Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 1: Kẹo vải 1
Cập nhật lúc: 2026-09-06 15:07:14
Lượt xem: 60
Đêm lạnh gió rít gào, những hạt mưa rơi lộp bộp gõ cửa kính, nước mờ mịt che khuất khung cảnh bên ngoài.
Đường Niệm xoa xoa thái dương, ngáp thẫn thờ mép giường một lúc mới cầm điện thoại lên xem giờ.
Đã mười hai rưỡi trưa.
Lúc cô mới với tay lấy chiếc áo khoác khoác tạm lên , lê đôi dép lẹp xẹp đ.á.n.h răng rửa mặt.
Sau cơn mưa kéo dài suốt nửa đêm, bên ngoài lúc là một ngày nắng rực rỡ. Bức tường bên ngoài tòa nhà ký túc xá nước mưa gội rửa sạch bóng. Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá soi rọi xuống con đường nhỏ quanh co, tạo nên hiệu ứng Tyndall đến nao lòng.
Một lát , chỉ "cạch" một tiếng, cửa phòng ký túc xá đẩy từ bên ngoài.
Người bước là cô bạn cùng phòng Dương Trăn Trăn. Cô nàng phòng rót ngay một cốc nước, thấy Đường Niệm vẫn đang đ.á.n.h răng trong nhà vệ sinh bèn tỏ vẻ ngạc nhiên: "Mười hai rưỡi trưa đấy, đừng bảo với tớ là mới ngủ dậy nhé."
Đường Niệm đang ngậm đầy bọt kem đ.á.n.h răng trong miệng, ậm ừ đáp: "Sáng nay tớ tiết."
Dương Trăn Trăn phịch xuống ghế, uống một ngụm nước cho xuôi nghẹn: "Đời nghiên cứu sinh của trôi qua êm đềm quá đấy, tiết là ngủ nướng trong phòng. Còn tớ đây, cả ngày cuối tuần vẫn giáo sư Tôn lôi cổ lên phòng thí nghiệm chạy dữ liệu. Trả bốn trăm tệ một tháng mà bắt trâu ngựa, đúng là tính mà!"
Đường Niệm súc miệng xong, vơ lấy chiếc khăn treo bên cạnh lau khô tay bước ngoài.
Ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh là phòng đôi, thiết kế giường tầng bàn học , phòng tắm và ban công riêng biệt. Bàn của Dương Trăn Trăn ngay đối diện bàn của cô. Lúc , cô nàng đang soi gương kiểm tra quầng thâm mắt của : "Cậu xem quầng thâm mắt của tớ , sắp xệ xuống tới tận đất ?"
Đường Niệm cúi thử: "Mới xệ tới cằm thôi, vẫn còn gian phát triển."
"Đi c.h.ế.t ." Dương Trăn Trăn lườm cô một cái, giơ tay vỗ cái đét m.ô.n.g Đường Niệm, dở dở than thở: "Tớ thật ngốc, thật đấy. Tớ chỉ cắm đầu thi cao học mà học thạc sĩ cũng dăm bảy loại. Sao cách giữa với lớn đến thế cơ chứ!"
"Thi điểm cao bằng chọn đúng bến đỗ, chọn sai giáo sư hướng dẫn thì đúng là sống bằng c.h.ế.t."
"Cậu cũng đừng đắc ý sớm quá. Hồi nãy ở phòng thí nghiệm tớ thấy viện sĩ Dương trường đấy, ngày tháng tươi của sắp chấm dứt ."
Đường Niệm chẳng mảy may bận tâm. Giáo sư hướng dẫn của cô - viện sĩ Dương - nghỉ hưu từ lâu, nhiều năm nay còn quản lý công việc giảng dạy. Ông đến trường thì đa phần cũng chỉ là mời về tổ chức mấy buổi tọa đàm, thời gian mà quản con tép riu như cô.
Học kỳ Đường Niệm đang là sinh viên năm nhất hệ thạc sĩ. Khác với Dương Trăn Trăn là sinh viên tuyển thẳng của trường, Đường Niệm từng vật lộn việc bán mạng trong ngành công nghệ thông tin suốt ba năm khi nghiệp. Bị hiện thực xã hội vùi dập, cuối cùng cô cũng thấu bản chất bóc lột của giới tư bản nên mới quyết tâm xin nghỉ việc, gia nhập đội quân ôn thi cao học, qua năm ải c.h.é.m sáu tướng mới đỗ đạt thành công.
Sau khi thi đỗ, cô vẫn giữ nguyên tâm lý cá muối lười biếng. Lúc đăng ký giáo sư hướng dẫn, cô còn cố ý lên diễn đàn trường đăng bài hỏi han: [Kẻ vô dụng nghiên cứu, cũng chẳng tập đoàn lớn, chỉ lười biếng kiếm cái bằng thạc sĩ thi tuyển công chức nhà nước sống an nhàn. Xin hỏi các chị tiền bối, trường hợp thì nên đăng ký vị giáo sư nào ạ?]
Các chị tiền bối nhiệt tình đồng loạt đề cử viện sĩ Dương cho cô.
"Viện sĩ Dương, tên thật là Dương Thành Minh, sinh tháng 5 năm 1953 tại Chiết Giang. Ông là nhà khoa học hàng đầu thế giới về trí tuệ nhân tạo, Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, từng đoạt giải Turing và là một trong những đặt nền móng cho lĩnh vực Xử lý Ngôn ngữ Tự nhiên tại Trung Quốc. Những năm 90, ông tiên phong trong nghiên cứu trí tuệ hóa ngôn ngữ, ba đạt giải thưởng Tiến bộ Khoa học Công nghệ Quốc gia, hiện đang giữ chức Viện trưởng danh dự kiêm Giáo sư hướng dẫn bậc tiến sĩ của Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo trường đại học T."
"Viện sĩ Dương hiền từ dễ gần, tính tình phật hệ, bao giờ gây khó dễ chuyện nghiệp. Hơn nữa, viện sĩ Dương nghỉ hưu, hầu như chẳng mấy khi đến trường. Viện vì giữ thêm mấy chỉ tiêu nghiên cứu sinh nên mới dùng danh nghĩa của ông để tuyển sinh. Đăng ký đây thì xác định là 'nuôi thả'. đàn em cứ yên tâm là lo nghiệp , chỉ cần cái danh 'học trò của viện sĩ Dương' thôi là em dư sức ngang trong giới học thuật ."
Nhìn xem.
Đây đích thị là vị giáo sư Bồ Tát hóa , là phúc âm của hội cá muối lười biếng mà.
Đường Niệm vô cùng rung động, bèn dạt dào cảm xúc một bức thư tự đề cử gửi email cho viện sĩ Dương. May mắn , cô thực sự nhận trướng của ông. Kết quả quả đúng như lời các chị khóa kể, khai giảng ròng rã một tháng rưỡi mà cô còn thấy mặt giáo sư của nào.
Dương Trăn Trăn kể: "Giáo sư Tôn bảo viện đang chuẩn một dự án mô hình lớn về Trung y, hợp tác với bệnh viện Tây Uyển. Người đầu dự án là nghiên cứu viên của Trung tâm Siêu máy tính. Hơn nữa, tớ còn phong thanh rằng vị nghiên cứu viên trai kinh hồn luôn."
"Lời cho vui thôi. Nghiên cứu viên là chức danh cấp cao đấy, leo lên vị trí đó thì ít nhất cũng cỡ bốn mươi tuổi, hói đầu thì cũng bụng bia thôi."
"Nói bậy! Người mời từ MIT về đấy. Vừa về nước đặc cách nhảy bèn bốn bậc, trở thành nghiên cứu viên sở hữu hẳn một phòng thí nghiệm độc lập. Anh còn tới ba mươi tuổi , đúng chuẩn tuổi trẻ tài cao. Đã thế còn cao 1m87, chân dài hơn cả sinh mệnh của tớ nữa."
"Trẻ thì càng dễ hói.” Đường Niệm hóa thành cỗ máy nghiền nát giấc mơ chút lưu tình: "Theo liệu từ 'Sách Trắng Sức khỏe Da đầu Người Trung Quốc', nam giới rụng tóc ở nước vượt quá 160 triệu . Tương đương với việc cứ bốn đàn ông thì một rụng tóc, tỷ lệ rụng tóc tuổi 30 lên tới 84%..."
"Không thèm , nhăng cuội."
Đường Niệm dang hai tay, cạn lời thái độ tự lừa dối bản của cô bạn.
Bản cô chẳng hứng thú gì với mấy chuyện . Suy cho cùng, mục đích học thạc sĩ của cô đơn giản: chỉ lấy cái bằng về quê tìm một công việc nhà nước tăng ca, an nhàn ăn bám sống qua ngày.
Cô nhàn nhã bôi kem dưỡng da xong xuôi, thấy đến giờ bèn bóc hộp mì tôm, mở điện thoại chuẩn tìm một show giải trí xem để đưa cơm.
Cuộc sống hạnh phúc của loài cá muối lười biếng chính là đơn giản và vui vẻ như thế đấy.
"Rung rung rung..."
Ngay lúc , chiếc điện thoại rung lên mấy hồi đúng lúc chút nào.
Giây tiếp theo, màn hình nảy một dòng tin nhắn: [Chào em Đường Niệm, thầy là giáo sư hướng dẫn của em, Dương Thành Minh. Nếu chiều nay rảnh em hãy đến văn phòng thầy một chuyến, chúng sẽ trao đổi qua về kế hoạch đào tạo nghiên cứu sinh của em nhé.]
Đường Niệm giật nảy , suýt nữa văng chiếc điện thoại bay ngoài.
C.h.ế.t tiệt c.h.ế.t tiệt! Là tin nhắn của nhân vật tầm cỡ đó!!!
Sếp lớn "sống dậy" !
Đường Niệm lập tức thẳng lưng, mang tâm trạng thấp thỏm kính trọng nhắn : [Dạ thưa thầy Dương. /Hình ảnh mong đợi.jpg]
Im lặng một lát, màn hình điện thoại tự động tắt, phản chiếu một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi. Cô đột ngột ngoắt đầu , gào t.h.ả.m thiết: "Trăn Trăn ơi, toang …"
Dương Trăn Trăn đang mải chơi PUBG, cái ống ngắm 8x loot từ đồng đội còn kịp cầm ấm tay tiếng hét kinh hồn bạt vía cho giật . Kết quả là cô nàng để lộ vị trí và kẻ địch cho một phát s.ú.n.g nổ đầu.
Game over.
Dương Trăn Trăn đau khổ tột cùng, nghiến răng nghiến lợi ngẩng đầu lên: "Tốt nhất là chuyện gì quan trọng đấy."
"Thầy Dương gọi tớ chiều nay đến văn phòng của thầy."
"Sao tự nhiên đột ngột thế?"
"Tiêu tiêu ."
Đường Niệm gấp gáp như kiến bò chảo nóng, bắt đầu lục tung tủ đồ lên để tìm máy tính. Hơn một tháng qua cô sống quá an nhàn, đừng là trình độ code tụt xuống 0, mà đến cái máy tính cũng chẳng vứt lăn lóc ở phương trời nào nữa.
Nhỡ đại lão nổi hứng bắt cô một bài thuật toán, mà cô thì chỉ mỗi cấu trúc "if" với "else", thế chẳng là lộ tẩy hết .
Nếu đại lão phát hiện "hàng giống hình quảng cáo", liệu cô bắt buộc "trả hàng" ?
Không !
Cô vẫn nghiệp mà!
Dương Trăn Trăn bộ dạng cuống cuồng của cô, bên cạnh nỗi đau của khác: "Đừng căng thẳng, nàng dâu xí cũng đến lúc mắt bố chồng thôi mà."
"..."
Hai giờ rưỡi chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-1-keo-vai-1.html.]
Đường Niệm ôm khư khư chiếc máy tính, run rẩy chạy đến tòa nhà nghiên cứu khoa học. Toàn bộ tầng sáu là phòng thí nghiệm của Học viện Trí tuệ Nhân tạo. Phòng 617 là phòng thí nghiệm Xử lý Ngôn ngữ Tự nhiên, ngay sát vách là phòng thí nghiệm Thị giác Máy tính 618. Đi sâu bên trong là phòng việc của các giáo sư, cấp bậc càng cao thì văn phòng càng sâu tít tắp.
Hai bên dãy hành lang dài dằng dặc treo đầy bằng khen danh dự của giảng viên và sinh viên trong viện: Đảng viên xuất sắc, Huy chương vàng cuộc thi Siêu máy tính, Phòng thí nghiệm tiên tiến, Giải thưởng Khoa học Công nghệ Quốc gia... đếm xuể.
Hành lang yên tĩnh, suốt dọc đường tĩnh lặng một tiếng động, chỉ văng vẳng tiếng ù ù của quạt thông gió từ phòng máy chủ vang .
Đường Niệm đếm từng phòng dừng cửa văn phòng 601. Sau khi tự công tác tư tưởng cho bản một hồi lâu, cô mới nín thở đưa tay gõ cửa.
"Vào ."
Cất lời là một giọng trầm và ôn hòa. Cô hít sâu một , mỉm đẩy cửa bước : "Chào thầy Dương ạ, em xin phép phiền thầy một lát."
Văn phòng giáo sư đang bật điều hòa nên vô cùng mát mẻ. Ngồi bàn việc, thầy Dương mặc chiếc áo polo màu xám, cặp kính gọng bạc lấp lánh ánh sáng của sự thông thái. Ông quả là một ông lão phong độ.
Nghe thấy tiếng động, ông bỏ chuột máy tính xuống, đưa mắt sang: "Là em Đường Niệm , mau qua đây ."
Thầy Dương quả thực giống hệt như lời đồn, vô cùng hiền từ dễ gần, thoạt vẻ dễ chuyện.
Trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch của Đường Niệm phần nào bình tĩnh . Cô ngoan ngoãn tới, khép nép đối diện với bàn việc.
Thầy Dương hai tay đan , híp mắt : "Thầy ấn tượng sâu sắc với em Đường Niệm đấy. Lúc chọn giáo sư hướng dẫn, em gửi cho thầy một email. Nội dung chân thành nên lúc đó thầy nhớ đến em ."
"Em cảm ơn thầy Dương ạ. Được trở thành học trò của thầy là vinh hạnh của em."
Thông thường, khi điểm thi vòng một, sinh viên đều sẽ chủ động liên hệ với các giáo sư hướng dẫn để trình bày ưu điểm của bản , nhằm để ấn tượng về sự tích cực cầu tiến. Đường Niệm cũng ngoại lệ. Nghĩ bức thư tự đề cử từng tâng bốc bản lên tận mây xanh, tự nhận cái gì cũng năm xưa, cô chợt thấy chột vô cùng.
"Thầy nhớ nhầm thì em việc ở công ty công nghệ Hằng Vũ ba năm mới nghỉ việc để thi cao học đúng ?"
"Dạ đúng ạ."
"Sao tự dưng học thạc sĩ?" Thầy Dương hỏi tiếp: "Đa phần các bạn sinh viên học thạc sĩ đều là để tìm một công việc . Công việc cũ của em vốn khá , lương khởi điểm cao, tiền đồ phát triển xán lạn. Nghỉ việc như thế em thấy tiếc ?"
Đương nhiên Đường Niệm dám thật rằng cô vắt kiệt sức ở ngành công nghệ thông tin, chỉ trường kiếm một cái bằng nghiệp cho lệ về quê sống một đời an nhàn.
Cô chỉ gượng đáp: "Đi em mới phát hiện bản vẫn hứng thú với việc nghiên cứu hơn thưa thầy. vì đặc thù lĩnh vực công việc hạn chế nên em khó tiếp xúc với những phương hướng nghiên cứu tiên tiến, việc tự học cũng đủ chuyên sâu. Vì thế em mới hy vọng thông qua việc học thạc sĩ để nâng cao năng lực nghiên cứu. Nếu cơ hội, em học lên tiến sĩ, tiếp thu những hệ tư tưởng cao rộng hơn, từ đó phát triển theo con đường nghiên cứu khoa học ạ."
Đùa , mấy câu hỏi kinh điển luôn trong phòng phỏng vấn thế mà khó cô. Đọc làu làu luôn nhé.
Thầy Dương hài lòng gật đầu, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn . Ông rút một tờ giấy A4 từ tệp tài liệu bên cạnh đưa cho cô: "Được, em điền đơn đăng ký ."
Đơn đăng ký ư? Đơn đăng ký gì cơ?
Đường Niệm ngơ ngác đưa tay nhận lấy. Cô cúi đầu lướt qua, tiêu đề rõ ràng in dòng chữ: [Dự án hợp tác chuyên sâu mô hình lớn Trung y - Thần Nông 1.0]
Thần Nông 1.0.
Chẳng lẽ đây chính là dự án hợp tác với bệnh viện Tây Uyển mà Dương Trăn Trăn nhắc tới?
Thầy Dương cất giọng giải thích: "Chắc em rõ lắm, mấy năm nay thầy còn hướng dẫn sinh viên, cũng tới trường nữa. Nếu em gặp khúc mắc trong quá trình học thuật, thầy e là thời gian để theo sát chỉ dẫn cho em. Thầy sợ lỡ dở một hạt giống như em."
Trên mặt Đường Niệm hiện lên vẻ tiếc nuối vô vàn, nhưng trong thâm tâm gào thét: Đương nhiên là em quá rõ ! Chính vì rõ nên em mới đăng ký thầy đấy chứ!
" em đừng thất vọng vội. Em xem qua dự án . Em kinh nghiệm các dự án thuật toán quy mô lớn, kỹ năng code cũng , hiếm khi thấy tâm huyết sâu nghiên cứu như em, nên chắc chắn thầy sẽ sắp xếp cho em một môi trường nghiên cứu khoa học phù hợp nhất."
"..."
Khoan , đại lão tin sái cổ chứ!
Đi phỏng vấn ai mà chẳng c.h.é.m gió như thế cơ chứ?
"Dự án là chương trình hợp tác với giáo sư Hàn Kỳ của Đại học Y. Người phụ trách dự án là một nghiên cứu viên của Trung tâm Siêu máy tính Quốc gia, cũng là học trò của thầy. Cậu nghiêm khắc nhưng trình độ vô cùng xuất sắc. Em cứ theo , chắc chắn sẽ tiếp cận với những kiến thức tiên tiến nhất trong nước. Chuyện xuất bản bài báo khoa học tại các hội nghị học thuật hàng đầu thế giới thành vấn đề."
"..."
Đường Niệm sợ hãi run rẩy, cô đăng bài tại hội nghị lớn gì cả, cô chỉ trường bình an vô sự mà thôi.
Cô kịp phản hồi thì cửa phòng việc vang lên tiếng gõ "cốc cốc". Thầy Dương cất tiếng gọi . Cánh cửa đẩy từ bên ngoài, cuốn theo một luồng gió nóng sượt qua gáy cô, kéo theo một cảm giác tê dại mơn man lan đến tận vành tai.
Trái tim Đường Niệm như lỡ mất một nhịp, ngay giây tiếp theo cô thấy một giọng nam lạnh lùng cất lên: "Thầy Dương, thầy tìm em ạ?"
Thầy Dương vẫy vẫy tay về phía đó: " , đến đúng lúc. Để thầy giới thiệu cho một nghiên cứu sinh mới, đây là em Đường Niệm. Còn đây là Trần Tri Lễ, nghiên cứu viên của Trung tâm Siêu máy tính Quốc gia, thể xem là đàn của em. Hai đứa quen với ."
"..."
Trần... Trần cái gì cơ?
Tiếng "cạch" khi cửa phòng khép vang lên kéo dài một cách kỳ lạ. Những tiếng giày da giẫm lên nền gạch men lanh lảnh đều đặn nện xuống, cuối cùng dừng ngay lưng cô.
Trong phút chốc, Đường Niệm cảm thấy như hàng ngàn mũi kim chích lưng, sắc mặt cô cũng trở nên tái nhợt vài phần.
Chắc chắn là cô nhầm , hoặc là do trùng tên mà thôi. Suy cho cùng, cái họ Trần duy nhất mà cô từng quen , khi nghiệp một đường học thẳng lên thạc sĩ tiến sĩ, dạo đang mưa gió trong giới học thuật ở Mỹ, khi bây giờ ở trường giảng dạy luôn , chuyện chạy về nước gánh vác mấy cái dự án ứng dụng tốn công vô ích chứ.
Thầy Dương vẫn giữ nụ hiền hậu: "Tiểu Đường, mau chào hỏi em."
Đường Niệm cứng đờ cả lưng , hé mi mắt ngước lên .
Cô kịp chuẩn tâm lý mà va thẳng một đôi mắt vô cùng quen thuộc, sâu thẳm lạnh lùng.
Trái tim nhỏ bé vốn dĩ mong manh của Đường Niệm suýt chút nữa thì ngừng đập vì sợ hãi.
Trời đất ơi, chỉ trùng tên, mà khuôn mặt cũng giống y như đúc!
Tên bạn trai cũ c.h.ế.t tiệt!
Trần Tri Lễ.
Người đàn ông khoác chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, dáng cao gầy thẳng tắp, phần ống tay áo xắn nhẹ lên để lộ cổ tay gầy gò trắng bệch.
Thầy Dương cũng dậy, tới giữa hai , tiếc lời giới thiệu về những thành tích vang dội mà học trò cưng của đạt suốt bao năm qua. Có điều hiện tại Đường Niệm chẳng còn lọt tai chữ nào nữa, đầu óc cô cứ ong ong lên như thể chọc nhầm tổ của một vạn con ong vò vẽ.
Mất trọn năm phút đồng hồ, Đường Niệm mới lấy tinh thần từ cơn chấn động kinh hoàng . Sau đó, cô thấy đàn ông đối diện khẽ nhếch khóe môi, hướng về phía nở một nụ đầy ẩn ý.
"..."
Đường Niệm thầm c.h.ử.i thề trong bụng: shit!
Người yêu cũ sống hơn bạn đáng sợ, đáng sợ là trở thành sếp nhỏ của bạn!