Khi Hoa Ta Nở Trăm Hoa Tàn (Bách Hoa Sát) - Chương 96: Có kẻ muốn giết ta diệt khẩu
Cập nhật lúc: 2026-07-17 03:27:09
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi Hòa khẽ nhếch môi, cụp mắt xuống: "Về báo với công chúa, mệt, ngại di chuyển."
Như đoán Thẩm Hi Hòa sẽ từ chối, cung nữ liền : "Công chúa sai nô tỳ báo với Quận chúa, chuyện liên quan đến Thế t.ử gia."
Vị Thế t.ử gia trong lời nàng , đương nhiên là Thẩm Vân An.
"A ?" Thẩm Hi Hòa cau mày hỏi.
"Nô tỳ ." Cung nữ nhỏ cúi đầu tỏ vẻ sợ hãi.
"Bích Ngọc, ngươi tìm a ." Thẩm Hi Hòa lạnh lùng nàng một cái lệnh.
"Vâng." Bích Ngọc lập tức hành lễ, vội vã rút lui, trong chớp mắt khuất bóng trong dòng .
Cung nữ do Trường Lăng công chúa phái đến chắp hai tay ngực, cúi đầu chờ đợi.
Khoảng một khắc Bích Ngọc trở về, sắc mặt nặng nề: "Quận chúa, nô tỳ tìm thấy Thế t.ử gia, dọc đường hỏi thăm, cũng thấy."
Thẩm Hi Hòa xong, ánh mắt nặng nề chằm chằm cung nữ, ban đầu cung nữ còn gắng gượng, dần dần cũng thấy gió lạnh thấu xương.
Đến khi cung nữ mặt trắng bệch, vô thức cúi gập , Thẩm Hi Hòa mới thu hồi tầm mắt: "Đi thôi."
Phù Dung Viên sông Khúc Giang chia đôi, hôm nay yến tiệc diễn ở bên thủy điện, dọc bờ sông cũng nhiều tiết mục. Cung nữ đưa họ đến đình bên bờ nước, càng càng vắng , cuối cùng đến một góc hẻo lánh, một chiếc thuyền nhỏ đang đỗ.
"Quận chúa xin mời lên thuyền. Công chúa đang đợi Quận chúa ở T.ử Vân Lâu." Cung nữ bên bờ sông nhường đường.
Thẩm Hi Hòa khẽ thành tiếng, Bích Ngọc lên , đưa tay đỡ Thẩm Hi Hòa, cung nữ . Đến khi Hồng Ngọc định bước lên, chiếc thuyền nhỏ mái che rõ ràng chở quá tải, cung nữ bèn : "Quận chúa, thuyền nhỏ chở thêm nữa."
"Cố tình cái thuyền để dùng đấy chứ?" Bích Ngọc bất mãn cau mày.
"Nô tỳ ." Cung nữ cúi đầu đáp.
"Hồng Ngọc, ngươi ở ." Thẩm Hi Hòa cất giọng lệnh.
Trên khúc sông đèn đuốc sáng trưng, thuyền bè qua tấp nập, ngay cả Hựu Ninh Đế cũng đang bồi Thái hậu dạo thuyền sông. Thẩm Hi Hòa tin bọn họ dám tay giữa dòng, nếu thực sự tay, cũng chỉ là tự chuốc nhục.
Vì , suốt quãng thuyền, Thẩm Hi Hòa vẫn vững vàng. Thuyền nhỏ rẽ vòng qua bờ vắng đến bờ đối diện, bục gỗ bên bờ là rừng cây rậm rạp, ngoài vài chiếc đèn lồng treo ngọn cây đung đưa trong gió, gần như chẳng thấy gì khác.
Thẩm Hi Hòa dẫn Bích Ngọc theo cung nữ lên bờ, chèo thuyền chèo thuyền mất. Chưa rừng, Thẩm Hi Hòa ngửi thấy mùi hương hoa mạn đà la thoang thoảng. Trong bóng đêm trông như sương mù, thực lẫn trong đó là làn khói mỏng.
Hương hoa mạn đà la nồng, còn pha trộn vài loại hương liệu gây mê hoặc. Cả khu vườn đều xông hương, khó phát hiện mùi lạ, Thẩm Hi Hòa lấy khăn che miệng ho khẽ hai tiếng.
"Quận chúa, gió lớn, cẩn thận cảm." Bích Ngọc tiến lên che chắn cung nữ, giúp Thẩm Hi Hòa buộc áo choàng, dúi tay nàng hai cái nút bông nhỏ. Thẩm Hi Hòa mượn khăn che giấu, nhét mũi, những nút bông bằng hạt gạo tẩm t.h.u.ố.c thơm tỉnh táo quanh năm.
Sau khi xong, Bích Ngọc mới nhường đường, theo cung nữ tiến lên. Bích Ngọc Thẩm Hi Hòa, cũng nhét nút bông mũi khi đối phương thấy.
Chỉ hơn hai ba chục bước, đến cuối đường, cung nữ khuỵu chân ngã xuống .
Thẩm Hi Hòa cũng gục ngã xuống cung nữ. Bích Ngọc vẻ khá hơn, kêu lên kinh hãi, định đỡ Thẩm Hi Hòa, cúi xuống cũng thấy tối sầm mặt ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-hoa-ta-no-tram-hoa-tan-bach-hoa-sat/chuong-96-co-ke-muon-giet-ta-diet-khau.html.]
Ba ngất lâu, một đàn ông mặc đồ đen lao , nhằm Thẩm Hi Hòa, rút thanh đao sáng loáng, ánh đao lạnh lẽo rọi trong đêm, đ.â.m thẳng xuống Thẩm Hi Hòa.
Ngay lúc mũi d.a.o rơi xuống, Bích Ngọc bỗng mở mắt, rút thanh kiếm mềm bên hông, đỡ lấy nhát đao chí mạng, đá dài về phía hạ bàn của kẻ đen. Tên đen lập tức nhảy lên tránh, ngay lúc đó một mũi tên từ xa bay tới, xuyên thủng vai .
Thanh đao tay tên đen rơi xuống đất, lập tức Bích Ngọc khống chế. Chưa kịp tra hỏi, tên đen c.ắ.n túi độc tự vẫn.
Bích Ngọc đỡ Thẩm Hi Hòa dậy, khống chế cung nữ đang hôn mê. Chẳng mấy chốc khiêng một xác c.h.ế.t chạy tới, quăng xuống đất, hành lễ với Thẩm Hi Hòa, lặng lẽ khiêng tên đen tự t.ử rời .
Thẩm Hi Hòa xác c.h.ế.t khiêng tới, bật , ngẩng đầu tòa lầu cao đang tỏa sáng rực rỡ ánh đèn, trời đêm cũng sáng hơn vài phần.
Yến tiệc kết thúc, Hựu Ninh Đế bồi Thái hậu thuyền một vòng, trở về thủy điện. Vương công đại thần, phu nhân quý nữ đều tề tựu, đang đợi Hựu Ninh Đế tuyên bố tan tiệc để trở về phủ, thì một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên ngoài cửa: "Bệ hạ..."
Những khuôn mặt còn đang rạng rỡ niềm vui đồng loạt , liền thấy hai thị nữ của Chiêu Ninh Quận chúa đỡ một tóc tai rối bời, vấy máu, sắc mặt trắng bệch là Thẩm Hi Hòa đang vội vã chạy đến.
Hựu Ninh Đế sầm mặt, bước nhanh đến: "Truyền y sư!"
Tiệc thọ vốn y sư của Thái Y Thự, gần như cùng lúc với Hựu Ninh Đế, tiến đến mặt Thẩm Hi Hòa.
"Bệ hạ..." Thẩm Hi Hòa giọng yếu ớt: “Có ... g.i.ế.c diệt khẩu..."
Chính điện im phăng phắc, giọng Thẩm Hi Hòa dù nhỏ, cũng khiến rõ mồn một.
"Để y sư khám cho ngươi , trẫm nhất định sẽ chủ cho ngươi!" Hựu Ninh Đế tức giận, tiệc thọ của Thái hậu mà kẻ gây rối.
"Bệ hạ, là... là Khang Vương điện hạ..." Thẩm Hi Hòa như dốc hết tàn, xong liền ngã lòng Bích Ngọc.
Cả hội trường xôn xao, đều chằm chằm Khang Vương, những gần cũng tự động lùi xa.
Khang Vương sắc mặt kinh ngạc giận dữ, bước lên quỳ mặt Hựu Ninh Đế: "Xin bệ hạ soi xét, thần tuyệt đối hại Quận chúa!"
Hựu Ninh Đế lạnh lùng liếc Khang Vương, bảo y sư: "Trước hết chữa thương cho Quận chúa!"
Thẩm Hi Hòa cung nữ khiêng thiên điện. Y sư bắt mạch, nhận thấy mạch của nàng là do sợ hãi quá độ nên hôn mê. Nàng vốn thể chất yếu, tình hình vô cùng nguy hiểm, y sư sắc mặt ngưng trọng bẩm báo với Hựu Ninh Đế.
Hựu Ninh Đế lệnh cho y sư chữa trị cho Thẩm Hi Hòa sai sót, sang hỏi hai nha của Thẩm Hi Hòa. Lúc Thẩm Vân An và Tiết Cẩn Kiều, cả hai đều vẻ nhếch nhác, vội vã chạy về. Thẩm Vân An lao đến bên Thẩm Hi Hòa, mặt mày đen sì.
"Tâu bệ hạ, là Trường Lăng công chúa sai cung nữ hẹn Quận chúa..." Bích Ngọc kể đầu đuôi sự việc một cách rành mạch: “May mà nô tỳ từ nhỏ tập võ, bảo vệ Quận chúa. Tên thích khách nô tỳ g.i.ế.c c.h.ế.t, khi c.h.ế.t cũng chịu khai, nhưng hiểu Quận chúa suốt dọc đường hoảng hốt lẩm bẩm Khang Vương hại nàng."
Khang Vương xong, phần nào yên tâm: "Bệ hạ, hẳn là Quận chúa vẫn còn thành kiến với thần, nên mới lầm tưởng thần là chủ mưu."
Không ngờ Thẩm Vân An lạnh: "Tâu bệ hạ, thần vì Khang Vương hại thần."
"Ngươi !" Hựu Ninh Đế hỏi.
"Mấy hôm thần núi sâu phía nam, vô tình phát hiện tư chế binh khí, và còn thấy Khang Vương điện hạ núi!"
Lời dứt, đều giật .