Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 30: La Lặc Hương
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:06
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của thiếu nữ trong trẻo như ngọc vỡ, chớp mắt thu hút sự chú ý của tất cả , khiến họ dường như lờ sự kiêu ngạo trong lời của nàng, chỉ còn đọng cảm giác vô cùng lọt tai.
Váy lụa trắng điểm dải lụa tím, thêu hoa văn tinh xảo thanh nhã, đầu đội mũ rèm che khuất dung nhan, nhưng toát lên khí chất cao quý phi phàm.
triều đại vốn sầm uất, kẻ qua đa phần là thương nhân. Bọn họ thường học theo điệu bộ của giới quyền quý, đội ngũ tháp tùng còn phô trương hơn cả những gia đình danh gia vọng tộc. Đoàn tùy tùng của Thẩm Hi Hòa ăn mặc giản dị, hai viên thái giám sớm đuổi về cung, nên thành chẳng ai nhận phận thật sự của họ.
Vì kẻ ngã ngựa vỡ đầu chảy máu, đám cưỡi ngựa đuổi theo vô cùng phẫn nộ. Một nhóm lập tức đưa kẻ thương lao trong thành tìm thầy thuốc, nhóm còn thì trừng mắt Thẩm Hi Hòa như ăn tươi nuốt sống.
"Lũ dân đen thấp hèn các ngươi, kẻ các ngươi đụng là công t.ử nhà Trấn Bắc Hầu hả!"
"Bảo các ngươi tránh đường, cớ tránh?"
"Đôi co với chúng gì, bắt hết lên Kinh Triệu phủ!"
"..."
Từng lời mắng mỏ phẫn nộ vang lên, kẻ còn tưởng Thẩm Hi Hòa gây tội ác tày trời gì với bọn họ.
"Câm miệng!" Thẩm Hi Hòa quát khẽ, chiếc roi trong tay vút bay, quất thẳng kẻ đang gân cổ c.h.ử.i bới hăng nhất. Nàng vốn thích yên tĩnh, cực kỳ căm ghét sự ồn ào.
Không một ai ngờ Thẩm Hi Hòa đột nhiên tay. Tuy sức yếu, chỉ đủ sức vung roi, nhát roi quất xuống cũng chỉ để một vệt đỏ mờ nhạt, chẳng thể coi là vết thương gì nghiêm trọng, nhưng nhát roi đ.á.n.h thẳng thể diện của kẻ .
"Ta liều mạng với ngươi." Kẻ Thẩm Hi Hòa quất trúng mặt tức giận rút thanh kiếm dài bên hông, nhằm thẳng Thẩm Hi Hòa đ.â.m tới.
Một đám con nhà giàu chỉ quen ăn chơi trác táng, kiếm đeo bên cũng chỉ để cảnh. Gã còn kịp chạm áo Thẩm Hi Hòa hộ vệ của nàng tung cước đá bay. Lại thêm hai công t.ử khác lao lên, cũng chịu chung phận hộ vệ của Thẩm Hi Hòa dễ dàng hạ gục.
Lúc bấy giờ bọn họ mới nhận những xung quanh Thẩm Hi Hòa đều là những kẻ thủ bất phàm, vội gân cổ gào lên với binh lính giữ thành: "Lang tướng! Lang tướng! Có kẻ gây rối ở cổng thành, đ.á.n.h đập con em công thần thế gia!"
Lúc , tên thành môn Lang tướng vốn Mạc Viễn kìm chặt nãy giờ mới buông tha. Hắn tức giận đến mức mặt mày xám ngoét, vung tay lệnh cho binh lính xông lên, nhưng mục tiêu Thẩm Hi Hòa, mà là đám con em công thần thế gia .
Ngay từ khi thấy tiếng la hét của Tam công t.ử phủ Trấn Bắc Hầu, thấy văn kiện mà Mạc Viễn đưa lên, đang định tiến tới hành lễ thì bất ngờ xảy biến cố. Mạc Viễn nhận ám hiệu của Thẩm Hi Hòa, liền ấn chặt cho nhúc nhích. Khổ nỗi đám ngang ngược kiêu ngạo thành thói, chẳng hề nhận sự bất thường, cứ thế đắc tội với Thẩm Hi Hòa đến mức còn đường lui.
"Mạt tướng, thành môn Lang tướng Tôn Tiến Trung, bái kiến Chiêu Ninh Quận chúa." Giọng Tôn Tiến Trung sang sảng vang lên, tất cả những kẻ mặt đều ngây như phỗng.
"Tôn Lang tướng cần đa lễ." Thẩm Hi Hòa khẽ đưa tay, ánh mắt lướt qua lớp rèm mỏng đám đông giờ câm như hến: "Ta lớn lên ở Tây Bắc, từng chứng kiến sự phồn hoa của kinh đô. Nay tới cổng thành, quả thật mở rộng tầm mắt. Các vị phân rõ trái, thấy cần lên Kinh Triệu phủ gì, chi bằng cùng tới thẳng Đại Lý Tự một chuyến."
Dứt lời, Thẩm Hi Hòa uyển chuyển lưng, bước lên xe ngựa sự dìu dắt của Hồng Ngọc.
"Quận chúa, chúng thực sự đến Đại Lý Tự ?" Bích Ngọc liếc . Đám thiếu niên thiếu nữ áo quần lụa là đang của Mạc Viễn áp giải, vụ chẳng lôi kéo theo bao nhiêu gia tộc danh giá ở kinh thành đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-30-la-lac-huong.html.]
"Đài kịch dựng sẵn , thể thất vọng ?" Ánh mắt Thẩm Hi Hòa trầm lặng như mặt hồ gợn sóng.
"Chuyện ..." Hồng Ngọc kinh hãi, hóa đây là một cái bẫy do kẻ nào đó cố tình giăng để hại Quận chúa nhà !
"Trên con ngựa một mùi La Lặc hương cực nồng." Thẩm Hi Hòa khẽ nhắm mắt .
La Lặc hương là loại hương liệu thượng hạng tiến cống từ phiên bang, khi pha trộn với các loại thảo mộc, hoa cỏ khác sẽ công dụng thư giãn, an thần. Tuy nhiên, nó cũng thể điều chế thành t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i hoặc t.h.u.ố.c kích dục. Vị Tam công t.ử phủ Trấn Bắc Hầu cũng hẳn là cố ý đ.â.m sầm tới, mà là do thể khống chế con ngựa nên mới lớn tiếng bắt tránh đường.
Ban đầu Thẩm Hi Hòa phát hiện , mãi đến khi ngã, ngựa đổ, nàng ngang qua mới ngửi thấy mùi La Lặc hương nồng nặc. dù , Thẩm Hi Hòa cũng nghĩ rằng đây là cái bẫy cố ý giăng nhắm .
Cho đến khi những lời xúi giục, châm ngòi thổi gió của đám theo , mở miệng là "dân đen thấp hèn", thử hỏi ai mà bốc hỏa? Vụ va chạm chắc chắn sẽ bung bét, kẻ xúi giục, kẻ a dua hùa theo, đám vốn quen thói lộng hành càng thêm tức giận mù quáng.
"Là kẻ nào?" T.ử Ngọc phẫn nộ. Thật quá thâm độc, Quận chúa của họ kinh đắc tội với cả nửa thế lực quyền quý.
"Đàn bà." Thẩm Hi Hòa khẩy một tiếng nhạt nhẽo: "Lát nữa, chúng đổi hướng tới Vương phủ."
Chắc chắn là thủ đoạn của các vị hoàng tử, vì họ rõ những Thẩm Hi Hòa mang theo thể nào đám bù hại. Cái kế hèn hạ, u ám cũng chẳng giống phong cách quyết đoán, mạnh mẽ của đấng nam nhi. Ở kinh thành , phụ nữ ôm hận với nàng e rằng chỉ một - Tiêu thị. Thêm đó là chuyện xảy tối qua, Tiêu thị lúc chắc chắn hận nàng đến thấu xương.
Nàng vốn định về Quận chúa phủ tịnh dưỡng một thời gian mới rảnh tay xử lý Tiêu thị, nhưng Tiêu thị nôn nóng tự dâng tới cửa, thì nàng sẽ thành cho ả! Thẩm Hi Hòa tựa Bích Ngọc nhắm mắt dưỡng thần. Dưỡng thần cho khỏe, sẽ tẩn cho Tiêu thị một trận tơi bời.
Nghe tin Chiêu Ninh Quận chúa giá lâm, còn áp giải theo một đám công t.ử tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc, Đại Lý Tự khanh lập tức vứt tọt đống văn thư tay, hớt hải chạy nghênh đón.
"Hạ quan Tiết Hành bái kiến Quận chúa." Dù xuất từ dòng dõi đại tộc Tiết gia, đường đường là Đại Lý Tự khanh quan tam phẩm, Tiết Trình khi Thẩm Hi Hòa vẫn hành lễ vô cùng cung kính.
"Tiết Tự khanh." Thẩm Hi Hòa cũng đáp bằng lễ tiết của bậc vãn bối, tỏ vô cùng khách sáo: "Chiêu Ninh tới đây, là kiện kẻ ý đồ mưu hại Chiêu Ninh."
Lời Thẩm Hi Hòa thốt , đám thiếu niên thiếu nữ áp giải tới trợn tròn mắt. Mưu hại Quận chúa, lơ mơ là mang tội tày đình chịu án lưu đày mười năm trời!
Tiết Trình còn tinh mắt nhận hai gã t.ử nhà họ Tiết, tức giận lườm nguýt mấy cái mới sang khách khí với Thẩm Hi Hòa: "Kẻ nào to gan đến ? Xin Quận chúa cứ trình bày ngọn ngành, hạ quan nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt, cho Quận chúa một lời giải thích thỏa đáng."
"Vừa ở cổng thành, con ngựa của Tam công t.ử phủ Trấn Bắc Hầu đột nhiên mất kiểm soát lao thẳng về phía Chiêu Ninh. Trong tình huống đó, Chiêu Ninh cách nào tránh né. Con ngựa kích động bởi La Lặc hương nên mới lồng lộn lên như ." Thẩm Hi Hòa hờ hững liếc đám đang áp giải: "Bọn họ cùng cưỡi ngựa, chỉ duy nhất con ngựa của Tam công t.ử phủ Trấn Bắc Hầu là mất kiểm soát. Loại hương chắc chắn động tay động chân khi gần đến cổng thành, nếu ngựa mất khống chế thể chỉ một con."
"La Lặc hương thể khiến ngựa phát điên ?" Tiết Hành đầu tới chuyện .
La Lặc mới du nhập Trung Nguyên đầy mười năm, công dụng của nó nhiều đến, cũng chính nhờ sự hiếm lạ mà nàng mới dễ dàng hành sự.
"Tiết Tự khanh thể thử xem." Thẩm Hi Hòa thản nhiên đáp.