Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 36: Điện hạ tinh thông chế trà

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:12
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước cổng cung hai cây phong đỏ sum suê, lá đỏ như lửa rụng xuống theo gió, in bóng đôi mắt nhẹ nhàng của , tựa ngọn lửa bùng lên khiến ánh mắt trở nên rực rỡ.

"Chiêu Ninh bái kiến điện hạ..."

"Không cần đa lễ, cần đa lễ." Thẩm Hi Hòa kịp khụy gối Tiêu Hoa Ung đỡ lên.

"Tạ điện hạ." Thẩm Hi Hòa khẽ rụt tay, thoát khỏi tay một cách kín đáo.

"Khụ khụ khụ..." Tiêu Hoa Ung dường như chạy vội, một tràng ho khan dứt.

"Điện hạ, chỗ gió lớn, xin Quận chúa trong chuyện." Nội thị bên cạnh Tiêu Hoa Ung vội .

Tiêu Hoa Ung ho dìu trong cung. Vốn chỉ định đến vấn an về, nhưng Thẩm Hi Hòa giờ ...

Thôi , đừng so đo với bệnh nặng.

Thẩm Hi Hòa đành dẫn Bích Ngọc và Hồng Ngọc theo trong.

Vừa bước Đông cung, Thẩm Hi Hòa sáng mắt, bên ngoài trông Đông cung nguy nga tráng lệ, nhưng bên trong xanh tươi tươi, tràn đầy sức sống.

Trong Đông cung nuôi dưỡng nhiều hoa cỏ kỳ lạ, phần nhiều là những loài Thẩm Hi Hòa từng thấy, trong gió thoảng hương thơm tươi mát khiến khỏi nhắm mắt hít thật sâu.

Trong khoảnh khắc , Thẩm Hi Hòa thấy ở trong thâm cung u ám, mà đang ở chốn bồng lai hoa lệ.

"Ủa, trong sân rêu xanh thế?" Họ ngang qua một khu vườn, rêu phủ kín mặt đất, Hồng Ngọc kìm khẽ hỏi Thẩm Hi Hòa.

Thẩm Hi Hòa những quả tròn vàng rực đám rêu, tựa ánh dương ấm áp tỏa sáng rực rỡ: "Đây là mạn kim đài."

"Quận chúa tinh mắt." Tiêu Hoa Ung phía dừng , khẽ ho hai tiếng: "Đợi đến khi mặt trời lặn, cả vườn ánh sáng rực rỡ, cảnh vô cùng. Ta thường thích đến đây buổi tối. Ngày cơ duyên, sẽ mời Quận chúa cùng đến thưởng ngoạn."

Câu mang theo hàm ý nhất định, Thẩm Hi Hòa là thần nữ thể ở trong cung, thể cùng Thái t.ử dạo vườn đêm?

Trừ khi...

Thẩm Hi Hòa chút dò xét Tiêu Hoa Ung, ánh mắt vẫn ôn hòa thậm chí trong veo như thường, đến nỗi nghi ngờ cũng thấy hổ thẹn: "Đa tạ thịnh tình của điện hạ."

Nàng nhận lời, Tiêu Hoa Ung thoáng buồn, nhưng vẫn nho nhã: "Khụ khụ khụ, Quận chúa, mời ."

Đến đây, ấn tượng của Thẩm Hi Hòa về Tiêu Hoa Ung là một nam nhi hiền lành, vẻ thanh nhã cao quý của quý t.ử thiên gia, nhưng sự hống hách của kẻ cưng chiều.

Tiêu Hoa Ung rõ ràng chuẩn nhiều, phòng tiếp khách đài cao thể thấy nửa Đông cung, tầm mắt rộng.

Trên đài hoa dây leo quấn quýt, giàn nho treo những chùm nho tròn bóng, cần đốt bất kỳ hương liệu nào, hương hoa và hương trái cây quấn quanh bên mũi, khiến tự giác thư thái.

"Gần đến giữa trưa, chuẩn chút bánh , mời Quận chúa nếm thử." Tiêu Hoa Ung xuống, liền cho Thiên Viên cùng cung nhân Đông cung bưng lên từng đĩa bánh .

Bánh ở kinh đô phong phú, riêng bánh năm sáu loại, đều là loại ngoài giòn trong mềm, thơm thoang thoảng thấy mùi hoa, ngọt mà ngấy.

Còn một món tiêu linh chi đang nướng, đây là món chỉ lấy bốn lạng thịt tinh túy nhất của đùi cừu nướng với bí phương của hoàng cung, là bánh trân phẩm chỉ hoàng gia mới .

Thẩm Hi Hòa từng ăn hai , vẫn nhớ mãi. Nàng bí mật nghiên cứu nhiều , nhưng cuối cùng vẫn tìm công thức.

Trên bếp lò nhỏ nghi ngút khói, Tiêu Hoa Ung dùng vải bọc bưng bình đất sét lên, chắt bỏ nước pha đầu tiên, chia ba chén.

Động tác của chậm, nhưng hề khiến cảm thấy vụng về, thậm chí từng cử chỉ đều thể thu hút ánh .

"Mời Quận chúa." Tiêu Hoa Ung rót xong, Thiên Viên cúi bưng đến mặt Thẩm Hi Hòa.

Thẩm Hi Hòa đón bằng cả hai tay, mở nắp chén mùi thơm ngát cuốn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-36-dien-ha-tinh-thong-che-tra.html.]

Sau khi ngửi, Thẩm Hi Hòa nếm thử một ngụm, nước độ mềm mại khác lạ.

Trước đây thưởng , Thẩm Hi Hòa thường nghĩ ngay đến loại gì, nhưng chén khiến nàng quên hẳn việc phân biệt lai lịch của , mà hương vị của chính nước hấp dẫn.

Đến khi hương vị giác tan biến, Thẩm Hi Hòa mới giật nhận nàng vẫn uống gì, bèn nhấp thêm một ngụm.

Lần là cố tình thưởng thức, nhưng vẫn nhận gì.

"Đây là do chính tay trồng." Dường như thấy Thẩm Hi Hòa đang phân biệt, Tiêu Hoa Ung mỉm ôn hòa: "Quận chúa đừng chê."

"Không, đây là ly ngon nhất từng uống." Thẩm Hi Hòa thật: "Điện hạ thật tinh thông chế ."

Tiêu Hoa Ung mỉm : "Ta khi nhỏ mắc một trận bệnh lớn, từ đó về thể hao tâm tổn sức, học văn tập võ đều sánh bằng các . Phụ hoàng thương , luôn kìm hãm tốc độ của các , thấy áy náy trong lòng, bèn bỏ hết. Bao năm nay, điều duy nhất kiên trì là niềm yêu thích với , nên chút tâm đắc."

Hắn đang , nhưng Thẩm Hi Hòa dường như thể từ nụ chân thành bao nhiêu uất ức đằng .

"Điện hạ, học văn tập võ là để bán cho đế vương." Thẩm Hi Hòa tự giác dịu giọng: "Điện hạ cần học những thứ đó, những thứ đó sẽ dâng lên mặt ngài."

Tiêu Hoa Ung ánh mắt sáng ngời: "Quận chúa, nàng là đầu tiên với điều ."

"Đại khái là... chúng đồng bệnh tương liên." Thẩm Hi Hòa bật .

Họ cùng yếu ớt, cùng khao khát những điều xa vời, cùng yêu thích hoa cỏ.

"Đồng bệnh tương liên..." Tiêu Hoa Ung khẽ lẩm bẩm, một tràng ho.

Vừa lúc đó món tiêu linh chi nướng xong bưng lên, Tiêu Hoa Ung bảo đặt mặt Thẩm Hi Hòa: "Ta ăn thịt nướng."

Thẩm Hi Hòa dáng vẻ của Tiêu Hoa Ung, thể yếu ớt thế quả thực kiêng dầu mỡ.

Trước mỹ thực, Thẩm Hi Hòa đương nhiên khách khí, dù thích, nàng cũng chỉ ăn thử. Nàng bao giờ dễ dàng bộc lộ sở thích của .

Một khi con thiên vị, khác nắm giữ, sẽ thành điểm yếu chí mạng.

mỗi món bánh nàng chỉ nếm một chút đủ đặt đũa xuống.

"Quận chúa giao cho món , xử lý thế nào?" Bất chợt, Tiêu Hoa Ung đưa câu hỏi .

Thẩm Hi Hòa ngước mắt, nàng Tiêu Hoa Ung đang đến chứng cứ nàng giật từ tay Tiêu Trường Doanh. Khó trách qua hai ba tháng mà chuyện vẫn phân xử, thì là Tiêu Hoa Ung vẫn cầm trong tay, hề tung .

Nhìn Tiêu Hoa Ung thành khẩn hỏi han, Thẩm Hi Hòa phân vân là nàng nghĩ phức tạp về lòng quá nên mới thấy mắt khó lường, mắt thực thâm sâu khó dò?

"Quận chúa, so với các , tuy thông minh đến , nhưng cũng ngu ." Tiêu Hoa Ung vẫn ấm áp như ánh dương: "Chính Quận chúa cứu Cửu ."

Cho nên khi chứng cứ, ắt sẽ là do Thẩm Hi Hòa tặng.

"Điện hạ..." Thẩm Hi Hòa bỗng thử hỏi: "Chẳng lẽ thấy tâm tư ngoan độc, ý gây tranh chấp giữa điện hạ và Liệt vương điện hạ ?"

Tiêu Hoa Ung Thẩm Hi Hòa một cái thật kỹ, mới lắc đầu : "Quận chúa thể ý gì chứ?"

...

Lời tác giả

Tiêu Hoa Ung: Quận chúa hiền lành như , Quận chúa ý gì chứ? Quận chúa nhiều lắm thì chỉ bắc thang, dẫm lên để vươn tới đỉnh cao nhân sinh mà thôi.

Mạn kim đài theo ghi chép, thời Ngụy Tấn ngoại quốc tiến cống, là một loại thực vật phát sáng, vương công quý tộc đương thời ưa chuộng.

về biến mất, cũng nó trông thế nào, cách nào tuyệt chủng.

 

Loading...