Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 59: Kẻ sẽ không làm tổn thương người
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:55:36
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Khụ... Quận chúa bằng ánh mắt như ?" Hắn khẽ hỏi với vẻ đầy thắc mắc.
"Ta từ nhỏ sinh cho đến nay tuy gặp qua nhiều , nhưng từng một ai mà thể thấu. Điện hạ chính là đầu tiên khiến , thế nên kỹ xem rốt cuộc là loại thế nào." Nàng thẳng thắn suy nghĩ của .
Hắn liền khẽ ho một tiếng, đôi mắt trong vắt thẳng nàng:
"Quận chúa cần bận tâm là thế nào , nàng chỉ cần tin tưởng một điều rằng tuyệt đối sẽ bao giờ tổn thương nàng."
Lời hứa hẹn thì vẻ vô cùng sâu nặng, thế nhưng nó chẳng thể lay chuyển cõi lòng băng giá của nàng, thậm chí nàng còn cảm thấy chút buồn .
"Quận chúa bây giờ cần tin ngay ." Hắn dường như suy nghĩ trong lòng nàng nên giọng tuy yếu ớt nhưng tràn đầy sự kiên định:
"Nàng chỉ cần ghi nhớ câu của , để cho thời gian chứng minh tất cả là ."
Lời khẳng định của vô cùng chắc chắn cùng một thái độ đầy tự tin và ngạo nghễ. Lời hứa của quả thực khác biệt so với thường; hề thề non hẹn biển, cũng chẳng tỏ sốt ruột phân trần mà chỉ bình tĩnh thể hiện ý chí của .
Sau đó Tiêu Hoa Ung tiếp tục xoáy sâu chủ đề nữa mà chủ động chuyển sang tán gẫu những chuyện phiếm hằng ngày, hai trò chuyện cùng thưởng thức bánh hoa.
Hắn vốn là rộng hiểu nhiều nên bất luận nàng đến chủ đề gì cũng đều thể tiếp lời một cách vô cùng hợp ý.
Cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài vô tình cho đến tận lúc chiều tà, nàng mới dậy cáo biệt để về.
"Quận chúa, Thái t.ử quả thực là một vô cùng tài ba. Nô tỳ từ đến nay từng thấy ai thể chuyện hợp ý với Quận chúa đến như ." Vừa đến cổng Đông cung, T.ử Ngọc hớn hở mặt mà lên tiếng.
Vì Quận chúa thể yếu ớt nên nàng thường dành phần lớn thời gian để sách chứ thích nghĩ ngợi vẩn vơ.
Trong khi đó, ca ca của Quận chúa ngoại trừ binh thư thì cứ hễ thấy loại sách khác là lập tức buồn ngủ; ngay cả cha nàng cũng y như . Chính vì lẽ đó mà nhà họ Thẩm mới vô cùng yêu quý và kính trọng đám văn nhân nhà họ Đào.
"Giá như sức khỏe của Thái t.ử hơn một chút thì mấy." T.ử Ngọc chép miệng đầy tiếc nuối.
Hắn thực sự quá , dung mạo tuấn tú tài hoa; chỉ hiểu rõ Quận chúa mà còn luôn tặng những món đồ vô cùng hợp ý nàng, thậm chí còn lập công lớn khi xin chỉ dụ cho thế t.ử đến kinh thành đón Tết cùng nàng nữa.
Bích Ngọc bên cạnh liếc nàng một cái; nàng thầm nghĩ chỉ cái đầu ngu ngốc của T.ử Ngọc mới hiểu ý nghĩa của cái tên Đoản Mệnh mà Quận chúa đặt cho con mèo .
Nếu như vị Thái t.ử mà một thể khỏe mạnh bình thường thì Quận chúa chắc chắn sớm tay xử lý giống như cách nàng đối phó với Liệt Vương .
Thế nhưng vì việc chủ động xin chỉ dụ cho thế t.ử đến kinh thành khiến Bích Ngọc cảm động, nàng liền đỡ cho một câu: "Thái t.ử quả thực là thực tâm."
Dù cho mục đích gì chăng nữa thì sự chân thành là thể phủ nhận. Thẩm Hi Hòa liền khẽ mỉm .
Trong khi đó ở bên trong Đông cung, Thiên Viên đang lo lắng đến phát :
"Điện hạ, đột ngột xin chỉ dụ cho Thẩm thế t.ử đến kinh thành lúc , e là sẽ kẻ nhân cơ hội mà động thủ..."
Hắn sợ kế hoạch sẽ hỏng bét; các phe cánh khác thì đáng ngại, cái sợ nhất chính là bệ hạ sẽ tự tay. Nếu như Thẩm Vân An mà xảy mệnh hệ gì đường đến kinh thành thì phủ Thái t.ử khó lòng mà ăn cho .
"Thẩm Vân An tuyệt đối là một kẻ vô dụng, và Thẩm Nhạc Sơn cũng là thích manh động."
Tiêu Hoa Ung lúc rũ bỏ vẻ yếu ớt bệnh tật thường ngày, ánh mắt sắc lẹm về phía thuộc hạ:
"Thiên Viên, lấy nàng vợ; thế nên cả con lẫn trái tim của nàng, đều đoạt bằng ."
Hắn việc chỉ đơn thuần là để cho nàng thấy tất cả là vì tình cảm, mà còn là để cho Thẩm Nhạc Sơn ở phương xa thấy thái độ của .
Hắn lấy lòng bọn họ thì cuộc hôn nhân ngay từ đầu tuyệt đối thể là một cuộc liên hôn thuần túy vì lợi ích chính trị .
"Ta tất cả những điều là vì tương lai ..."
Hắn tự bản thể cứ dùng bộ dạng bệnh tật để lừa dối nàng mãi ; sẽ một ngày nàng phát hiện bộ mặt thật của .
Hắn chỉ hy vọng những việc đó sẽ đủ để cho trái tim nàng xiêu lòng. Vì nàng vốn là cực kỳ coi trọng Thẩm Nhạc Sơn và nhà họ Thẩm, thế nên càng đối xử với họ bao nhiêu thì bọn họ càng vui mừng bấy nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-59-ke-se-khong-lam-ton-thuong-nguoi.html.]
Đến lúc sự thật phơi bày, nếu như nàng nổi giận vì lừa dối chăng nữa thì ít nhất bên cạnh nàng vẫn đỡ cho vài câu.
Thiên Viên chủ t.ử của mà khỏi cảm thán trong lòng.
Mấy năm nay điện hạ bày mưu tính kế khuynh đảo cả triều đình một cách vô cùng thong dong tự tại, mà từng một việc nào khiến ngài lao tâm khổ tứ toan tính từng li từng tí như chuyện .
Hắn đột nhiên nhớ một việc; vốn giấu nhẹm tin tức vì sợ ngài gặp nguy hiểm, nhưng rốt cuộc vẫn gan trái lệnh:
"Điện hạ, về chuyện tuyết liên hiện tin tức mới ạ."
"Nói mau."
"Có một vị hiệp khách giang hồ báo rằng từng thấy tuyết liên nở đỉnh Thiên Sơn, và đó là một đóa tuyết liên cực phẩm."
Thiên Viên báo cáo: "Chúng đó cử tìm kiếm và treo thưởng lớn. Tuy nhiều nhận nhiệm vụ và họ đều là những bậc cao thủ võ nghệ cao cường, nhưng cho đến nay vẫn một ai thể leo lên tới đỉnh núi."
Nơi đỉnh núi cao chót vót đó khí hậu lạnh giá cắt da cắt thịt vô cùng khó thở; ít kẻ võ công thâm hậu bỏ mạng ở nơi đó. Chính vì mà dù phần thưởng lớn đến thì cũng đều sinh lòng e ngại.
Tiêu Hoa Ung trầm ngâm suy nghĩ một lát quyết định: "Ta sẽ tự một chuyến."
Thiên Viên liền hoảng hốt quỳ sụp xuống:
"Điện hạ, Quận chúa mỗi uống t.h.u.ố.c tuy rằng đau đớn, nhưng nếu tuyết liên thì cùng lắm cũng chỉ chịu đau mà thôi. Ngài tuyệt đối đừng vì việc mà mạo hiểm tính mạng của ."
Khí hậu đỉnh Thiên Sơn vô cùng ác liệt với bão tuyết triền miên cùng đám thú dữ rình rập, bao nhiêu chôn thây ở nơi đó . Thiên Viên thực sự vô cùng lo lắng nếu chủ t.ử của tự dấn nguy hiểm.
Thế nhưng Tiêu Hoa Ung chỉ lạnh lùng liếc một cái; ánh mắt khiến Thiên Viên sợ hãi đành quỳ im dám ho he thêm lời nào.
Một lúc lâu , mới thấy tiếng thở dài của chủ tử:
"Nàng vốn thể yếu ớt, thế nên mỗi nàng uống t.h.u.ố.c đối với nàng mà đều giống như một bước qua cửa t.ử ."
Điều quả thực sai chút nào. Hắn đó từng hỏi lão thần y Bạch Đầu Ông; việc nàng thể sống sót qua mỗi phát bệnh là nhờ sự may mắn, nếu thì chỉ cần một thở thông là tính mạng lập tức tiêu tán.
Tạ Uẩn Hoài và nàng cứ ngỡ rằng cơn đau của nàng đang xu hướng giảm dần, nhưng thực chất như ; họ quá xem thường sự bá đạo của độc tính Thoát Cốt Đan .
"Ngươi cứ yên tâm , nếu như nắm chắc năm phần chiến thắng thì liệu dại gì mà phiêu lưu tính mạng của ?"
Hắn cất giọng an ủi thuộc hạ: "Bản đây cũng từng đặt chân lên đỉnh Thiên Sơn mà." Mấy năm nay vì tìm kiếm phương t.h.u.ố.c giải độc cho chính , từng bôn ba qua bao nhiêu ngọn núi lớn nhỏ đời.
"Điện hạ..." Đôi mắt Thiên Viên lúc đỏ hoe vì xúc động.
"Hơn nữa đỉnh Thiên Sơn loài chim ưng quý hiếm, ở đó thể sẽ tìm thấy tổ yến trăm năm. Thế nên dù vì đóa tuyết liên thì vì chính bản , cũng buộc lên đỉnh núi một chuyến." Hắn kiên quyết .
Thiên Viên c.ắ.n chặt răng; thừa một khi chủ t.ử của những lời thì nghĩa là ngài quyết tâm lên đường và ai thể ngăn cản nữa:
"Vậy điện hạ định khi nào xuất phát ạ?"
"Đợi khi đón Tết Trùng Cửu xong xuôi ." Hắn khẽ mỉm , nốt ruồi nơi khóe mắt khẽ động toát lên một vẻ phong tình vô hạn.
Đây là đầu tiên hẹn với nàng ở bên ngoài cung, thế nên tuyệt đối thể để cho bất kỳ chuyện gì hỏng buổi hẹn .
"À , nhân tiện lúc vắng, cứ việc gây một chút chuyện..."
Nụ môi bỗng chốc trở nên lạnh lẽo thấu xương. Hắn một khi rời kinh thành thì ở trong cung sẽ lập tức lâm tình trạng bệnh nặng và giả vờ liệt giường. Một cơ hội để đ.á.n.h lạc hướng dư luận như nếu tận dụng thì quả thực là quá lãng phí.
"Vậy điện hạ định nhắm ai ạ?" Thiên Viên tò mò đoán.
"Ngươi thấy nhà họ Vương của Vương Chính thế nào?" Hắn nở một nụ đầy bí hiểm. Để cho Lão Ngũ xử lý nhà họ Vương thì tiên, là mở màn cho vở kịch .