Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 21: Thẩm cô nương, tại hạ xin lĩnh giáo

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:56
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mật rắn còn trải qua quy trình ngâm ủ phức tạp kéo dài mấy năm ròng...

Nhìn bề ngoài chỉ chín vị thuốc, thế nhưng khâu bào chế cần vô loại d.ư.ợ.c liệu phụ trợ.

"Xương đại bàng vàng là bảo vật tổ tiên truyền , những d.ư.ợ.c liệu còn lão già mất tận năm mươi năm mới gom đủ, nếm mùi thất bại mười mới luyện thành đan..."

Nói đến đây, giọng Bạch Đầu Ông chút đắc ý, nhưng lão nhanh chóng dè dặt bổ sung: "Vì còn d.ư.ợ.c liệu để luyện thêm, lão cạo một lớp mỏng cho và thú thử nghiệm. Đối với con , nó quả thực công hiệu tẩy gân phạt tủy, thoát t.h.a.i hoán cốt. gây tác dụng phụ gì thì lão còn thời gian lẫn d.ư.ợ.c liệu để kiểm chứng nữa."

Hàm ý rõ ràng là: t.h.u.ố.c uống phản ứng phụ thì các tự trải nghiệm mới .

Bất kể , Thẩm Hi Hòa tuyệt đối bỏ cuộc. Ánh mắt nàng hướng thẳng về phía Hoa Phú Hải: "Hoa Đào Y, bảo vật quả thực do ngài hái , nhưng nó rơi tay chứ cướp đoạt. Tuy lý lẽ chút cưỡng từ đoạt lý, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng, cũng cam lòng chắp tay nhường ."

Hoa Phú Hải khẽ gật đầu: "Thẩm cô nương vốn dĩ thể thừa nhận chuyện nhặt vật bên bờ sông."

Chỉ cần nàng một mực khăng khăng là lấy từ nơi khác, cũng chẳng chứng cứ để vạch trần.

'Nếu ngài quá mức quỷ dị khó lường, dĩ nhiên cũng sẽ chẳng dại gì mà thừa nhận.'

Trong lòng thầm nghĩ như , nhưng mặt Thẩm Hi Hòa vẫn tỉnh bơ, khẽ khom thi lễ: "Hoa Đào Y quả là minh mẫn, thấu tình đạt lý."

Bạch Đầu Ông liếc hai bật : "Người ngoài vì chút đồ còm của lão mà đ.á.n.h vỡ đầu chảy máu, hai vị đây hòa nhã điềm tĩnh đến . Hay là để lão già chủ, hai hãy dựa bản lĩnh của mà tranh đoạt?"

Ánh mắt Thẩm Hi Hòa và Hoa Phú Hải một nữa chạm , đồng loạt bình thản dời , cả hai cùng gật đầu đồng ý với Bạch Đầu Ông.

Bạch Đầu Ông cả đời bạn với t.h.u.ố.c thang, nào kinh nghiệm đề thi thố. Đôi mắt lão đảo quanh hai , cuối cùng dừng ở Thẩm Hi Hòa: "Món đồ vốn dĩ Hoa Đào Y công lấy , chi bằng để ngài nắm chút lợi thế."

Nói xong, lão sang Hoa Phú Hải: "Sở trường của Hoa Đào Y là gì?"

Đồng t.ử Hoa Phú Hải khẽ đảo, quét qua Thẩm Hi Hòa. Nếu sở trường là võ thuật, vị Quận chúa lấy sức lực mà chống đỡ?

"Bất tài, tại hạ am hiểu đ.á.n.h cờ." Hoa Phú Hải đáp lời.

"Đánh cờ, Thẩm cô nương đồng ý ?" Bạch Đầu Ông lên tiếng hỏi Thẩm Hi Hòa.

Thẩm Hi Hòa thầm nghĩ Hoa Phú Hải cũng coi như là quân tử: "Được."

"Thế thì quyết định đ.á.n.h cờ." Bạch Đầu Ông vỗ tay cái bốp: " mà đ.á.n.h qua đ.á.n.h chán ngắt, lão khéo ngủ gật mất. Đã là sở trường của Hoa Đào Y, chi bằng để Thẩm cô nương bày một tàn cục cho Hoa Đào Y giải, nhân tiện lão cũng vài chuyện căn dặn Thẩm cô nương."

Lão nhân gia ngoài miệng thì bảo thiên vị Hoa Phú Hải, nhưng thực chất cách vẹn cả đôi đường, công bằng cho cả hai bên.

"Mời Thẩm cô nương đề." Hoa Phú Hải vô cùng phong độ đáp lời.

"Ngươi dẫn Thẩm cô nương đề , bắt mạch cho Hoa Đào Y một chút." Bạch Đầu Ông hiệu cho lão bộc.

Thẩm Hi Hòa theo, theo bước lão bộc một nhã thất. Ngồi bàn cờ, Thẩm Hi Hòa trầm ngâm suy nghĩ mãi mà vẫn hạ quyết tâm.

Hoa Phú Hải tuyệt đối là một Hoa Phú Hải chân chính. Nếu nhường Thoát Cốt Đan cho nàng, ắt hẳn thẳng . Vậy nên, lời giỏi đ.á.n.h cờ chắc chắn là lời suông, trình độ của ắt vô cùng uyên thâm.

Ván cờ giành phần thắng, thể dùng sức mà dùng trí.

Trong đầu định, Thẩm Hi Hòa nhón lấy quân cờ, một tay cầm quân đen, một tay cầm quân trắng, bắt đầu bày binh bố trận.

Bày một nửa, sắc mặt Thẩm Hi Hòa bỗng trắng bệch, mồ hôi rịn lấm tấm trán. Thể trạng vốn dĩ quá yếu ớt, chỉ cần tiêu hao chút ít trí lực và thể lực là nàng suy nhược đến mức thở .

"Trân Châu, khụ khụ... lấy túi hương của đây." Thẩm Hi Hòa căn dặn.

Trân Châu bèn vội vã chạy phía cỗ xe ngựa nhà đang đậu ngoài .

Mất đến cả một canh giờ, nghỉ bày, Thẩm Hi Hòa mới thiện xong tàn cục, đó liền mời hai bọn họ bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-21-tham-co-nuong-tai-ha-xin-linh-giao.html.]

"Thiên tằng thức..." Hoa Phú Hải mới liếc mắt một cái, lời còn dứt vội vàng sửa : "Không, Thiên tằng thức..."

Sắc mặt Thẩm Hi Hòa vẫn bình thản: "Mời Hoa Đào Y."

"Bàn cờ Thẩm cô nương bày bố tinh diệu thế , gọi là gì?" Hoa Phú Hải vô cùng hứng thú với ván cờ.

"Nguyệt Cung cục."

"Giới hạn trong hai khắc." Bạch Đầu Ông định luật chơi nghiêng về phía Thẩm Hi Hòa, xong liền mời nàng sang một bên.

Thẩm Hi Hòa thở yếu ớt, tinh thần uể oải. Bạch Đầu Ông tiến hành châm cứu cho nàng, Trân Châu bên cạnh quan sát, cẩn thận ghi nhớ từng thao tác.

Trong nhã thất tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng quân cờ lạch cạch gõ nhẹ lên bàn. Thẩm Hi Hòa dường như quá đỗi mỏi mệt, lúc nào chẳng trong lúc châm cứu.

Đến khi quân cờ cuối cùng yên vị mặt bàn, Hoa Phú Hải khẽ lên tiếng: "Cờ phá xong."

Lúc Thẩm Hi Hòa mới Trân Châu lay nhẹ, nàng thong thả hé mắt, thần sắc vẫn còn lơ mơ tỉnh ngủ.

"Thẩm cô nương, cái mạng già của cũng chỉ lay lắt vài tháng nữa thôi. Ta thấy tỳ nữ theo cô nương đây cũng chút nền tảng y thuật, cô nương để nàng ở học hỏi vài đường cơ bản ?" Bạch Đầu Ông thấy Thẩm Hi Hòa tỉnh giấc liền lên tiếng hỏi.

Thẩm Hi Hòa đưa mắt Trân Châu khẽ gật đầu: " ý đó, mong lão ông tận tình chỉ bảo."

"Vậy để nàng ở ." Bạch Đầu Ông gật gù: "Thẩm cô nương xem bàn cờ ."

Thẩm Hi Hòa cảm thấy bớt mệt mỏi và dễ thở hơn đôi chút, nàng nhẹ nhàng dậy, bước về phía bàn cờ. Quả nhiên, thế cờ phá vỡ , nàng khẽ gật đầu: "Kỳ nghệ của Hoa Đào Y quả thật xuất chúng."

Hoa Phú Hải vươn tay định nhặt những quân cờ trắng ăn sạch bàn, Thẩm Hi Hòa liền đưa tay ngăn : "Khoan ."

Bàn tay Hoa Phú Hải sững giữa trung. Hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu như vực thẳm đại dương chạm ánh mắt Thẩm Hi Hòa.

Nếu như đó chỉ là linh cảm mơ hồ, thì ngay khoảnh khắc , qua cái xoáy sâu , Thẩm Hi Hòa càng thêm đinh ninh Hoa Phú Hải là tên Tú y sứ đêm hôm qua.

Nụ hờ hững điểm xuyết môi, hai ngón tay thon dài tựa ngọc điêu khắc của Thẩm Hi Hòa kẹp lấy một quân cờ trắng sát rìa, nhẹ nhàng thả chén nàng uống dở lúc nãy. Một dải sương mù trắng muốt tản , quân cờ trắng phút chốc biến thành màu đen. Nàng thong thả gắp quân cờ đặt chỗ cũ.

Cục diện từ chỗ bộ quân cờ trắng quét sạch, chớp mắt đảo ngược thành quân đen quân diệt. Thẩm Hi Hòa khiêm nhường cất giọng: "Hoa Đào Y, nhường ."

Hoa Phú Hải thế cờ lật ngược trong tích tắc, ý tràn ngập nơi đôi mắt đen thăm thẳm: "Thú vị."

Hắn nhặt quân cờ đen sũng nước lên: "Thẩm cô nương cách nào hô biến nó thành màu trắng ?"

Trong nhã thất sẵn bút mực, cẩn thận kiểm tra quân cờ đen nhưng chẳng phát hiện điều gì bất thường. Hắn cầm quân đen, điều đó nghĩa là...

Hắn từng ngờ tới Thẩm Hi Hòa thể trong thời gian ngắn ngủi đến , hóa phép cho một quân cờ đen trở nên trắng trẻo, bóng bẩy hệt như quân cờ trắng thật, khiến mất cảnh giác.

"Hương chi." Thẩm Hi Hòa ung dung giải đáp: "Ta sai tỳ nữ lấy một loại thuốc."

Đây là sự ăn ý giữa nàng và Trân Châu. Trước khi bước nhã thất, Mặc Ngọc rỉ tai rằng túc trực bên ngoài, thế nên nàng lệnh trực tiếp cho Trân Châu mà ngấm ngầm hiệu. Trân Châu vờ xe lấy túi hương, nhưng thực chất là lấy hương chi do nàng đích pha chế.

Màu trắng đục sền sệt tựa sơn, chỉ cần phết một lớp mỏng hơ khô qua lư hương là xong.

Dứt lời, Thẩm Hi Hòa lấy lọ hương chi và chiếc lư hương .

Lọ cao thơm nhỏ bé cỡ lòng bàn tay đựng trong chiếc hũ sứ tinh xảo, còn chiếc lư hương vốn dĩ bày biện sẵn trong nhã thất.

Trong tình thế gấp gáp, tư duy thông thường sẽ khiến cho rằng nếu nàng giở trò, chắc chắn sẽ nhắm quân cờ trắng, tỷ như dùng mực đen nhuộm trắng thành đen. Trắng biến đen thì dễ, chứ đen hóa trắng thì khó vô cùng.

"Hai quân giao chiến, cài cắm gian tế nào diệu kế, ép kẻ địch tự tay diệt trừ tâm phúc mới gọi là thượng sách." Đôi mắt Thẩm Hi Hòa tựa hồ phủ một lớp sương lạnh, sáng rực rỡ và sâu hun hút.

"Thẩm cô nương, tại hạ xin lĩnh giáo." Hoa Phú Hải thẳng dậy, trịnh trọng cúi vái chào Thẩm Hi Hòa một cái thật sâu.

 

Loading...