Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 7: May mắn điện hạ vẫn chưa chết
Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:42
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa mấy tò mò về lời của Bộ Sơ Lâm, nàng cứ theo sự sắp xếp của Mạc Viễn mà tiếp tục đến ngôi làng tiếp theo. Nàng trọ tại một trang viên của phú hộ do Mạc Viễn sắp đặt. Dùng xong bữa tối, theo lời đề nghị của Trân Châu, nàng mượn cơn gió đêm ngoài dạo bước hóng gió.
Đứng giữa những dãy núi chập chùng ngắm mặt trời lặn dần từng tấc, những cánh chim mỏi mệt dang đôi cánh cắt ngang ráng chiều rực rỡ lượn lờ bay về tổ. Đám nông phu đồng cũng đang vác nông cụ trở về nhà khi màn đêm buông xuống, tới đầu làng thấy lũ trẻ đang ngóng trông để cùng dắt tay về nhà.
Một khung cảnh bình yên và đẽ đến thế khiến Thẩm Hi Hòa bất giác đến say mê.
Gió đêm se lạnh thổi qua, Trân Châu mới tiến lên vén chiếc áo khoác lông trắng như tuyết đang khoác vai Thẩm Hi Hòa: "Quận chúa, đêm khuya ."
Vừa xoay hai bước, Thẩm Hi Hòa liền thấy tiếng đao kiếm va chạm. Nàng thoáng khựng bước, Trân Châu và Mặc Ngọc nhanh chóng chắn ngay mặt. Mạc Viễn cũng dẫn theo một toán hộ vệ lao tới bảo vệ Thẩm Hi Hòa nghiêm ngặt đến mức nước chảy cũng lọt.
"Quận chúa, thuộc hạ nên phía thám thính một phen ?" Phía tiếng đao kiếm dứt nhưng ngăn cách bởi một khe núi nên chần chừ mãi thấy bóng , Mạc Viễn bèn đến bên cạnh Thẩm Hi Hòa khom thỉnh thị.
Ánh mắt Thẩm Hi Hòa nhẹ nhàng lướt qua điềm nhiên : "Không cần."
Thân thể Mạc Viễn rõ ràng cứng đờ nhưng dám cãi lời. Dù nữa cũng là gánh vác sự an nguy của Quận chúa, lỡ như nảy sinh hiềm khích với ngài thì ? Thế nhưng Quận chúa thông tuệ như thể chuyện đều là con đường do Vương gia sắp đặt sẵn, ban nãy ngài cũng luôn phối hợp nhịp nhàng, vì cớ gì đến lúc đổi chủ ý?
Cũng may truy sát bên phụ sự mong đợi của Mạc Viễn, mở đường m.á.u xông tới. Bóng dáng mạnh mẽ đang hơn mười vây công. Hắn vận một bộ trường bào bó sát màu đỏ rực, thế nhưng lớp áo chuyển sang màu đỏ sẫm nhuốm bao nhiêu là m.á.u tươi. Người còn đến gần mà Thẩm Hi Hòa ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nồng nặc phả thẳng mặt.
"Không lệnh của , bất cứ ai cũng manh động." Thấy Mạc Viễn dọn sẵn tư thế, Thẩm Hi Hòa lạnh lùng lệnh.
Mạc Viễn dù kinh ngạc nhưng dám biểu lộ mặt, đành nén tâm tư mà cung kính đáp lời: "Rõ."
Đám sát thủ bên đuổi tới nơi, ban đầu thấy nhiều thế chúng còn chút do dự nên rút lui . khi nhận đám của Thẩm Hi Hòa dường như chỉ đang phòng và ý định rút đao tương trợ, gã hắc y nhân dẫn đầu chút do dự vung tay hiệu cho tất cả xông lên bao vây công kích. Chúng theo đuổi suốt chặng đường đến tận đây và trả một cái giá t.h.ả.m liệt, nếu thể tiêu diệt thì cả bọn đều chẳng còn đường sống.
Trường đao vung lên quét ngang, m.á.u tươi văng tung tóe. Dù thủ cao cường đến thì hai nắm đ.ấ.m vẫn khó lòng địch nổi bốn tay.
"Quận chúa, chúng ... tay trượng nghĩa cứu giúp ?" Mạc Viễn bồn chồn lo lắng trong lòng.
"Kẻ truy sát khác chắc là cùng hung cực ác, bức bách đến bước đường cùng. Còn truy sát cũng hẳn vô tội đáng thương, khi chỉ là gieo gió gặt bão." Giọng của Thẩm Hi Hòa hề cố ý đè thấp, nàng cứ thản nhiên những lời .
Mặc cho tiếng đao kiếm va đập chát chúa, truy sát dường như cũng kích động bởi những lời lẽ của nàng nên tay khựng . Lưỡi đao quét ngang sượt qua cánh tay rách một đường lớn, m.á.u tươi tuôn xối xả.
Cửu hoàng t.ử của Hựu Ninh Đế, Liệt Vương Tiêu Trường Doanh. Đây là sự lựa chọn của Thẩm Nhạc Sơn ?
Xem sự sủng ái tột bậc dành cho Vinh Quý phi quả thực ăn sâu lòng . Cố gia chọn trưởng t.ử của Vinh Quý phi là Tín Vương Tiêu Trường Khanh cho Cố Thanh Chi, còn Thẩm Nhạc Sơn chọn ấu t.ử của Vinh Quý phi là Tiêu Trường Doanh cho Thẩm Hi Hòa. Hai kẻ lão mưu thâm toán đều nhắm trúng Vinh Quý phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-7-may-man-dien-ha-van-chua-chet.html.]
Hôm nay đổi là bất kỳ một vị hoàng t.ử nào khác, Thẩm Hi Hòa đều sẵn lòng tôn trọng ý nguyện của Thẩm Nhạc Sơn, duy chỉ hai Tiêu Trường Khanh là , nàng cảm thấy chút chướng mắt.
"Chúng ." Thẩm Hi Hòa khẽ căn dặn Mạc Viễn, xoay định vòng qua con đường mòn phía .
Mạc Viễn sốt ruột đến mức đau cả trán! Vương gia tốn bao tâm tư cốt chỉ để Liệt Vương nợ Quận chúa một ân tình cứu mạng, thế mà hôm nay Quận chúa coi như thấy. Thẩm Hi Hòa dời gót, Mạc Viễn chẳng những dám trái lệnh mà nếu cứ khăng khăng xông cứu , chẳng sẽ tự vạch trần chuyện bọn họ quen Tiêu Trường Doanh ? Chẳng sẽ lộ việc đây vốn là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Tiêu Trường Doanh từng gặp nữ nhân nào như . Đứng cảnh c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u chẳng những sợ hãi mà mặt biến sắc, còn thể thốt câu kẻ truy sát khi là tự gieo gió gặt bão. Điều quan trọng nhất là nàng thực sự nhắm mắt ngơ tình cảnh nguy khốn của , dáng vẻ nhẹ nhàng uyển chuyển lưng rời ! Thật là vô lý hết sức!
vị Liệt Vương điện hạ vốn quen thói kiêu ngạo hống hách truy sát ròng rã suốt ba ngày, dù vết thương chạm đến chỗ hiểm nhưng thể lực suy kiệt nghiêm trọng. Lòng kiêu hãnh quả thực cho phép cúi đầu một nữ nhân như , thế nhưng thực tế cho tiếp tục ngẩng cao đầu tự tôn. Nếu để vuột mất bọn họ, e rằng sẽ thực sự hóa thành hồn ma lưỡi đao của đám .
Cổ tay xoay vòng, trường kiếm vung lên tạo thành những bông hoa kiếm chói mắt. Ánh kiếm lạnh lẽo lướt qua, Tiêu Trường Doanh mặc kệ đòn tấn công từ phía lưng, một kiếm hạ gục hai tên sát thủ phía . Cơ thể xoay vần, một vật trong tay ném thẳng về phía Thẩm Hi Hòa.
"Leng keng!"
Một tiếng vang lanh lảnh, miếng ngọc màu rực đỏ rơi chuẩn xác ngay chân Thẩm Hi Hòa vỡ đôi. Dù nứt gãy nhưng vẫn lu mờ uy thế oai phong của hình rồng lượn vòng quanh miếng ngọc, và chữ "Doanh" cắt ngang ở giữa vẫn hiển hiện rõ ràng.
Nàng đem theo nhiều hộ vệ thế thoạt là quyến thuộc của đại tộc danh môn. Ở Đại Hưng triều e rằng chẳng mấy thế gia hào môn chuyện Hựu Ninh Đế ban tặng cho mỗi vị hoàng t.ử một miếng ngọc bội khắc tên quà mừng sinh nhật năm mười hai tuổi để tượng trưng cho phận của họ. Mặc dù cũng kẻ mạo danh nhưng chuyện thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót. Ban nãy nàng thể giả vờ như chuyện gì mà rời , nhưng bây giờ thì thể nữa .
Biết rõ hoàng t.ử truy sát mà cứu đó là tội lớn tru di cửu tộc. Nếu Tiêu Trường Doanh c.h.ế.t ở đây thì nàng cũng bồi táng theo, Hựu Ninh Đế sẽ nhân cơ hội viện cớ để xử lý Thẩm Nhạc Sơn.
Con cháu nhà đế vương, quả nhiên một ai là kẻ tầm thường.
Thẩm Hi Hòa khẽ thở dài phân phó Mạc Viễn: "Cứu !"
Mạc Viễn vốn là một quân nhân thiết huyết lớn lên từ những trận chiến tắm m.á.u nơi sa trường Tây Bắc, đội ngũ do dẫn dắt đều là những tướng sĩ tinh nhuệ. Bọn họ chiến trường đều là những kẻ dũng mãnh lấy một địch mười, nên đối phó với đám sát thủ tiêu hao ít thể lực chẳng tốn chút công sức nào.
Đợi đến khi Mạc Viễn giải quyết xong xuôi tất cả, Tiêu Trường Doanh quỳ rạp nửa mặt đất. Hắn kiệt sức , thanh trường kiếm trong tay cắm chặt xuống đất mới gắng gượng chống đỡ cơ thể ngã khuỵu.
Nhặt nửa mảnh ngọc bội vỡ lên, Thẩm Hi Hòa chậm rãi bước đến mặt Tiêu Trường Doanh: "Xin thứ cho thần nữ ban nãy mắt tròng, may mắn là điện hạ vẫn c.h.ế.t."
May mắn điện hạ vẫn c.h.ế.t...
"Phụt!" Tiêu Trường Doanh vốn trọng thương, lúc há miệng phun một búng m.á.u tươi, là do chọc tức!
Tuy nhiên qua tầm mờ mịt của , chỉ thấy nàng , chiếc áo khoác lông chồn trắng như tuyết phản chiếu ánh sáng lấp lánh như gợn sóng, bước chân nhẹ nhàng thanh thoát xa dần.