Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 37: Cảnh giới săn bắn cao nhất

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:13
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân t.ử như gương, soi chiếu cái của .

Có khoảnh khắc Thẩm Hi Hòa thấy bàn bạc mưu mô thủ đoạn với đàn ông là một sự sỉ nhục.

"Ta , Quận chúa bất đắc dĩ, cam lòng khuất phục." Sự rộng lượng và thấu hiểu của Tiêu Hoa Ung khiến cảm động: "Bao năm nay, Quận chúa là đầu tiên vẫn còn đặt hy vọng kẻ hoàng thái t.ử hữu danh vô thực như . Sự coi trọng của Quận chúa, nhất định sẽ dốc lực để thu xếp cho Quận chúa."

"Điện hạ, cam tâm ?" Thẩm Hi Hòa nghiêm mặt hỏi.

"Trời ban cho , chẳng tự ti màng đời." Giọng Tiêu Hoa Ung thoáng chút bâng khuâng: "Ta sống lâu, thà quý trọng hiện tại, vui vẻ hôm nay hôm nay qua, còn hơn tốn tâm lực mưu tính những thứ hư vô."

"Điện hạ tin những lời đó?" Thẩm Hi Hòa hỏi: "Điện hạ từng nghĩ, nếu một ngày điện hạ sống lâu, thì tự xử thế nào?"

"Quận chúa, tranh, chờ c.h.ế.t." Tiêu Hoa Ung hết lòng: "Bằng , vật Quận chúa giao cho , thể đến tận hôm nay vẫn còn yên trong tay ?"

Tỏ yếu thế cần , nếu để tiểu nha đầu sức tự vệ, e rằng sẽ coi là quân cờ bỏ.

Đó mới là đứa con chân chính của thiên gia. Thẩm Hi Hòa phần hài lòng: "Đã giao cho điện hạ, thì xin điện hạ quyền quyết định."

Cô nàng phòng thật sâu! Lời chân thành của hề lay động nàng.

Sự tỉnh táo lý trí lạnh lùng khiến cũng nể phục.

Tiêu Hoa Ung thầm , ngoài mặt vẫn ôn hòa: "Ta sẽ giao cho Nhị ca, Nhị ca ngay thẳng, tuyệt bao che. Kẻ ác, chịu trừng phạt thích đáng."

Thẩm Hi Hòa ý kiến, như tránh hiềm nghi tham gia chủ đề .

Tiêu Hoa Ung ho vài tiếng. lúc đó, nội thị quỳ cửa tâu: "Điện hạ, Tam điện hạ và Lục điện hạ hẹn chơi cầu, mời điện hạ tới xem."

"Quận chúa, đến xem đ.á.n.h cầu ở kinh đô ?" Tiêu Hoa Ung hỏi.

Thẩm Hi Hòa lắc đầu từ chối: "Chiêu Ninh thích những thứ đó."

"Ta cũng ." Tiêu Hoa Ung : "Ta khỏe mạnh như các ca ca, từng chơi cầu, nào cũng chỉ trong khán đài, xem nhiều cũng thấy nhàm."

Thiên Viên hiểu ý, lập tức với nội thị: "Thưa với Tam điện hạ và Lục điện hạ, Thái t.ử điện hạ khách."

Thấy Thẩm Hi Hòa định mở lời cáo từ, Tiêu Hoa Ung : "Quận chúa vẻ khá hứng thú với hoa cỏ, sưu tầm ít kỳ hoa dị mộc, Quận chúa xem thử ?"

Nói thật, Thẩm Hi Hòa xem những loài hoa cỏ quý hiếm trong Đông cung, hỏi rõ nguồn gốc để cũng tìm mua một ít trồng trong phủ Quận chúa.

Thế là Thẩm Hi Hòa theo Tiêu Hoa Ung xem một cảnh vật, tuy nhiên Tiêu Hoa Ung quên thể yếu, giới thiệu một khu vườn xong là thấm mệt , Thẩm Hi Hòa liền cáo từ, Tiêu Hoa Ung tuy nỡ nhưng miễn cưỡng.

"Điện hạ, Quận chúa về ." Thiên Viên tiễn Thẩm Hi Hòa khỏi hoàng cung mới .

Lúc Tiêu Hoa Ung sớm cởi bỏ đại bào, một cây lựu đang mùa kết trái, từng trái xanh non thò khỏi cành lá.

"Điện hạ, ngài còn lừa cả Quận chúa?" Thiên Viên hiểu.

Rõ ràng khi cùng chủ t.ử ngao du bên ngoài, từng chủ t.ử về những vụ việc xảy do phu thê hiểu lầm, còn đạo vợ chồng quý ở chỗ thành thật.

Điện hạ và Quận chúa còn là vợ chồng, Thiên Viên đương nhiên nghĩ điện hạ thành thật ngay lúc , nhưng cũng thể phòng như với những khác, nếu Quận chúa hết, điện hạ sẽ giải thích thế nào?

"Ta giả, nàng cũng chẳng thật." Hai họ một kẻ như thấu hiểu lòng , một kẻ như tận tâm, thực đều đang diễn kịch.

Chỉ khác là rõ nàng đang diễn, nhưng nàng chắc thấy là giả.

"Thiên Viên, sói ăn thịt cừu, một con cừu thông minh, ngươi thế nào để săn ?" Khóe môi Tiêu Hoa Ung mang theo nụ .

Thiên Viên gãi đầu, sói ăn cừu, dù cừu thông minh cỡ nào, cũng chạy nổi sói.

Huống hồ sói còn sống theo bầy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-37-canh-gioi-san-ban-cao-nhat.html.]

Rõ ràng Thiên Viên theo kịp suy nghĩ của chủ tử, Tiêu Hoa Ung cũng chẳng mong thông minh: "Hãy khoác lên thứ cỏ mà cừu thích nhất."

Cảnh giới săn b.ắ.n cao nhất, là ngụy trang thành con mồi.

Nàng dạng nào, sẽ biến thành dạng đó.

Thẩm Hi Hòa về phủ, cũng đang nghĩ về Tiêu Hoa Ung.

Rất đáp ứng nhu cầu của nàng, như khi buồn ngủ thì đưa gối đến.

Không ngu nhưng xảo quyệt, ôn hòa mà lễ, rộng rãi nhưng cũng chút khí khái.

Người như , nếu khiến si mê nàng, ắt sẽ dùng quãng đời còn tay giúp nàng một .

Cho dù quét sạch chướng ngại, tiên phong, nàng cũng đỡ vất vả, phần còn nàng tự .

Mọi chuyện đều quá thuận lợi.

chính vì quá thuận lợi, Thẩm Hi Hòa thích cảm giác , nó quá dễ đ.á.n.h lừa, khiến chìm đắm và ỷ , cuối cùng ném xuống.

Kết cục sẽ là tan xương nát thịt.

Vị Thái t.ử , nàng còn quan sát thêm, may mà nàng tới tuổi cập kê, còn thời gian từ từ tìm hiểu.

Trước mắt, giải quyết xong Khang Vương phủ và Tuyên Bình Hầu phủ .

"Mạc Viễn, ngươi sắp xếp cho vài việc." Thẩm Hi Hòa phân phó một loạt công việc.

Nàng bước phòng ngủ, căn phòng vẫn giữ thông thoáng bỗng phảng phất mùi long não sắc sảo.

Thẩm Hi Hòa đổi sắc, thắp lên mê hương tự điều chế, cho Bích Ngọc và những khác lui , thậm chí nàng còn cầm kim chỉ bên cửa sổ, lâu lắm mới thêu thùa.

Thêu thùa nàng giỏi, nhưng thích động đến, nay giả bộ, nàng liền cầm đại một chiếc khăn lên khung, bỗng nhiên nảy ý, thêu một cành tiên nhân thao ở góc khăn.

Hồng Ngọc ở ngoài viện kể chuyện Đông cung cho T.ử Ngọc, Thẩm Hi Hòa chăm chú kim chỉ, cành tiên nhân thao sống động nhanh chóng hiện khăn. Khoảng nửa canh giờ , xà nhà phát tiếng động, Bích Ngọc cũng thấy chóng mặt.

Mặc Ngọc kinh ngạc, rút kiếm từ ngoài bay đ.â.m lên mái nhà. Tiêu Trường Doanh hiểu bắt đầu chóng mặt, tránh kiếm của Mặc Ngọc nhưng lăn xuống sàn.

"Dừng tay." Thấy Mặc Ngọc sắp đ.â.m trúng Tiêu Trường Doanh mất hết sức, Thẩm Hi Hòa quát.

Nàng đặt khung thêu xuống, đưa cho Bích Ngọc một cái túi thơm: "Liệt Vương điện hạ, khuê phòng của thần nữ nơi ai cũng ."

Tiêu Trường Doanh chống kiếm mới giữ vững thể, bóng hình Thẩm Hi Hòa trong mắt càng ngày càng mờ: "Nàng..."

Hắn định hỏi nàng hạ độc từ bao giờ, nhưng kịp mở miệng ngất xỉu.

"Quận chúa, xử lý thế nào?" Hít hai hương túi thơm mát lạnh, Bích Ngọc mới ngất.

"Cởi sạch quần áo, ném về cửa ngõ Thập Vương trạch." Thẩm Hi Hòa hờ hững phân phó.

Thập Vương trạch, là nơi các hoàng t.ử ở khi dời khỏi hoàng cung, các trạch tập trung một chỗ, tất cả hoàng t.ử đều là hàng xóm của .

...

Lời tác giả

Thời Đường, các hoàng t.ử ở tập trung, trừ Thái t.ử Đông cung, hẳn một khu Vương trạch, từ ban đầu Thập Vương trạch phát triển thành Thập Lục Vương trạch. Ta thấy như cũng , giám sát lẫn , cũng quá nhiều trạch khắp nơi mà phiền dân chúng.

 

 

Loading...