Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 28: Uất Kim Nhuyễn Cốt hương
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:04
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một canh giờ trôi qua, Mạc Viễn lùng sục khắp nơi nhưng chẳng hề moi manh mối về một Thôi Tấn Bách thứ hai. Hắn thậm chí còn nảy sinh hoài nghi rằng Thẩm Hi Hòa suy nghĩ quá nhiều.
Dưới chân thiên tử, kẻ to gan lớn mật nào dám mạo danh quan viên triều đình, mà là Đại lý tự Thiếu khanh hàm chính tứ phẩm nữa chứ!
"Bẩm Quận chúa, thuộc hạ cất công dò hỏi cẩn thận, Thôi Thiếu khanh sáng nay từ phủ tiến cung điểm danh ở Đại lý tự, đó lập tức phi ngựa hối hả thẳng tới dịch trạm." Mạc Viễn dè dặt bẩm báo: "Theo lộ trình và thời gian ước tính, Thôi Thiếu khanh ắt hẳn thẳng một mạch, mảy may nấn ná đường."
Nói cách khác, chuyện tráo đổi giữa đường là bất khả thi. Hơn nữa, tháp tùng Thôi Tấn Bách còn hai của Đại lý tự bám sát nút.
Trừ khi tráo ngay tại nhà, nhưng thử hỏi ai dám ngang nhiên hành sự ngông cuồng như ?
Thẩm Hi Hòa xong vẫn giữ nét mặt bình thản. Ngay từ lúc Mạc Viễn tìm , nàng dự đoán kết quả . Gã đàn ông tuyệt nhiên hạng bốc đồng xốc nổi. Một khi mặt, ắt hẳn chuẩn vẹn vô khuyết.
"Mặc Ngọc." Thẩm Hi Hòa gọi một tiếng, Mặc Ngọc lập tức bước , nàng hỏi: "Hắn vẫn đang tra hỏi ư?"
" thưa Quận chúa." Mặc Ngọc đáp: "T.ử Ngọc, Hồng Ngọc, Bích Ngọc đều gọi tra hỏi, cả tỳ nữ cũng ngoại lệ."
"Hắn hỏi những gì?" Thẩm Hi Hòa linh cảm đoán trúng tim đen mục đích thật sự của kẻ cải trang thành Thôi Tấn Bách đến đây.
Lại định dùng trăm phương ngàn kế để moi móc thông tin về nàng ? Xem thất vọng . Thẩm Hi Hòa bây giờ còn là Thẩm Hi Hòa của ngày xưa.
"Hắn hỏi thăm Linh Lung ngày thường hầu hạ Quận chúa , Quận chúa đối xử với Linh Lung thế nào, Linh Lung bao nhiêu về Quận chúa..." Mặc Ngọc tường thuật chân thực, bỏ sót chi tiết nào, kể cả cách nàng đối đáp .
Quả nhiên, bề ngoài vẻ như đang ráo riết truy tìm tung tích Linh Lung, nhưng thực chất mỗi câu hỏi đều xoay quanh nàng. Đám Bích Ngọc dù cảnh giác đến cũng khó lòng nhận điều bất thường.
Dẫu Linh Lung cũng là đại nha cận nhất của nàng, việc ả rõ ngóc ngách về nàng cũng là chuyện hiển nhiên. Vị Thiếu khanh dùng cái giọng điệu lạnh lùng công sự để tra hỏi, ai mà sinh lòng nghi ngờ cho .
Lúc , mượn cớ điều tra vụ án Linh Lung, khôn khéo moi từ miệng đám nha tính khí, sở thích của Thẩm Hi Hòa một cách tường tận.
Đôi mắt Thẩm Hi Hòa như phủ một lớp sương mù nhạt nhòa, hướng ánh bên ngoài. Những bông hoa cúc vàng rực rỡ, tầng tầng lớp lớp đua nở quanh những gốc tùng cứng cáp, nàng chìm dòng suy nghĩ miên man.
Tại tốn bao công sức hao tâm tổn trí để thăm dò nàng?
Nếu vì Thoát Cốt Đan thì nên tay thời điểm , càng nên dùng cái chiêu trò , và tuyệt đối bao giờ tặng Tiên Nhân Thao cho nàng.
ngoài Thoát Cốt Đan, giữa bọn họ dường như chẳng còn giao cớ gì khác. Rốt cuộc mục đích thực sự của là gì?
"Bẩm Quận chúa, Thôi Thiếu khanh xin cáo từ." lúc Thẩm Hi Hòa đang mải mê vắt óc suy đoán, Hồng Ngọc hớt hải chạy bẩm báo.
"Ngươi mời Thôi Thiếu khanh đây, bảo rằng còn vài điều nghi hoặc, thỉnh giáo ngài ."
Dặn dò Hồng Ngọc xong, Thẩm Hi Hòa sai Mặc Ngọc đóng chặt cửa sổ. Nàng đích một loại hương liệu mới chiếc lư hương tinh xảo, đậy nắp đặt lên bàn. Tự vén rèm châu bước buồng trong, nàng lười biếng ngả lưng lên chiếc nhuyễn kỷ, tựa hờ mép giường.
Thôi Tấn Bách bước buồng trong, qua bức rèm châu, đập mắt là hình ảnh Thẩm Hi Hòa đang một tay chống đầu, vẻ mặt mỏi mệt tựa lưng cột giường: "Quận chúa."
"Các ngươi lui cả , vài lời riêng với Thôi Thiếu khanh." Thẩm Hi Hòa phẩy tay đuổi đám Mặc Ngọc ngoài, đoạn lấy chiếc khăn lụa che miệng mũi, ho khẽ vài tiếng.
Thôi Tấn Bách đưa mắt đám lượt lùi ngoài, cẩn thận khép chặt cửa .
Đang lúc còn đang ngờ vực, Thẩm Hi Hòa cất giọng mỏng manh: "Ta sức khỏe ốm yếu, mong Thôi Thiếu khanh lượng thứ."
Khắp kinh thành, vị quyền quý nào mà Thẩm Hi Hòa liễu yếu đào tơ, bệnh tật liên miên. Suy cho cùng, tất cả đều là nghiệp chướng do Khang vương phủ gây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-28-uat-kim-nhuyen-cot-huong.html.]
"Quận chúa gì dặn dò, xin cứ thẳng." Thôi Tấn Bách đáp bằng giọng điệu kiêu ngạo cũng nịnh nọt.
"Thôi Thiếu khanh mời ... khụ khụ khụ..." Thẩm Hi Hòa đưa tay chỉ chiếc bàn gỗ tròn, tiếp tục lấy khăn che miệng ho sặc sụa một chặp.
Thấy , Thôi Tấn Bách chắp tay thi lễ, đó mới từ tốn xuống ghế. Chỗ vặn sát bên cạnh lư hương. Làn khói trắng tỏa nghi ngút, mang theo một mùi hương thoang thoảng hờ hững.
Hương thơm thanh tao dịu nhẹ, Thôi Tấn Bách từng ngửi qua, vô thức hít sâu một .
"Ta và Linh Lung nhiều năm tình chủ tớ..."
Thẩm Hi Hòa bắt đầu rù rì về những kỷ niệm xa xăm với Linh Lung. Giọng điệu của nàng chất chứa sự hoài niệm xen lẫn nỗi buồn man mác. Đều là mấy câu chuyện , hễ dăm ba câu ho sù sụ. Nàng lải nhải bao lâu.
Thôi Tấn Bách tu dưỡng vô cùng . Nghe Thẩm Hi Hòa mồm miệng ngớt kể chuyện về Linh Lung, mà đến vì vụ án của Linh Lung, nên nhẫn nại lắng từng câu từng chữ.
"Thôi Thiếu khanh đường đường là Đại lý tự Thiếu khanh, quản việc xử ngục, tra xét án kiện." Chiếc khăn tay tay Thẩm Hi Hòa khẽ che miệng, bất chợt chuyển ngoắt chủ đề: "Ta thỉnh giáo Thôi Thiếu khanh một câu, nếu kẻ cả gan mạo danh triều đình mệnh quan, thì sẽ khép tội gì?"
Thôi Tấn Bách khẽ nhướng mày, vẻ mặt nghiêm túc đáp lời: "Mạo danh mệnh quan triều đình, mức độ hình phạt còn tùy thuộc mức độ phạm tội. Nếu giam cầm quan viên để mạo danh nhưng gây tội ác tày trời, nhẹ thì phạt trượng, nặng thì hạ ngục. Nếu hạ sát quan viên để mạo danh, bất luận gây ác , đều chịu án trảm thủ."
"Vậy Thôi Thiếu khanh thuộc loại nào?" Thẩm Hi Hòa bất ngờ ném một câu hỏi.
Sắc mặt Thôi Tấn Bách mảy may d.a.o động: "Hạ quan hiểu ý của Quận chúa."
Thẩm Hi Hòa thong thả dậy, những ngón tay thon dài mềm mại vạch rèm châu, gót sen nhẹ nhàn g lướt tới.
Hôm nay nàng vận chiếc áo lụa màu tím nhạt viền chỉ bạc họa tiết như ý vắt hờ vai, xõa dài xuống tận gót. Chiếc váy lụa trắng điểm xuyết hoa lan màu tím tung bay tha thướt, toát lên vẻ tao nhã. Ngọc bội bên hông khẽ đung đưa, từng bước uyển chuyển tựa như đang nhảy múa trong gió.
"Thôi Thiếu khanh... ngài thấy hoa mắt chóng mặt ?" Giọng nàng trong vắt, lanh lảnh tựa ngọc chạm , êm ái lọt tai.
Thôi Tấn Bách ngước lên viên ngọc trai đính giữa trán nàng. Viên ngọc tuy nhỏ nhắn nhưng sáng lấp lánh, tôn lên vẻ kiêu sa đài các của đóa hoa cài tóc màu đỏ, hệt như khí chất toát từ chính Thẩm Hi Hòa.
Dần dà, cảm thấy viên ngọc nhỏ xíu dường như đang nhân bản thành nhiều bóng mờ mờ ảo ảo. Cơ thể bỗng mềm nhũn, chỉ đành gắng gượng chống một tay xuống bàn để khỏi ngã quỵ.
Thẩm Hi Hòa tiến đến gần , vẫn lấy chiếc khăn tẩm t.h.u.ố.c che miệng mũi: "Xem Uất Kim Nhuyễn Cốt hương của công hiệu tồi."
Đây là đầu tiên Thẩm Hi Hòa sử dụng loại nhuyễn cốt hương điều chế chủ yếu từ hoa Uất Kim. Thôi Tấn Bách liếc chiếc lư hương bạch sứ hình hoa sen của lò Hình Diêu vẫn đang đều đặn nhả những làn khói mỏng manh, vội vàng đưa tay che mũi miệng.
"Phạt trượng, hạ ngục, trảm thủ." Ánh mắt Thẩm Hi Hòa xuyên qua làn khói mỏng dán chặt Thôi Tấn Bách: "Thôi Thiếu khanh, ngài thấy hình phạt nào hợp với ngài nhất?"
"Quận chúa, ngài..."
Thẩm Hi Hòa chẳng thèm bận tâm đến : "Mặc Ngọc!"
Ngay khoảnh khắc Thẩm Hi Hòa dứt lời, Mặc Ngọc còn kịp đẩy cửa xông , Thôi Tấn Bách bất ngờ bật dậy như lò xo, bóng dáng vụt lóe, chớp mắt ôm chầm lấy Thẩm Hi Hòa kéo tuột lòng.
"Buông Quận chúa !" Mặc Ngọc đạp tung cửa chứng kiến cảnh tượng mắt, trường kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, chĩa thẳng Thôi Tấn Bách.
"Ngươi ư?" Thẩm Hi Hòa khó tin . Con dĩ nhiên hô hấp, hương khí hít phổi thể chống cự nổi, vả đây cũng chẳng kịch độc, dẫu là kẻ bách độc bất xâm cũng khó lòng thoát kiếp!
"Ta cứ ngỡ Quận chúa sẽ đích lột lớp da mặt nạ của ." Giọng của Thôi Tấn Bách đổi: "Nên mới ráng hùa theo diễn kịch một chút cho Quận chúa vui vẻ, để xem... cơ hội nào cận nếm thử chút vị ngọt , đáng tiếc Quận chúa chẳng chịu ban cơ hội cho ."
Nói đến câu cuối, còn bày vẻ mặt vô cùng nuối tiếc.