Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 72: Trùng hợp thật, ta cũng vậy

Cập nhật lúc: 2026-07-15 04:44:32
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đưa một bát hoành thánh xong, hôm Thẩm Hi Hòa vẫn quyết định đích đến tạ ơn.

"Điện hạ, tay của ngài..." Thẩm Hi Hòa thấy mấy ngón tay Tiêu Hoa Ung đều băng vải thì chút tò mò.

Thiên Viên lưng Tiêu Hoa Ung vội cúi đầu, sức kìm nén khóe môi đang lời.

Hắn theo Thái t.ử từ năm lên năm. Điện hạ thông minh lanh lợi, từ thiên văn địa lý cho đến cầm bút tập võ, học gì cũng nhanh hiểu, vì thế luôn nghĩ Tiêu Hoa Ung gì cũng dễ dàng tinh thông. Không ngờ chịu thua con d.a.o thái rau!

Tiêu Hoa Ung mấy ngón tay băng bó, ánh mắt thoáng ngừng thản nhiên đáp: "Trời lạnh... khụ khụ khụ, thuở nhỏ ở đạo quán lạnh cóng nên khi trời lạnh... khụ khụ khụ, vết thương dễ tái phát."

Thẩm Hi Hòa nghiêng đầu. Bên ngoài khung cửa sổ chạm khắc, lá phong đỏ rực, hoa quế thơm nồng, cúc vàng rực rỡ. Nàng từng cóng, nhưng trời lạnh sẽ tái phát thì mơ hồ thấy thời tiết đến mức sớm thế ?

Đối diện với ánh mắt nửa tin nửa ngờ của Thẩm Hi Hòa, Tiêu Hoa Ung ho khan mấy tiếng mới thều thào: "Ta yếu đuối..."

Thì vì thể chất yếu nên dễ tái phát?

Dù nửa tin nửa ngờ, Thẩm Hi Hòa cũng truy hỏi thêm: "Hôm nay đến đây là để cảm ơn việc điện hạ giúp đỡ."

"Chút chuyện nhỏ... Quận chúa cần bận tâm..." Giọng Tiêu Hoa Ung yếu ớt, nhưng xong chút ám chỉ: "Quận chúa... khụ khụ khụ... hoành thánh hôm qua Quận chúa ngon."

Thẩm Hi Hòa như vờ ý đồ của : "Điện hạ chê là ."

"Sao thể chê..." Tiêu Hoa Ung vội phủ nhận, nhưng gây một tràng ho dữ dội, hồi lâu mới bình tĩnh : "Ta từ nhỏ thích ăn hoành thánh... khụ khụ khụ... hiểu khác luôn ngửi thấy... khụ khụ khụ... mùi ngấy."

Thiên Viên cạn lời:...

Chủ t.ử vì lừa một bát hoành thánh của Quận chúa mà cũng... mặt đủ dày! Nói thế chẳng sợ Cửu Chương - tận tâm lo bữa ăn cho ngài - cho ngài xem !

Thẩm Hi Hòa ngờ Tiêu Hoa Ung thẳng thắn đến thế, nàng đành : "Chiêu Ninh sẽ phương t.h.u.ố.c trộn nhân cho điện hạ."

"Khụ khụ khụ... phiền Quận chúa." Tiêu Hoa Ung như thể đang chờ câu đó.

Thiên Viên nhanh trí sai nội thị chuẩn văn phòng tứ bảo ngay lập tức.

Thẩm Hi Hòa nghiêm túc hỏi: "Hôm nay mạo đến quấy rầy, ngoài việc cảm ơn thì còn một thắc mắc."

Tiêu Hoa Ung đáp: "Quận chúa cứ hỏi..."

"Điện hạ chuyện An Tây?" Đây mới là mục đích chính của Thẩm Hi Hòa.

Vì Tiêu Hoa Ung ngỏ ý hợp tác nên nàng chẳng tốn công tìm hiểu mà cứ thẳng thắn hỏi luôn. Thẩm Hi Hòa nghĩ Tiêu Hoa Ung nhanh đến thì hoặc là cũng ở Tây Bắc, hoặc là đang theo dõi Tiêu Trường Doanh. Dù là cách nào thì điều đó cũng chứng tỏ Tiêu Hoa Ung ít thuộc hạ hữu dụng. căn cứ việc Tiêu Hoa Ung tay khi Tiêu Trường Doanh tìm đến nàng, khả năng vế vẻ lớn hơn.

"Không giấu Quận chúa..." Khuôn mặt đầy bệnh sắc của Tiêu Hoa Ung lộ nụ bất lực: "Trong các vương trạch đều của ."

Mắt Thẩm Hi Hòa khẽ động. Hắn là vương trạch chứ Liệt Vương phủ! Nghĩa là trong phủ của mỗi vị hoàng t.ử đều của ! Một kẻ từ tám tuổi rời cung mà thể điều thì thật kinh .

"Điện hạ..." Thẩm Hi Hòa ngước , ánh mắt khóa chặt dung nhan bệnh tật của : "Về chuyện Tây Bắc, điện hạ nghĩ thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-72-trung-hop-that-ta-cung-vay.html.]

Khóe môi Tiêu Hoa Ung thoáng nụ : "Tây Bắc Vương dũng mãnh thiện chiến... Thế t.ử dũng vô song... khụ khụ khụ, chỉ cần Đột Quyết diệt thì Tây Bắc thể thiếu tướng giỏi. Việc phân văn phân võ ở Tây Bắc hiện tại hợp thời."

"Ngày ba Đô hộ phủ và ba Đô đốc phủ cùng cai trị ?" Thẩm Hi Hòa nhẹ.

Tiêu Hoa Ung khẽ lắc đầu: "Chế ước lẫn thì thích hợp với kinh đô thích hợp với địa phương, nhưng thích hợp với biên cương... khụ khụ khụ... con đều tư tâm... kẻ vì lợi mà tàn ác thì khổ vẫn là dân chúng biên cương..."

Trước thời Thẩm Nhạc Sơn, Tây Bắc do sáu đô hộ phủ và đô đốc phủ phân quyền cai trị. Tuy từng xảy chuyện đất đai ngoại xâm chiếm đóng, nhưng nơi đây thường xảy xung đột, dị tộc dễ khích động khiến chiến loạn ngừng và dân chúng Tây Bắc khốn khổ vô cùng. Từ khi Thẩm Nhạc Sơn trở thành Tây Bắc Vương trực thuộc sáu phủ và thống nhất phát triển Tây Bắc, đồng thời coi trọng cả văn lẫn võ thì mới khiến Tây Bắc thực sự nghỉ ngơi, tránh khỏi chiến hỏa.

"Điện hạ cũng con đều tư tâm. Quyền lực của Tây Bắc Vương đủ để chia đất lập quốc, quân chủ dung thứ ?" Thẩm Hi Hòa .

Thực cũng trách Hựu Ninh Đế dung nổi Thẩm Nhạc Sơn. Vì Thẩm Nhạc Sơn chỉnh đốn Tây Bắc khiến nơi ngày càng phồn thịnh, ngoại địch tên mất vía, còn dân chúng chất phác thì quan tâm hoàng đế là ai mà chỉ tôn kính kẻ cho họ no ấm, an cư lạc nghiệp. Thẩm Nhạc Sơn hiện diện như thần thánh ở Tây Bắc khiến dân chúng nơi đây dần dần quên sự tồn tại của Hựu Ninh Đế. Thẩm Nhạc Sơn tham vọng lớn, nhưng ai dám đảm bảo Thẩm Vân An ? Dù Thẩm Vân An , ai dám đảm bảo con trai Thẩm Vân An ? Tây Bắc , bộ Lũng Hữu đạo thời Ngũ hồ thập lục quốc chẳng là lãnh thổ của một nước ? Mà Tây Bắc phía đông giáp Tần Châu, tây qua lưu sa, nam nối với Thục và Thổ Phồn, bắc giáp với sa mạc, vượt qua Tây Bắc thể thẳng tiến trung nguyên. Ai thể yên tâm để một dòng họ đời đời kiểm soát như ? Gặp kẻ tham vọng sẽ nuôi hổ thành họa, khiến giang sơn nguy nan.

"Diệt Đột Quyết, chỉnh quân đội, mạnh binh, sửa nội chính." Tiêu Hoa Ung đưa cho Thẩm Hi Hòa mười hai chữ.

Diệt Đột Quyết để Tây Bắc còn kẻ địch mạnh, chỉnh đốn quân đội thống nhất để binh quyền tập trung tay hoàng đế. Tăng cường huấn luyện binh kinh đô để xây dựng một đội quân mạnh hơn quân Tây Bắc, khiến cầm quân Tây Bắc dẫu tâm cũng gan. Thanh trừng nội chính Tây Bắc và ủy thác quan thực sự cai trị Tây Bắc, coi trọng dân chúng Tây Bắc lên hàng đầu.

Nói xong, Tiêu Hoa Ung khẽ thêm: "Quan trọng nhất là dùng ."

Dùng đúng thì Tây Bắc tự nhiên yên và quy phục triều đình.

"Đây chuyện một sớm một chiều." Thẩm Hi Hòa khẽ thở dài.

Nàng nhận thức mới về Tiêu Hoa Ung. Hắn là một vị trữ quân tầm , chí hướng, nên nếu thể đế vương thì nhất định sẽ là một minh quân đáng ca ngợi.

"Điện hạ, ngài cầu gì ?" Thẩm Hi Hòa bưng chén ấm lên nhấp một ngụm.

"Nhà họ Thẩm bình an vô sự, Tây Bắc... còn biến động." Tiêu Hoa Ung mỉm .

Nụ dịu dàng nở gương mặt tái nhợt khiến thấy gần gũi, nhưng khỏi sinh lòng tiếc nuối.

"Điện hạ thể cho điều đó ?" Thẩm Hi Hòa hỏi.

"Có thể." Hắn đáp dứt khoát và rõ ràng.

Thẩm Hi Hòa lặng bằng đôi mắt bình thản chút cảm xúc, chợt nàng : "Điện hạ, tin khác, cũng đặt tính mạng gia đình tay khác."

Nàng tin , mà chỉ cho nàng là thế nào.

Tiêu Hoa Ung nở nụ rạng rỡ bờ môi trắng bệch, đáp: "Trùng hợp thật, cũng ."

...

Lời tác giả:

Thái t.ử thật đáng thương, thật thì Hi Hòa tin mà còn bỏ chạy, nên chỉ thể dối. Để cưới vợ, chỉ thể giả một công cụ lạnh lùng chỉ tin lợi ích chứ tin tình yêu, ha ha ha ha.

Loading...