Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 29: Càng tò mò, càng rung động
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:05
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Bị Thôi Tấn Bách giam chặt trong vòng tay, Thẩm Hi Hòa vẫn giữ sự bình tĩnh đến lạnh lùng.
Nàng tin chắc Thôi Tấn Bách dám hại !
"Quận chúa thật ?" Thôi Tấn Bách khẽ cúi đầu, phả thở ấm nóng tai nàng, thì thầm bằng một tông giọng dịu dàng và đầy ái .
"Ngươi tò mò cách nào vạch trần phận của ngươi ?" Thẩm Hi Hòa bao giờ chịu lép vế.
Hắn tò mò, đương nhiên là vô cùng tò mò. Bao nhiêu năm nay, kỹ thuật dịch dung của đạt đến cảnh giới thượng thừa, ngay cả những kề cận nhất cũng khó lòng thấu, thế mà vị Quận chúa chỉ qua là đoán trúng phóc.
"Quận chúa quả là đôi mắt thấu tâm can." Thôi Tấn Bách uể oải lên tiếng: " chẳng giao dịch với Quận chúa."
Hắn ngập ngừng một lát, ghé sát thêm chút nữa, môi gần như chạm vành tai tròn trịa của Thẩm Hi Hòa: "Bởi vì... chỉ thành thật với phu nhân tương lai của thôi, nếu Quận chúa nguyện ý... xuy..."
Những lời trêu ghẹo của Thôi Tấn Bách còn dứt, một cơn đau nhói truyền đến từ vùng eo bụng khiến Thẩm Hi Hòa chớp cơ hội vùng vẫy thoát .
Mặc Ngọc tay lăm lăm trường kiếm lao tới, Thôi Tấn Bách liền tung tấm khăn trải bàn, đồ đạc bay tứ tung về phía Mặc Ngọc. Đợi đến khi Mặc Ngọc gạt phăng đống đồ đạc đó, bóng dáng Thôi Tấn Bách biến mất dạng.
Mặc Ngọc toan đuổi theo nhưng Thẩm Hi Hòa cản : "Không cần đuổi theo."
Đám náo động bên ngoài cũng khựng bước chân. Thẩm Hi Hòa xoa nhẹ cổ tay. Trên cổ tay nàng đeo một chiếc vòng tay bạch ngọc bọc vàng. Thực chất đó là ba mảnh ngọc trắng hình vòng cung nối với bằng vàng, phần vàng chạm trổ tinh xảo rỗng ruột, bên trong giấu những cây kim siêu nhỏ. Đây là món vũ khí phòng do Thẩm Vân An cất công nhờ cao thủ thiết kế riêng cho nàng.
Chỉ tiếc Thẩm Vân An chỉ tẩm t.h.u.ố.c mê kim, giá mà tẩm kịch độc thì mấy...
"Vừa bước khỏi cửa, khoác bộ dạng quan phục đó thì nghiễm nhiên vẫn là Đại lý tự Thiếu khanh. Chẳng lẽ chúng ngang nhiên truy sát mệnh quan triều đình giữa thanh thiên bạch nhật?" Thẩm Hi Hòa đưa mắt quanh : "Sửa soạn đồ đạc, chúng lập tức thành."
Đáng lý thành từ lâu , chỉ tại tên chọc gậy bánh xe lỡ bao nhiêu thời gian.
Nói về Thôi Tấn Bách, thực dính Uất Kim Nhuyễn Cốt hương của Thẩm Hi Hòa thật, chỉ là ráng sức gồng chịu đựng, bằng để Thẩm Hi Hòa dễ dàng tập kích trúng đích?
Cũng may lượng độc ngấm nhiều, chạy ngoài hít thở vài là qua cơn. Cơ mà mũi kim của Thẩm Hi Hòa khiến tứ chi bắt đầu tê dại. Hắn cố gắng lắm mới lết về Đại lý tự, lao thẳng tẩm các riêng nơi thường xử lý công vụ.
Vừa bước phòng, trời đất tối sầm , chỉ kịp cố sức đóng sầm cánh cửa.
"Điện hạ!" Thôi Tấn Bách thật và Thiên Viên đang đợi trong phòng kinh hãi tột độ, vội vàng xông tới đỡ lấy Tiêu Hoa Ung.
"Điện hạ, ngài chứ? Hạ thần lập tức mời Dư ..."
"Chút t.h.u.ố.c mê cỏn con, đáng rùm beng lên ." Tiêu Hoa Ung chặn Thiên Viên, từ tốn xuống chiếc giường trúc: "Cởi bỏ bộ quan phục ."
Thuốc mê chỉ tê liệt cơ thể, còn đầu óc Tiêu Hoa Ung vẫn vô cùng tỉnh táo.
Thôi Tấn Bách quan phục xong liền thấy lời căn dặn của Tiêu Hoa Ung: "Phụ hoàng vẫn đang chờ ngươi bẩm báo, ngươi cứ thuật tường tận việc Linh Lung là tế tác do Khang vương phủ gài bên cạnh Chiêu Ninh Quận chúa."
"Rõ." Thôi Tấn Bách khom lĩnh mệnh lui . Quả thực lập tức cung để bẩm báo với hoàng thượng. Sáng sớm nay chính hoàng thượng đích hạ lệnh cho điều tra vụ án .
Đợi Thôi Tấn Bách rời , Thiên Viên mới lo ắng lên tiếng: "Điện hạ, là để thần mời Dư tới kiểm tra một chút, nhỡ thứ t.h.u.ố.c mê kích phát độc tố trong cơ thể ngài thì ?"
"Không ." Tiêu Hoa Ung nhạt, xua tay: "Suy cho cùng cũng chỉ là một tiểu nương t.ử kịp cập kê, tâm tính thuần lương."
Loại thiết cơ quan tinh xảo thế , vốn dùng để bảo mạng, đáng tẩm kịch độc mới . Thiên Viên suýt thì rớt tròng mắt ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-29-cang-to-mo-cang-rung-dong.html.]
Chủ t.ử nhà ngài đang thoi thóp ở đây mà vẫn khen nàng tâm tính thuần lương ư?
Rốt cuộc là do não vấn đề mắt chủ t.ử quáng gà đây?
Lời dĩ nhiên Thiên Viên dám thốt khỏi miệng. Hắn lờ mờ nhận thái độ của chủ t.ử đối với Chiêu Ninh Quận chúa phần khác biệt.
Đang lúc mải suy nghĩ, chợt thấy Tiêu Hoa Ung ngửa mặt lên trần nhà, lẩm bẩm: "Quả là khiến thấu."
Trời kịp sáng, kẻ ngự ngai vàng một bước, nắm rõ mười mươi biến cố ở Khang vương phủ. Hắn tỏng Linh Lung là "món quà" Bộ Sơ Lâm tặng Thẩm Hi Hòa, và từ đó đến nay ả luôn gọn trong tay nàng.
Chuyện hoàng thượng phái Thôi Tấn Bách điều tra cũng do ngầm nhúng tay . Hắn đến đây từ sớm, cải trang thành Thôi Tấn Bách đúng như Thẩm Hi Hòa dự đoán, để mượn cớ đường hoàng cạy miệng đám nha moi thông tin về sở thích, tính nết của nàng.
Tin tức thì lấy , cũng tin chắc mấy nha chẳng dối. Thế nhưng, hình tượng Thẩm Hi Hòa qua lời kể của các nàng trái ngược với mà trực tiếp chạm trán, quan sát.
Hắn từng cho rằng thế gian chỉ mang vô vàn chiếc mặt nạ, dẫu là tín cũng khó lòng thấu tỏ tâm can. Ngờ , hôm nay bắt gặp thêm một kỳ nhân nữa.
" là càng tò mò, càng rung động..." Nụ dịu dàng khẽ nở môi Tiêu Hoa Ung.
Thôi xong, tiêu tùng , chủ t.ử nhà sa lưới tình .
Nhìn dáng vẻ xuân tình phơi phới của Tiêu Hoa Ung, Thiên Viên nhăn nhó rầu rĩ: "Điện hạ, ngài thực sự định... cầu thú Chiêu Ninh Quận chúa ?"
"Cầu thú?" Tiêu Hoa Ung từng nghĩ tới chuyện hôn nhân xa vời như . Chuyện về cái đồng tâm kết đó chẳng qua chỉ là trêu đùa Thiên Viên thôi. giờ Thiên Viên nhắc , bắt đầu nghiêm túc suy xét.
Càng nghĩ càng thấy ý kiến vô cùng tuyệt diệu: "Rước nàng Đông Cung, chốn hoàng thành chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây."
"Chỉ e hoàng thượng sẽ ân chuẩn..." Thiên Viên dè dặt nhắc nhở.
Chủ t.ử nhà rời khỏi đạo quán hồi kinh, lễ đội mũ gia quan thì việc chung đại sự ắt hẳn bàn tới. Tránh để ép uổng thành với một môn đăng hộ đối, Thiên Viên cũng mong chủ t.ử cưới yêu thương.
Chiêu Ninh Quận chúa xinh như tiên nữ giáng trần, dẫu tìm mỏi mắt khắp thiên hạ cũng chẳng ai bì kịp, sánh đôi với chủ t.ử đúng là trai tài gái sắc.
Thế nhưng đằng Chiêu Ninh Quận chúa là binh quyền, hoàng thượng thể nhắm mắt ngơ cho mối hôn sự ?
"Hôn sự của , từ khi nào đến phiên ông định đoạt?" Nụ môi Tiêu Hoa Ung vụt tắt, đó là ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo đầy sát khí.
Lúc , đoàn xe của Thẩm Hi Hòa đặt chân tới cổng Minh Đức. Chỉ cần vượt qua cánh cổng uy nghi , nàng sẽ chính thức đặt chân kinh thành.
"Đoàn xe phía mau tránh đường, mau tránh đường..."
Đang lúc dừng ở cổng thành chờ quân canh xét duyệt giấy tờ, Thẩm Hi Hòa vạch rèm xe chiêm ngưỡng tấm biển uy nghi đề chữ "Minh Đức" thì một tràng tiếng hò hét hối hả và tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía . Đám đông bá tánh đang xếp hàng lưng xe Thẩm Hi Hòa tự động dạt sang hai bên, dường như đây là chuyện cơm bữa thường ngày.
Kinh đô phồn hoa đô hội, các thiếu niên công t.ử con nhà quyền quý quen thói vênh váo cưỡi ngựa ngắm hoa, uống say mềm , vung tiền như nước, coi thường lễ pháp, chuyện vốn dĩ thành lẽ đương nhiên.
Thế nhưng, những Thẩm Hi Hòa mang theo đều là binh lính tinh nhuệ của Tây Bắc. Trong mắt bọn họ, Thẩm Hi Hòa mới là nhân vật tôn quý tối cao, gì chuyện nàng nhường đường cho dăm ba thằng oắt con ăn chơi trác táng.
Một tên lính hộ vệ thấy nhóm thèm kìm cương, cứ thế hung hăng phóng thẳng đoàn , chẳng khác gì quân địch m.á.u lạnh chiến trường, liền phi tung một cú đá sấm sét hạ gục con ngựa. Cậu thiếu niên lưng ngựa lộn nhào xuống đất, đầu rơi m.á.u chảy bê bết.
Cả đám thiếu gia, tiểu thư hớt hải chạy . Có kẻ quát lớn: "To gan!"
"Ta còn thể to gan hơn nữa, các ngươi nếm thử ?" Thẩm Hi Hòa tay cầm chiếc roi da, lách qua cỗ xe ngựa, hiên ngang bước ngoài.