Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 9: Vụ án Yên Chi

Cập nhật lúc: 2026-07-13 12:54:44
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Quận chúa..." Sau khi xử lý xong vết thương cho Tiêu Trường Doanh, Trân Châu thấy cổ tay Thẩm Hi Hòa rút khỏi tay , bên in hằn năm dấu ngón tay sâu hoắm trông vô cùng nhức mắt. Ấy thế mà Thẩm Hi Hòa đến một cái cau mày cũng cứ như thể nàng hề đau là gì.

Lúc Trân Châu băng bó vết thương cho Thẩm Hi Hòa, khóe mắt nàng chợt đỏ hoe. Quận chúa của nàng cành vàng lá ngọc từng khi nào chịu tổn thương nhường ? Vết hằn sâu như e rằng sẽ để sẹo mất. Nữ nhi khuê các mà mang sẹo thì tính ...

"Chỉ là một vết sẹo nhỏ cánh tay chứ sẹo mặt , hà cớ gì các ngươi cứ bày vẻ mặt như cha c.h.ế.t ?" Thẩm Hi Hòa quả thực hề bận tâm. Đợi Trân Châu băng bó xong xuôi nàng liền dậy thẳng về phòng : "Hồng Ngọc, Bích Ngọc, hai các ngươi phiên chăm sóc Liệt Vương."

"T.ử Ngọc, về nghỉ ngơi , sẽ túc trực hầu hạ Quận chúa." Đi đến ngoài cửa, Trân Châu liền dặn dò T.ử Ngọc.

T.ử Ngọc liếc Thẩm Hi Hòa, thấy nàng khẽ gật đầu, nàng mới ngoan ngoãn hành lễ lui .

Vào đến phòng, Thẩm Hi Hòa để mặc cho Trân Châu hầu hạ: "Có lời gì thì ."

Cẩn thận chỉnh trang cho Thẩm Hi Hòa đấy, đến khi nàng xuống, đắp chăn gấm cẩn thận xong xuôi, Trân Châu mới quỳ gối xuống bậc thềm giường: "Cúi xin Quận chúa trách phạt, nô tỳ nên tự tiện hành động."

Thẩm Hi Hòa nhắm nghiền mắt với vẻ mặt phần mỏi mệt, nàng cứ thế im lặng chìm giấc ngủ. Trong phòng tĩnh mịch nhưng Trân Châu vẫn cứ quỳ như thế dám nhúc nhích nửa phân.

Thẩm Hi Hòa thức giấc trong tiếng gà gáy sáng, bên ngoài cửa sổ trời vẫn còn tối đen mù mịt. Nàng đầu Trân Châu vẫn quỳ gối cúi gầm mặt bên cạnh: "Ngươi sai ở điểm nào ?"

"Xin Quận chúa chỉ giáo cho." Giọng của Trân Châu chút khàn khô.

"Ngươi sai ở chỗ hiểu rõ rốt cuộc bản của ai." Thẩm Hi Hòa chậm rãi thẳng dậy: "Khuyên núi phía dạo, là do Mạc Viễn xúi giục ngươi ?"

"Vâng, Mạc tướng quân là vương gia căn dặn..." Bắt gặp ánh mắt ngày càng sắc bén của Thẩm Hi Hòa, giọng Trân Châu dần yếu ớt hẳn .

Thẩm Hi Hòa tiếp lời: "Ngươi cứ đinh ninh rằng Mạc Viễn sẽ trái lệnh phụ vương nên ngươi hùa theo xúi giục . Ta tại theo lời ngươi? Bởi vì luôn tin tưởng ngươi, xem ngươi như vĩnh viễn bao giờ phản bội . ngươi Mạc Viễn kẻ khác thao túng, để ngươi cũng trở thành con rối trong tay ?"

Trân Châu há hốc miệng định phân trần nhưng cuối cùng cúi đầu hổ: "Nô tỳ , xin Quận chúa trách phạt."

"Phạt ngươi quỳ ròng rã ba canh giờ như là đủ ." Thẩm Hi Hòa cao giọng gọi vọng bên ngoài: "T.ử Ngọc."

T.ử Ngọc mới rời giường mặc đồ chỉn chu, mắt nhắm mắt mở bước phòng thì thấy Trân Châu đang quỳ gối, cơn buồn ngủ tức khắc bay sạch. Nàng khép nép bước tới dám thở mạnh: "Quận chúa."

"Đỡ Trân Châu tỷ tỷ của ngươi lui xuống, bôi t.h.u.ố.c cho đầu gối tỷ cẩn thận ." Thẩm Hi Hòa căn dặn.

T.ử Ngọc vội vàng bước tới dìu Trân Châu lên, dẫn nàng khi hai chân còn đang run rẩy vững. Bọn họ tới cửa, Thẩm Hi Hòa mới cất giọng tiếp: "Trân Châu, thứ cần là một trợ thủ ngoan ngoãn, hiểu chừng mực, thể để phó thác cả tính mạng, chứ một nô bộc tự cho là thông minh tự huyễn hoặc rằng điều đó là cho . Về điểm , ngươi ngay cả T.ử Ngọc cũng bằng. Rời khỏi Tây Bắc, còn là cô bé con chuyện gì cũng cần phụ vương và đại định đoạt nữa. Sắp sửa tiến kinh đô, nơi đó cũng chỗ cho tiếp tục một thiếu nữ rành thế sự chỉ sầu bi trăng khuyết gió thu. Chuyện của ngoài kẻ nào phép quyết định ."

"Vâng, nô tỳ rõ." Trân Châu trịnh trọng và nhún nhường đáp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-9-vu-an-yen-chi.html.]

Thẩm Hi Hòa thêm gì nữa, nàng lẳng lặng hai rời và cánh cửa phòng đóng .

Mấy tỳ nữ của Thẩm Hi Hòa mỗi đều nét đặc sắc riêng: Trân Châu am tường y lý và thông tuệ, T.ử Ngọc hồn nhiên ngây thơ và giỏi trù nghệ, Hồng Ngọc ngoan ngoãn và rành thêu thùa, Bích Ngọc lanh lợi và tính toán, Mặc Ngọc ít và giỏi võ thuật. điều đáng quý nhất ở các nàng là sự trung thành tuyệt đối.

Kinh đô giống Tây Bắc. Ở Tây Bắc Thẩm Hi Hòa là viên minh châu, tranh lấy lòng tâng bốc nàng, nào ai dám manh nha nửa điểm tính toán mưu mô? Nếu hiện tại thức tỉnh bọn họ thì e rằng khi tới kinh đô ngậm đắng nuốt cay khi trả giá bằng cả mạng sống. Thẩm Hi Hòa quá thẳng thắn ngây thơ, tâm hồn nhạy cảm, cho dù hiểu rõ sứ mệnh của khi đến Đế đô nhưng trong thâm tâm vẫn lẩn tránh. Mạc Viễn và Trân Châu mới dám hùa lừa gạt nàng, nếu đổi là Thẩm Hi Hòa ngày , chắc chắn nàng sẽ bằng lòng tin rằng cuộc ám sát ép đến tận mặt đó chỉ là một sự tình cờ.

Lần đầu chạm mặt giữa nàng và Tiêu Trường Doanh giống hệt như những tình tiết trong tiểu thuyết, lấy báo đáp ơn cứu mạng... Cho dù là một kẻ đa nghi như Tiêu Trường Doanh chăng nữa thì ánh mắt vô tội đến thuần khiết của nàng chắc chắn cũng sẽ gạt bỏ hoài nghi, đây là lý do khiến Thẩm Nhạc Sơn tốn bao công sức sắp đặt bề bộn. Thẩm Nhạc Sơn quên mất một điều, con gái ông dù băng tuyết thông minh đến thì nàng vẫn là một thiếu nữ đang độ xuân thì, cái tuổi mộng mơ tơ tưởng tình yêu. Nếu quả thực rơi lưới tình với một Tiêu Trường Doanh ngang tàng ngạo nghễ, dung mạo phi phàm như , thì chừng ai mới là kiếp nạn của ai.

Thẩm Hi Hòa ngủ , nhanh Bích Ngọc vội vã chạy hầu hạ nàng rời giường chải chuốt cẩn thận. Vừa sửa soạn tươm tất xong, tỳ nữ bên ngoài lên tiếng thông báo: "Quận chúa, Mạc tướng quân cầu kiến."

Khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong mỹ, Thẩm Hi Hòa đáp: "Cho ."

Mạc Viễn tin về chuyện của Trân Châu lập tức chạy đến. Xuyên qua bức rèm châu, liếc thiếu nữ đang soi gương chải tóc, cúi đầu tạ tội: "Quận chúa, là thuộc hạ tự tiện thỉnh cầu Trân Châu cô nương, nếu Quận chúa trách phạt, xin hãy giáng tội lên thuộc hạ."

"Kẻ đáng phạt phạt . Thân là nữ nhi của phụ vương, phụ vương trị quân nghiêm minh, cũng hiểu đạo lý thưởng phạt phân minh." Thẩm Hi Hòa dựa tay Bích Ngọc dậy, khoan t.h.a.i bước : "Mạc Viễn, hỏi nữa, từ nay về rốt cuộc ngươi lệnh của ai?"

Sống lưng Mạc Viễn cứng đờ, ngay lập tức quỳ một chân bày tỏ lòng trung thành: "Thuộc hạ duy chỉ tuân theo mệnh lệnh của Quận chúa."

"Tốt, hãy nhớ kĩ những lời ngươi ngày hôm nay." Thẩm Hi Hòa lướt qua Mạc Viễn bước tới bên bàn ăn: "Liệt Vương điện hạ vì cớ gì truy sát tới tận đây?"

"Cái ..." Mạc Viễn xoay , vẫn quỳ hướng về phía Thẩm Hi Hòa nhưng tỏ vẻ vô cùng khó .

"Hửm?" Thẩm Hi Hòa nhướng mày điềm đạm: "Không chịu mở miệng ?"

"Quận chúa, Liệt Vương điện hạ là đến Dương Châu để điều tra vụ án Yên Chi." Mạc Viễn ấp úng ngập ngừng.

Vụ án Yên Chi...

Thẩm Hi Hòa mỉm nhẹ, cuối cùng cũng hiểu tại Mạc Viễn tỏ lúng túng úp mở như .

Vụ án Yên Chi liên quan gì đến son phấn, mà là một thuật ngữ ám chỉ phụ nữ. Nàng về vụ án . Cựu Lại bộ Thị lang một nàng tiểu tên là Yên Chi sủng ái đến mức vô pháp vô thiên. Hắn sủng diệt thê bức ép đích thê đến bước đường cùng, khiến bà gạt bỏ sự màng tới sống c.h.ế.t đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu tự vẫn bằng cách nuốt vàng.

Tiểu hành hạ đến c.h.ế.t vốn là chuyện nhan nhản diễn trong chốn hậu viện của các đại gia tộc, nhưng việc đích thê c.h.ế.t theo bồi mạng mới là ngòi nổ dấy lên sóng gió kinh hồn. Thái hậu hạ lệnh phái tra rõ, kết quả tra thì , tra kinh sợ tột độ. Yên Chi chẳng ít xúi giục Thị lang mua quan bán tước, rằng Lại bộ là cơ quan cai quản việc khảo hạch thành tích của bá quan văn võ các nơi. Chuyện khiến Hựu Ninh Đế vô cùng tức giận và hạ lệnh điều tra nghiêm ngặt.

Qua quá trình điều tra, lai lịch của Yên Chi lôi ánh sáng, đằng vị cô nương còn một ổ trộm cướp đóng cứ tại Dương Châu. Tổ chức chuyên thu thập những bé gái dung mạo xinh từ nhỏ bỏ công dạy dỗ, đó đem hiến tặng cho các gia đình quan quyền quý tiểu , giúp thổi gió gối đầu...

 

Loading...