Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 17: Kẹo vải 17
Cập nhật lúc: 2026-09-09 00:19:27
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua bao phen luyện dạo gần đây, Đường Niệm rút quy luật: cách nhất để đối phó với cái lão sếp thâm hiểm, một câu mà giấu tới tám trăm cái tâm nhãn như Trần Tri Lễ, chính là đừng suy nghĩ sâu xa, cứ giả vờ như hiểu gì là xong. Nếu , chắc chắn sẽ hứng chịu thêm một tràng mỉa mai mới.
Cô cầm điện thoại lên, bao cặp mắt đang dòm ngó, cô trích dẫn cái câu đầy ẩn ý , trả lời một cách cực kỳ công nghiệp: [Đã nhận].
Hội hóng hớt lặn sâu trong nhóm: "..."
Bái phục nha, tiểu sư đúng là từng trải.
Trời ngả về cuối thu nhưng điều hòa trong văn phòng vẫn bật, lạnh phả mạnh. Cây ráy cảnh bệ cửa sổ cũng luồng khí lạnh thổi đến mức cuộn tròn cả lá.
Đường Niệm cửa hít sâu vài mới dám vặn nắm cửa bước . Nhất thời quen với nhiệt độ bên trong, cô khẽ kéo vạt áo cho kín , bình tĩnh lên tiếng: "Thầy Trần, thầy tìm em ạ."
Trần Tri Lễ ngước mắt lên.
Mắt là mắt mí lót, mí mắt mỏng sụp xuống, mặt chẳng biểu cảm gì.
Hai chạm mắt , ai một lời.
Đường Niệm cũng lười giải thích, thích nghĩ thì nghĩ.
Cứ bày cái thái độ "mặc kệ sự đời" .
Chỉ cần thấy ngại, thì ngại sẽ là .
Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường nhích từng nấc một, tiếng "tích tắc, tích tắc" khẽ khàng vang vọng khắp căn phòng.
Hai cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ im lặng suốt mười mấy giây. Cuối cùng Trần Tri Lễ cũng lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thản: "Nghiên cứu nâng cao tỷ lệ nhận diện chữ tay thế nào ?"
Hóa là kiểm tra tiến độ, thế thì dễ xử .
Đường Niệm thở phào nhẹ nhõm: "Khung cơ bản thì xong ạ, nhưng lúc chạy thử nghiệm thì sai vẫn còn lớn. Dạo em định tìm thêm mấy bài luận văn mới, điều chỉnh tham xem ."
Trần Tri Lễ: "Em nắm chắc ?"
Đường Niệm: "Không ạ."
Trần Tri Lễ: "Em trả lời nhẹ tựa lông hồng nhỉ."
Đường Niệm: "Làm thì nhận thức cơ bản về bản chứ ạ, em rõ mấy cân mấy lạng mà."
Trần Tri Lễ: "Ừ, em chỉ rõ cơ bụng là cứng mềm thôi."
Một câu suýt chút nữa khiến Đường Niệm sặc nước bọt.
Sao chẳng chút tín hiệu cảnh báo nào, đùng một cái thốt câu kinh thế.
Dục vọng sinh tồn mãnh liệt khiến những tế bào não ít ỏi còn sót của cô một nữa hoạt động hết công suất. Cô còn kịp nghĩ phương án cứu vãn, thì Trần Tri Lễ bật , giọng điệu mang theo vài phần cợt nhả, như thể chủ động trải sẵn bậc thang cho cô bước xuống: " , là do em gửi nhầm nhóm."
"..."
Được , lời ý để hết .
Bao nhiêu m.á.u phản nghịch trong Đường Niệm sôi trào, tranh thắng thua thì cũng cãi một câu cho bõ tức. Cô cố tình thèm xuống cái bậc thang trải: "Đâu ạ."
"?"
Trần Tri Lễ ngả ghế, đưa mắt sang. Mặc dù là đang ngước lên, nhưng toát cảm giác áp bức đầy trịch thượng.
Sắc mặt Đường Niệm đổi: "Là em thật sự thắc mắc , nên mới gửi nhóm để hỏi . Mong bụng giải đáp giúp em thôi."
Trần Tri Lễ cái mạch não kỳ quặc của cô chọc , hiếm khi gật đầu tán thành: "Em ham học hỏi thật đấy."
"Tất nhiên ạ." Đường Niệm mặt nghiêm túc bắt đầu nhăng cuội: "Theo dữ liệu thống kê, tỷ lệ đàn ông Trung Quốc cơ bụng là 2%. Nhóm chúng tổng cộng 47 nam giới, nên em đoán thế nào cũng một cơ bụng để trả lời câu hỏi của em. Thế nên em hỏi ở đó cũng gì sai."
Trần Tri Lễ: "Em chắc chắn là cái cơ bụng sẽ để ý đến em chứ?"
Đường Niệm: "Khá là chắc chắn ạ."
Trần Tri Lễ: "?"
Đường Niệm: "Chẳng trả lời đấy thôi."
Trần Tri Lễ: "..."
Trần Tri Lễ nghẹn họng. Hóa thả thính.
Nhìn thấy vẻ mặt cứng họng của , Đường Niệm cảm thấy khá sảng khoái.
Cô nhướng mày, bắt đầu đằng chân lân đằng đầu: "Sao nào, là thực cũng ?"
Trần Tri Lễ: "..."
Đường Niệm chân thành góp ý: "Không , nếu thì về nhà hỏi Tiểu Tô xem."
Bị chơi một vố nhưng Trần Tri Lễ cũng tức giận. Anh thậm chí còn hiểu chuyện, kéo ngăn kéo lấy hai tấm vé đưa tới: "Không cần phiền đến Tiểu Tô . Nể tình em ham học hỏi như , cho em , xem show học hỏi bài bản ."
Show?
Chẳng lẽ là... show cơ bụng trong truyền thuyết?
Trường học mà cũng KPI bạo dạn thế cơ á.
Sao đây cô nhỉ.
Đường Niệm với vẻ mặt đầy mong đợi nhận lấy tấm vé. Nhìn thấy dòng chữ "Đại hội công nghiệp" in đó, sắc mặt cô lập tức ỉu xìu.
"Cái mà tính là show ?"
"Show công nghiệp tính là show . Các nhân vật tầm cỡ trong ngành tề tựu một chỗ, trưng bày những thành tựu công nghệ mới nhất. Không những thể nắm bắt động thái của ngành, tìm hiểu công nghệ tiên tiến, mà quan trọng nhất là còn thanh tẩy tâm hồn, giúp cái bộ não nếp nhăn chứa cơ bụng của em khôi phục vẻ trơn nhẵn bóng loáng ban đầu."
"..."
Lâm Tiêu ơi là Lâm Tiêu, bây giờ c.h.ử.i thật cao cấp .
Thôi bỏ , thèm chấp nhặt với .
Cất gọn tấm vé , cô lướt qua một lượt. Mặt tấm vé in danh sách những tham gia đại hội , là các nhân vật dẫn đầu trong lĩnh vực máy tính và khách mời từ các doanh nghiệp nổi tiếng trong và ngoài nước.
Đường Niệm xem xem mấy để chắc chắn bỏ sót cái tên nào, buột miệng : "Không ?"
Vừa dứt lời, Đường Niệm đột nhiên nhận câu vẻ , như kiểu cô đang mong đợi tham gia .
Cô nhướng mắt lên, quả nhiên Trần Tri Lễ đang , ánh mắt mang đầy ẩn ý sâu xa. Mí mắt Đường Niệm giật giật, sợ ngay giây tiếp theo sẽ bắt đầu bật chế độ mỉa mai điên cuồng: "Đừng là em lão t.ử cùng em đấy nhé, chuyện đó , đừng mơ mộng nữa."
"..."
Cô thực sự ý đó mà.
Đường Niệm ho khẽ một tiếng, cố gắng vớt vát chút thể diện: "Chủ yếu là vì đưa những hai tấm vé."
Trần Tri Lễ thu hồi tầm mắt, chằm chằm màn hình máy tính, đáp: "Một tấm cho em, tấm còn ..."
Đường Niệm chờ đợi chỉ thị của .
Trọng điệu Trần Tri Lễ rề rà, hờ hững : "Cho cái con vịt hai trăm rưỡi của em đấy."
Đường Niệm: "..."
Đã bảo đừng riêng từng chữ, đừng riêng từng chữ mà, vô duyên!
Đường Niệm về đến phòng thí nghiệm, Đại sư tỷ và Hầu Ca xúm hỏi han.
Đại sư tỷ lo lắng hỏi: "Không chứ?"
Hầu Ca: "Chắc là , vẫn nguyên vẹn, tay chân vẫn còn đủ cả kìa."
Đại sư tỷ: "Sếp gì thế?"
Thật Đường Niệm cũng ngơ ngác, dù lúc cô cũng mang tư tưởng "quyết tử", mà cuối cùng thể sống sót trở .
là ông trời bao giờ khó lười biếng.
Đường Niệm giơ tấm vé trong tay lên: "Anh đưa cho em hai tấm vé."
Nhìn rõ tấm vé trong tay cô, Hầu Ca sửng sốt: "Vãi chưởng, Đại hội công nghiệp!"
Đại hội Internet công nghiệp cầu năm nay tổ chức tại Bắc Kinh, quả thực là hội chợ "đu thần tượng" ngàn năm một của giới mọt công nghệ. đại hội mở cửa cho công chúng, Hầu Ca bắt đầu nhờ vả tìm vé nội bộ từ tháng , đến giờ thì gần như bỏ cuộc .
Nghe thấy từ "Đại hội công nghiệp", Thành Soái cũng xán gần. Nhìn thấy tấm vé đóng dấu mộc thép tay cô, đỏ mắt : "Thế mà là vé trọn gói nội bộ."
Đại sư tỷ: "Huhu cưng ơi, sếp đúng là thiên vị em quá."
"Cũng ạ, đưa em hai tấm chắc là ý em chia sẻ với . Đại sư tỷ rảnh ạ?"
Đại sư tỷ tiếc nuối đáp: "Ui, em hỏi chị sớm hơn. Thứ bảy chị xin nghỉ để về quê bạn trai mất , xin em nhé."
Đường Niệm . Thấy Thành Soái bên cạnh vẻ mặt đầy kỳ vọng chỉ tay : "Sư , thời gian."
Đường Niệm vờ như thấy, chẳng hề do dự mà lướt qua để hỏi Chúc Khanh Ninh: "Còn sư Chúc thì ạ?"
Thành Soái: "..."
Chúc Khanh Ninh đầu , vẻ mặt đắc ý : "Anh vé nha. Công ty nhận giải thưởng trong lĩnh vực cơ sở dữ liệu đồ thị, nên gửi thiệp mời , hehe. Em bảo Hầu Ca cùng em ."
Hầu Ca cũng thời gian. Cũng trách hai tấm vé đến đột ngột quá, đều xếp lịch trình, nên cô đành nhắn tin WeChat hỏi Dương Trăn Trăn.
Dương Trăn Trăn: [Rảnh rảnh rảnh. Có chuyện thế thì dù trời sập chị em cũng phụng bồi đến cùng.]
Đường Niệm mỉm , cất điện thoại thì thấy Thành Soái vẫn đang cạnh chỗ của . Cậu thôi, vẻ mặt bí xị như táo bón.
Đường Niệm lên tiếng. Mặc kệ chuyện, cô cứ lườm một cái , tránh để lát nữa bảo cô lạt mềm buộc chặt, cố tình mời .
Cô thông suốt .
Làm mà, đối với thích thì cần quá lịch sự.
Thay vì tự dằn vặt bản , thà rằng vô văn hóa tổn thương khác còn hơn.
Ngày diễn Đại hội công nghiệp.
Đại hội công nghiệp tổ chức tại Trung tâm Triển lãm Quốc tế Bắc Kinh trong vòng ba ngày, bao gồm chuỗi hoạt động như lễ khai mạc, diễn đàn chuyên đề, chia sẻ thành quả đổi mới sáng tạo... Tại mỗi phòng báo cáo đều diễn thuyết theo chủ đề và tham quan sản phẩm, tham dự thể lựa chọn những gian hàng mà quan tâm.
Đường Niệm và Dương Trăn Trăn xuất phát từ sớm. Vì đây là triển lãm mang tầm quốc tế nên cũng khá nhiều nước ngoài. Khách mời đến tham dự ai nấy đều ăn mặc trịnh trọng, âu phục giày da chỉnh tề.
Chỉ hai cô là giống dân tị nạn từ quê lên, cứ chạy lăng xăng như ruồi mất đầu trong đại sảnh tráng lệ, chẳng về .
Dương Trăn Trăn là đầu tiên chú ý đến một mẫu robot phòng báo cáo nào đó, gọi cô: "Niệm bảo bối, đây xem cái ."
Trước cửa là mẫu robot thông minh đồng hành cấp tiêu dùng MutiBot. Ngoại hình dễ thương, hai cánh tay cơ khí, cùng khả năng ngôn ngữ mạnh mẽ và kho tàng kiến thức phong phú. Nghe nó thể hiểu đầy đủ ý định của chủ nhân, kết hợp với thông tin từ các cảm biến để đưa quyết định, điều khiển cử động của cánh tay cơ khí. Nó thể dỗ trẻ con, kèm trẻ bài tập, chơi trò chơi... vân vân mây mây, việc gì cũng .
Dương Trăn Trăn: "Mày xem phần giới thiệu bảo nó thể trông trẻ kìa, tuyệt vời quá. Đợi tao mua một con để nó trông con gái cho tao."
Đường Niệm: "Mày đến bạn trai còn , lấy con gái?"
"Thế kỷ 21 , sinh con gái nhất thiết đàn ông. Mày Fairfax chứ? Không những tra cứu chủng tộc, nhóm máu, màu mắt, màu tóc, chiều cao, trình độ học vấn của hiến tinh trùng, mà còn cả bài kiểm tra tính cách, ghi âm phỏng vấn, hồ sơ sức khỏe ba đời... Cái đáng tin cậy hơn khám sức khỏe tiền hôn nhân nhiều."
Fairfax là ngân hàng tinh trùng lớn nhất nước Mỹ, lượng trẻ em sinh sự giúp đỡ của họ hiện lên tới hơn 150.000 đứa.
Dương Trăn Trăn tiếp lời: "Đến lúc t.ử cung nhân tạo sản xuất hàng loạt, thì việc đau đớn sẽ còn là giấc mơ nữa."
Đường Niệm : "Mày cứ tính chuyện cố gắng kiếm tiền , nếu đến tinh trùng còn chẳng mua nổi chứ đừng gì đến t.ử cung nhân tạo."
Dương Trăn Trăn: "Có lý, bây giờ nhất là cứ xem con robot trông trẻ đáng tin , kẻo tao sợ nó bạo hành con gái tao."
Đường Niệm cũng mục tiêu cụ thể nào nên ừ một tiếng đồng ý.
Trước gian hàng bàn đăng ký và để sách quảng cáo của công ty.
Đường Niệm cầm một cuốn lên. Người lên chia sẻ là kiến trúc sư thuộc bộ phận nghiên cứu và phát triển của Muti, nội dung chia sẻ chủ yếu về nhận diện mẫu.
Nhìn thấy mấy chữ nhận diện chữ tay ở phía , Đường Niệm bỗng sực nhận . Mục đích thực sự của Trần Tri Lễ khi bắt cô tham gia Đại hội công nghiệp là để cô tìm kiếm nguồn cảm hứng cho đề tài của .
Đường Niệm và Dương Trăn Trăn tìm một chỗ xuống. Hội nghị bắt đầu đúng giờ, vị kiến trúc sư của công ty Muti bắt đầu bài chia sẻ về Cơ chế Attention đang ứng dụng trong các thuật toán của công ty.
Ông là một kỹ sư vô cùng táo bạo, theo lối mòn và luôn thích một thứ kỳ quái.
Cơ chế Attention bắt nguồn từ việc mô phỏng mô hình tư duy của con , nổi bật tầm quan trọng của một đặc trưng nhất định, tức là trọng .
Công nghệ thường ứng dụng trong các lĩnh vực như thống kê toán học và nhận diện giọng , nhưng ông ngược với lẽ thường, ứng dụng nhận diện hình ảnh. Khi kết hợp với mạng nơ-ron hồi quy truyền thống, nó sẽ trích xuất thông tin trọng yếu trong hình ảnh và bỏ qua những thông tin liên quan, thậm chí còn tiện thể giải quyết luôn vấn đề bùng nổ gradient.
Vị sếp lớn bục giảng thao thao bất tuyệt, sinh động hấp dẫn là thế, nhưng Dương Trăn Trăn ngáp ngắn ngáp dài. Mấy cái hội thảo chuyên ngành kiểu thực sự dành cho dân mới nghề (gà mờ nghiên cứu sinh năm nhất) như cô hiểu .
Trái , những tham dự khác đều đang cắm cúi ghi chép cẩn thận, bao gồm cả Đường Niệm cạnh.
"?"
Dương Trăn Trăn bình tĩnh nổi nữa, chẳng lẽ ở đây chỉ một con gà mờ như cô là hiểu gì ? Cô cam tâm yếu thế, bèn rút nắp bút , loẹt xoẹt múa bút lia lịa.
Mười lăm phút , một con Doraemon sống động hiện mặt giấy.
Thôi , cô vẫn là hiểu gì hết.
Cuối cùng cũng lết qua bài chia sẻ. Buổi chiều, hai dạo quanh khu vực hội trường, ngạc nhiên tốc độ phát triển của trí tuệ nhân tạo hiện nay.
Bữa tối phục vụ theo hình thức buffet, các món tráng miệng tạo hình tinh xảo, ngon miệng.
Dương Trăn Trăn ăn no nê, lấy thêm một đĩa hoa quả, về hồ hởi với cô: "Tao thấy Chúc Khanh Ninh của phòng thí nghiệm bọn mày đấy, , bây giờ gọi là Tổng giám đốc Chúc."
"Hôm nay buổi chia sẻ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-17-keo-vai-17.html.]
"Có chứ, ngay phòng hội thảo bên cạnh hội trường bọn lúc chiều , tiếng vỗ tay rào rào, nổi tiếng lắm."
"Tiếc quá, đáng hai đứa cũng nên qua thử."
" do , là một học năm hai tên Hứa Mặc Bạch trình bày. Ôi, đúng là với mà, còn trẻ tuổi thế lên bục diễn thuyết, còn bọn chỉ ghi chép."
Đường Niệm xiên một miếng dưa lê, : "Điều chứng tỏ thành công đang ở ngay bên cạnh chúng ?"
"Đừng rót súp gà tâm hồn cho tao nữa. Bây giờ tao ngày càng cảm thấy học cao học là một quyết định đúng đắn. Ngày nào cũng mắng như con chó, mà chẳng đạt thành tựu gì. Ôi, mày xem, rốt cuộc bọn mong đợi điều gì cơ chứ?"
"Mày mới nghiên cứu sinh năm nhất, gấp cái gì?"
" mới sinh viên năm hai, đến hai mươi tuổi khởi nghiệp kiếm bộn tiền . là cùng là nhưng cùng chung phận."
"Đường đua khác , mày thể so sánh thế . Còn những đến hai mươi tuổi c.h.ế.t kìa."
"Cảm ơn mày nhé, mày thật an ủi khác."
Đang , cô nàng đột ngột dừng , ánh mắt dán chặt về một hướng: "Nhìn hướng ba giờ kìa, bạn gái của học đấy, còn là hoa khôi khoa sơn dầu nữa."
So với hội thảo thuật toán giống như "sách trời", thì rõ ràng tin đồn bát quái thu hút hơn nhiều.
Đường Niệm đầu . Dưới ánh đèn trần hắt xuống rực rỡ, cô gái chạy từ cách xa, dăm ba bước nhào lòng trai, hai ôm thật chặt.
Từ góc độ của Đường Niệm, cô vặn thấy góc nghiêng thanh tú của cô gái. Cô mặc một chiếc váy lụa xanh thẫm dài ngang gối, bước uyển chuyển thướt tha. Tà váy khắc họa đường cong lung linh, rực rỡ đến mức khiến thể rời mắt.
Hai giữ nguyên tư thế đó, ôm một lúc lâu.
Đường Niệm thật lòng khen ngợi: "Đẹp quá mất."
Dương Trăn Trăn: "Mày cũng mà, nhưng phong cách hai khác . Cô nhiệt tình hơn, còn mày trông vẻ..." Cô nàng dường như đắn đo một chút: "... lạnh lùng hơn."
Đường Niệm ngây . Cô từng nghĩ sẽ bảo cô là kiểu ngoan ngoãn, dịu dàng, cô nàng ngọt ngào gì đó. Chứ từng nghĩ cô nhận nhận xét là lạnh lùng.
Cô vốn là dễ gần, khuôn mặt gì quá sắc sảo gai góc, đôi mắt tròn xoe như con nai, từng ai bảo cô lạnh lùng cả.
Đường Niệm dám tin: "Tao lạnh lùng lắm ?"
Dương Trăn Trăn gật đầu: "Mày đừng hiểu nhầm, tao từ mang nghĩa tiêu cực . Chỉ là một cảm giác, mày Kikyo ?"
Đường Niệm: "Hả?"
Dương Trăn Trăn: "Mày xem bộ phim hoạt hình 'Inuyasha' ?"
Đường Niệm: "Chưa, hồi bé tao chỉ xem Pokémon thôi."
"Là một nhân vật trong phim hoạt hình, nữ thần thuở nhỏ của tao. Cô là một đại mỹ nhân, bề ngoài dịu dàng, dễ gần, đối xử với đều , nhiều yêu mến. nội tâm cô cô độc, khép kín, thích một nhưng chẳng chịu . Tao nghĩ đấy cũng là một loại lạnh lùng."
Đường Niệm từng xem bộ phim hoạt hình cô , nhưng cũng ngờ cô giải thích tính cách của theo cách : "Ý mày là tao ngoài mặt một đằng, trong bụng một nẻo?"
Ngày đầu tiên đến báo cáo, giữa dòng đông đúc, Dương Trăn Trăn ngay lập tức để mắt đến cô. Khuôn mặt ngọt ngào kết hợp với khí chất thăng trầm sương gió, tràn ngập cảm giác của một mang nhiều tâm sự.
Điều khiến đứa "nhan khống" cuồng 2D như Dương Trăn Trăn yên. Ngay lập tức, cô chạy tới xin WeChat của Đường Niệm. Hai cũng thật duyên, xếp chung phòng ký túc xá, nhanh trở thành bạn bè.
Thế nhưng, tiếp xúc lâu ngày cô mới nhận , Đường Niệm hề dễ gần như vẻ bề ngoài. Cô đề phòng khác, trong lòng tựa hồ che giấu nhiều bí mật, bao giờ kể cho ngoài .
"Cũng hẳn là ngoài mặt một đằng, trong bụng một nẻo. Nói chính xác thì là kiểu rối rắm, giằng xé nội tâm. Giống như kiểu mày rõ ràng thích chuyên ngành của bọn , nhưng ngoài mặt tỏ lười biếng như một con cá muối (cá ướp muối), âm thầm theo dõi tin tức trong ngành. Rõ ràng là thích một , nhưng ngoài miệng mắng là đồ khốn nạn, còn lưng thì ..."
Cô kịp xong, Đường Niệm lao tới bịt mồm , đe dọa cho cô thêm chữ nào. Dương Trăn Trăn vùng vẫy: "Ư ư ư..."
Đường Niệm: "Cơm thể ăn bậy, nhưng lời thì lung tung."
Dương Trăn Trăn: "Không %¥&##..."
Đường Niệm: "Còn linh tinh nữa ?"
Dương Trăn Trăn sức lắc đầu.
Đường Niệm buông tay , Dương Trăn Trăn thở hổn hển mấy : "Mày chột ?"
Đường Niệm: "Tao ."
Dương Trăn Trăn: "Đừng giả vờ nữa, cái linh hồn lấm la lấm lét của mày tố cáo mày ."
Đường Niệm: "Mày còn thấy cả linh hồn của tao cơ ?"
Dương Trăn Trăn: "Thấy chứ. Dù nếu tao mà gặp ý trung nhân thì chẳng bao giờ khẩu thị tâm phi giống mày , tao sẽ tay ngay lập tức."
Đường Niệm bật : "Mày tay kiểu gì?"
"Thì tỏ tình thẳng mặt chứ ." Dương Trăn Trăn đổi giọng ồm ồm ồm giả đàn ông: "Anh kiêu ngạo, em thích, yêu đương với em ."
Đường Niệm nhịn mà phì .
Ăn xong, hai ngoài. Vừa khỏi sảnh triển lãm thì gặp ngay một quen ở cửa.
Trần Tri Lễ đang tựa lưng cửa, làn da ánh đèn đại sảnh hắt sáng trông lạnh lẽo nhợt nhạt. Anh mặc một chiếc áo măng tô sẫm màu, hai tay đút túi áo, dáng vẻ lười nhác. Người đối diện đang chuyện với , nhưng vẻ mặt vô cùng hờ hững, chẳng chút hứng thú nào.
Đường Niệm ngạc nhiên. Sao ở đây? Không tới ?
Thế nhưng, ánh mắt của Dương Trăn Trăn chẳng hề hướng về phía Trần Tri Lễ mà dán chặt gã đàn ông đối diện. Cô nàng chớp mắt chằm chằm, dùng cùi chỏ huých huých Đường Niệm bên cạnh: "Anh nam tính cạnh thầy Trần là ai thế, trai quá."
Đường Niệm vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác kiểu "nhắc tào tháo, tào tháo đến", ánh mắt còn đang dán chặt lên Trần Tri Lễ thì Dương Trăn Trăn kéo về thực tại.
"Mày quen ?" Dương Trăn Trăn hỏi.
Đường Niệm thuận theo hướng của cô sang, lúc mới để ý thấy gã đàn ông đối diện Trần Tri Lễ, ngờ là Tống Trí.
So với Trần Tri Lễ, Tống Trí ăn mặc chỉnh tề hơn hẳn. Bộ âu phục màu đen phẳng phiu, thắt cà vạt họa tiết chìm. Chắc là mới diễn thuyết xong nên cũng vẻ dáng con .
mà bảo là nam tính... cô đang nghiêm túc đấy chứ?
Đường Niệm trả lời: "Đó là bạn của Trần Tri Lễ, tên là Tống Trí."
[Tống Trí]
Dương Trăn Trăn lẩm nhẩm hai chữ đó.
Trái tim đập thình thịch, đập mạnh đến mức như văng khỏi lồng n.g.ự.c kiểm soát nổi.
Cao lớn, trai, còn nhiều tiền, thế chẳng đáng tin cậy hơn cái ngân hàng tinh trùng nhiều ?
Cô mới chuyện về ý trung nhân, mà ý trung nhân xuất hiện luôn .
Nhìn nhé, chị em sẽ mẫu cho mày xem.
Dương Trăn Trăn vuốt tóc, tươi rói tới chào hai : "Chào thầy Trần ạ."
Trần Tri Lễ đầu sang, khẽ gật đầu.
Cô sang, nụ mặt càng thêm rạng rỡ, hào phóng và đúng mực cất tiếng chào Tống Trí: "Chào thầy Tống ạ."
Tống Trí phì : "Ây da, ngờ cũng ngày gọi là thầy. Học trò của Trần Tri Lễ ?"
Dương Trăn Trăn: "Không ạ, em ở phòng thí nghiệm bên cạnh. Em tên là Dương Trăn Trăn, năm nay là nghiên cứu sinh năm nhất."
Tống Trí: "Năm nhất , trẻ thật đấy."
Dương Trăn Trăn: "Nhìn thầy Tống cũng trẻ mà, nếu thì còn tưởng thầy là sinh viên đại học chứ."
Tống Trí cô nàng chọc cho ha hả. Anh huých nhẹ tay Trần Tri Lễ: "Thầy Trần, cô sinh viên trường khá phết nhỉ, dẻo miệng hơn nhiều."
Trần Tri Lễ lạnh lùng liếc , sửa cho Dương Trăn Trăn: "Vị là Phó tổng giám đốc của chip Hồng Trí, cứ gọi là Phó tổng Tống."
Dương Trăn Trăn gật gật đầu, vội vàng đổi cách xưng hô: "Chào Phó tổng Tống ạ."
Tống Trí: "..."
Vô duyên thật chứ. Luật bất thành văn trong ngành là chỉ gọi Tổng giám đốc thôi, ai thêm chữ Phó bao giờ!
Tất nhiên sẽ so đo với một cô gái trẻ. Anh mỉm đề nghị: "Hai , hội chợ hôm nay kết thúc , là chúng vài ly , mời."
Dương Trăn Trăn rung rinh lắm .
kịp để cô tỏ vẻ rụt rè, Đường Niệm từ chối thẳng thừng: "Tụi em , tối nay còn tiết học nữa."
Dương Trăn Trăn: "Ơ, mày , thì tao cũng..."
Đang chuyện dở, một chiếc Ferrari đỏ rực lao vút tới trong ánh tà dương, êm ái dừng bên lề đường. Tài xế bước xuống xe, chạy chậm tới đưa chìa khóa cho Tống Trí.
Đường Niệm: "..."
Lề đường cấm đỗ xe, đừng tưởng lái Ferrari là dán vé phạt nhé.
Tống Trí lắc lắc chùm chìa khóa, nở nụ rạng rỡ với Dương Trăn Trăn.
Anh quả thực quá hiểu cách thế nào để thu hút ánh của một cô gái trải sự đời. Huống hồ gì, cô gái vốn thiện cảm với .
Tống Trí nhẹ nhàng : "Trăn Trăn đúng ? Có dạo một vòng với ?"
"Dạ, ạ." Dương Trăn Trăn hai mắt sáng rực, câu " " nghẹn nơi cổ họng nuốt ngược trở .
Đường Niệm kéo tay cô lùi : "Muộn , lát nữa ký túc xá đóng cửa đấy."
"Muộn thì muộn chứ . Khách sạn năm khắp thành phố đều thẻ vip cả. Em gái ở cũng , lẽ nào để em ngủ ngoài đường? ?"
"Vâng, , ."
Dương Trăn Trăn gật đầu liên lịa, gật đến độ sắp biến thành cái máy giã tỏi luôn .
"..."
Cuối cùng Đường Niệm cũng hiểu ý của Dương Trăn Trăn khi bảo " thể thấy linh hồn" là gì . Chẳng hạn như lúc , linh hồn của Dương Trăn Trăn sắp sửa thoát khỏi thể xác để chạy thục mạng theo chiếc Ferrari kìa.
Trước Đường Niệm từng dịp giao lưu với Tống Trí, mấy ngón nghề ăn chơi trác táng của đám thiếu gia con nhà giàu , Đường Niệm đại khái cũng rõ. Cô cũng hiểu chuyện gì sẽ xảy nếu Dương Trăn Trăn rời cùng .
Cô thực sự một nữ sinh trường danh tiếng với tương lai tươi sáng phía như cô giẫm chân cái hũ nút nhuộm màu . Thế nhưng Dương Trăn Trăn cứ như bỏ bùa, cô căn bản tài nào kéo nổi.
Đang lúc lòng nóng như lửa đốt, Trần Tri Lễ ở phía bỗng gọi giật : "Dương Trăn Trăn."
Dương Trăn Trăn đầu .
Trần Tri Lễ: "Giáo sư Lưu đang tìm em kìa, xem WeChat ."
Dương Trăn Trăn đến tên sếp nhà thì mặt mày xanh mét. Phải là hôm nay cô trốn học để tham gia Đại hội công nghiệp . Cả ngày mải chơi vui quá chẳng thèm ngó ngàng gì đến điện thoại. Lúc mở WeChat , quả nhiên thấy tin nhắn của Giáo sư Lưu gửi tới.
Giáo sư Lưu: [Dương Trăn Trăn, em ở phòng thí nghiệm ?]
Giáo sư Lưu: [ thấy em ở chỗ .]
Giáo sư Lưu: [Em ?]
Dương Trăn Trăn hít một ngụm khí lạnh.
OK, tỉnh táo hơn nhiều .
Não lụy tình, cút, cút, cút hết cho !
Không gì quan trọng bằng việc nghiệp cả.
Dương Trăn Trăn tắt điện thoại, kéo tay Đường Niệm định chạy: "Đi, , , về trường thôi."
Thấy phá hỏng chuyện của , Tống Trí cũng chẳng phàn nàn gì, còn chủ động : "Để đưa hai về trường nhé, từ đây ga tàu điện ngầm cũng một đoạn xa đấy."
Mắt Dương Trăn Trăn sáng rỡ: "Được ạ?"
Tống Trí: "Đương nhiên ."
Dương Trăn Trăn cảm động rơi nước mắt, vui vẻ bước lên chiếc Ferrari.
Trước khi c.h.ế.t ăn một bữa ngon nghẻ cũng đáng.
Chiếc Ferrari lao vun vút đường phố ồn ào. Đường Niệm Trần Tri Lễ: "Là gọi cho Giáo sư Lưu ?"
Trần Tri Lễ hừ lạnh: "Đừng như thể là cái đứa mách lẻo thế chứ."
Anh thừa nhận, nhưng trực giác của Đường Niệm mách bảo chính là . Nếu , một bận rộn như Giáo sư Lưu trùng hợp tìm Dương Trăn Trăn đúng lúc . Thế nên, Đường Niệm vẫn cảm thấy nên lời cảm ơn: "Dù thì, vẫn cảm ơn ."
"Cảm ơn chuyện gì?"
"Anh mà." Đường Niệm quá thẳng thừng, chỉ ẩn ý: "Hai họ sẽ thể nào ở bên ."
Trần Tri Lễ nhanh chóng hiểu ý tứ sâu xa trong lời cô.
Tống Trí là một đàn ông gì.
Cho nên cô bạn của dính líu đến .
Với tư cách là một bạn, Tống Trí điểm gì để chê trách. trong chuyện nam nữ thì đúng là đa tình. Anh nổi tiếng phong lưu, bóng hồng bên cạnh đổi như áo, những đến tên còn chẳng nhớ nổi. Đương nhiên điều cũng gì đáng trách, dù sống trong cái vòng tròn , mấy ai thật sự vì tình yêu mà đến cái kết viên mãn chứ. Bản cũng thấu điều đó, tình yêu chẳng qua cũng chỉ là bèo nước tương phùng mà thôi.
Một lát , Đường Niệm chợt nhớ điều gì đó, sang hỏi Trần Tri Lễ: "Em đột nhiên nhớ , ..."
" và giống ."
Vẻ mặt vô thức hiện lên vài phần nghiêm túc, tạo cảm giác như đang cật lực giũ sạch quan hệ với , sợ cái danh tiếng ô uế của bạn cho vấy bẩn.
"?"
Ờm, thật nãy cô chỉ định hỏi là, Tống Trí lái xe mất , định về bằng cách nào.