Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 76: Là vì hắn... sống không thọ
Cập nhật lúc: 2026-07-15 04:44:36
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tạm thời... mắt?" Thẩm Vân An thì nghẹn lời.
Hắn nghiêm túc Thẩm Hi Hòa. Nàng chuyện hôn nhân một cách nhẹ nhàng và một chút e thẹn, giống như đang kể một câu chuyện đau ngứa của ai khác.
Mạc Viễn vì ngại uy thế của Thẩm Hi Hòa nên chỉ nàng đổi ý gả cho Thái t.ử chứ gì thêm.
Chính vì thế, Thẩm Nhạc Sơn và Thẩm Vân An cứ tưởng Thẩm Hi Hòa quen Thái t.ử từ lúc nào nảy sinh tình cảm, bởi nếu thì nàng cũng vì Thái t.ử mà trực tiếp đ.á.n.h cắp vật chứng trong tay Tiêu Trường Doanh để tặng.
Vốn Thẩm Hi Hòa để mắt đến Thái t.ử nên Thẩm Nhạc Sơn tức giận, ông tức vì Thái t.ử rõ dụ dỗ bảo bối của từ lúc nào.
Thẩm Hi Hòa vốn là một đứa trẻ cố chấp, một khi nàng động lòng mà họ ép buộc chia rẽ thì với sức khỏe của nàng, e là nàng sẽ tức giận đến mức mất mạng. Thẩm Nhạc Sơn đành ngậm bồ hòn ngọt. Lần Thẩm Vân An nhận ân chỉ lên kinh thực chất là dò xét vị Thái t.ử , nhưng giờ xem chuyện như họ nghĩ!
"U U." Thẩm Vân An ngẩn một lúc hồn, vô cùng căng thẳng hỏi: "Muội... thực sự tình cảm với Thái tử?"
Thẩm Hi Hòa uống một ngụm nước nhẹ nhàng đặt ly xuống, đôi mắt nàng trong veo sáng ngời đáp: "Không."
Một chữ ngắn ngủi khiến tim Thẩm Vân An như ngâm nước đá lạnh buốt, cổ họng khô khốc: "U U, là ai? Rốt cuộc là ai tổn thương ?"
Đôi mắt đàn ông bỗng nổi lên những tia m.á.u đỏ, sống lưng căng cứng như một con sư t.ử chọc giận, bất cứ lúc nào cũng thể lao lên xé xác kẻ thù.
Hắn tưởng của ngây thơ hồn nhiên, nên nếu từng trải qua tổn thương tình cảm sâu sắc thì nàng chút kỳ vọng nào về hôn nhân nữ nhi như ?
Thậm chí thái độ của nàng nghiêm trọng đến nỗi dường như gả cho ai cũng .
Thẩm Vân An đau lòng khôn xiết, trong lòng thầm hận thể băm vằm kẻ đó trăm mảnh.
Hiểu ý nghĩ của Thẩm Vân An nên lòng Thẩm Hi Hòa thấy ấm áp, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay : "A , từng yêu ai cả, bởi nếu thì thể sống đến tận bây giờ ?"
Với sức khỏe yếu ớt của Thẩm Hi Hòa, nếu thực sự tình cảm tổn thương thì nàng sống nổi?
Nghe , Thẩm Vân An mới nguôi giận đôi chút.
Ánh mắt lạnh lùng lướt qua mấy Bích Ngọc và Hồng Ngọc, đến khi sang Thẩm Hi Hòa thì trở nên dịu dàng, thận trọng : "Thật chứ?"
"Thật mà." Thẩm Hi Hòa trịnh trọng gật đầu.
Thẩm Vân An bấy giờ mới buông nắm tay : "Vậy tại còn..."
"A , vốn yếu đuối từ nhỏ nên thể xúc động, tính tình vì thế cũng nội liễm hơn." Thẩm Hi Hòa lộ nụ bình thản: "Khi ở Tây Bắc, vì sợ A và Cha lo lắng nên mặt các đương nhiên sẽ tỏ xinh xắn, quấn quýt. thực , nội tâm từ đến nay vẫn luôn lạnh nhạt như ."
Thẩm Vân An nghiến răng, cơ hàm căng cứng .
"A , A , Cha, cả ngoại tổ phụ và các thương yêu. Các đều là nhân m.á.u mủ nên tin tưởng, nhưng sẽ bao giờ tin tưởng ngoài." Thẩm Hi Hòa khẽ : "Muội nghĩ cả đời khó mà động tình với ai ..."
Nàng rõ bản lạnh lùng đến mức nào. Bộ Sơ Lâm nàng tuyệt tình như nàng nghĩ thực chất chỉ là do Bộ Sơ Lâm thiên vị nàng mà thôi, còn những ví dụ mà Bộ Sơ Lâm đưa chỉ đơn thuần là những chuẩn mực của nàng.
"U U..." Thẩm Vân An đỏ mắt, nhưng vì giận dữ mà là vì quá đau đớn.
Thấy như thế, Thẩm Hi Hòa nhíu mày đưa tay ôm lấy ngực: "A , đừng thế nữa, thấy khó chịu."
"U U, ?" Thẩm Vân An hoảng hốt, một tay đỡ lấy vai Thẩm Hi Hòa, tay còn gầm lên với Hồng Ngọc: "Y quan! Mau mời y quan đến đây..."
"Không cần ." Thẩm Hi Hòa ngăn , nàng nắm lấy tay Thẩm Vân An: "A , để ý đến A và Cha. Các chỉ cần buồn là thấy khó chịu trong . Vậy với thể trạng thế , các yên tâm để động lòng với một đàn ông nào khác ngoài ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-76-la-vi-han-song-khong-tho.html.]
Thẩm Vân An hình c.h.ế.t lặng. Phải , của vốn chịu tức giận, cũng chịu kích thích. Nếu nàng thực sự yêu thương một đàn ông thì chẳng sẽ vì mà lo buồn ? Trái tim mỏng manh của nàng liệu chịu nổi mấy bào mòn như thế?
"U U, là về Tây Bắc , còn A sẽ ở đây cưới công chúa..."
Nhất định một con tin ở kinh thành, thì đó đáng là mới đúng!
"A còn nhỏ nữa, đừng lời hồ đồ." Thẩm Hi Hòa nghiêm mặt: "A để ý đến đại sự cả đời , để ý đến cơ nghiệp nhà họ Thẩm, để ý đến binh sĩ theo họ Thẩm bao năm, để ý đến bách tính Tây Bắc, và thậm chí còn để ý đến những giọt m.á.u đổ vì sự bình an của Tây Bắc ngày nay ?"
"Ta để ý!" Thẩm Vân An gần như gầm lên: "Muội của ép đến mức thì còn cần để ý mấy thứ đó gì nữa? U U, A chỉ sống và vui vẻ từng ngày thôi..."
Lời khiến Thẩm Hi Hòa khựng . Cảm giác thương yêu và quan tâm hết mực thật ấm áp bao, nàng nở nụ hạnh phúc: " thì để ý, bởi cũng A và Cha mỗi ngày đều vui vẻ. Muội thấy khổ, cũng thấy bất đắc dĩ ai ép buộc cả. Nếu thực sự về Tây Bắc đổi là A ở kinh thành thượng công chúa, cuộc sống của sẽ chẳng còn chút hy vọng nào, và cũng sẽ u sầu mà c.h.ế.t mất thôi."
"U U!"
"A ." Nàng dịu dàng ngắt lời : "A thấy ở đây vui hơn khi ở Tây Bắc ?"
Thẩm Vân An nghẹn lời vì thực sự thấy điều đó.
Lúc ở Tây Bắc, nàng luôn thiếu chút tinh thần, cả ngày cứ yếu ớt, buồn bã khiến họ chỉ nghĩ nàng vì bệnh tật nên mới đa sầu đa cảm.
gặp , trong mắt nàng thêm một sức sống rực rỡ như trăng sáng xua tan mây mù, chói mắt đến mức dám thẳng.
"Ở nơi cần đến, đồng thời cũng tìm thấy hy vọng và mục đích sống của ." Thẩm Hi Hòa ngẩng lên, ánh mắt sáng ngời Thẩm Vân An: "A , đây mới là nơi thuộc về . Vì , sẽ càng cố gắng sống và vui vẻ hơn."
Những giọt nước mắt trong trẻo lăn dài má Thẩm Vân An, đau lòng đến mức đôi bàn tay run rẩy.
"A đau lòng ?"
Thấy Thẩm Hi Hòa nhíu mày, Thẩm Vân An vội vàng lau nước mắt nở nụ ngốc nghếch với nàng.
"Phụt." Điệu bộ đó Thẩm Hi Hòa bật .
Bầu khí ảm đạm tức khắc tan biến. Thẩm Hi Hòa rót một ly nước ấm cho Thẩm Vân An, cầm lấy ly hỏi: "Muội chọn Thái t.ử là vì ... dễ khống chế ?"
Thẩm Hi Hòa lắc đầu: "Hắn hề dễ khống chế. Muội chọn chỉ vì ... sống thọ."
"Phụt..." Thẩm Vân An phun ngụm nước uống ngoài sặc dữ dội: "Khụ khụ khụ..."
Thẩm Hi Hòa đưa khăn tay cho bằng ánh mắt đầy trách móc.
Thẩm Vân An giật lấy chiếc khăn lau miệng nàng như thấy ma: "Muội... nữa xem nào."
"Đoản mệnh." Thẩm Hi Hòa bình thản nhắc .
Chú mèo Đoản Mệnh tưởng chủ nhân đang gọi bèn chạy đến: "Meo!"
...
Lời tác giả:
Thấy bạn hiểu Quận chúa tình cảm với nhà họ Thẩm đến , mở đầu . Có thể coi đây là linh hồn Cố Thanh Chi tái sinh, hoặc Thẩm Hi Hòa hợp nhất cuộc đời của Cố Thanh Chi. Khi cùng ký ức của hai mà xác là Thẩm Hi Hòa, việc cốt truyện thiên về Thẩm Hi Hòa nhiều hơn chính là logic của .