Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 58: Có thể cùng Quận chúa lên lầu?
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:35
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa bước tới cổng liền trông thấy đang lưng bên chiếc bàn đá.
Hắn khoác một chiếc áo choàng đen dày dặn với cổ lông chồn trắng muốt, mái tóc búi gọn gàng bằng cây trâm ngọc.
Xung quanh nơi là những bụi quế đang mùa nở rộ, tỏa làn hương ngào ngạt khắp gian.
Trời hôm nay nhiều mây nên ánh nắng chiếu xuống vô cùng dịu nhẹ; chỉ riêng bóng lưng của thôi cũng như một bức họa.
Gió nhẹ thổi qua những cánh hoa quế lả tả rơi rụng; nàng khẽ đưa tay đón lấy một đóa nhẹ nhàng bước tới.
Người đàn ông mang bệnh tật đầy thực sự giống hoa quế, thanh khiết hữu hương thơm xa.
"Quận chúa." Thiên Viên là đầu tiên thấy nàng nên vội vàng tiến lên hành lễ.
Tiêu Hoa Ung thấy liền dậy, đúng lúc nàng đến gần và khẽ nghiêng hành lễ đáp từ.
"Quận chúa... khụ... xin đa lễ."
Hắn đưa tay định đỡ nàng lên nhưng vì cơ thể quá yếu ớt nên khi chạm nhẹ liền buông ngay, đó cất giọng thều thào:
"Quận chúa... mời ."
Nàng xuống phía đối diện . Hôm nay gió thổi mát mẻ nên nàng cũng khoác thêm áo bên ngoài, điều lớp vải mỏng hơn nhiều.
Mấy hôm gặp, sắc mặt trông càng trắng bệch; đôi mắt tuy hiền từ nhưng rõ ràng là thiếu sinh khí, mỗi khi mi mắt khép hờ càng tôn lên nốt ruồi lười biếng nơi khóe mắt.
Lúc tiến lên dâng bánh và mễ cẩm. Nhìn đĩa mễ cẩm cuối cùng, khẽ buông tiếng thở dài:
"Trùng Cửu sắp đến ... sợ bản qua khỏi... nên mới bảo chút mễ cẩm... ăn chung với nàng... coi như là đón lễ ..."
Mễ cẩm thực chất chính là bánh hoa trong ngày Tết Trùng Cửu.
Vào ngày , dù là ở tận vùng Tây Bắc xa xôi thì cũng sẽ leo núi; còn ở kinh đô thì khí càng náo nhiệt hơn nhiều khi cùng uống rượu cúc, ăn bánh hoa, cài lá ngải, đội hoa cúc dắt tay leo núi.
Thế nhưng đối với một thể như thì việc uống rượu leo núi quả thực là chuyện vô cùng xa xỉ.
"Khi leo núi ngắm cảnh thì nhất thiết tìm đến núi cao bảo tháp." Nàng khẽ khàng an ủi : "Bản từ nhỏ vốn yếu ớt, thế nên mỗi dịp Trùng Cửu, cha và ca ca đưa lên mặt thành ở Tây Bắc..."
Đứng ở nơi đó, một bên nàng thể thấy dân chúng vui chơi nô đùa, còn một bên là vùng cát vàng mênh m.ô.n.g ngăn cách bờ cõi với đám man di.
Hai họ vì vô cùng chiều chuộng nàng, sợ nàng buồn chán khi thấy các nữ lang khác cưỡi ngựa b.ắ.n cung nên mới nghĩ cách đó.
Có một năm dịp Nguyên Tiêu, nàng chẳng may nhiễm phong hàn nhưng đó hẹn với ca ca xem hội đèn. Cha nàng nhất quyết cho nàng tức giận đùng đùng.
ca ca nàng thấy liền bỏ cả phận thế tử, ngay đêm hôm đó gõ cửa từng nhà xin thắp đèn, đó tự đưa nàng lên thành ngắm biển đèn rực rỡ bên , lúc nàng mới chịu hết giận.
Mỗi nhớ những ký ức ngọt ngào đó, lòng nàng trào dâng một cảm giác vô cùng ấm áp.
"Đứng thành hoàng cũng thể thu trọn mắt bộ cảnh sắc của kinh đô đấy." Hắn nàng dịu dàng : "Nếu như đến ngày Trùng Cửu mà sức khỏe của khá hơn, thể cùng Quận chúa lên lầu ngắm cảnh ?"
Nàng lập tức thoát khỏi những hồi ức cũ, khẽ nở một nụ nhạt đáp: "Được chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-58-co-the-cung-quan-chua-len-lau.html.]
Bản nàng vốn luôn tự thành cao, dù rằng mà nàng cùng nhất vẫn là ca ca .
Tiêu Hoa Ung vốn dĩ chuẩn sẵn tâm lý sẽ nàng từ chối thẳng thừng, thế nên khi thấy nàng nhận lời, mừng rỡ khôn xiết và lập tức nghĩ xem nên sắp xếp chuyện như thế nào.
Thiên Viên bên cạnh chỉ ngửa mặt trời mà thầm nghĩ, chẳng điện hạ bảo bản chỉ khỏe đúng một hôm thôi ?
Hắn thèm che giấu niềm vui sướng trong lòng, thấy nàng liền chủ động đổi chủ đề: "Điện hạ hôm nay gọi đến đây việc gì cần dặn dò chăng?"
Thực thì gì việc gì cơ chứ, chẳng qua là vì quá nhớ nàng nên gặp mặt mà thôi.
Thiên Viên câu hỏi của nàng liền một bên chờ xem chủ t.ử của sẽ dối . Bởi lẽ nếu một lý do chính đáng thì sẽ khó để gọi nàng đến nữa, thậm chí còn giảm tầm quan trọng của phủ Thái tử.
Tiêu Hoa Ung vốn dĩ chuẩn sẵn một lời dối, nhưng khi đôi mắt đang đượm vẻ xaam của nàng, liền đổi ý định:
"Trùng Cửu sắp đến , Quận chúa gặp nhà của ?"
Nàng liền kinh ngạc ngước mắt lên .
Thẩm Nhạc Sơn và Thẩm Vân An hiện đang trấn thủ vùng biên cương Tây Bắc, một khi chiếu triệu của hoàng đế thì tuyệt đối phép rời khỏi nửa bước.
Đó cũng chính là lý do vì hồi nàng còn ở Lâm Tương, dù hai họ đau lòng vì nàng đến mấy thì cũng chỉ thể gửi thư từ và cử tín đến thăm nom mà thôi.
Có quá nhiều tai mắt đang rình rập xung quanh họ; nếu họ dám lén lút rời khỏi vị trí thì biên thùy lập tức sẽ biến động, đến lúc đó Hựu Ninh Đế sẽ cớ để trị tội bỏ nhiệm sở.
"Điện hạ..." Nàng bằng ánh mắt vô cùng cảm kích.
"Ta sẽ đích xin bệ hạ ban một đạo ân chỉ..." Hắn mỉm tiếp: "Có điều vì tình thế nhạy cảm nên chỉ thể triệu một mà thôi."
Đối với nàng thì đây quả thực là một ân huệ vô cùng lớn lao. Còn đối với , chỉ cần chịu mở miệng cầu xin thì Hựu Ninh Đế vì bày tỏ sự ân sủng dành cho Thái t.ử mang trọng bệnh chắc chắn sẽ chấp thuận.
Nàng lúc thực sự cần gặp mặt Thẩm Vân An để bàn bạc một chuyện quan trọng, đồng thời để cho rằng nhà họ Thẩm ở kinh thành là chỗ dựa.
Thế nhưng nếu nàng nhận món quà của thì món nợ ân tình sẽ khó trả.
Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng quyết định nhận nợ: "Đa tạ điện hạ, gặp ca ca ."
"Quận chúa chịu cùng lên lầu..." Hắn tỏ vô cùng hài lòng: "Thế nên việc xin một đạo ân chỉ cũng chẳng đáng là bao..."
"Không , việc lên lầu cùng điện hạ chỉ là chuyện nhỏ..."
"Thì việc xin ân chỉ đối với cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi mà." Hắn liền cắt ngang lời nàng, đó bất chợt lên cơn ho dữ dội khiến Thiên Viên vội vàng dâng nước tới.
Từ đến nay Thẩm Hi Hòa từng gặp một ai đối xử với đến mức ; hề đòi hỏi nàng báo đáp, nàng cũng chẳng thể bất kỳ mục đích cá nhân nào từ mà chỉ cảm nhận một sự trong sáng và ấm áp tột cùng.
Sự quan tâm của luôn dừng ở mức , khiến nàng thể từ chối nhưng cũng cảm thấy quá nặng nề.
Một kẻ thể điều thì nếu là tâm hồn trong trắng thuần khiết, thì chắc chắn là bậc thầy vô cùng thấu hiểu lòng .
Loại phía thường khiến cảm thấy hổ thẹn vì sự ích kỷ của bản , còn loại phía khiến sinh lòng kiếp sợ.
Nàng chăm chú , trong lòng âm thầm đoán xem rốt cuộc thuộc về loại nào.