên ngai vàng thì ắt hẳn sẽ trở thành một đấng minh quân.

Chỉ tiếc là Tiêu Trường Khanh và nàng, kiếp định sẵn trở thành kẻ thù.

Nàng hận Tiêu Trường Khanh. Giống như những lời nàng thốt ngày hôm đó, Cố gia và hoàng thất từ lâu lâm thế nước lửa khó dung.

Nếu Cố gia thắng thế, Hựu Ninh Đế ắt sẽ biến thành vua bù , các vị hoàng t.ử cũng sẽ lượt bốc một tiếng động. Đặc biệt là trong tình cảnh Cố Thanh Chi m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , lỡ mà hạ sinh một bé trai, thì cái mạng của Tiêu Trường Khanh cũng khó lòng mà giữ nổi.

Không ai đúng ai sai, chẳng qua chỉ là tình thế ép buộc.

Hựu Ninh Đế bảo vệ hoàng quyền, Cố gia bảo vệ quyền thế của sĩ tộc, cuộc chiến cuối cùng cũng phân định thắng thua.

Không hận, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc nàng thể thản nhiên chấp nhận đối phương thêm một nữa. Rốt cuộc giữa bọn họ vẫn tồn tại một vực thẳm sâu hoắm chất chứa sinh mạng của vô cách nào vượt qua.

"Tín Vương điện hạ kiêng dè Quận chúa đến ? Vì đẩy Quận chúa chỗ c.h.ế.t mà từ thủ đoạn nhọc công tốn sức cỡ ?" Trân Châu thấy chuyện vẻ quá đà.

Dẫu cho Thẩm Hi Hòa định sẽ đối chọi với bọn họ, dù cho cay cú việc Thẩm Hi Hòa cướp mất bằng chứng mà Liệt Vương điện hạ cực khổ lắm mới săn lùng cảnh cáo Thẩm Hi Hòa chăng nữa, thì cũng đến mức huy động nhiều mạng lưới tai mắt như , chỉ cần sẩy chân một bước là bại lộ bộ thực lực của bản .

"Chỉ mỗi một dĩ nhiên đáng." Thẩm Hi Hòa bỏ chiếc quạt trúc xuống: "Hắn chỉ moi kẻ đằng chống lưng cho là ai thôi."

ép kẻ mà chúng vẫn luôn đinh ninh rằng nàng mà đoạt lấy bằng chứng của vụ án Yên Chi xuất đầu lộ diện. Nếu thuận lợi, còn thể đoạt đống bằng chứng đó.

Trân Châu đang định lên tiếng thì thấy một loạt tiếng ngã uỵch uỵch ngoài xe, nàng cẩn thận vén góc rèm ngoài.

Chỉ thấy đám thảo khấu mặt mày tái nhợt, kẻ thì ôm n.g.ự.c kêu rên, kẻ thì c.ắ.n răng gượng chống, chiêu thức đ.á.n.h trả cũng trở nên rối loạn chậm chạp. Phu xe của Thẩm Hi Hòa vốn là cao thủ tinh nhuệ nhất nhì, còn Tạ Uẩn Hoài bao năm qua tung hoành giang hồ, thủ cũng mạnh mẽ hơn năm xưa bao nhiêu .

Chỉ thoáng chốc, đám vây hãm vỡ trận, mấy tên sợ c.h.ế.t bỏ cả vũ khí ba chân bốn cẳng chuồn thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-18-da-gia-la-huong.html.]

"Phía cường đạo đang giao chiến, g.i.ế.c tha!" lúc , đằng xa từng ngọn đuốc rực sáng, một tiếng hô vang dội cất lên, một đội quan binh hùng dũng lao tới.

Cục diện đúng như những gì Thẩm Hi Hòa dự đoán. Nàng thản nhiên đám quan binh phi ngựa xông tới, nét mặt tàn ác của chúng chẳng hề thua kém lũ cường đạo, lòng vẫn vững vàng như núi.

Nàng dập tắt lư hương, đang định b.ắ.n pháo hiệu thì thấy tiếng vó ngựa phi nước đại xé gió vọng từ phía .

Thu hồi những tấm ván đồng, vén rèm cửa sổ lên, một bóng mặc đồ bạc lóe sáng vụt qua mắt nàng, kéo theo một luồng hương thơm thoang thoảng mơn trớn cánh mũi, mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng nhưng tỏa khí thế cao ngạo, tôn quý.

"Hương Đa Già La..." Thẩm Hi Hòa lập tức nhào tới, vén rèm cửa sổ . Lọt tầm mắt nàng là bóng dáng bạc lóe sáng vung nhát kiếm sắc lẹm về phía toán quan binh đang hung hăng xông tới.

Dưới ánh trăng bàng bạc giá lạnh, ba cái đầu phạt văng lên trung, m.á.u tươi phun xối xả.

Chiêu thức tàn độc sắc bén lập tức đ.á.n.h gục khí thế hung hãn của đám theo , khiến chúng hoảng sợ kéo cương ngựa dừng khựng . Còn kịp để tên chỉ huy hé răng chất vấn, mặc áo choàng bạc nhạt lưng về phía Thẩm Hi Hòa dõng dạc cất lời phủ đầu: "Tú y sứ thi hành công vụ, các ngươi là kẻ nào?"

Vậy mà là thần t.ử kề cận của thiên t.ử – Tú y sứ!

Tú y sứ một khi xuất giá, ắt chuyện kinh thiên động địa.

Tú y sứ chỉ tuân theo thánh chỉ của đế vương, mệnh diệt trừ nghịch tặc, giám sát bách quan. Quan từ tam phẩm trở xuống quyền trực tiếp bắt giam tống ngục, nắm trong tay binh phù quyền điều binh khiển tướng, là cái bóng ma khiến văn võ bá quan danh kinh hồn bạt vía.

"Xin Tú y sứ xá tội, hạ quan cố ý đường đột mạo phạm." Tên quan nhỏ mới hung hăng dọa dẫm, ngay cả Quận chúa đương triều cũng dám sai ám sát, giờ phút mặt vị Tú y sứ hiền lành ngoan ngoãn như một chú mèo con, run rẩy tụt xuống lưng ngựa: "Hạ quan phụng mệnh tới đây tiễu phỉ."

"Tiễu phỉ?" Vị Tú y sứ áo bạc xoay đầu về phía chiếc xe ngựa, ánh mắt lướt qua những t.h.i t.h.ể la liệt mặt đất: "Chốn mà cũng sơn tặc, đáng để quan phủ nhọc công ?"

Tên quan nhỏ dẫn đầu mặt mày sượng trân: "Tú y sứ dạy chí , là tin tức của hạ quan sai lệch."

Tú y sứ áo bạc đầu ngựa về phía chiếc xe. Thẩm Hi Hòa rõ khuôn mặt dần lộ ánh trăng, bất giác nhíu mày.

Vị Tú y sứ sở hữu ngũ quan nam tính rắn rỏi, nhưng lạc lõng với đôi đồng t.ử sáng như trời, hào quang sâu thẳm, sâu hun hút tựa vực thẳm đại dương.

"Người trong xe là ai?" Tú y sứ áo bạc cất giọng trầm ấm.

"Bẩm đại nhân, dân nữ ngang qua nơi đây, đang lúc định hồi thành thì xui xẻo đụng độ đám thảo khấu cướp giật." Trân Châu bước xuống xe ngựa, cung kính dâng văn điệp mang theo bên lên.

Tú y sứ đón lấy, lật mở qua loa. Từ xe ngựa, Thẩm Hi Hòa tinh mắt bắt một nụ thoáng hiện môi .

"Khởi hành thôi, trễ nữa là thành ." Tú y sứ trả văn điệp cho Trân Châu dắt ngựa nhường đường.

Hắn dẫn theo bốn tùy tùng, cả bốn đều cưỡi ngựa dạt sang một bên. Quan binh phủ thấy đương nhiên cũng lục tục tránh đường.

Phu xe và Tạ Uẩn Hoài lên xe ngựa, xe ngựa chầm chậm chuyển bánh. Thẩm Hi Hòa vén rèm cửa sổ, chạm ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm đại dương của vị Tú y sứ nọ trong khoảnh khắc.

"Quận chúa, Tú y sứ bất ngờ xuất hiện ở đây, nên báo tin cho Mạc Viễn để dò la xem chuyện gì hệ trọng xảy ?" Trân Châu lớn lên ở Tây Bắc, cũng Tú y sứ hiếm khi tự xuất hành.

"Không cần ." Trong đầu Thẩm Hi Hòa vẫn lởn vởn đôi mắt từng thấy bao giờ : "Có lẽ... chỉ là ngang qua..."

"Tú y sứ xưa nay chẳng bao giờ quản chuyện bao đồng." Tạ Uẩn Hoài ngoài xe ngựa bất ngờ chen ngang.

Một tình huống như từng xảy bao giờ, Tú y sứ tuyệt đối rảnh rỗi dừng chân nán vì mấy kẻ phàm phu tục tử.

 

Loading...