Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 52: Văn hóa khác biệt, không cần gượng ép
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:29
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mái vòm cong vút, đấu củng chồng chất, ngói lưu ly, bậc thang trắng ngọc, đình đài lầu các chạm trổ tinh xảo. Tường hoa, cổng trăng, núi giả, ao tắm, cây cối bao quanh, đủ loại cúc vàng trang điểm khắp vườn.
Khi Thẩm Hi Hòa đến, Phù Dung Viên tiếng rộn rã, tiếng tơ trúc êm tai. Các lang quân và nữ lang quen tụ tập thành từng nhóm, phần lớn các nữ lang trẻ tuổi quây quần bên , nam lang cũng tự thành một khu. Nhìn thoáng qua, tài t.ử giai nhân, mắt kịp .
"Chiêu Ninh Quận chúa đến ..." Nội thị cất tiếng báo lớn, cả vườn bỗng im lặng.
Quá nhiều tò mò về nàng. Từ khi thành, đưa lang quân phủ Hầu Đại Lý Tự, ném đường của thánh thượng khỏi phủ, vứt Liệt Vương điện hạ cổng Vương trạch, còn chuyện Lục điện hạ và Thái t.ử tranh phong... Mọi chuyện đều kinh thiên động địa, nữ lang nào dám như , còn khiến bọn họ chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt. Nàng ít khỏi cửa, lời mời đều từ chối, đến nay thấy dung nhan thật của nàng chỉ đếm đầu ngón tay. Hôm nay gặp, cảm giác mong chờ như đợi mãi mới thấy.
Nữ lang dáng mảnh khảnh, mặc áo ngắn tay hẹp màu trắng nhạt ngả xám, bên ngoài là áo nửa màu trăng trắng thêu hoa văn gấm, váy dài thắt đến ngực, thướt tha chấm đất, khoác dải lụa màu tím nhạt hoa văn tối màu. Tóc đen vấn kiểu song đao, hai bên là trâm hoa t.ử ngọc đính châu, giữa là hoa lược mẫu đơn t.ử ngọc điểm trân châu. Trán đầy đặn sáng bóng cũng lược cài hoa mẫu đơn, giữa mày là hoa điềm kim châu. Trang điểm tinh tế, thanh nhã kém phần quý phái. Ánh ngọc long lanh đủ tả khí chất, ánh trăng huyền ảo đủ tả sự thanh diễm. Nàng xuất hiện, sắc trong vườn đều phai nhạt.
"Quý phi nương nương." Thẩm Hi Hòa thẳng đến chỗ Vinh Quý phi và các phi tần, mệnh phụ.
"Quận chúa đa lễ." Vinh Quý phi niềm nở đỡ hờ, thuận thế giới thiệu cô nương bên cạnh: "Đây là Bình Lăng, các con cùng tuổi, kết bạn ."
Bình Lăng Công chúa mặc áo màu hồng phấn, váy dài màu hoa đào, đều thêu hoa văn tinh xảo. Trên đầu đội mũ hoa vàng bạc, dung sắc nổi bật, dáng vẻ xinh xắn, đôi mắt long lanh như nước ánh lên vẻ tinh ranh.
"Từ lâu Chiêu Ninh Quận chúa xinh , hôm nay mới thấy, quả nhiên mê hồn." Bình Lăng Công chúa là vui vẻ cởi mở: "Ta kém một tuổi, gọi là Chiêu Ninh tỷ tỷ nhé."
Nói , Bình Lăng Công chúa còn hành lễ ngang hàng với Thẩm Hi Hòa.
"Công chúa." Thẩm Hi Hòa mỉm đáp lễ.
"Ai Tây Bắc dân phong thô lỗ, hôm nay thấy Chiêu Ninh Quận chúa, thấy dáng vẻ đoan trang chẳng thua gì danh môn thế gia." Phu nhân Trấn Bắc Hầu nhớ ơn hôm đó, khen ngợi Thẩm Hi Hòa.
Nhiều mệnh phụ và phi tần hùa theo, ánh mắt họ Thẩm Hi Hòa chỉ sự trân trọng và thiện chí. Thẩm Hi Hòa là con dâu hoàng gia định sẵn, gả cho ai là do bệ hạ ban hôn, họ sẽ giao tình sâu đậm, kết một mối thiện duyên là đủ. Các phi tần con trai Thẩm Hi Hòa với ánh mắt thêm sự cân nhắc và dò xét.
Vinh Quý phi dẫn Thẩm Hi Hòa quen một lượt, để Bình Lăng Công chúa dẫn nàng đến chỗ các nữ lang chơi đùa. Bình Lăng dẫn Thẩm Hi Hòa đến một nhóm các nữ lang ăn mặc xa hoa. Tại đây nàng cũng gặp Tam Công chúa An Lăng, lòng với Bộ Sơ Lâm. Năm nay nàng mười sáu tuổi, là một mỹ nhân dịu dàng phúc hậu.
"Các gì thế?" Sau khi chào hỏi, Bình Lăng công chúa hỏi.
"Đang về mèo trong nhà." An Lăng Công chúa dịu dàng đáp.
Mèo là thú nuôi trong nhà. Thời nay quý nữ quý phu nhân nuôi mèo thành trào lưu, ai mà nuôi một hai con, dự tiệc sẽ chen và cô lập.
"Quận chúa từ Tây Bắc đến, chắc mèo là gì." Một giọng chen : "Ta Tây Bắc nghèo khó, nghèo cái gì cũng ăn, thường chuyện hầm mèo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-52-van-hoa-khac-biet-khong-can-guong-ep.html.]
Câu khiến ít nhíu mày, bắt đầu phản ứng bài xích với Thẩm Hi Hòa. Họ đều thích nuôi mèo, bỗng hầm mèo, thấy tàn nhẫn.
"Nghe? Nghe ở ?" Thẩm Hi Hòa về phía trưởng nữ phủ Tuyên Bình Hầu, Trần Gia Tự.
"Không ở , nhưng Tây Bắc đầy rẫy man di..."
"Khi Tiên Đế còn tại vị, Đột Quyết mỗi năm xâm phạm biên giới hàng chục , mỗi tháng hai ba . Con em Tây Bắc chiến đấu bảo vệ biên cương, nơi hoang vu đồng vắng, lúc đói khát, lúc bới hang chuột ăn, uống m.á.u rắn để giải khát." Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng ngắt lời: "Họ liều c.h.ế.t hy sinh mới Trần nữ lang sống an nhàn ở kinh đô, thú vui nuôi mèo. Trần nữ lang tư cách gì mà nhắc đến Tây Bắc gọi là man di?"
Giọng Thẩm Hi Hòa thong thả, hề hống hách, nhưng Trần Gia Tự nghẹn họng. Đôi mắt nàng nhạt nhòa, Trần Gia Tự: "Nếu sự hung hãn của nam nữ Tây Bắc, giờ ngươi lẽ đang trong trướng vương Đột Quyết, mảnh vải che ."
"Ngươi ..." Trần Gia Tự trợn mắt Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa dùng một từ thô tục nào, nhưng lời hết sức sỉ nhục.
"Ta chỗ nào sai?" Thẩm Hi Hòa ngước mắt hỏi vặn.
Trần Gia Tự tức đến n.g.ự.c phập phồng, nhưng thể một chữ bác bỏ.
"Lời Quận chúa , chẳng lẽ thiên hạ thái bình đều là công của Tây Bắc?" Một khác , giọng trong trẻo lạnh lùng: "Sự bình an của Tây Bắc quả là công của quân Tây Bắc, nhưng thịnh thế thái bình, văn võ bá quan ai cũng cống hiến. Quận chúa phần thiên lệch."
Thẩm Hi Hòa sang , là Vương Vũ Huy, nữ lang nhà họ Vương. Tóc mây chất đống, mắt sáng răng trắng, khí chất như hoa lan thoảng hương.
"Vương nữ lang." Thẩm Hi Hòa ngoặt bước, đối diện Vương Vũ Huy: "Phong cách thế gia là thanh quý, thanh cao. Trần nữ lang sỉ nhục Tây Bắc, liền về Tây Bắc với nàng. Nếu ngươi cứ kéo đến chuyện thiên hạ thái bình, cũng nhà họ Vương cống hiến bao nhiêu cho thiên hạ thái bình mà Vương nữ lang dám bất chấp lễ giáo thế gia, ngang nhiên chen lời dạy dỗ ?"
Thẩm Hi Hòa từng câu như kim châm, đ.â.m tim Vương Vũ Huy. Con gái thế gia cẩn ngôn thận hành, ngang nhiên chen ngang là thất lễ. Nàng quả đẩy vấn đề lên cao trào, cố ý nghĩ Thẩm Hi Hòa kiêu ngạo, đề cao Tây Bắc mà hạ thấp bá quan kinh thành.
"Giờ Vương nữ lang đội cho chiếc mũ cao, nên suy bộ nữ lang thế gia kinh thành đều phẩm hạnh như thế ?" Thẩm Hi Hòa khẩy: "Vương nữ lang, văn hóa và ngươi khác biệt, cần gượng ép."
Dứt lời, Thẩm Hi Hòa phất tay áo bỏ . Trước đây nàng ngại giao du với mấy loại chỉ dựa dẫm đàn ông coi họ là trời. Hôm nay nếu vì ba nghìn bộ giáp của Bộ Sơ Lâm, nàng chẳng đến. Cuối cùng cũng tìm cớ để cắt đứt với bọn họ.
Tưởng yên tĩnh, Thẩm Hi Hòa đến một đình nhỏ vắng vẻ thì phía vang lên tiếng gọi lanh lảnh: "Chiêu Ninh Quận chúa, Chiêu Ninh Quận chúa!"
Nàng , thấy một cô bé linh hoạt mặc áo nửa màu vàng nhạt, váy buộc n.g.ự.c màu lựu, tóc búi đuôi ngựa, cài trâm vàng cánh bướm xinh xắn đang xách váy chạy đến.