Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 67: Nàng ắt hẳn quan tâm đến ta

Cập nhật lúc: 2026-07-15 04:44:27
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để đ.á.n.h lạc hướng suy nghĩ kỳ quặc của Tiêu Hoa Ung, Thiên Viên vội vã chạy chính điện.

Hắn cung kính dâng hộp Bích Hàn hương mà Thẩm Hi Hòa tặng lên.

"Đưa đến từ lúc nào? Sao ngươi sớm cho cô ?"

Tiêu Hoa Ung nhẹ nhàng đón lấy chiếc hộp mở .

Lập tức một mùi hương nồng đượm vô cùng dễ chịu ập mũi.

"Dạ thưa sáng nay đưa tới nhưng lúc đó vắng..."

Thiên Viên tỏ vẻ oan ức vô cùng.

Tối qua chủ t.ử của vẫn trở về Đông cung.

Trước đây mỗi Tiêu Hoa Ung khỏi cung đều rón rén né tránh các đội tuần tra.

kể từ khi lấy bản đồ mật đạo trong cung từ chỗ phò mã Vĩ thì vô cùng phóng khoáng.

Hắn gặp bất kỳ trở ngại nào.

"Đi tìm cho cô một chiếc lư hương mau."

Tiêu Hoa Ung thấy hộp một tờ giấy nhỏ ghi lời giới thiệu về công dụng của Bích Hàn hương.

Thiên Viên bèn bưng một chiếc lư hương chế tác tinh xảo đến.

Tiêu Hoa Ung cẩn thận rửa tay đồ xong xuôi mới bắt đầu đốt hương.

Cảm giác ấm áp nhanh chóng lan tỏa theo làn khói bao bọc lấy bộ cơ thể .

Thiên Viên thấy chủ t.ử nhắm nghiền mắt với khóe môi nhếch lên tỏ vẻ tận hưởng và mãn nguyện.

Không do hoa mắt nhưng thấy trong nụ nhạt một chút ngọt ngào.

Hắn thực sự nỡ kể cho Thái t.ử một sự thật tàn khốc lúc .

Nên đành im lặng đợi hương cháy hết để điện hạ thể vui vẻ thêm một chút nữa.

Nào ngờ điện hạ ngủ trong ấm lan tỏa .

Điều khiến Thiên Viên đành canh chờ Tiêu Hoa Ung tỉnh dậy.

"Lâu lắm mới một giấc ngủ ngon thế ."

Tiêu Hoa Ung tỉnh dậy liền cảm thấy tinh thần sảng khoái lạ thường.

Bích Hàn hương vốn Thẩm Hi Hòa cải tiến tinh vi.

giữ nguyên công dụng giữ ấm thêm một chút tác dụng an thần quý giá.

"Thiên Viên, cất chiếc lư hương thật kỹ ."

"Sau chỉ dùng riêng nó để đốt loại hương thôi nhé." Tiêu Hoa Ung phân phó.

Thiên Viên lặng lẽ dọn dẹp xong xuôi cúi đầu trở lưng Tiêu Hoa Ung.

Hắn hít một thật sâu mới lấy can đảm báo cáo:

"Điện hạ, Thái y viện truyền tin mật rằng Quận chúa đang âm thầm tìm hiểu về mạch bệnh của ngài."

"Quận chúa tìm hiểu mạch bệnh của cô ?"

Đáy mắt Tiêu Hoa Ung lập tức ánh lên vẻ dịu dàng vô hạn:

"Chắc chắn là nàng đang quan tâm đến cô ."

Thiên Viên cạn lời.

Năm xưa các vị hoàng t.ử và đại thần trong triều dò hỏi mạch bệnh của ngài thì ngài bảo họ tâm cơ.

Sao bây giờ chuyện đến tay Quận chúa thì biến thành sự quan tâm chứ?

Xin thưa với ngài là chẳng thấy Quận chúa quan tâm đến điện hạ một chút nào cả.

"Nếu quan tâm đến cô thì nàng tìm hiểu từ khi lên kinh hoặc ngay khi mới đến ."

Tiêu Hoa Ung tự tìm cách lý giải ngọt ngào cho riêng :

"Sao đợi tới tận bây giờ mới hỏi?"

"Ắt hẳn là vì nàng tin cô liên tục ngất nhiều nên trong lòng lo lắng cho thể cô đó thôi."

Mặc kệ nỗi lòng phức tạp cùng sự khó của thuộc hạ, Tiêu Hoa Ung nghiêm túc dặn dò:

"Sau chú ý bớt ngất kẻo nàng hoảng sợ."

Thiên Viên cảm thấy trái tim giờ đây tê dại.

Hắn tuyệt vọng và còn chút hy vọng nào trong việc lay tỉnh vị chủ t.ử thông minh tuyệt đỉnh nhưng đang tình yêu mờ mắt nữa.

Vậy nên đành nuốt ngược trong ý nghĩ của .

Rằng Quận chúa xem mạch bệnh thực chất là để kiểm tra xem Tiêu Hoa Ung liệu còn sống bao lâu để đáng gửi gắm cả đời .

Quận chúa ý chứ?

Quận chúa thể và đáng yêu cho ?

Quận chúa thể là kẻ chỉ trọng lợi ích cơ chứ?

Hắn tự thôi miên bản như thế.

Nếu thì sẽ sớm chủ t.ử đày đến nơi biên ải khổ cực vì cái tội lời thật lòng mất.

Sau khi tự thuyết phục xong, Thiên Viên mới hỏi:

"Vậy mạch bệnh của ngài đưa cho Quận chúa ạ?"

"Đưa chứ."

Đôi mắt Tiêu Hoa Ung như ngưng tụ một ánh bạc lấp lánh dịu dàng tan loãng:

"Nàng là một cô nương cố chấp."

"Nếu chúng đưa thì nàng ắt sẽ dễ dàng từ bỏ ."

"Đưa sớm một chút để khỏi lộ của nàng ở Thái y viện."

Thiên Viên tự thôi miên một nữa mới thể giữ gương mặt đổi sắc để hỏi tiếp:

"Vậy đưa như thế nào ạ?"

Phải bản mạch bệnh lưu ở Thái y viện vốn là để cho bệ hạ cùng những dò xét xem.

Theo như bản mạch bệnh đầy rẫy bệnh nan y đó e rằng sẽ dọa c.h.ế.t trái tim bảo bộ của ngài mất.

Bất kỳ nữ nhân nào đời một khi thấy bản mạch bệnh đó ắt sẽ tuyệt tình mà từ bỏ ý định gả cho .

nhất là nên hỏi ý kiến rõ ràng để tránh tội hỏng đại sự của điện hạ.

Tiêu Hoa Ung thu vẻ mặt tươi im lặng một lúc lâu mới bất lực lên tiếng:

"Cứ đưa cho nàng bản đang lưu ở Thái y viện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-67-nang-at-han-quan-tam-den-ta.html.]

Thiên Viên giật kinh ngạc.

Trong lòng nhen nhóm một tia sục sôi.

Lẽ nào chủ t.ử của vẫn còn thể cứu vãn ?

tia hy vọng nhỏ nhoi đó lập tức tan biến ngay trong câu kế tiếp:

"Nàng vốn hiểu y lý, kể hầu y thuật bên cạnh nàng hiện vẫn đang ở Lạc Dương."

"Nhận mạch bệnh của cô thì nàng ắt sẽ hỏi những tin tưởng ."

"Ngày mai Tạ Uẩn Hoài sẽ đến khám bệnh cho nàng, ngươi dặn một tiếng xem thế nào cho ."

Thiên Viên sụp đổ.

Hắn nhận thật quá ngây thơ khi nghĩ chủ t.ử sẽ tỉnh ngộ!

"Vâng." Thiên Viên ủ rũ lui ngoài.

Đêm hôm đó Thẩm Hi Hòa thuận lợi nhận bản mạch bệnh của Tiêu Hoa Ung.

Vì bản tinh thông điều chế hương liệu nên nàng chỉ một loại d.ư.ợ.c liệu và tính năng cơ bản của chúng.

Đối với mạch bệnh thì nàng thông.

Nàng lật qua lật vài tờ giấy tùy tiện để sang một bên.

Quả đúng như những gì Tiêu Hoa Ung dự đoán.

Ngày hôm khi chịu đựng qua cơn đau đớn kịch liệt của Thoát Cốt Đan, nàng liền đưa bản mạch bệnh cho Tạ Uẩn Hoài xem.

"Tề đại phu, ông xem giúp xem bệnh tình trạng thế nào?"

Tạ Uẩn Hoài xem xong thì ánh mắt bỗng trở nên vô cùng phức tạp.

Hắn khẽ cúi mắt xuống khiến Thẩm Hi Hòa thể rõ cảm xúc thực sự trong mắt là gì.

"Chỉ là cơ thể suy nhược thể yếu bình thường mà thôi."

"Chỉ là thể yếu thôi ?" Thẩm Hi Hòa thấy câu trả lời giống với thực tế lắm.

Bản nàng cũng là thể yếu, nhanh một chút là thở .

tình trạng rõ ràng đến mức nghiêm trọng như Tiêu Hoa Ung.

"Người khác với Quận chúa."

"Quận chúa là do yếu ớt bẩm sinh từ trong bụng còn là do hậu thiên tác động ." Tạ Uẩn Hoài giải thích.

"Vậy thể sống bao lâu?" Thẩm Hi Hòa hỏi thẳng vấn đề.

"Không đây nhà của Quận chúa ?"

Tạ Uẩn Hoài trả lời ngay mà hỏi ngược .

"Một ... mà đang cân nhắc xem nên gửi gắm cả đời ."

Thẩm Hi Hòa vô cùng thẳng thắn.

Tạ Uẩn Hoài từng là Thế t.ử của Quốc công phủ nên sự hiểu của về Tiêu Hoa Ung chắc hẳn hơn nàng nhiều.

Vì thế nàng thà uyển chuyển rõ để tự hiểu đây là mạch bệnh của ai.

Tạ Uẩn Hoài ngẩng đầu lên sâu mắt Thẩm Hi Hòa:

"Chỉ dựa riêng mạch tượng thì việc thể yếu là chắc chắn."

"Còn chuyện nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến thọ mệnh thì hiện tại thể khẳng định chắc chắn ."

Thẩm Hi Hòa khẽ gật đầu đồng ý.

Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt cắt giọt m.á.u của nàng vì chịu đựng cơn đau của Thoát Cốt Đan, Tạ Uẩn Hoài thêm một câu đầy ẩn ý:

"Quận chúa, ở kinh thành đừng nên thẳng thắn như nữa."

"Những lớn lên ở kinh đô đều sở hữu vô bộ mặt khác ."

"Họ gặp thì lời của còn gặp ma thì tiếng của ma."

"Điểm khác biệt duy nhất chỉ là kẻ thì nông cạn dễ hiểu còn kẻ thì thâm sâu khó dò mà thôi."

Nghe xong lời khuyên hàm ý đó của Tạ Uẩn Hoài, Thẩm Hi Hòa khẽ mỉm hỏi ngược :

"Kể cả ngươi ?"

"Vâng, kể cả ."

Thẩm Hi Hòa lặng lẽ còn Tạ Uẩn Hoài cũng trầm mặc đáp ánh đó.

Mắt nàng như đang phủ một lớp sương mù dày đặc khó rõ.

Còn mắt thì quá sâu thẳm giống như một cái giếng cổ thấy đáy.

"Tề đại phu." Một lúc Thẩm Hi Hòa chợt bật :

"Ta và Cố tỷ tỷ vốn khá thiết với ."

"Trong lòng nàng từ đến nay luôn một thắc mắc lớn, đó là năm xưa vì ngươi chủ động hủy hôn?"

"Nếu ngày đó ngươi hủy hôn thì nàng gả hoàng gia chịu khổ ."

Hàng mi dài của Tạ Uẩn Hoài khẽ run rẩy.

Hắn cúi mắt xuống im lặng một hồi lâu.

Ngay khi Thẩm Hi Hòa tưởng rằng sẽ từ chối trả lời thì mới nghẹn ngào lên tiếng:

"Quận chúa, chọn học y là vì năm xưa mất do một thầy lang kê sai đơn thuốc."

"Phương t.h.u.ố.c thực chất vô độc, chỉ là nó đúng bệnh."

"Mẹ uống suốt ba năm trời phương t.h.u.ố.c sai lệch đó mới qua khỏi."

"Mà chuyện năm đó đều do một tay Tạ Quốc công chủ trì."

Ánh mắt Thẩm Hi Hòa thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.

Tạ Uẩn Hoài tự giễu:

"Một kẻ mang trong mối thù hận sâu nặng như thì gánh vác nổi trách nhiệm chồng đây?"

...

Lời tác giả:

Thái t.ử hễ gặp Quận chúa là trở nên mê .

là kẻ mê chỉ thông minh cao.

Ta càng càng thích , thấy là nam chính khiến hứng thú nhất.

Các bạn thấy ?

Loading...