Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 195: Hắn đối với nàng hoàn toàn không có chút tư tâm

Cập nhật lúc: 2026-08-22 11:21:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong đại điện là một gian tĩnh mịch đến đáng sợ, làn khói trầm hương nhè nhẹ lượn lờ, mang theo thở thơm ngát lướt qua chóp mũi từng . Ai nấy đều giấu giếm những tâm tư riêng sâu kín trong lòng.

Đến nước , Hựu Ninh Đế cũng khó lòng đưa phán quyết cuối cùng. Tạ Kích tuy trộm kim bài ngự tứ, nhưng vật báu xuất hiện chễm chệ trong Tạ gia. Thẩm Hi Hòa chính miệng khẳng định tạm giao kim bài cho Tạ Uẩn Hoài để phòng , xét cho cùng Tạ Uẩn Hoài đang nắm giữ sinh mạng của nàng, điểm Hựu Ninh Đế cũng khó mà bắt bẻ.

Tạ Kích cũng thừa nhận Tạ Uẩn Hoài trở về Tạ gia. Dẫu kim bài ngự tứ vô tình đ.á.n.h rơi, cũng chẳng thể nào lọt thỏm trống phía bài vị tổ tiên. Vị trí cho thấy kim bài dường như cố tình cất giấu, hoặc cũng thể là do Tạ Uẩn Hoài cố ý sắp đặt để vu oan giáng họa.

So với giả thuyết , Hựu Ninh Đế hề thiên vị, ngài cảm thấy khả năng thứ hai hợp lý hơn. Tạ Kích ắt hẳn sẽ gan bất kính với tổ tiên mà giấu kim bài ở nơi linh thiêng . Hơn nữa, nếu nhặt kim bài, ông chắc chắn sẽ lập tức dâng lên ngài. Bằng cách đó, cả Tạ Uẩn Hoài lẫn Thẩm Hi Hòa đều sẽ trị tội, cớ ông tự đưa thế động vì giữ kim bài ngự tứ?

Thẩm Hi Hòa khẽ rũ mắt, tĩnh tâm chờ đợi. Liệu Tạ Kích gánh vác nổi hậu quả , còn xem sự xuất hiện của Tiêu Hoa Ung đủ kịp thời .

"Sự việc ẩn chứa quá nhiều uẩn khúc, hãy đợi khi tìm thấy Nhược Cốc sẽ định đoạt."

"Bẩm bệ hạ." Hựu Ninh Đế dứt lời, một tên nội thị khom bước .

Hựu Ninh Đế hỏi: "Có việc gì?"

Nội thị bẩm: "Bẩm bệ hạ, Kinh Triệu Doãn xin cầu kiến."

Lúc , Lưu Tam Chỉ tiến đến rỉ tai Hựu Ninh Đế vài câu. Sắc mặt Hựu Ninh Đế thoắt cái trở nên lạnh lẽo: "Cho gọi."

Cùng bước chỉ Kinh Triệu Doãn, mà còn cả Tạ Uẩn Hoài với khuôn mặt xám xịt, tiều tụy thấy rõ. Khi ngang qua Thẩm Hi Hòa, một mùi m.á.u tanh thoang thoảng xộc mũi nàng, khiến Thẩm Hi Hòa bất giác nhíu mày.

"Vi thần/thảo dân bái kiến bệ hạ." Cả hai cùng quỳ xuống hành lễ.

Tạ Uẩn Hoài cử động rõ ràng chậm chạp. Ánh mắt Hựu Ninh Đế lộ vẻ phức tạp, ngài khẽ thở dài: "Bình ."

Đợi hai lên, Hựu Ninh Đế mới hỏi: "Chương khanh, chuyện gì mà cầu kiến trẫm?"

Kinh Triệu Doãn cung kính đáp: "Bẩm bệ hạ, là Tạ... Tề tiểu lang tìm đến vi thần đơn kiện Tạ Quốc Công về tội lén lút giam giữ ."

"Bệ hạ..."

Không để Tạ Kích kịp lên tiếng, Hựu Ninh Đế quắc mắt phóng một tia sắc lẹm, trầm giọng hỏi Tạ Uẩn Hoài: "Ngươi bằng chứng gì ?"

"Bẩm bệ hạ, thảo dân trốn thoát khỏi Tạ phủ, nhiều bá tánh thể chứng." Tạ Uẩn Hoài kiêu ngạo cũng luồn cúi, rành rọt thưa.

"Bẩm bệ hạ, vi thần tra xét, Tề tiểu lang quả thực trốn khỏi Tạ phủ." Kinh Triệu Doãn cũng vội vàng chứng.

"Thảo dân giam giữ trong mật thất phía từ đường Tạ phủ, lúc Quận chúa dẫn xông , thảo dân rõ những lời Quận chúa và Lưu công công ." Tạ Uẩn Hoài bổ sung thêm, đó thuật rành rọt từng lời của Thẩm Hi Hòa và Lưu Tam Chỉ.

Lưu Tam Chỉ âm thầm gật đầu xác nhận với Hựu Ninh Đế.

Sự việc rành rành đó, chính Tạ Kích lén lút giam cầm Tạ Uẩn Hoài, tội danh của Tạ Kích quả thực nhỏ.

Ông giam giữ Tạ Uẩn Hoài, dẫu Tạ Uẩn Hoài là con trai của ông , nhưng nay hai ân đoạn nghĩa tuyệt. Thế mà ông vẫn dăm bảy lượt xảo biện, đây là tội khi quân võng thượng!

Tuy nhiên, Tạ Kích phản ứng vô cùng nhạy bén. Ông vội vàng dập đầu lia lịa: "Xin bệ hạ thứ tội, vi thần tuổi ngũ tuần, mãi vẫn mụn con nối dõi, nên luôn mong hàn gắn mối quan hệ với khuyển tử. Ngặt nỗi khuyển t.ử cố chấp, mãi ghi hận chuyện vi thần tục huyền năm xưa, nên mang nhiều thành kiến với vi thần. Vi thần tuyệt đối hề giam giữ, chỉ giữ khuyển t.ử ở trong phủ, để cơ hội gần gũi tháo gỡ khúc mắc."

Thật là một Tạ Kích giảo hoạt mồm mép! Vừa thấy Tạ Uẩn Hoài, ông lập tức đoán Tốn Vương chắc chắn khác bắt . ông tuyệt nhiên sẽ hé răng nửa lời về chuyện . Những xích mích giữa ông và Tạ Uẩn Hoài suy cho cùng cũng chỉ là chuyện nhà, những việc ông cứ một mực kêu oan , bệ hạ cũng sẽ rảnh rỗi truy cứu tới cùng.

Một khi bệ hạ phát giác ông chứa chấp Tốn Vương, Tạ phủ chắc chắn sẽ hứng chịu tai họa diệt môn.

Ông dám , Tạ Uẩn Hoài và đồng bọn càng dại gì bứt dây động rừng. Cuối cùng ông cũng ngộ , bọn họ cất công bày binh bố trận lớn đến thế, mục tiêu từ đầu đến cuối chỉ là giải cứu Tạ Uẩn Hoài để đối phó ông , mà là Tốn Vương!

Hựu Ninh Đế xong bèn cảm thấy phiền não. là "quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà". Tạ Kích xưa nay vẫn luôn trung thành tận tụy với ngài. Chuyện hôm nay dẫu dối trá lấp l.i.ế.m đôi lời, suy xét kỹ cũng thể thông cảm . Thân ở tuổi xế chiều mà đường con cái vẫn hiu quạnh, đứa con trai duy nhất xem như kẻ thù. Trong lúc túng quẫn mới hành xử hồ đồ, thiết nghĩ cũng chẳng gì to tát để đào bới thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-195-han-doi-voi-nang-hoan-toan-khong-co-chut-tu-tam.html.]

Hựu Ninh Đế xưa nay vẫn luôn bao dung với những bề trung thành: "Nỗi hiềm khích giữa hai cha con các ngươi quả thực quá sâu nặng. Một bảo giam, một giữ, trẫm cũng chẳng rõ ai đúng ai sai. Tạ Quốc Công trị gia nghiêm, phạt bổng lộc một năm, cách chức Kiêu Kỵ Thượng tướng quân."

Hình phạt quá nặng nhưng cũng chẳng hề nhẹ. Ít nhất Thẩm Hi Hòa cảm thấy hài lòng. Bệ hạ Thập Lục Vệ, Tả Hữu Kim Ngô Vệ là hai vệ trong đó, Tả Hữu Kiêu Kỵ Vệ cũng trong đó. Thượng tướng quân là thống lĩnh cả hai vệ, còn Tả Hữu Vệ do Đại tướng quân quản lý.

Nói cách khác, Tạ Quốc Công đ.á.n.h mất binh quyền của cả hai vệ!

Thẩm Hi Hòa hề bộc lộ sự bất mãn, Hựu Ninh Đế cũng lấy hài lòng. Đuổi khéo những khác ngoài, ngài mới dùng giọng điệu của bậc trưởng bối để răn dạy nàng: "Lần dẫu nắm chắc mười mươi kim bài ngự tứ ở , cũng phép manh động như . Con bao giờ nghĩ đến chuyện, nếu lục soát gì, con sẽ ăn ?"

"Con chắc chắn sẽ tìm ." Thẩm Hi Hòa cương quyết chịu khuất phục.

Hựu Ninh Đế thở dài não nuột: "Cứng quá thì dễ gãy."

Nếu thể hiện sự ngang bướng, để bệ hạ thấu điểm yếu của , ngài thể yên tâm về nàng chứ?

Cũng giống như sự nhún nhường của Bộ Sơ Lâm, Thẩm Hi Hòa lúc nào cũng tỏ mạnh mẽ kiêu ngạo, chẳng cũng là để đắp nặn nên một hình tượng Thẩm Hi Hòa trong mắt Hựu Ninh Đế ?

"Chiêu Ninh rõ..."

Trong lúc Hựu Ninh Đế đang quở trách Thẩm Hi Hòa, Tạ Uẩn Hoài đưa khỏi hoàng cung. Bên trong chiếc xe ngựa chuẩn sẵn, Tiêu Hoa Ung ngay ngắn, đôi mắt ngưng tụ ánh bạc sắc lẹm, sâu thẳm như đại dương, đăm đăm Tạ Uẩn Hoài.

Tạ Uẩn Hoài khẽ hành lễ, ngoan ngoãn sang một bên, dáng vẻ thanh tao như nhành trúc tu tu.

"Sẵn sàng lao hiểm cảnh, chỉ để giải vây cho nàng lúc nguy khốn. Nhược Cốc quả thực là kẻ tình thâm nghĩa trọng." Giọng Tiêu Hoa Ung lạnh lẽo như dòng nước chảy qua sông băng, thấu xương thấu tủy.

Thẩm Hi Hòa nào Tạ Uẩn Hoài lấy chính mồi nhử. Bởi đoán cần chữa trị là Tốn Vương, mới dấn Tạ phủ. Bằng , với tài trí của , dễ dàng mắc bẫy của Tạ Quốc Công?

Tạ Quốc Công mù tịt về chuyện Tốn Vương đang âm thầm gầy dựng tư quân, chỉ đinh ninh giả c.h.ế.t. Ông mang ân cứu mạng của Tốn Vương, hôm nay là lúc báo đáp. Vì , dẫu rõ Tạ Uẩn Hoài đang chữa bệnh cho Thẩm Hi Hòa, ông cũng chẳng bận tâm, tự cho rằng Tạ Uẩn Hoài là lựa chọn an nhất.

Đợi đến khi Tạ Uẩn Hoài chữa khỏi bệnh, Tốn Vương cao chạy xa bay, Tạ Uẩn Hoài dẫu cũng chẳng ai tin vì bằng chứng.

Thực độc của Tốn Vương vô cùng khó giải, Tạ Quốc Công lấy di vật của Tề thị vật trao đổi, nhưng ông bỏ sót một mắt xích tối quan trọng.

Mọi thứ đều trong dự liệu của Tạ Uẩn Hoài. Một khi biến mất, Thẩm Hi Hòa nhất định sẽ lật tung cả kinh đô để tìm, chắc chắn sẽ xới tung Tạ Quốc Công phủ lên mà vẫn thể rút lui an .

Đây là cơ hội duy nhất để Thẩm Hi Hòa bắt Tốn Vương, giúp nàng một tay.

"Thái t.ử điện hạ quá lời, thảo dân nào dám sánh bằng Thái t.ử điện hạ dấn Thiên Sơn hung hiểm, vì một đóa Tuyết Liên mà suýt mù lòa." Tạ Uẩn Hoài khiêm nhường đáp .

"Ngươi tỏ tường chuyện, ắt hẳn cũng nàng sẽ gả cho ai!" Tiêu Hoa Ung lạnh lùng .

Đôi mắt Tạ Uẩn Hoài trong vắt, chậm rãi lên tiếng: "Điện hạ đối xử với nàng khác xa thảo dân, thảo dân chỉ mong nàng bình an vui vẻ, đối với nàng chút tư tâm."

---

Lời tác giả:

Nhân tiện thêm về tình cảm Tạ Uẩn Hoài dành cho Thẩm Hi Hòa, đó là một loại tình cảm vượt lên cả tình yêu nam nữ.

Ta chỉ thể định nghĩa nó như , còn là tình yêu nữa, cần bên trọn đời, cần yêu thương say đắm, cũng là âm thầm bảo vệ.

Giống như tình trưởng, nhưng xem Quận chúa như để bảo vệ cưng chiều.

Tạm gọi là tình tri kỷ , bởi vì Hi Hòa mang hoài bão, tầm xa trông rộng và học thức uyên bác của một nam nhi, nhưng nàng mang phận nữ nhi. Nếu nàng là nam nhân, chắc chắn nàng và Tạ Uẩn Hoài sẽ là hảo sinh t.ử , chỉ tiếc nàng là một nữ lang.

Ta cũng các nàng hiểu những gì , tóm giữa họ tuyệt đối tồn tại sự mập mờ nào cả.

 

Loading...