Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 10: Kẹo vải 10
Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:25:32
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Niệm lườm một cái chẳng chẳng rằng, xoay bỏ .
Trần Tri Lễ đuổi theo, tại chỗ theo bóng lưng hậm hực của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ .
Khu chung cư thiết kế theo kiểu mỗi tầng chỉ hai căn hộ. Đường Niệm đếm phòng, đến cửa phòng 1201 nhấn chuông. Đợi một lúc mới thấy Thịnh Viên mở cửa.
"Ui chao, tiểu sư của chúng đến đây!"
Đường Niệm theo chân Thịnh Viên bước nhà. Bên trong đang nô đùa ầm ĩ thành một mớ hỗn độn, chắc chẳng ai thấy câu của Thịnh Viên.
Đường Niệm đưa mắt quanh đ.á.n.h giá căn hộ. Căn penthouse rộng lớn với thiết kế một thang máy hai căn hộ, phòng khách vô cùng rộng rãi. Vì là tầng thượng nên còn tặng kèm một ban công ngoài trời siêu rộng. Qua lớp cửa kính chạm sàn của ban công, thể ngắm cảnh thành phố lung linh khi đêm xuống. Phóng tầm mắt xa, còn thể loáng thoáng thấy Tòa Đại Lễ Đường mang tính biểu tượng của Đại học T.
Đường Niệm thầm nhẩm tính giá trị của căn hộ trong đầu.
"Tiểu Tô, bình thường mi sách ?"
Giọng của Hầu ca bỗng cất lên.
Tiểu Tô là ai ?
Ánh mắt Đường Niệm chuyển từ ngoài cửa sổ phòng khách. Nhóm Hầu ca đang chắp tay lưng vây quanh bàn , trông y hệt mấy gã công t.ử bột thời xưa đang xúm xem chọi dế. Chẳng bọn họ đang cái trò gì.
Một giọng non nớt phát từ chiếc loa thông minh đặt bàn , giữa vòng vây của đám con trai. Đường Niệm bước tới, ló đầu xem thử thì chiếc loa đang trả lời: "Tất nhiên là sách , thích sách và học hỏi."
Hầu ca: "Gạo gần đây mi đang sách gì?"
Tiểu Tô: "Lập trình."
Nhắc đến lập trình thì hết buồn ngủ ngay: "Hóa mi cũng là cùng ngành với bọn . Thế mi ngôn ngữ lập trình nào? C, C++, Python Java?"
Tiểu Tô im lặng một hồi lâu, đôi mắt to đùng màn hình hiện biểu cảm ngạc nhiên: "Anh đang cái gì , cuốn Biên Thành của Thẩm Tùng Văn cơ mà."
Hầu ca: "..."
Dân khối C và dân khối A đúng là chuyện kiểu ông gà bà vịt.
Đường Niệm nhịn , bật phụt một tiếng.
Tiểu Tô chuyển sang biểu cảm dễ thương, giọng lanh lảnh: " chỉ là một quản gia AI, tải mô hình trò chuyện thường ngày cơ bản nhất thôi, lập trình . thể hỏi câu khác."
"Được, thế bắt đầu hỏi nhé.” Hầu ca lôi cái tác phong của một chuyên viên kiểm thử chuyên nghiệp , hào hứng bài kiểm tra Turing với Tiểu Tô: "Mèo con tắm trong bồn tắm, xin hỏi cái gì đang tắm trong bể cá?"
"Mèo con ạ."
"Trả lời xuất sắc, thế mèo con tắm ở ?"
"Bể cá."
"Mèo con sẽ bơi trong bể cá, cá con sẽ bơi ở ?"
Đang hỏi dở, giữa sự chờ đợi của , Tiểu Tô dở chứng trả lời nữa: "Chủ nhân của về , mở cửa cho ngài , hôm nào rảnh tâm sự tiếp nhé."
Cái loa thông minh còn cài phiên bản tiếng vùng Đông Bắc nữa chứ.
Chưa đầy vài giây , cửa nhà tự động mở . Là Trần Tri Lễ về. Anh mua một ít trái cây, tay xách hai túi to đựng thịt bò và vài xiên thịt.
Màn hình tròn xoe của Tiểu Tô hiện lên hai gò má ửng hồng: "Chủ nhân mua nhiều thịt bò quá ."
Đường Niệm: "..."
Quả thực là nhiều. Chẳng lẽ nghĩ cô thực sự thể ăn hết 200 cân thịt bò ?
Mấy trong nhóm ùa giúp đỡ, đón lấy đống nguyên liệu túi lớn túi nhỏ tay .
Tiểu Tô : "Chào mừng chủ nhân về nhà. Thời gian bảo quản thịt bò nhất là từ 0 đến 4 độ C, điều chỉnh nhiệt độ ngăn mát tủ lạnh xong . Quần áo trong máy giặt cũng giặt xong và đang sấy khô. Chủ nhân nhớ là ngài còn 5 triệu tệ tiền nợ mua nhà nữa đấy nhé."
Trần Tri Lễ: "..."
"Lần cần nhắc ."
Tiểu Tô: "Vâng ạ, sạc pin đây. Chủ nhân dặn dò gì thì gọi nhé."
Tủ lạnh, hệ thống đèn, máy giặt, robot hút bụi... tất cả các thiết gia dụng nhà đều kết nối với hệ thống điều khiển thông minh, thể dùng giọng để lệnh thông qua Tiểu Tô.
Hóa Trần Tri Lễ cũng vay nợ mua nhà, nghĩ thế trong lòng Đường Niệm thấy cân bằng hơn hẳn.
Trần Tri Lễ cởi áo khoác ngoài, bên trong là một chiếc áo sơ mi kẻ sọc pha chút màu xanh ngọc bích, tôn lên vóc dáng gầy gò săn chắc và gọn gàng của .
Hầu ca thực sự ngứa ngáy chiếc loa Tiểu Tô, cọ tới với vẻ mặt gian xảo: "Sếp ơi, thể chia sẻ mã nguồn của cái loa ?"
Đại sư tỷ: "Cái đồ ăn bám, hổ ?"
Hầu ca: "Xấu hổ gì, nhân loại phát triển đến ngày nay đều là nhờ mặt dày hổ đấy!"
Đại sư tỷ: "..."
Trần Tri Lễ nhạt, xách túi thịt bò về phía tủ lạnh: "Tiểu Tô chẳng công nghệ gì mới mẻ cả, chỉ là một con chatbot thông thường kết nối với hệ thống nhà thông minh thôi. Cậu tự huấn luyện một con chơi cũng giống y hệt."
Hầu ca bĩu môi: "Em gì cấu hình máy đủ mạnh, món em huấn luyện là huấn luyện ."
Chỉ riêng cái phần mềm báo cáo khoa học thôi huấn luyện ròng rã năm năm trời, huấn luyện Tiểu Tô thì nào dám mơ mộng tới.
Trần Tri Lễ : "Dự án sơ bộ thông qua , Trung tâm Siêu máy tính cấp cho chúng 1.000 chiếc GPU, cứ thoải mái mà huấn luyện."
Bao... bao nhiêu cơ?
Một nghìn GPU!
"Vãi đạn, thật đùa thế!" Hai mắt Hầu ca sáng rực lên. Cậu lao thẳng đến định ôm chầm lấy , cảm động đến mức suýt thì hôn luôn, nhưng Trần Tri Lễ giơ khuỷu tay chặn : "Dừng ."
"Sếp ơi, còn thiết hơn cả bố đẻ em. Đợi khi quy tiên, em nhất định sẽ xây miếu thờ, để con cháu đời đời nhang khói cho !"
Trần Tri Lễ: "..."
Không cần đến mức .
Dân học AI ai cũng tầm quan trọng của sức mạnh tính toán. Card đồ họa GPU chính là bộ vi xử lý cung cấp sức mạnh tính toán cho AI để huấn luyện mô hình. Giá của một chiếc card A100 rơi 80.000 nhân dân tệ, mấy năm nay do quy định thắt chặt nhập khẩu nên giá cả vẫn đang ngừng leo thang.
Đường Niệm chợt nhớ một câu chuyện mạng.
Một cư dân mạng nữ đăng bài hỏi: "Sinh nhật bạn trai nên tặng quà gì? À quên mất, học ngành NLP."
Cư dân mạng trả lời: "Tặng một chiếc A100. Từ đó bạn thể đ.á.n.h mất một bạn trai, nhưng bù bạn sẽ một đứa cháu đích tôn ngoan ngoãn vĩnh viễn. Không những , các sư , sư tỷ, sư , sư và cả giáo sư hướng dẫn trong phòng thí nghiệm của đều sẽ đồng lòng lời cảm ơn bạn, bạn chính là cha tái sinh của bọn họ!"
Một chiếc A100 là cha tái sinh, một nghìn chiếc A100... thì công đức vô lượng dư sức hóa thành Bồ Tát sống tu thành chính quả . Quả thực là... xứng đáng thờ phụng trong miếu!
Trần Tri Lễ chịu nổi sự nhiệt tình đeo bám của , vội vàng đuổi : "Cậu chuyển bàn gấp với vỉ nướng ngoài ban công ."
"Tuân lệnh sếp."
Cái giọng điệu kiên định cứ như đang lời thề tuyên thệ Đảng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-10-keo-vai-10.html.]
Cái ban công ngoài trời siêu rộng nhà Trần Tri Lễ đúng là sinh để dành cho tiệc nướng BBQ tự phục vụ. Mấy con trai khiêng bàn gấp ban công, dựng vỉ nướng lên. Các chị em gái thì ở ngoài rửa rau củ quả.
Thời tiết mùa thu mát mẻ, trong xanh, gió thu nhè nhẹ mơn man da thịt.
Trần Tri Lễ mái hiên che nắng pha chế nước chấm, chẳng mấy chốc đám đàn em hâm mộ vây kín. Họ nhao nhao hỏi đủ thứ chuyện về Tiểu Tô, trong ánh mắt ánh lên những vì lấp lánh của sự ngưỡng mộ.
Đàn ông quả nhiên đều là những kẻ cuồng công nghệ.
Đường Niệm tiện chơi xơi nước mặt , bèn tới xổm xuống cạnh Thịnh Viên: "Đại sư tỷ, để em giúp chị một tay nhé."
"Được thôi, em xiên thịt ?" Thịnh Viên kéo chậu rửa rau gần: "Mấy thứ chị rửa và thái xong cả , em lấy xiên sắt xiên là ."
Đường Niệm : "Vâng ạ."
Cô cầm lấy que sắt xiên thịt, xổm một góc bắt đầu việc. Thấy cô thao tác chuẩn xác, động tác thành thạo như thường xuyên việc nhà, Thịnh Viên khỏi nổi m.á.u tò mò hóng hớt: "Tiểu sư đảm đang quá, em bạn trai ?"
Đường Niệm lắc đầu: "Em ạ."
Nghe cô trả lời , Thịnh Viên khá ngạc nhiên: "Xinh xắn thế yêu đương gì?"
Tại yêu đương .
Cô bỗng nhớ đến một câu thoại trong bộ phim Flipped.
Có hời hợt, nhạt nhẽo, kẻ bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch. sẽ lúc bạn vô tình gặp một rực rỡ như cầu vồng, và từ đó trở , những khác đều chỉ là những đám mây trôi thoảng qua.
Có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ gặp một trai như nữa. Chân thành, cuồng nhiệt, yêu ghét rõ ràng, cho nên cô thể nào rung động một ai khác.
Đường Niệm khẽ , chỉ đáp: "Em gặp phù hợp ạ."
Thịnh Viên: "Ồ, em thử cho chị xem em thích kiểu thế nào , gì chị để ý giúp cho."
Đường Niệm: "Em yêu cầu gì đặc biệt, chủ yếu là thuận mắt thôi ạ."
Thịnh Viên chép miệng mấy tiếng: "Mấy cô bé màng điều kiện, chỉ xem 'thuận mắt' như em mới là phiền phức nhất đấy.” Cô đưa mắt đ.á.n.h giá mấy con trai đang nướng thịt: "Chúc Khanh Ninh thì , cao ráo, ngoại hình cũng . Cậu đang khởi nghiệp cùng hai đàn em khóa , chuẩn kiểu tổng tài bá đạo tiềm năng. Có nhân cơ hội 'mua đáy' từ bây giờ ?"
"Không cần ạ." Đường Niệm đáp.
"Không mắt ?" Thịnh Viên c.ắ.n môi: "Thế Hầu Dũng Huy thì , tuýp hài hước, ở bên chắc chắn sẽ vui, ngày nào cũng xem tấu hài miễn phí cự li gần."
Đường Niệm cô cứ chọn tới chọn lui giữa mấy đó, bèn viện bừa một lý do cho qua chuyện: "Thôi ạ thôi ạ, em thích lớn tuổi hơn một chút."
"Người lớn tuổi hơn.” Thịnh Viên lướt mắt về phía đó một vòng, bỗng chốc như hiểu điều gì: "Chị hiểu ."
Đường Niệm: "Hả?"
Thịnh Viên: "Không ngờ em thích kiểu như Thành Soái cơ đấy!"
Cô thậm chí còn dùng câu khẳng định. Bởi vì lứa nghiên cứu sinh của họ chỉ Thịnh Viên và Thành Soái là tiến sĩ, cũng chỉ hai họ là lớn tuổi hơn Đường Niệm. Những khác nếu bằng tuổi thì cũng nhỏ hơn cô.
"Gu thẩm mỹ của em cũng..." Thịnh Viên cân nhắc tìm từ: "Kén nhỉ."
Cái gì cơ?
Mí mắt Đường Niệm giật giật, lúng túng giải thích thế nào: "Không , chị đừng linh tinh."
Cuộc chuyện của hai vốn dĩ to tát gì, chỉ là những tin đồn liên quan đến tình cảm nam nữ luôn sức mạnh thổi bùng bầu khí. Trùng hợp lúc đó một cơn gió thổi qua, cuốn theo những lời lọt tai tất cả .
Trần Tri Lễ cũng thấy, gì, nhưng sắc mặt lặng lẽ biến đổi.
Thành Soái tuy mang danh "Siêu Soái" nhưng thực chất ngoại hình chỉ ở mức trung bình. Mặt rỗ đầy sẹo mụn thời dậy thì, dáng thấp bé gầy gò, cái khá thông minh. Bình thường cũng mấy khi tiếp xúc với Đường Niệm.
Đột nhiên thấy lời , ngơ ngác, phản ứng một lát đưa tay sờ tai, khóe môi kìm mà nhếch lên, trong đầu như hàng vạn pháo hoa nổ tung.
Tiểu sư thầm thương trộm nhớ !
Sự tự tin bỗng dâng trào tột độ, ưỡn thẳng lưng lên.
Hầu ca như guốc trong bụng , huých vai một cái: "Đừng ảo tưởng nữa, chắc chắn hai họ chơi trò gì đó thua nên mang trò đùa thôi. Kiểu con gái ngọt ngào dễ thương như tiểu sư ở mấy trường Tự nhiên giá lắm đấy, theo đuổi xếp hàng từ Bắc Kinh đến tận sông Charles. Có mù cũng đến lượt ."
"Sao đến lượt , đàn ông thể chỉ vẻ bề ngoài. 4 bài SCI, 2 bài đang chờ đăng. Sư kiểu con gái nông cạn chỉ ngắm nhan sắc, em thích kiểu tài hoa như mới đúng."
"Cậu tự tin gớm nhỉ, da mặt dày đến mức tên lửa quốc gia cũng b.ắ.n thủng."
Thành Soái bực gắt: "Cút cút cút!"
Đường Niệm mang trò đùa, lảng sang chuyện khác. Cô viện cớ bếp lấy cái bát với đại sư tỷ vội vã chạy trốn khỏi hiện trường.
Mấy bên ngoài bắt đầu hùa trêu chọc. Thành Soái bảo là sư đang hổ, Hầu ca thì liếc xéo lên tận trời, nhạo là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Trốn trong bếp, Đường Niệm mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngày nào cũng gặp những chuyện rắc rối gì .
Nhà bếp thiết kế theo kiểu bán gian mở, tủ lạnh đặt ở hành lang dẫn bếp. Gia vị và dụng cụ nhà bếp đều đầy đủ. Bát đĩa cất ở ngăn tủ kính trong suốt cùng. Chiều cao của Đường Niệm hạn, dù kiễng gót chân lên cũng với tới.
Cô ngoài nhờ khác giúp, đành đảo mắt quanh. Đang định bê cái ghế đẩu thấp gần tự vận động, thì bước chân lên, cổ tay ai đó nắm lấy.
Cô ngẩng đầu lên, Trần Tri Lễ kéo mạnh cô xuống. Lưng cô va lồng n.g.ự.c , hương thơm the lạnh quen thuộc xộc thẳng mũi.
Đường Niệm giật , rụt vai định bỏ chạy, thì một cánh tay từ phía vươn , lấy tư thế ôm trọn cô lòng mở cánh cửa tủ phía : "Muốn lấy gì?"
Giọng trầm ấm vang lên sát bên tai cô.
Toàn Đường Niệm cứng đờ, sự căng thẳng thể kiểm soát cứ thế cuộn trào trong ngực. Cô dám ngẩng đầu lên, chỉ dùng ngón tay chỉ lên : "Lấy bừa cái bát nào cũng ạ."
Ống tay áo sơ mi của Trần Tri Lễ xắn lên một đoạn. Khi vươn tay lên, phần cẳng tay vô tình cọ mu bàn tay cô, man mát, mang một cảm giác lành lạnh là lạ.
Trần Tri Lễ quả thực "lấy bừa" một chiếc bát sứ in hình "Hoa Khai Phú Quý" và con gà trống to tướng. Anh xoay xoay chiếc bát trong tay, nhẹ nhàng buông một câu: "Có vẻ bừa bãi quá thì , là cô chọn nhé?"
"..."
Lấy cái bát thôi mà gì chọn tới chọn lui. Đường Niệm phiền thêm: "Cái là , đưa ."
Trần Tri Lễ dán mắt lớp lông bóng bẩy của con gà trống bát: "Bây giờ mắt thẩm mỹ của cô tệ đến mức ?"
"..."
Lấy cái bát thôi mắc mớ gì công kích cá nhân thế. Hơn nữa, đây chẳng bát nhà , mắt thẩm mỹ tệ thì cũng là do mua chứ.
"Cũng... cũng tàm tạm, dùng tạm ."
"Dùng tạm?" Trần Tri Lễ đưa lưỡi l.i.ế.m răng cấm, sắc mặt bất giác sầm xuống: "Nửa đời của cô là để sống tạm bợ như ?"
"?"
Không chứ, bệnh .
Thế thì liên quan quái gì đến nửa đời của cô, cô chỉ lấy một cái bát thôi mà!
Lấy! Một! Cái! Bát!