Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 196: Cô chỉ là không muốn lừa dối nàng

Cập nhật lúc: 2026-08-22 11:21:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng ngựa hí vang, trong cỗ xe lảo đảo, Tiêu Hoa Ung cúi đầu, ánh mắt dừng bàn tay đang từ từ xòe của . Bàn tay to lớn, vững chãi, chạm trổ như ngà voi, từng đường nét hiện lên rõ ràng, toát sức mạnh vô hình.

"Cô khiến ngươi bốc khỏi thế gian để dấu vết, đó là chuyện dễ như trở bàn tay."

"Những lời Điện hạ , thảo dân tuyệt đối tin tưởng." Tạ Uẩn Hoài vẫn điềm nhiên như : “, Điện hạ sẽ thế ?"

Tiêu Hoa Ung đột ngột ngước mắt, ánh sắc lẹm, đ.â.m thẳng Tạ Uẩn Hoài.

Tạ Uẩn Hoài điềm đạm, ôn hòa đáp : "Nếu Điện hạ thực sự lấy mạng thảo dân, thì là thời cơ hảo nhất."

Tiêu Hoa Ung và Thẩm Hi Hòa phối hợp ăn ý kẽ hở. Tại Tạ phủ, Thẩm Hi Hòa câu giờ giúp Tiêu Hoa Ung đủ thời gian giăng bẫy, đó ầm ĩ khiến Tạ phủ loạn cào cào, gần như xác định chính xác khu vực ẩn náu của kẻ đang truy lùng.

Khi Thẩm Hi Hòa đằng đằng sát khí cầm kim bài xông hoàng cung, nàng tạo cơ hội ngàn vàng cho Tiêu Hoa Ung tung đòn đột kích.

Chỉ tiếc Tốn Vương chẳng hạng tầm thường. Hắn đ.á.n.h thấy nguy hiểm ngay từ lúc Thẩm Hi Hòa bước từ đường. Để phòng ngừa vạn nhất, quyết định tẩu thoát, nào ngờ đụng độ của Tiêu Hoa Ung đang đột nhập từ đường và hạ gục lính canh.

Nếu chậm chân thêm một chút, Tốn Vương thà gây kinh động, thà rơi tay bệ hạ còn hơn Tiêu Hoa Ung tóm gọn.

Lần Tiêu Hoa Ung đích tay mới thể nhanh chóng khống chế Tốn Vương, nhưng Tạ Uẩn Hoài rơi tay thuộc hạ của Tốn Vương.

Tạ Uẩn Hoài khẽ vuốt ve vết xước rướm m.á.u cổ do lưỡi kiếm để . Lúc , thuộc hạ của Tốn Vương đe dọa Tiêu Hoa Ung thả Tốn Vương, nếu sẽ lấy mạng .

Tiêu Hoa Ung là hạng thế nào? Trừ Tạ Uẩn Hoài , ai hiểu rõ hơn . Cả Tiêu Trường Du và Tiêu Trường Canh mới chỉ thấy phần nổi của tảng băng chìm, còn thấu tỏ bộ. Hắn rõ Tiêu Hoa Ung tuyệt đối sẽ nhượng bộ.

Hoàng Thái t.ử từng nhượng bộ bất kỳ ai, kể cả đương kim Thánh thượng.

Hắn c.h.ế.t ở đây, chẳng hề dính líu đến Tiêu Hoa Ung. Sẽ chẳng ai nguyên cớ cái c.h.ế.t của , và kẻ gánh chịu tội danh chẳng ai khác ngoài Tạ Kích.

Điều khiến thể ngờ tới là, Tiêu Hoa Ung thực sự thả Tốn Vương .

Ngay khoảnh khắc Tốn Vương lùi về phía thuộc hạ, những sát thủ mai phục của Tiêu Hoa Ung đồng loạt phi lao , nhắm thẳng Tốn Vương. Kẻ đang khống chế bản năng lao bảo vệ Tốn Vương. Chỉ trong chớp mắt , thậm chí kịp rõ Tiêu Hoa Ung tay thế nào, m.á.u nóng b.ắ.n tung tóe lên mặt .

Còn kẻ ám sát Tốn Vương Tốn Vương đả thương nặng nề. Tiếng hét chói tai của Tốn Vương kinh động đến đám hộ vệ Tạ phủ. Hắn quyết đoán xông chặn đường, hô hoán rằng Tạ Kích giam giữ. Toàn bộ hộ vệ thu hút, chỉ chăm chăm bắt giữ , nhờ mới tạo cơ hội ngàn vàng cho Tiêu Hoa Ung một nữa tóm gọn Tốn Vương.

Chỉ vì giữ cái mạng nhỏ bé của , Tiêu Hoa Ung suýt chút nữa để sổng Tốn Vương.

Tiêu Hoa Ung hờ hững thu hồi ánh . Cỗ xe ngựa rẽ một con hẻm vắng dừng . Tiêu Hoa Ung bước xuống xe: "Vừa thời cơ nhất. Cô tuyệt đối cho phép ngươi trở thành một hình bóng thể xóa nhòa trong trái tim nàng."

Với sự thông tuệ của Thẩm Hi Hòa, nàng sẽ nhanh chóng nhận mục đích thực sự của việc Tạ Uẩn Hoài dấn hiểm cảnh. Nếu Tạ Uẩn Hoài vì thế mà vong mạng tại Tạ phủ, dẫu nàng , oán trách bản thấy c.h.ế.t cứu, thì cũng sẽ ôm mãi nỗi day dứt, ân hận với Tạ Uẩn Hoài.

Người còn sống, thứ đều thể đổi , nhưng khi xuống, những dấu vết để sẽ vĩnh viễn thể phai mờ.

"Nếu , Điện hạ lấy mạng , e rằng dễ dàng ." Tạ Uẩn Hoài vén rèm cửa xe, ánh mắt chạm dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của Tiêu Hoa Ung: “Thảo dân và Quận chúa, coi như tri kỷ đời kiếp ."

Tiêu Hoa Ung khẽ nhếch mép, liếc xéo một cái.

Tạ Uẩn Hoài tiếp tục điềm nhiên: "Bất kể thảo dân nhắm mắt xuôi tay lúc nào, Quận chúa đều sẽ thương xót ngậm ngùi, mỗi dịp Thanh Minh tảo mộ đều sẽ tưởng nhớ nguôi."

Tiêu Hoa Ung vung tay giáng mạnh một chưởng thành xe. Lực đạo kinh khiến Tạ Uẩn Hoài văng mạnh sang thành xe bên . Hắn ôm lấy cánh tay bầm tím, gắng gượng thẳng dậy, thì thấy giọng lạnh lẽo chút cảm xúc của Tiêu Hoa Ung vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-196-co-chi-la-khong-muon-lua-doi-nang.html.]

"Lấy mạng ngươi dễ như trở bàn tay. Che giấu cái c.h.ế.t của ngươi cả đời, đối với Cô cũng chỉ là việc nhỏ nhặt." Tiêu Hoa Ung bước khoan thai, thanh âm xa dần trong gió: “Cô chỉ là lừa dối nàng, chứ cách đối phó với ngươi."

Đợi bóng dáng Tiêu Hoa Ung biến mất trong con hẻm nhỏ, Tạ Uẩn Hoài mới khẽ bật .

"Tề đại phu, ngài về nhà ?" Xa phu kiêm nội thị bên ngoài cất tiếng hỏi.

Tạ Uẩn Hoài đáp: "Đến phủ Quận chúa."

Hắn trở về nhà, Thẩm Hi Hòa nhất định sẽ cất công đến tìm, chi bằng cứ nán phủ Quận chúa đợi nàng về.

 

Vừa đến phủ Quận chúa, Tạ Uẩn Hoài bèn nhờ Tùy A Hỷ châm cứu và bốc thuốc. Phải một lúc , Thẩm Hi Hòa mới dẫn Trân Châu và những khác trở về.

"Huynh thương nặng ?" Thẩm Hi Hòa ân cần hỏi han.

"Nếu nặng, chắc chắn sẽ chẳng tin . Vậy nên nhờ A Hỷ chữa trị, Quận chúa cứ hỏi A Hỷ là rõ." Tạ Uẩn Hoài mỉm đáp.

Thẩm Hi Hòa quả nhiên sang Tùy A Hỷ. Tùy A Hỷ bẩm báo: "Quận chúa chớ lo, Tề đại phu chỉ thương ngoài da, nội thương đôi chút cũng đáng ngại. Ngược , vết bầm tím cánh tay do va đập mới là nặng nhất. Thuộc hạ châm cứu, ngày mai lẽ sẽ còn đau nhức, ngày mốt là khỏi hẳn."

Tạ Uẩn Hoài , vô thức đưa tay xoa nhẹ lên cánh tay.

Thẩm Hi Hòa lúc mới thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu trở nên nghiêm túc: "Lần , đa tạ nhiều."

Mặc dù Tạ Uẩn Hoài cách nào để nắm thông tin về Tốn Vương, nhưng qua việc tra chân tướng rượu Kiếm Nam Xuân , Thẩm Hi Hòa đủ hiểu cũng mạng lưới quan hệ riêng ở kinh đô, nàng đào sâu thêm.

nàng hiểu rõ một điều, Tạ Uẩn Hoài chắc chắn đoán Tạ Quốc Công mời đến chữa trị là Tốn Vương, nên mới quyết định mạo hiểm một phen, nhằm giúp nàng tóm gọn Tốn Vương. Tốn Vương và Tạ Uẩn Hoài vốn dĩ thù oán, nếu giúp đỡ nàng, tuyệt đối sẽ nhận lời.

"Quận chúa cần khách sáo." Tạ Uẩn Hoài nở nụ thanh tao: “Ta nhận lời một chuyến quả thực là vì đoán cần chữa trị là Tốn Vương, nhưng cũng chỉ vì giúp Quận chúa."

Thẩm Hi Hòa với vẻ khó hiểu.

Tạ Uẩn Hoài uyển chuyển giải thích: "Nghe đồn Tạ Kích tước đoạt binh quyền."

"Đó là điều mong ?" Thẩm Hi Hòa lờ mờ hiểu .

"Ta quả thực Quận chúa bắt Tốn Vương, mà cũng đang ý định đối phó với Tạ Quốc Công. Nhất tiễn hạ song điêu, lợi cho cả lẫn , cũng phủ nhận xen lẫn chút tư tâm." Tạ Uẩn Hoài thẳng thắn mỉm .

Thẩm Hi Hòa ngẫm nghĩ, quả đúng là như . Sự việc , Tạ Quốc Công cũng chuốc họa . Nàng : "Nếu quả thật như , nên tìm cách để bệ hạ ông đang chứa chấp Tốn Vương."

"Làm thế chắc chắn sẽ khiến bệ hạ nổi trận lôi đình với ông ." Tạ Uẩn Hoài lắc đầu: “Tạ Kích xảo quyệt giảo biện, hẳn Quận chúa cũng chứng kiến. Thứ nhất, khó lòng diện kiến bệ hạ. Thứ hai, dẫu bệ hạ Tốn Vương đang nấp trong phủ ông , ông cũng hàng trăm lý do để chối tội, tỷ như Tốn Vương uy h.i.ế.p chẳng hạn. Thứ ba, Tốn Vương chỉ là kẻ giả c.h.ế.t danh nghĩa, Tạ Kích chứa chấp cũng tính là tội tày đình. Bệ hạ dẫu , e rằng đến việc cách chức cũng chắc . Về phần những nghi kỵ của bệ hạ, ông tự khắc cách dập tắt."

Tính toán kỹ lưỡng, kết quả hiện tại vẫn là hảo nhất. Tạ Kích bao năm qua mưu mô xảo quyệt, từng nếm mùi kẻ khác gài bẫy. Lần nếm trái đắng, chắc chắn còn đau đớn hơn cả việc tước binh quyền.

"Nói như , hóa mới là kẻ lợi dụng Quận chúa."

Thẩm Hi Hòa bật : "Mục đích ban đầu của là gì, chúng cũng cần vạch trần. Giờ đây đôi bên cùng lợi, thế là đủ."

 

Loading...