Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 6: Một đòn sát thủ
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:40
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa hồi lâu lên tiếng, cứ như mặt Mạc Viễn, ánh mắt bình thản . Một tướng sĩ trẻ tuổi từng xông pha chiến trường đẫm m.á.u chẳng hiểu chợt cảm thấy một luồng áp lực ngột ngạt đến khó thở.
"Quận chúa, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh." lúc , Trân Châu mang một chiếc áo choàng bước xuống và khoác lên Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa liếc Trân Châu, mặc cho tỳ nữ chỉnh trang áo choàng cho mới khẽ kéo vạt áo: "Mạc Viễn, hãy rõ xem ai mới thực sự là chủ t.ử của ngươi."
Không để Mạc Viễn thời gian đáp lời, Thẩm Hi Hòa cất bước về phía , mục tiêu vô cùng rõ ràng là hướng thẳng đến một vách núi đứt đoạn: "Mặc Ngọc, dẫn ba Hoàng trung tự tới đây. Bích Ngọc, lấy túi thơm màu xanh đen ở ngăn thứ ba xe ngựa của đây."
Trân Châu và Mạc Viễn chôn chân tại chỗ, hai đều nhận sự ngưng trọng trong mắt đối phương. Thẩm Hi Hòa hề trách mắng, vạch trần điều gì và thậm chí để lộ một tia phật ý nào, thế nhưng họ cảm nhận vô cùng rõ ràng sự bất mãn của nàng đối với . Quận chúa lúc quả thực nhạy bén tột cùng sâu lường , hỉ nộ hiện nét mặt.
Đứng bên bờ vực, Thẩm Hi Hòa nhận lấy vài viên đá từ tay Hồng Ngọc thong thả ném xuống. Dáng vẻ bề ngoài trông vẻ nhàn tản nhưng thực chất nàng đang phán đoán xem phía sâu bao nhiêu. Sau khi ném vài viên đá, nàng lên tiếng: "Chưa đủ sâu, rơi xuống cũng c.h.ế.t ."
"Nô tỳ tìm chỗ khác nhé?" Mặc Ngọc bận bộ y phục tay hẹp gọn gàng lập tức dò hỏi.
"Không cần, chỗ là vặn ." Thẩm Hi Hòa tránh sang một bên để Mặc Ngọc dứt khoát đẩy ba lên phía .
"Quận chúa, Quận chúa tha mạng!" Hai gã tiểu nội thị sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch.
Hoàng Đắc Quý cũng khiếp sợ nhưng vẫn cứng cổ : "Quận chúa, ngài là khinh miệt quân uy! Nô tỳ là sứ thần theo do bệ hạ phái tới!"
"Bích Ngọc." Thẩm Hi Hòa vươn tay , Bích Ngọc lập tức dâng túi thơm lên. Thẩm Hi Hòa ném nó cho Mặc Ngọc lệnh: "Đẩy xuống."
Mặc Ngọc nhét túi thơm vạt áo của Hoàng Đắc Quý, luồn sâu trong đai lưng để đảm bảo dù rơi xuống cũng văng ngoài, đó mới chút do dự đẩy thẳng xuống vực.
Tiếng la hét thất thanh vang lên kinh động đến cả một đàn chim bay tán loạn. Hai gã tiểu nội thị sợ tới mức suýt ngất xỉu, nhưng Thẩm Hi Hòa vẫn vội rời . Nàng bên vách đá ngước t.h.ả.m hoa dại triền núi đối diện tựa như đang thưởng ngoạn phong cảnh.
Khoảng một khắc , phía truyền đến tiếng kinh hô của Hoàng Đắc Quý, nhưng nhanh âm thanh tiếng gầm rống của hổ báo lấn át. Hai gã tiểu nội thị lúc càng sợ hãi đến mức tiểu quần. Đừng là bọn họ, ngay cả đám Trân Châu cũng trừng lớn mắt sững sờ, chỉ Mặc Ngọc là mặt đổi sắc.
Đến tận lúc bọn họ mới hiểu ý nghĩa hai chữ " vặn" mà Thẩm Hi Hòa . Nàng ném ngã c.h.ế.t mà là dùng hương thơm để dẫn dụ dã thú đến c.ắ.n xé Hoàng Đắc Quý đến c.h.ế.t.
Thẩm Hi Hòa vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thể từng chuyện gì xảy . Nàng đầu , ánh mắt rơi xuống hai gã tiểu nội thị đang run rẩy lẩy bẩy: "Hoàng trung tự gặp nạn như thế nào?"
Hai gã nội thị ánh mắt đờ đẫn, nhịn rụt cổ . Một gã trong đó ngây chốc lát lập tức bừng tỉnh: "Khởi bẩm Quận chúa, công công... công công đường hộ tống Quận chúa hồi kinh... cẩn thận ngã ngựa rơi xuống vách núi, gặp mãnh thú nên mới t.ử nạn..."
Gã run rẩy xong câu đó quỳ rạp tại chỗ với hình yếu ớt run rẩy ngừng, dáng vẻ bất lực thấp thỏm.
"Rất ." Thẩm Hi Hòa hài lòng nhướng mày: "Tên gì?"
"Dạ?" Gã tiểu nội thị thở phào nhẹ nhõm liền vội vàng đáp lời: "Nô... nô tỳ Chu Thăng... Giá sĩ của Nội Bộc cục..."
Sau khi xưng danh xong, gã mới giật nhận dường như nhiều nên giọng điệu yếu dần .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-6-mot-don-sat-thu.html.]
Thẩm Hi Hòa nở một nụ nhạt: "Là một kẻ thông minh, đồng bạn của ngươi sẽ giao cho ngươi lo liệu." Nói xong, nàng lệnh cho cởi trói và dẫn bọn họ xuống.
"Quận chúa, hai tên ..." Hồng Ngọc tỏ vẻ chút lo lắng.
"C.h.ế.t hết cả thì quả thực là khinh miệt quân uy ." Thẩm Hi Hòa rũ mắt, hàng mi dài thanh mảnh như rèm lụa rủ xuống một bóng mờ: "Sống mới , sợ chúng phản cung bởi phàm việc gì cũng chứng cứ."
Sở dĩ nàng trực tiếp g.i.ế.c là vì t.h.i t.h.ể khó xử lý và kiểu gì cũng lưu dấu vết. Hơn nữa điều đó cũng đủ để răn đe hai kẻ còn , để chúng cho rõ và sợ thì mới dám dễ dàng chọc nàng.
...
"Chậc chậc chậc... Chiêu Ninh Quận chúa sát hại nội thị của thiên tử, quả là một nhược điểm lớn." Một giọng trong trẻo vang lên từ khu rừng sườn núi phía .
Đám Mặc Ngọc nhanh chóng xông lên bảo vệ mặt Thẩm Hi Hòa. Trong chốc lát, một bóng nhẹ nhàng lanh lẹn bay vút từ trong rừng lướt tới hạ cánh ngay mặt họ.
Người tới bận một bộ trường bào màu lam ngọc, vóc dáng cao ráo hơn Thẩm Hi Hòa nửa cái đầu, dung mạo vô cùng đoan chính. Khuôn mặt mang nét phi giới tính với hàng chân mày dài kết hợp cùng đôi mắt sắc bén đen láy, sống mũi cao thẳng điểm xuyết bờ môi đầy đặn. Dù ăn vận bình thường và thẳng tắp nhưng toát khí chất hiên ngang tiêu sái.
"Ngươi là kẻ nào?" Mạc Viễn ánh mắt sắc bén, sát tâm nổi lên.
"Lui xuống." Thẩm Hi Hòa nhạt giọng phân phó Mạc Viễn cất bước thẳng về phía nọ, chút e dè tiến đến mặt và dùng giọng chỉ hai mới thấy : "Thục Nam Vương thế t.ử là nữ nhi, quả là một nhược điểm lớn."
Đại Hưng triều hai vị khác họ vương gia lớn nhất là Tây Bắc Vương và Thục Nam Vương. Hai con sư t.ử đực trấn thủ biên cương mỗi nắm giữ mười vạn đại quân. Khi Tiên đế còn tại vị, dù sủng diệt thê và chìm đắm trong tửu sắc nhưng giang sơn vẫn vững vàng, bởi dẫu hoang đường đến ông cũng từng bạc đãi hai vị .
Bộ Sơ Lâm chằm chằm Thẩm Hi Hòa, khóe môi nhếch lên một nụ nhạt: "Chiêu Ninh Quận chúa quen thói nh.ụ.c m.ạ khác như ?"
Không thừa nhận ư? Thẩm Hi Hòa ghé sát Bộ Sơ Lâm và khẽ hít một : "Hương hoa huệ muộn..."
Sắc mặt Bộ Sơ Lâm khẽ biến.
Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng lùi bước để kéo dãn cách giữa hai . Đôi mắt động lòng lướt xung quanh: "Nơi thâm sơn cùng cốc , thế t.ử vì xuất hiện ở đây tò mò. Ngươi và cứ coi như từng gặp mặt."
Khứu giác của nàng cực kỳ nhạy bén, ban nãy khi Bộ Sơ Lâm bay xẹt qua một cơn gió thổi tới mang theo mùi hương hoa huệ thoang thoảng. Đây là loại hương liệu điều chế chủ yếu từ hoa huệ tây thường dùng để tắm gội nên mùi lưu cực kỳ nhạt. Loại hương tinh tế ngọt ngào, nam nhi tuyệt đối sẽ sử dụng.
Cũng chính lúc nàng mới con trai độc nhất của Thục Nam Vương là nữ nhi. Nếu để Hựu Ninh Đế phát giác chuyện , e rằng ngày Bộ gia diệt tộc cũng còn xa.
Bàn tay Bộ Sơ Lâm nắm chặt lấy thanh kiếm đeo bên , Mặc Ngọc cũng ngay lập tức lướt đến chắn mặt Thẩm Hi Hòa. Nàng chỉ thản nhiên liếc : "Thế tử, Tây Bắc Vương phủ và Thục Nam Vương phủ vĩnh viễn sẽ đối đầu."
Bất kể là Thẩm Nhạc Sơn Bộ Thác Hải đều dã tâm mưu triều đoạt vị. Trong lòng họ sự an nguy của Tây Bắc và Thục Nam luôn đặt lên hết. Theo trí nhớ của nàng, Thẩm Nhạc Sơn vẫn luôn đồng bệnh tương lân với Bộ Thác Hải, chỉ là hai phủ thể giao du vì e sợ quân vương nảy sinh nghi kỵ.
Bộ Sơ Lâm buông lỏng tay, chắp tay trịnh trọng thi lễ với Thẩm Hi Hòa: "Quận chúa, hôm nay cũng trả cho ngài một ân tình."
Bỏ một câu chẳng đầu chẳng đuôi, Bộ Sơ Lâm thả tung vài cú nhảy biến mất khỏi tầm mắt của tất cả .