Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 84: Gặp gỡ bất ngờ
Cập nhật lúc: 2026-07-16 03:07:00
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"U U!" Khi bóng Thiên Viên khuất trong màn đêm, Thẩm Vân An đưa mắt đầy u oán.
"Làm hôm qua mà, ăn tươi ngon bằng ?" Thẩm Hi Hòa đành dỗ dành: “Để đến ngày mai chắc sẽ mất ngon, mai ăn, cho."
Dù chỉ để dỗ , nhưng nàng chịu dỗ thì Thẩm Vân An sẽ nguôi ngoai, toe toét, mặc kệ Thái t.ử nhặt thứ thừa của , lòng bèn vui vẻ.
Chỉ là chiếc đèn , thế nào cũng thấy chướng mắt.
"Bích Ngọc, cất ." Thẩm Hi Hòa hiểu ý, bất lực , đưa cho Bích Ngọc.
Đây đồ do rõ lai lịch tặng, tiện tùy tiện tặng vứt bỏ như chiếc đèn .
Nhìn thấy Bích Ngọc cầm đèn kho, Thẩm Vân An mới hài lòng: "Mai chúng chơi Bình Trọng viên nhé?"
"Mai đến chùa Tướng Quốc, hứa với Đại sư Hư Thanh là sẽ mang hương Chi Đề Hoa do điều chế cho chùa đến."
"Ta đưa , chùa Tướng Quốc cũng hai cây Bình Trọng, hơn trăm năm tuổi." Thẩm Hi Hòa thích Bình Trọng, nhưng Tây Bắc khó sống, những năm đều nhờ nhà ngoại đưa đến cuối thu.
Thẩm Hi Hòa vui vẻ đồng ý.
Sáng hôm dùng bữa xong, Thẩm Hi Hòa và Thẩm Vân An đến nhà họ Đào , bái kiến ngoại tổ phụ và cữu cữu, cữu mẫu, ngày thường nàng ít khi đến thăm, nhưng món gì mới hoặc đồ gì thú vị đều sai đưa đến.
Nàng và a là những đang ở đầu sóng ngọn gió, thường xuyên đến nhà họ Đào, khó tránh khỏi kẻ lợi dụng mà hại họ.
Đào Chuyên Hiến lâu ngày mới gặp ngoại tôn nữ, nỡ để nàng , Thẩm Hi Hòa giải thích hồi lâu rằng hẹn với Đại sư Hư Thanh , mới thoát khỏi nhà ngoại.
Mang hương Chi Đề Hoa lên chùa Tướng Quốc, Thẩm Hi Hòa hề kín đáo, từ sáng sớm bảo quản lý lầu Độc Hoạt xếp sẵn sáu khiêng hương liệu bọc vải đỏ lên, lượng dùng để tạo tượng Phật lớn, sáu chỉnh tề vòng qua mấy con phố chân núi chùa Hộ Quốc.
Đợi Thẩm Hi Hòa dẫn họ chùa Tướng Quốc, tin hương liệu của lầu Độc Hoạt dùng để tạo tượng Phật ở chùa Tướng Quốc liền lan truyền khắp nơi, khiến những kẻ vốn luôn chê đắt cũng c.ắ.n răng mua một , khách hàng của lầu Độc Hoạt cũng cảm thấy vinh dự.
"Hương phẩm ." Hư Thanh đích đến kiểm tra, hài lòng, cảm kích với Thẩm Hi Hòa: “Đa tạ Quận chúa."
"Đại sư khách khí." Thẩm Hi Hòa khiêm tốn hành lễ: “Từ nhỏ thích Bình Trọng, chùa Tướng Quốc cây Bình Trọng trăm năm, thể cùng gia chiêm ngưỡng ?"
Cây Bình Trọng ở chùa Tướng Quốc do Thái Tông bệ hạ đích trồng, nay quốc triều hơn trăm năm, cây Bình Trọng cũng hơn trăm năm, là bảo vật trấn tự của chùa Tướng Quốc, ngoài bệ hạ và Hư Thanh, thường thể tùy ý .
Những ai chiêm ngưỡng leo lên núi cao xuống, mới thấy bóng dáng từ xa.
Đại sư Hư Thanh trầm ngâm một lát : "Hiện một vị đàn việt đang ở Bình Trọng viện, Quận chúa nếu ngại, bần tăng xin dẫn Quận chúa đến."
"Không , chỉ mong đối phương ngại chúng quấy rầy." Thẩm Hi Hòa chỉ ngắm cảnh, thú là chiếm độc.
"Quận chúa mời."
Hư Thanh đưa họ đến Bình Trọng viện, từ xa thấy một mảng vàng cam phủ kín như che cả bầu trời khắp sân, tựa một luồng hào quang vàng nơi chân trời, bước đến gần thấy vàng rơi khắp đất, như bướm như mộng, khiến mê đắm.
Trong một mảng vàng bóng dáng trắng như tuyết cao ráo, Thẩm Hi Hòa bước đến cửa vòm liền dừng .
Người mặc áo trắng tay rộng, viền đen ở thắt lưng, cổ tay và gấu áo, dải lụa trắng buộc tóc đen dài, ngửa đầu ngắm nghía cây bạch quả, thỉnh thoảng chiếc lá rơi, lặng lẽ đậu vai , vô cùng dịu dàng.
Thẩm Hi Hòa ngờ gặp Tiêu Trường Khanh trong cảnh như thế .
Sinh nhật Định Vương phi, lấy cớ tang, tiện dự tiệc.
Theo quy định triều đại , vợ c.h.ế.t chồng để tang một năm, vương công đại thần hoàng tộc đều cách một năm mới tục huyền, nhưng thực sự mặc tang phục đủ một năm thì ít , vì lên chầu, việc, thể mặc tang phục.
Ít thì bảy ngày, nhiều thì ba tháng, Cố Thanh Chi mất hơn bốn tháng, Tiêu Trường Khanh vẫn mặc tang phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-84-gap-go-bat-ngo.html.]
Hình như cảm nhận đến, Tiêu Trường Khanh đầu , ánh mắt dừng Thẩm Hi Hòa bỗng nhiên ngưng .
Đây là đầu gặp Thẩm Hi Hòa, một cảm giác quen thuộc mãnh liệt như xộc thẳng đầu , khiến choáng váng.
Đến khi họ đến gần, Tiêu Trường Khanh mới thu vẻ mặt, cùng chào hỏi.
Hư Thanh rõ phận Tiêu Trường Khanh, Tiêu Trường Khanh cũng vạch trần phận hai Thẩm Hi Hòa, cứ coi như lạ gặp mặt, chào hỏi .
"A Huynh, gì thế?" Thẩm Hi Hòa thấy Thẩm Vân An nhặt nhiều lá rụng.
"Mang về, may một cái gối thơm cho nàng." Thẩm Vân An chọn những chiếc lá nguyên vẹn mắt giữ , còn bỏ xuống đất.
Gió thu hiu hắt, lá bay theo gió nhiều, Thẩm Vân An luống cuống tay chân, cúi xuống nhặt những chiếc lá sạch sẽ, nguyên vẹn giữa lớp lá rụng dày.
Nàng thích lá Bình Trọng, Thẩm Vân An từng phi ngựa ngàn dặm, mang về một túi lá. Nàng cảm kích tấm lòng của Thẩm Vân An, nỡ để lá héo, nghĩ cách sấy khô nhồi gối, dùng lâu, đến khi dùng mới .
"Chúng nhặt nhiều thêm, cho A Huynh một cái nữa." Thẩm Hi Hòa thoải mái, câu nệ lễ giáo, xổm xuống cùng Thẩm Vân An nhặt lá.
Hai thoải mái, thậm chí còn bàn tán về từng chiếc lá, thỉnh thoảng tìm chiếc đặc biệt to hoặc , còn đưa cho bình phẩm.
Tiêu Trường Khanh ở phía bên , hai vui vẻ trò chuyện, bất giác bật .
Ngay lúc thấy Thẩm Hi Hòa đầu, tưởng hoa mắt, thậm chí tim cũng bất giác đau nhói.
giờ Thẩm Hi Hòa vén vạt áo, xổm xuống lộ đôi hài thêu tinh xảo, khẳng định là ảo giác vì quá si mê.
Thanh Thanh, nhớ nàng đến phát điên mất thôi...
Tiêu Trường Khanh , lặng lẽ rời khỏi sân.
Không hề ảnh hưởng đến hai Thẩm Hi Hòa, họ vẫn vui vẻ nhặt lá mệt.
"Không Chiêu Ninh Quận Chúa và Thế t.ử Tây Bắc Vương ?"
Khi hai đang hứng chí, bên ngoài tường Bình Trọng viện bỗng vọng giọng phụ nữ lạ.
Thẩm Hi Hòa và Thẩm Vân An , cả hai đều về phía bức tường dày đối diện với cửa vòm, chắc là Bình Trọng viện là cấm địa của chùa, nên mới dám hẹn ở nơi liền kề với Bình Trọng viện để bàn bạc.
"Ta vì ngươi mà lo lắng bao, Tây Bắc hoang vu, quý nữ nào chịu gả sang Tây Bắc, phận ngươi mới cơ hội, nhất định nắm bắt." Người phụ nữ dặn dò.
"Di mẫu... đều đồn Thế t.ử Tây Bắc Vương g.i.ế.c như ngộ... con..." Giọng nữ non nớt vẻ khó xử.
...
Lời tác giả
Hôm qua các bạn ngốc thế, hiểu ẩn ý của chiếc đèn đầu tiên, trăng tròn, các bạn tin chiếc đèn thứ hai là hình trăng tròn ? Quan trọng là gửi đèn là Hoa công tử!
Hoa công tử!!!!
Hoa Phú Hải họ Hoa nhưng một lão già ba mươi mấy tuổi thể gọi là công tử!
Hi Hòa chỉ nghĩ đó đóng giả Hoa Phú Hải, hôm qua ăn mặc trẻ trung, nên mới nghĩ đến Thái t.ử keo kiệt, các bạn cũng nghĩ đến nhỉ?
Bình Trọng là bạch quả, từ bạch quả mới từ thời Tống, gối nhồi lá bạch quả thể giúp an thần, thúc đẩy tuần vùng cổ và vai, tác dụng phòng ngừa bệnh thoái hóa đốt sống cổ và viêm quanh khớp vai, thêm một chút hoa dã cúc thì mùi thơm càng .
---