Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 12: Kẹo vải 12

Cập nhật lúc: 2026-09-08 05:25:34
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng ấm áp từ những ngọn đèn đường tỏa những vầng sáng mờ ảo trong màn đêm. Bầy muỗi bay quanh quẩn ánh đèn, kéo dài thành một vệt dài dọc theo con đường dẫn tới lầu ký túc xá.

Đường Niệm thoăn thoắt xuống xe, đóng cửa, vô cùng mượt mà khoác balo lên vai, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về ký túc xá, con vịt Psyduck lủng lẳng đong đưa lưng.

Bóng lưng cô trong màn đêm trông phần gầy guộc mỏng manh. Vài lọn tóc tơ mềm mại vương chiếc gáy trắng ngần mà cô cũng chẳng rảnh tay vuốt , cứ thế cuống cuồng chạy về phía tòa nhà ký túc xá, hệt như đang lang sói đuổi theo .

Trần Tri Lễ vội rời . Cửa kính màu tối từ từ hạ xuống, tì khuỷu tay lên bệ cửa sổ, lấy một viên kẹo bạc hà từ hộp đựng đồ bên cạnh bóc ăn. Ánh mắt vô định dừng ở một nào đó.

Bên vệ đường, vài cặp đôi vui vẻ. Chàng trai đưa cô gái đến lầu ký túc xá, cô gái vẫy tay chào tạm biệt, nhưng mới vài bước trai kéo giật .

"Nhắm mắt một chút ?"

Cô gái chẳng trai định gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt .

Chàng trai nhón chân lên, vùi mũi hõm cổ cô gái, hít ngửi như một chú động vật nhỏ, hôn nhẹ lên vành tai trắng ngần của cô. Cô gái lúng túng thấy rõ: "Anh , ?"

"Hôn một cái thôi mà, mặt em đỏ thế."

"Làm, ."

Ánh đèn đường hắt bóng hai thành một màu vàng vọt, hệt như những thước phim nhựa nhuốm màu thời gian.

Trần Tri Lễ bỗng thấy khung cảnh thật động lòng . Có lẽ quá lâu trải qua những khoảnh khắc như , tự dưng trong lòng dâng lên vài phần khao khát xen lẫn ghen tị.

Điện thoại khẽ rung lên, Trần Tri Lễ thu hồi ánh mắt, thấy tin nhắn Wechat gửi tới.

Mẹ: [Con trai, đang gì đấy?]

Thời trẻ Trần từng là vận động viên. Sau khi giải nghệ, bà về huấn luyện viên ở đội tuyển quốc gia. Dạo gần đây nghỉ hưu ở nhà, bà xem nhiều mấy video ngắn về việc thức khuya đột t.ử nên bắt đầu kiểm soát nghiêm ngặt giờ giấc sinh hoạt của con trai. Cứ đến đúng mười một giờ là bà gọi ngủ.

Trần Tri Lễ đồng hồ, quả nhiên mười một giờ , chắc chắn giục ngủ đây mà. Thế là bèn nhắn mấy câu lấy lệ: [Con tắm xong, đang chuẩn ngủ ạ.]

Sau đó thành thạo đổi chủ đề: [Còn thì ạ?]

Mẹ: [Mẹ đang cột đèn đường xe con đây :)]

Trần Tri Lễ: "..."

Trần Tri Lễ bước xuống xe, quả nhiên thấy một đang cột đèn cách đó xa.

Mẹ của Trần Tri Lễ, bà Triệu Thục Lan, tuy ngoài năm mươi nhưng bảo dưỡng nhan sắc . Bà đang khoanh tay ngực, chăm chú quan sát tòa nhà ký túc xá mặt. Những ô cửa sổ sáng đèn từ ngoài giống như những ô vuông xếp ngay ngắn thành từng hàng.

Bà lắc đầu, cảm thán với con trai: "Giảng viên trẻ bây giờ cũng nỗ lực thật đấy, tối muộn mà vẫn chịu về nhà. Con xem kìa, phòng nào cũng sáng đèn."

"Tòa nhà là ký túc xá sinh viên ạ." Đương nhiên là sáng đèn .

"Chỗ giảng viên ở ?"

"Không ạ."

"Vậy... cô gái bước xuống từ xe con lúc nãy cũng là sinh viên ?"

"Vâng."

Trong chốc lát, ánh mắt bà Triệu Thục Lan bỗng trở nên vô cùng thâm sâu: "Thế con bé , trưởng thành ?"

"..."

"Trẻ vị thành niên là tay đấy, phạm pháp đấy con trai ạ."

"..."

Trần Tri Lễ chút cạn lời: "Mẹ, nghĩ con trai là cầm thú ?"

"Cái ... tạm thời vẫn chắc chắn lắm."

Nói xong, bà còn trao cho một ánh đầy ẩn ý.

Trần Tri Lễ nhanh chóng một vài ý nghĩa khác từ ánh mắt của , lẽ là... khinh thường?

Không sai, chính là khinh thường.

Trần Tri Lễ lập tức dập tắt mạch suy nghĩ phong phú của bà: "Mẹ đừng đoán mò nữa, tối nay phòng thí nghiệm liên hoan, con đưa mấy bạn nữ về thôi, chỉ thôi ạ."

"Mấy? Đào mấy ?" Bà Triệu Thục Lan dáo dác quanh: "Mẹ rõ ràng chỉ thấy mỗi một cô, mắt hoa ."

"..."

Đừng bới bèo bọ như thế .

"Tối nay đến đây rốt cuộc là chuyện gì ạ?"

Anh đột ngột chuyển chủ đề.

Được nhắc nhở, bà Triệu Thục Lan mới nhớ : "À đúng , mang cho con với thằng Duật mấy cái quần giữ nhiệt, trời lạnh mặc quần giữ nhiệt ."

Trên tay bà chỉ xách một chiếc túi nilon, rõ ràng chiếc còn là dành cho .

Trần Tri Lễ nhận: "Mới tháng Mười thôi mà ."

"Tháng Mười thì ? Tháng Mười mà mặc quần giữ nhiệt thì định đợi đến bao giờ. Mẹ cho con nhé, mấy đứa đừng ỷ còn trẻ mà coi sức khỏe gì. Sức khỏe là của đấy, con xem đây , năm mươi tư tuổi mà vẫn khỏe mạnh, chẳng ốm đau bệnh tật gì. Đấy là nhờ hồi trẻ lời bà ngoại con, cứ chớm tháng Mười là mặc quần giữ nhiệt ..."

"Được ..." Trần Tri Lễ choàng tay qua vai , mở cửa xe, vội vàng rước "vị Phật sống" trong: "Về nhà con sẽ mặc ngay, thôi , con đưa về ."

Bà Triệu Thục Lan cuối cùng cũng thỏa mãn lên xe, cài dây an . Đã là tuổi thì ai cũng sẽ quan tâm đến chuyện tình cảm của con cái, bà Triệu Thục Lan cũng ngoại lệ, bắt đầu tọc mạch: "Cô bé xe con lúc nãy bao nhiêu tuổi , học chuyên ngành gì, quê ở thế?"

Sao vòng về chuyện .

"Không liên quan đến ." Trần Tri Lễ thẳng phía , khởi động xe.

Bà Triệu Thục Lan hài lòng với thái độ qua quýt của con trai: "Hỏi thăm tí thì nào, từng trải, cũng từng trải qua thời thanh xuân, con gái thích gì mà. Tuổi con cũng chẳng còn nhỏ nữa, nếu thực lòng ý với , còn thể hiến kế cho con nữa đấy."

"Không chuyện đó , bận tâm ít thôi."

"Xì, cái thái độ của con là chắc cũng chẳng cưa đổ ."

"..."

Hôm , Trần Tri Lễ Quảng Châu tham gia một diễn đàn học thuật quốc tế kéo dài ba ngày. Hàng nghìn nhân vật sừng sỏ từ khắp nơi thế giới tụ hội về đây, tổ chức các buổi báo cáo học thuật ở các phòng triển lãm.

Sếp lớn vắng mặt, bầu khí trong phòng thí nghiệm càng thêm lỏng lẻo.

Chúc Khanh Ninh đang trong giai đoạn then chốt khởi nghiệp cùng một đàn em khóa , rảnh màng tới chuyện ở phòng thí nghiệm. Cậu mua bọc ngón tay vân tay giả Taobao nhờ điểm danh hộ, cứ hở tí thời gian là lẻn về sớm.

Hầu ca suốt ngày ôm khư khư cái điện thoại ngờ nghệch, tiến độ phát triển dự án đình trệ nghiêm trọng. Nghe đồn đang yêu qua mạng.

kinh dị nhất kể đến phía bên . Thành Soái mượn bộ vest vặn cho lắm, tóc vuốt keo bóng lộn. Cứ cách vài tiếng mang một cốc nước nóng đến đặt mặt Đường Niệm, khi còn cố nặn một tư thế thật ngầu, ân cần hỏi han sức khỏe.

"..."

Đường Niệm xoa xoa da gà nổi gai ốc từng mảng cánh tay.

Cô thực sự giỏi ứng phó với những chuyện thế . Cô cố tình né tránh , cứ đến giờ ăn là canh me chuồn lẹ. Còn lúc ở phòng thí nghiệm, cô ôm máy tính chen chúc cạnh chỗ của đại sư tỷ, giả vờ như đang nghiêm túc thỉnh giáo học thuật, quyết cho cơ hội ở riêng.

Thế nhưng dù cẩn thận đề phòng đến mức , cô vẫn chặn đường ngay lúc phòng nước. Thành Soái sải bước dài tiến về phía cô, mở miệng là giọng điệu chất vấn: "Rốt cuộc là em ý gì?"

Đường Niệm bẽn lẽn mở lời: "Gì cơ ạ?"

Thành Soái: "Rốt cuộc là thích thì cho một câu chắc nịch chứ, cứ thả thính mãi thế vui lắm ?"

Ai thả thính chứ!

Vốn dĩ cô chuyện trở nên quá khó xử, nhưng vì hỏi thẳng, Đường Niệm bèn thẳng thừng từ chối: " thích ."

" tin."

"..." mặc kệ tin .

"Rõ ràng hôm đó em bảo thích cơ mà. con gái da mặt mỏng nên ngại, vì thế mới chủ động theo đuổi em. em chẳng chút biểu hiện gì là đáp ?"

"..."

Thật sự chia bớt cho một nửa sự tự ti của quá.

"Vì thích , nên mới đáp ."

" hôm đó chẳng em bảo thích , thế , định lật lọng ?" Cảm xúc của kích động, hốc mắt bỗng đỏ hoe. Cậu càng càng ấm ức, sắp đến nơi .

Đây là đầu tiên Đường Niệm chứng kiến con trai . Cô bỗng trở nên luống cuống, những lời lẽ sắc bén chuẩn sẵn cũng ngại dám thốt để mắng mỏ nữa. Cô vội vàng rút khăn giấy đưa cho : "Hôm đó là đại sư tỷ đùa thôi, chứ thật."

Thành Soái bảo là hiểu lầm thì càng đau khổ hơn. Vừa hổ tức giận, đan xen cùng nỗi buồn bã: "Ý em là, hai đang coi như trò đùa?"

Đường Niệm lắc đầu lia lịa: "Không , chỉ là lúc đó tiện miệng đùa thôi chứ ý trêu chọc ."

Thành Soái trợn trừng mắt, lên án hành động của cô: "Sao thể ăn hàm hồ như , rõ ràng là em đang lừa gạt khác. từng thấy ai vô ý thức như em!"

Đường Niệm cạn lời: " vô ý thức á?"

"Em đương nhiên là vô ý thức . Chúng đều chung một phòng thí nghiệm, chạm mặt suốt ngày. Em cái chuyện khiến hổ bao nhiêu, giờ đều tưởng em thích , giờ tính đây?"

"Vậy cứ bảo với mắt là xong."

"Dựa mà bắt đóng vai phản diện, em cứ thế hưởng lợi. Chuyện rõ ràng là do em, em gánh chịu hậu quả..."

của cô ?

Đường Niệm thẫn thờ.

Cảm giác như cô đang với vô vàn những cuộc cãi vã trong quá khứ. Luồng ánh sáng xám xịt ảm đạm hắt tới, hệt như một đám mây đen bao phủ.

[Đều là của mày, nếu vì mày, thì bố mày c.h.ế.t?] [Thầy giáo là vì mày nên mới gặp tai nạn.] [Tao đúng là khổ mệnh, đều là vì nuôi sống mày tao mới chịu khổ sở như thế , bây giờ mày kiếm tiền , tại cho tao tiêu?] [Đều là của mày...]

hiểu.

Tại ai cũng trách móc cô.

gì sai cơ chứ.

Thành Soái dường như vẫn đang lải nhải điều gì đó, đôi môi ngừng mấp máy.

Đường Niệm chẳng lọt tai một chữ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-12-keo-vai-12.html.]

Cô khẽ c.ắ.n môi, những ngón tay cuộn tròn , buông một lời vô thức: "Xin ."

Cô cũng chẳng tại lời xin . Cô chỉ dùng cách để mau chóng kết thúc tình cảnh hiện tại. Trong lòng cô đang vô cùng phiền não, đầu cũng đau như búa bổ. Cô đây thêm một giây phút nào nữa, nhưng đối phương cứ dây dưa dứt, nhất quyết cho cô .

Trần Tri Lễ tình cờ ngang qua hành lang đúng lúc . Nghe thấy giọng phần run rẩy của cô gái, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đôi mắt ẩn cặp kính gọng nửa viền.

Cô quả là tính tình hiền lành đến khó tin. Bị bắt nạt mà vẫn cứ hết đến khác xin , giải thích rằng cố ý. Cái gã thấy cô vẻ yếu mềm, dễ bắt nạt, bèn trút hết lầm lên đầu cô, vẻ như chịu tổn thương ghê gớm lắm .

Trần Tri Lễ cứ thế lặng ở đầu cầu thang. Đôi mắt sầm , cô hạ xin kẻ khác.

Chẳng lẽ cô nhận gã đàn ông đang cố tình kiếm chuyện ?

Mà cũng thôi.

Dường như ngoại trừ , cô luôn giữ thái độ hòa nhã, lịch sự với tất cả .

Một luồng lửa giận vô cớ bùng lên ngùn ngụt trong lòng . Sắc mặt lạnh tanh, cất giọng gọi thẳng tên cô: "Đường Niệm, qua đây!"

Anh mặc một bộ vest đặt may thủ công đen tuyền, trong tối của hành lang. Nét mặt khuất lấp khó rõ, nhưng giọng điệu nặng nề báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến.

Thấy cô vẫn cứ chần chừ, lí nhí giải thích cái gì đó, Trần Tri Lễ mất hết kiên nhẫn: "Còn chần chừ gì nữa, qua đây mau!"

Đường Niệm gót chạy về phía . Vừa đến gần, Trần Tri Lễ tóm lấy cánh tay cô kéo giật lưng . Anh cất bước tới. Cao hơn Thành Soái nửa cái đầu, cái từ xuống của tạo một sức ép cực kỳ lớn.

"Sếp Trần... , thầy Trần, thầy về ạ."

Trong phòng thí nghiệm, vẫn thường gọi giáo sư hướng dẫn là "Sếp" khi trò chuyện riêng. Lý do đơn giản: khi học đến bậc cao học, coi như bước một nửa chân xã hội. cày bài báo khoa học cho thầy để thầy xét duyệt học hàm học vị, thầy cho trường. Hai bên cùng lợi.

Đó coi là cách ứng xử tương đối khôn khéo giữa thầy và trò. suy cho cùng, cách xưng hô vẻ khá nặng tính thị trường, thể mang dùng trong những dịp trang trọng. Lúc , "Đại ma vương" Trần hiển nhiên đang bực , nhất là nên đùa với lửa.

Trần Tri Lễ: "Phòng thí nghiệm là nơi để quấy rối nữ sinh ?"

Thành Soái: "Không , đây là hiểu lầm thôi. Em đang đùa với tiểu sư một chút..."

"Đùa?" Trần Tri Lễ chầm chậm nhướng mi mắt lên. Trên mặt rõ buồn vui: "Cậu thấy cô đang ?"

"..." Thành Soái sững mất hai giây, lập tức xin Đường Niệm: "Xin , là do đầu óc tỉnh táo. Anh thành thật xin em."

Đường Niệm lên tiếng, cũng chẳng thèm nhận lời xin từ .

Mặt Thành Soái lúc thì tái mét, lúc đỏ gay. Vừa con gái từ chối đủ nhục nhã , giờ giở trò bắt nạt sếp nhỏ bắt quả tang. Cậu thật sự đào hố chôn cho xong.

Cậu ấp úng định thanh minh vài câu, nhưng trong lòng quá đỗi sợ hãi vị sếp , đành nuốt lời trong, dám hó hé nửa chữ.

Trần Tri Lễ liếc một cái. Trước khi rời , " bụng" cảnh cáo: "Nếu còn để xảy chuyện tương tự, tự động cuốn gói khỏi đây. Phòng thí nghiệm của chào đón những kẻ mang theo tư lợi cá nhân. Nghe rõ ?"

"Dạ, em ạ."

Thành Soái gật đầu lia lịa, run lẩy bẩy rời .

Hành lang trống trải chỉ còn hai . Bầu khí tĩnh mịch ngột ngạt đến khó tả.

Rõ ràng là gọi cô , mà Đường Niệm cứ tưởng sẽ chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Nào ngờ Trần Tri Lễ chẳng thèm đếm xỉa đến cô, lưng cất bước thẳng một mạch, bỏ Đường Niệm bần thần tại chỗ.

Cô ngây đắn đo mất nửa phút, cuối cùng cũng muối mặt bước theo .

Cửa phòng việc vẫn mở toang.

Đường Niệm gõ cửa vài cái, chôn chân cửa như đang chịu phạt.

Ánh mắt Trần Tri Lễ dừng cô trong chốc lát, giọng đều đều, lộ chút cảm xúc: "Vào ."

Đường Niệm xê dịch một chút, đổi chỗ khác tiếp tục "chịu phạt".

Trần Tri Lễ hất cằm về phía chiếc máy tính bàn: "Kiểm tra email , mật khẩu truy cập máy chủ đấy. Vào phân loại thống kê dữ liệu ."

việc ?

Vâng ạ.

Có việc để còn hơn là trơ đó chịu trận.

Đường Niệm thoăn thoắt tới máy tính, đăng nhập hòm thư. Email gần nhất gửi từ địa chỉ chenzl@anju.edu.cn.

Nhiệm vụ là phân loại một đống dữ liệu về các loại d.ư.ợ.c liệu Đông y.

Đường Niệm theo hướng dẫn đăng nhập máy chủ. Dữ liệu là tập hợp 65.000 loại d.ư.ợ.c liệu trích xuất từ 740.000 tài liệu y học cổ. Trong đó nhiều thông tin nhiễu như tên gọi khác, tên sai, dữ liệu trùng lặp. Cần lọc bỏ các dữ liệu trùng lặp, dư thừa hoặc nhiễu , đó mới gắn nhãn thủ công và tiến hành phân loại.

Đường Niệm từng tham gia các cuộc thi về học máy nên nắm rõ các bước cơ bản của bài toán phân loại. Thông thường, bước đầu tiên là xây dựng từ vựng, tính toán embedding cho từng từ, tiếp theo sử dụng mạng nơ-ron tích chập để trích xuất đặc trưng, và cuối cùng chọn thuật toán cho bài toán phân loại nhị phân.

Dựa phản xạ nghề nghiệp đúc kết bao năm , Đường Niệm nhanh chóng dựng lên một khung thuật toán, đổ 65.000 dữ liệu . Sau khi kết quả, cô dùng nhóm đối chứng để kiểm tra độ chính xác.

Trần Tri Lễ rời khỏi chỗ , bước đến lưng cô. Chỉ liếc mắt một cái, đưa kết luận: "Bị quá khớp , chạy ."

"..."

Đường Niệm đành xóa kết quả, chạy từ đầu. Trần Tri Lễ liếc , vẫn hài lòng: " bảo chạy cô đổi thuật toán khác, chứ để cô đốt thời gian với cái GPU 30 triệu đô, tiêu hao hiệu năng của máy móc, hiểu ?"

"..."

Thế ngay từ đầu rõ!

"Còn nữa, cách cô chọn mẫu vấn đề. Các mẫu dữ liệu tăng cường bằng SMOTE , khả năng sai lệch so với ngữ nghĩa ban đầu. Nguyên nhân thể là do vector cách khi embedding văn bản trong gian đa chiều, cần ánh xạ xuống gian thấp chiều hơn mới tiến hành xử lý."

Đường Niệm chẳng hiểu mô tê gì, ngơ ngác chằm chằm.

"Nhìn gì, cách tăng cường dữ liệu thì tự tìm tài liệu mà . Trương hai con mắt to đùng chỉ để thở thôi ?"

Cơn giận của quá rõ ràng. Đường Niệm hiểu . Anh gọi cô đây để giao việc, mà chỉ kiếm cớ để trút giận lên cô. Thế nên dù cô cách nào nữa thì cũng chẳng thể lòng.

"Anh gì thì cứ bình thường, hét toáng lên gì. sợ ch.ó sủa lắm đấy!"

Gần đây cô hề đắc tội với , học luôn đúng giờ, báo cáo cũng dịch xong đàng hoàng. Chẳng đang lên cơn động kinh gì ở đây nữa.

Tất nhiên là phát điên thì cần gì lý do.

Trần Tri Lễ đột ngột dời mắt sang. Đường Niệm cũng chằm chằm . Bốn mắt , chẳng ai chịu thua ai.

Đường Niệm một khuôn mặt búp bê baby. Đôi mắt tròn xoe, làn da trắng bóc như sữa, chóp mũi hếch. Tóc mái bằng che đôi lông mày thanh tú, đường nét khuôn mặt tinh tế hệt như một thiếu nữ bước từ trang truyện tranh.

Lúc , cô đang trừng mắt , trông cứ như một con mèo nhỏ đang giơ nanh múa vuốt tỏ vẻ hung dữ.

Trần Tri Lễ lạnh lùng , ánh mắt mang theo vẻ trào phúng: "Khéo cãi gớm nhỉ."

"..."

"Lúc cãi lộn với thì dẻo miệng thế, lúc kẻ khác bắt nạt thì còn mồm mép như nữa, chỉ cúi gập xin ?"

"Cô việc gì xin ? Cô đang cố tình gây sự ?"

"Cô càng hiền lành thì càng đằng chân lân đằng đầu, đạo lý đơn giản mà cô cũng hiểu?"

Dù lời chẳng lọt tai chút nào, nhưng vẻ như đang bất bình cho cô. Đường Niệm thực sự cần: "Không mượn lo."

máy tính tiếp tục việc. Rà soát một lượt các thuật toán, điều chỉnh thông chạy . Cô chỉ mong mau chóng xong việc để chuồn khỏi chốn thị phi .

"Không ai rảnh mà lo chuyện của cô ."

Trần Tri Lễ cũng chẳng buồn cãi với cô. Anh nhận một cuộc điện thoại, đó đóng cửa bước xuống lầu.

Là cuộc gọi từ nhóm của giáo sư Hàn Kỳ.

Trong hợp tác , nhóm của phụ trách thu thập và đưa dữ liệu kho, nhằm xây dựng một cơ sở dữ liệu ngữ liệu Hán ngữ quy mô lớn về Đông y. Nguồn dữ liệu chỉ bao gồm kiến thức Đông y truyền thống, mà còn thể lấy từ dữ liệu web, dữ liệu từ các tiểu thuyết, bệnh án từ các bệnh viện lớn, cũng như sổ khám bệnh tay... Chính vì , quá trình tổng hợp và thu thập dữ liệu trở nên vô cùng phức tạp và rối rắm.

thì nhóm của giáo sư Hàn Kỳ chỉ chuyên về Đông y chứ am hiểu về công nghệ, nên phía Trần Tri Lễ sẽ đóng vai trò hỗ trợ mặt kỹ thuật.

"Thầy Trần đang bận ?"

"Anh cứ ."

"Hiện tại chúng thu thập hồ sơ khám bệnh từ 45 trường đại học Y Dược và hơn 400 cơ sở khám chữa bệnh Đông y. đang gặp một khó khăn là phần lớn các tài liệu đều là chữ tay, khó . Chúng khó thể chuyển chúng thành bản điện t.ử thông qua phương pháp scan nhận dạng thông thường. Nếu để dùng mắt thường phân tích thì chi phí quá cao. Phía thầy phương án giải quyết nào hiệu quả ?"

Trần Tri Lễ trầm ngâm một lát, cảm thấy chuyện thể giải thích rõ ràng qua điện thoại trong chốc lát : "Tuần sẽ sắp xếp thời gian sang xem thử."

Nhân viên: "Vâng, phiền thầy quá."

Nhân viên đầu dây bên tiếp tục trình bày một tràng những vấn đề gặp . Trần Tri Lễ hẹn tuần sẽ giải quyết một thể, phía đối tác bày tỏ lòng cảm kích.

Cúp điện thoại, đồng hồ. Nhớ chỗ giáo sư Tuân còn chút việc, tạt qua đó luôn. Giải quyết xong việc về tòa nhà nghiên cứu khoa học thì là sáu giờ chiều.

Trần Tri Lễ bước lên lầu day day thái dương. Đẩy cửa bước văn phòng, thấy Đường Niệm vẫn còn ở đó.

Ánh tà dương xuyên qua ô cửa kính, hắt những vạt nắng xiên xẹo lên cô, tạo thành một vầng sáng ấm áp.

Cô gục mặt xuống bàn vi tính, tựa đầu lên cánh tay, mái tóc dài buông xõa. Trông như cô ngủ .

Ánh mắt Trần Tri Lễ khẽ d.a.o động. Anh chỉnh nhiệt độ điều hòa lên hai độ, cởi áo khoác ngoài nhẹ nhàng đắp lên cô.

Hàng mi Đường Niệm khẽ rung lên nhưng cô vẫn tỉnh. Cô rụt đầu sâu hơn, cuộn tròn nhỏ xíu trốn trong chiếc áo khoác. Mái tóc đen rối đè lên gò má, hằn lên những vết đỏ mờ mờ.

Trần Tri Lễ lặng cô vài giây. Anh dùng ngón trỏ móc lấy ngọn tóc cô, vuốt nhẹ lưng. buông tay, những sợi tóc trượt dọc theo bờ vai, che khuất gò má cô.

Tóc cô chăm sóc quá cẩn thận, suôn mượt và đen nhánh như lụa, chẳng tài nào vén lên cho gọn .

Ánh mắt Trần Tri Lễ chuyển về phía màn hình máy tính của cô. Màn hình đen ngòm với những dòng nhật ký chạy liên tục, con trỏ chuột nhấp nháy. Đó là một framework tính toán TensorFlow do tự tay cô lập trình.

TensorFlow là một trong những công cụ phát triển chủ đạo của trí tuệ nhân tạo hiện nay. Quy trình hoạt động cơ bản bao gồm việc khởi tạo một session, liên tục chạy tập dữ liệu huấn luyện, lan truyền thuật toán tối ưu hóa, và dự đoán xác suất xuất hiện của cụm từ tiếp theo.

Trần Tri Lễ gần một chút, đập mắt là từ khóa đầu của cô: [Hỏi thăm Trần Tri Lễ]

Thấy tên màn hình, Trần Tri Lễ chút ngạc nhiên.

Sau đó, đập mắt là từng hàng từng hàng các cụm từ dự đoán tiếp theo hiện bảng điều khiển:

[Trần Tri Lễ... tiếng thì , thì mà sủa với chó. Bộ mua nhà trận Bát Quái mà lúc nào cũng móc mỉa, suốt ngày chỉ ném thái độ khó chịu cho khác. Mắt thùng t.h.u.ố.c nhuộm, chứa nổi cái loại mặt muôn hình vạn trạng của ... Chửi á? cứ thích c.h.ử.i đấy thì ! Đừng bảo chỉ dám c.h.ử.i thẳng mặt , nếu rõ, còn khắc luôn lên bia mộ cho từ từ cơ...]

"..."

 

 

Loading...