Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 18: Kẹo vải 18

Cập nhật lúc: 2026-09-09 00:19:28
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha của Tống Trí lên bằng con đường kỹ thuật, con mắt nhạy bén và thủ đoạn độc ác. Những năm đầu, ông về chip điện tử, mấy năm gần đây bắt kịp xu hướng Internet. Chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi, khối tài sản của ông lên tới hàng trăm tỷ, coi là một huyền thoại trong giới Internet.

Còn Tống Trí, là con trai độc nhất sinh trong gia đình gia tài bạc tỷ, chịu ngoan ngoãn ở nhà thừa kế gia sản mà chạy ngoài khởi nghiệp tiêu sạch tài sản, đó là một loại tinh thần cầu tiến đến mức nào chứ!

Cho nên, cha của Tống Trí hài lòng về , cũng quản thúc quá nhiều về đời sống cá nhân của con trai.

Điều dẫn đến việc những năm gần đây Tống Trí ngày càng sống buông thả, hoang đường vô độ. Lúc rảnh rỗi thì tụ tập ăn chơi trác táng với mấy ấm cô chiêu quen thuộc trong Bắc Kinh, rảnh rỗi thì gọi vài cô bạn gái tìm niềm vui.

Trần Tri Lễ giống Tống Trí, lớn lên trong một gia đình gia giáo truyền thống, bố trong giới chính trị, gia phong nghiêm ngặt, hành sự cẩn trọng. Trong các bữa tiệc gia đình thường ngày, ông thường xuyên gõ đầu , nhắc nhở khiêm tốn, quang minh lạc, để khác nắm điểm yếu.

Lời giải thích đường đột khiến Đường Niệm chút ngơ ngác, hiểu tự dưng nhắc đến chuyện . cô cũng dám nhận lời bừa, sợ hiểu lầm ý .

Tuy nhiên, Trần Tri Lễ hình như cũng chỉ bâng quơ như , mong đợi cô sẽ đáp điều gì. Nói xong, bèn chuyển chủ đề: "Hôm nay em thu hoạch ?"

Đường Niệm đang hỏi về Đại hội công nghiệp hôm nay, bèn lập tức chuyện về công ty Miti: "Có ạ, sáng nay một kiến trúc sư chia sẻ về Cơ chế Attention. Thầy Cơ chế Attention ạ?"

Trần Tri Lễ gật đầu: "Là thuật toán phát triển dựa khả năng xử lý thông tin ở các mức độ khác của từng bộ phận võng mạc con ."

" ạ, công ty Muti áp dụng Cơ chế Attention trong mạng RNN, chúng thể thử xem ."

"Đây là một phương pháp để giải quyết vấn đề quá tải thông tin trong trường hợp khả năng tính toán hạn chế. với khả năng tính toán của phòng thí nghiệm chúng thì cần thiết."

Anh cũng giỏi khoe mẽ thật đấy.

" nên tiết kiệm thì vẫn tiết kiệm chứ, lương thực nhà địa chủ cũng ngày cạn kiệt mà. Hơn nữa, em nghĩ nó chỉ giải quyết vấn đề quá tải thông tin, mà còn thể nâng cao khả năng nhận diện những ký tự tay quan trọng nhất và cũng dễ sai nhất."

Trần Tri Lễ , nhiệm vụ giao cho cô thì sẽ can thiệp quá nhiều. Cho dù cuối cùng thất bại thì đó cũng là một kinh nghiệm quý giá.

"Có thể thử xem ."

Hai trò chuyện thêm vài câu. Trần Tri Lễ cúi đầu bấm điện thoại, vẻ đang cài đặt ứng dụng gọi xe. Lúc đến đây là ké xe của Tống Trí, giờ cái tên họ Tống trọng sắc khinh bạn bỏ rơi, chỉ còn cách tự gọi xe về.

Nhìn là vị thiếu gia ít khi tự gọi xe, thao tác lóng ngóng thấy rõ, nội cái khoản đăng ký tài khoản thôi mà loay hoay mất gần ba phút.

Đường Niệm nổi nữa, đành lấy điện thoại của : "Hay là để em gọi cho, máy em sẵn ứng dụng gọi xe ."

Cô định vị ứng dụng gọi xe đặt một chiếc xe thẳng về trường. Trường học quy định, xe bên ngoài trong khuôn viên, nên xe chỉ thể đỗ ở cổng.

Đường Niệm trả tiền xuống xe, định nhờ bác tài chở Trần Tri Lễ về Vân Thủy Loan, nào ngờ cũng bước xuống theo: "Đưa em về ký túc xá ."

Đường Niệm vốn định cần, nhưng Trần Tri Lễ sải bước về phía .

Gió đêm lướt qua mang tai, hôm nay trời trăng, bầu trời xám xịt tĩnh lặng khác thường.

Dọc đường hai ai với ai câu nào, cứ thế im lặng về ký túc xá. Đường Niệm cảm ơn, ngẩng đầu lên thì thấy một phụ nữ quen thuộc đang tòa ký túc xá, là Đường Ngân Uyển, cô ruột của cô.

Đường Ngân Uyển cũng thấy cô, vội vàng rảo bước gần, khuôn mặt tươi hớn hở, nếp nhăn dường như cũng nhiều hơn : "Điềm Điềm, cuối cùng con cũng về ."

"Cô ơi, ở đây ạ?"

Đường Niệm từng cho bà học trường nào, tại đến tận lầu ký túc xá để đợi cô.

"Cô hỏi bạn con đấy. Con xem cái con bé , học ở thành phố cũng thèm báo cho gia đình một tiếng. Thấy trời trở lạnh nên cô mang áo ấm đến cho con đây."

"Con..."

Đường Niệm định mở lời, chợt nhớ Trần Tri Lễ vẫn còn ở đó, bèn sang với : "Cảm ơn thầy đưa em về, thầy về ạ."

Trần Tri Lễ nghĩ nhiều, bèn rời .

Đường Niệm thở phào nhẹ nhõm, cô để mấy chuyện rắc rối trong nhà .

"Vừa nãy là bạn trai con hả?" Đường Ngân Uyển theo bóng lưng đàn ông: "Đẹp trai phết, chắc điều kiện gia đình cũng khá lắm nhỉ, ?"

"Không ạ."

Đường Niệm kéo tay bà một góc khuất mới lên tiếng: "Anh bạn trai con, là thầy giáo trong phòng thí nghiệm, cô đừng đ.á.n.h chủ ý lên ."

"Cô đ.á.n.h chủ ý gì lên chứ? Chỉ hỏi thăm chút thôi mà, con xem con kìa, đề phòng cô ruột như phòng trộm ."

"Cô chuyện gì thì ."

"Thực cô cũng ngại mở miệng lắm, chỉ là dạo ở nhà đang gặp chút khó khăn, mượn con ít tiền."

Biết ngay là đến đòi tiền mà.

"Con tiền." Đường Niệm đáp gọn lỏn.

"Sao con tiền , mấy năm nay đồng tiết kiệm nào ?"

"Không ."

"Không thể nào."

Đường Niệm cũng nhiều, trực tiếp mở khóa điện thoại cho bà xem. WeChat, Alipay, app của các ngân hàng lớn, tổng dư cộng chỉ tròn một ngàn tệ.

"Bây giờ con chỉ một ngàn thôi, cô lấy ?"

"Một ngàn thì cái gì?"

Đường Ngân Uyển trề môi vẻ khinh bỉ, bà căn bản tin. Bà công việc đây của Đường Niệm , đồn kỹ sư thuật toán Internet lương năm cả triệu tệ. Mặc dù đây cô cũng gửi tiền về nhà, nhưng bà vẫn tin là cô lấy một đồng tiết kiệm nào.

"Cô bảo , con chuyển tiền cho con đấy chứ? Cái lúc bố con mất, con tiện nhân con định ôm tiền bỏ trốn , thế mà con còn đưa tiền cho cô . Con đúng là đồ ngu ngốc, phân biệt ."

Đường Niệm cãi ầm ĩ cửa ký túc xá, cố gắng hạ giọng hết mức: "Con đưa cho bà , cũng từng gặp bà ."

"Tốt nhất là như ." Đường Ngân Uyển liếc những cô sinh viên trẻ trung tươi tắn đang qua , ngẫm nghĩ một lúc: "Vậy con thể vay bạn bè con một ít ? Cũng cần nhiều , vay tạm năm, tám vạn gì đó để giải quyết việc gấp mắt ."

Mở miệng là đòi năm, tám vạn.

Mặt mũi bà cũng dày thật.

"À đúng , thầy giáo đưa con về lúc nãy trông vẻ quan tâm con lắm, con thử hỏi mượn thầy xem ?"

Thấy bà bắt đầu tính toán lên đầu Trần Tri Lễ, dù Đường Niệm tự nhủ bình tĩnh đến mức nào cũng kìm cơn giận: "Con với cô , con và quan hệ gì cả!"

"Đâu bảo con xin , là vay mượn mà, con cứ giấy nợ đàng hoàng là ."

Đường Niệm im lặng, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm , chút mảy may lay động.

Giọng điệu Đường Ngân Uyển cũng dịu : "Lần chuyện gấp thật mà. Dượng con nợ nần ở ngoài, tìm đến nhà mấy . Cô thực sự hết cách mới đến tìm con. Điềm Điềm , cô xin con đấy, con nghĩ xem đây cô đối xử với con thế nào ."

Trước đây Đường Ngân Uyển đối xử với cô quả thật cũng tệ, thế nhưng: "Cô rõ Hồ Khả Cường cờ b.ạ.c mà vẫn vay tiền khắp nơi cho ông . Lần trả nợ cho ông thì thì ? Đó là cái hố sâu đáy, bao nhiêu tiền cũng lấp đầy nổi ."

"Ông sửa đổi , đây là cuối cùng thôi, thật đấy."

Đường Niệm còn gì để , cô chẳng thể nào gọi một đang cố tình giả vờ ngủ thức dậy.

Buông bỏ hội chứng thích giúp đỡ khác, tôn trọng phận của họ.

giằng co thêm nữa, bèn bỏ .

Đường Ngân Uyển chịu buông tha, bèn đuổi theo kéo chặt túi xách của cô. chỉ một giây , cánh tay bà một lực mạnh hất tung . Là Trần Tri Lễ đột ngột xuất hiện.

Cổ tay Đường Niệm cũng tóm gọn, kéo giật lưng. Thân hình cao lớn của phủ bóng râm bao trùm lấy cô, che phần lớn ánh đèn đường.

Đường Niệm ngẩng đầu lên, thấy góc nghiêng sắc nét, lạnh lùng của . Anh luôn là tâm điểm chú ý giữa đám đông, chỉ trong vài giây ngắn ngủi thu hút ít ánh .

Đường Niệm nghẹn thở, nhất thời thốt nên lời.

Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Xong , thấy tất cả .

Đường Ngân Uyển định thần : "Cậu là thầy giáo lúc nãy đúng ?"

Trần Tri Lễ đáp lời, giữa hai hàng lông mày hiện rõ vẻ sắc lạnh, khó chịu.

Đường Ngân Uyển xòa: "Vừa quá, Đường Niệm đang định mượn ít tiền. Cậu xem nếu dạo dư dả thì cho con bé mượn tạm mười vạn ..."

Trần Tri Lễ vẫn im lặng. Mí mắt mỏng manh lạnh nhạt rũ xuống liếc . Lát , bình thản thốt lên: "Bịa đặt sự thật, mạo danh khác, giấu giếm thông tin để đòi tiền, cấu thành tội lừa đảo đấy."

"?" Đường Ngân Uyển từng nghĩ sẽ từ chối, nhưng ngờ quy kết bà là lừa đảo. Bà lập tức nhảy dựng lên: "Nói bậy bạ gì thế hả? Điềm Điềm nhà chúng sờ sờ ở đây, mạo danh ai chứ?"

Trần Tri Lễ hờ hững chuyển ánh sang cô: "Em mượn tiền ?"

Đường Niệm lắc đầu: "Không mượn."

Đường Ngân Uyển: "..."

Trần Tri Lễ chẳng thèm phí lời thêm, lấy điện thoại định báo cảnh sát.

Đường Ngân Uyển cuống quýt: "Cậu cho mượn thì thôi, chút chuyện nhỏ mà báo cảnh sát gì. Điềm Điềm, con mau cản , đừng để gọi cảnh sát."

Đường Niệm nhúc nhích, ánh mắt lạnh lẽo đến mức dung nạp nổi một tia cảm xúc nào. Cô thực sự thoát khỏi sự bám riết của bà , nhưng cũng bản trở nên quá mất mặt Trần Tri Lễ.

"Một ngàn tệ. Cầm tiền , là để cảnh sát đưa , cô tự chọn ."

Đường Ngân Uyển thấy tình hình cũng chẳng vòi vĩnh thêm gì nữa: "Được , một ngàn thì một ngàn."

Đường Niệm cúi đầu chuyển khoản cho bà . Đường Ngân Uyển lẩm bẩm c.h.ử.i rủa trong miệng, nhận lấy một ngàn tệ xách túi quần áo bông là mang đến cho cô, hậm hực bỏ .

"Có một ngàn tệ mà cũng hổ đưa , đúng là y chang cái tính keo kiệt của mày."

"Tao lo cho mày học trường nhất Bắc Kinh, lo cho mày ăn, lo cho mày mặc, kết quả mày báo đáp tao như thế đấy."

"..."

Nhiệt độ hạ thấp, ánh đèn đường le lói. Chỉ vài con côn trùng nhỏ bay lượn quanh chụp đèn, thi đ.â.m đầu cột đèn, nối đuôi bỏ mạng trong vầng sáng.

Đường Niệm chôn chân tại chỗ, mãi một lúc lâu mới hồn.

Thực cô cũng chẳng suy nghĩ gì sâu xa, chỉ cảm thấy mệt mỏi, và cả hổ nữa.

Quá đỗi hổ.

Trần Tri Lễ hề những chuyện rắc rối trong gia đình cô. Ngày khi còn bên cô cũng tuyệt nhiên giấu kín. Lâu dần, cũng chẳng bao giờ gặng hỏi nữa.

, chỉ là cô nên hỏi.

Giả vờ như để tâm.

vẫn luôn nhân nhượng cô.

Đường Niệm cảm thấy trong lòng nghẹn . Mặc dù bây giờ cô còn nhạy cảm như hồi trung học nữa, cũng cảm thấy xuất gia đình chẳng gì đáng hổ để mà giấu giếm, nhưng những chuyện ngày bên từng đề cập, thì giờ càng khó mà phơi bày ánh sáng.

Đường Niệm chân thành tiếng cảm ơn: "Hôm nay cảm ơn nhé."

Trần Tri Lễ: "Không gì."

Mây đêm nay dày, từng mảng lớn nặng nề đè xuống bầu trời, dường như sắp mưa rào.

Cứ chôn chân trong bầu khí ngượng ngùng thế một lúc, Đường Niệm bèn lên tiếng: "Em về đây."

"Ừ."

Trở về ký túc xá, vệ sinh cá nhân xong xuôi, Đường Niệm leo lên giường, vứt bỏ hết thảy những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, thanh thản cuộn trong chăn ấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-18-keo-vai-18.html.]

Trời sập thì ngủ vẫn là quan trọng nhất!

"Trời đất ơi, mày hôm nay tao Lão Lưu c.h.ử.i cho te tua nhường nào , tao kể cho mày ..." Dương Trăn Trăn đang hăng hái than vãn, chợt thấy rèm giường Đường Niệm kéo kín bưng thì tự động giảm âm lượng, động tác cũng rón rén hơn: "Mày ngủ , xin nha."

Thật Đường Niệm ngủ, cô đang nhớ một vài chuyện thời trung học.

Năm mười sáu tuổi, cô chuyển đến Bắc Kinh, là do Đường Ngân Uyển đón cô lên. Khi đó bà đối xử với cô , chỉ thường xuyên nấu đồ ăn ngon cho cô, mà còn dọn dẹp phòng của Hồ Minh cho cô ở, bắt Hồ Minh chen chúc ngủ chung phòng với em trai.

Đường Ngân Uyển là vợ hai, Hồ Minh là con trai của Hồ Khả Cường với vợ .

ơn Đường Ngân Uyển. Mặc dù hai bố con nhà họ Hồ ưa gì cô, nhưng chuỗi ngày sống ăn nhờ ở đậu cô vẫn thể c.ắ.n răng chịu đựng .

Hồ Minh lớn hơn cô ba tháng, một thiếu niên đang tuổi dậy thì như đương nhiên cần gian riêng tư. Cậu cam tâm khi chiếm mất phòng ngủ, nhiều ầm ĩ lên, nhưng nào cũng Đường Ngân Uyển mắng : "Em trai con mới học tiểu học, con bé là con gái thể ngủ chung phòng với em , còn thể thống gì nữa?"

Kể từ đó, Hồ Minh mang lòng thù hằn với cô. Ở trường, thường xuyên giở trò phá đám cô, nào là giật tóc từ phía , nào là dùng sâu róm dọa nạt cô trong giờ thể dục. Toàn là mấy trò con nít ranh, Đường Niệm thường chọn cách phớt lờ.

Sự việc rẽ hướng một thi khảo sát chất lượng đầu tháng. Oan gia ngõ hẹp thế nào, lúc sắp xếp chỗ , Đường Niệm xếp chung bàn với Hồ Minh.

vệ sinh về, cô thấy lọ mực bàn đổ, mực đen lênh láng khắp mặt bàn, một xấp sách vở để bên cũng ngấm đen sì.

Đầu óc cô ong lên một tiếng, vội vàng rút giấy vệ sinh lau bàn. Hai tay cô dính đầy mực đen, trông vô cùng nhếch nhác. Thế nhưng Hồ Minh cạnh vỗ bàn ha hả.

Đường Niệm chút do dự, ném thẳng mớ sách vở dính mực và giấy vệ sinh bẩn mặt Hồ Minh. Cậu , hét lên: "Mày điên , cái gì thế?"

Lồng n.g.ự.c Đường Niệm phập phồng dữ dội, nhưng giọng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Cậu hắt mực lên bàn gì?"

Hồ Minh: "Đừng ngậm m.á.u phun , ai thấy tao hắt?"

Đường Niệm cực kỳ quả quyết: "Chính là ."

"Lấy bằng chứng đây chứng minh là tao ?"

"Ngoài chẳng ai rảnh rỗi thế ."

"Đã bằng chứng thì ngậm mồm ."

Nói đoạn, còn nháy mắt hiệu cho bọn xung quanh. Mấy tên nam sinh hùa theo bắt đầu hươu vượn: "Tao thấy gì cả."

"Tao cũng chả thấy, giờ chơi Minh đ.á.n.h bóng với bọn tao, lúc về thì chỗ mày nông nỗi . Nếu tin thì mày tìm giáo viên trích xuất camera mà xem, xem dạo đắc tội với ai, đừng chuyện gì cũng đổ vấy lên đầu Minh nhà bọn tao."

" thế, ăn đổ oan cho ."

Đường Niệm thừa hiểu, mấy tên chơi với , cùng một giuộc cá mè một lứa, dĩ nhiên là sẽ bao che cho . Dù báo lên giáo viên chủ nhiệm thì cũng chẳng giải quyết gì.

thêm lời nào, lau sạch bàn học, ôm mấy cuốn sách ngấm mực đen ngòm chạy hành lang cầu thang, bỏ lưng những tiếng ồn ào chế giễu.

Cuốn vở ghi chú sai đè cùng, ngấm mực nặng nhất, cả cuốn gần như đen kịt, chữ nhòe nhoẹt, lau kiểu gì cũng sạch, thể dùng nữa.

Đường Niệm nhớ kỳ thi khảo sát chất lượng đầu tháng bài vô cùng tệ hại. Tiến độ học của trường trung học thực hành vốn nhanh hơn trường cũ của cô nhiều, tầm quan trọng của cuốn vở ghi chú sai cần cũng . Cô chỉ yên học hành thôi mà, cứ xảy nhiều chuyện như chứ. Cô nhớ bố, nhớ , càng nghĩ càng thấy tủi cùng cực.

Cô vứt mớ giấy vệ sinh bẩn , lặng lẽ thu lu trong góc cầu thang, ôm gối nức nở. Nước mắt lã chã tuôn rơi như những hạt ngọc đứt dây.

Cho đến khi lưng cô vang lên tiếng bước chân, mỗi lúc một gần. Đường Niệm khựng , nghẹn ngào ngẩng đầu phía .

Hành lang cầu thang điện, ánh sáng bên ngoài hắt qua ô cửa sổ nhỏ xíu, chỉ soi rõ một nhỏ.

Trần Tri Lễ chìm trong bóng tối.

Ngược sáng, Đường Niệm rõ mặt , chỉ thấy một đôi chân dài miên man. Tưởng là bạn học ngang qua, cô vội ngoảnh mặt , thu dọn đống giấy vệ sinh bẩn và sách vở sang một bên, bản cũng nép sát tường nhường đường cho qua.

Trần Tri Lễ chậm rãi bước xuống, cô gái nhỏ cuộn bên góc tường như một con thỏ con, bờ vai vẫn còn run rẩy từng cơn, trong lòng bỗng dưng một sợi dây đàn gảy nhẹ.

Cậu dừng bên cạnh cô, uốn cong đôi chân dài, phịch xuống bậc thang ngay bên cạnh cô.

"Khóc gì đấy, thất tình ?"

Giọng uể oải, lười nhác của thiếu niên vang vọng trong hành lang cầu thang, mang theo vài phần trêu chọc bâng quơ.

Đường Niệm ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, nương theo chút ánh sáng mờ ảo mới nhận .

Đây chẳng là Trần Tri Lễ - "môn toán bình thường" nổi danh sánh ngang với Táp Bối Ninh "học Bắc Đại cũng tạm " đó .

Đường Niệm vốn đang bực , cô dùng mu bàn tay quệt ngang dòng nước mắt, cáu kỉnh đáp: "Liên quan gì đến ."

"Ồ." Bị cô phản bác, cũng chẳng bực , thong thả móc từ trong túi quần một viên kẹo sữa, chìa tay mặt cô: "Ăn kẹo ?"

Những ngón tay thon dài, xắn lỏng cổ tay áo đồng phục để lộ xương cổ tay trắng trẻo lạnh lùng, đó một vết sẹo mờ mờ rõ lắm.

Đường Niệm đăm đăm , hốc mắt đỏ hoe, đôi mắt hạnh đào xinh ầng ậng nước, ươn ướt hệt như một chú mèo nhỏ đang cảnh giác.

Thấy cô nhận, Trần Tri Lễ cũng chẳng ép, tự bóc vỏ kẹo ném miệng: "Khóc lóc t.h.ả.m thiết thế , cần giúp dạy dỗ cái tên tra nam một trận ?"

" thèm, cái đồ bạo lực chỉ đ.á.n.h như ." Cô chu môi cãi , thèm nhận lấy ý của .

"Đồ bạo lực?" Trần Tri Lễ bất đắc dĩ bật . Lần thì bảo khuynh hướng bạo hành gia đình, bảo là phần t.ử bạo lực. Trông giống lưu manh đến thế cơ ?

"Chắc hiểu lầm gì về . Từ bé đến lớn lúc nào cũng thành thật, kính trọng thầy cô, hiếu thảo với cha , yêu thương động vật. Sở thích lớn nhất của là dìu bà cụ qua đường, thể dùng miệng giải quyết thì tuyệt đối động tay động chân."

Đường Niệm tin, hàng mi cong vút đẫm lệ, nhưng ánh mắt cố chấp vô cùng: "Cậu đ.á.n.h thì tay sẹo?"

"Cậu cái á?"

Trần Tri Lễ hào phóng xắn tay áo lên tận khuỷu tay. Trên làn da trắng lạnh của cánh tay hằn rõ một vết sẹo màu đỏ sẫm, kéo dài mãi tới tận cổ tay áo, dài chừng mười mấy centimet. Trông giống hệt như một con rết, khá là đáng sợ.

Nửa năm và Tống Trí câu cá, thằng cháu đó xuống xe cầm cần câu vung vẩy loạn xạ, chiếc lưỡi câu lao thẳng mặt . Nếu nhờ nhanh tay lẹ mắt dùng cánh tay đỡ lấy, thì mặt mũi hủy dung mất .

Sau vụ đó, viện khâu mười một mũi. Đương nhiên Tống Trí cũng chẳng khá khẩm gì hơn, ông nội đ.á.n.h cho nát tươm, bắt buộc từ bỏ thú vui câu cá.

Trần Tri Lễ nhạo: "Cái tư duy logic của buồn thật, cứ sẹo là do đ.á.n.h để ?"

"Chứ thì ?"

"Còn thể là... đ.á.n.h thì ."

Chẳng gì sai, lưỡi câu đ.á.n.h .

câu đó lọt tai Đường Niệm mang một tầng ý nghĩa khác. Cô ngẩn , chần chừ giây lát, ánh mắt dần chuyển sang vẻ thương hại, dường như vẫn còn chút dám tin: "Cậu cũng bạo lực học đường ?"

Trần Tri Lễ: "?"

Trần Tri Lễ bắt trọn chữ "cũng" trong câu của cô. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cô bé dính đầy những vệt mực đen sì, đống sách vở vương vãi chân lộn xộn, trốn trong hành lang cầu thang âm thầm rơi lệ. Khỏi cần cũng đoán chuyện gì xảy .

Cậu phản bác, chỉ trầm giọng "Ừ" một tiếng.

Đường Niệm như thể tìm đồng minh, đôi mắt ngấn lệ mở to, ân cần khuyên nhủ : "Vậy thì nhịn nhục , cho giáo viên . Cậu học giỏi thế, chắc chắn thầy cô sẽ bênh vực ."

"Chuyện còn liên quan đến cả học lực nữa cơ ?"

"Đương nhiên là , giáo viên ai chẳng quý mấy học sinh giỏi."

Ánh mắt cô sầm xuống, chỗ khác, cúi đầu gục xuống đầu gối, thu thành một khối bé xíu đáng thương.

cô thì chắc, cô thi khảo sát chất lượng bết bát như thế, giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận te tua, ai mà thèm quản cô cơ chứ.

Im lặng hồi lâu, Trần Tri Lễ vươn vai dậy: "Thế , thì cùng ."

"Hả?"

"Đi lên văn phòng cùng , vạch trần hành vi độc ác đó."

"Chuyện , ... ... tự ..."

"Vậy là bao nhiêu đạo lý to tát với , xong rốt cuộc chính sợ hãi nhát gan?"

"..."

là cô nhát gan. Vừa mang thêm phiền phức cho cô ruột, dám đắc tội với Hồ Minh. Dù hai vẫn sống chung một mái nhà, sợ sẽ càng nước tới.

Cô dựa lưng tường, cuộn tròn , đầu gục xuống như con đà điểu vùi đầu cát: "Cậu tự một ."

"Được, tự ." Trần Tri Lễ thở dài cảm thán: "Hôm nay thể trốn trong góc tối lựa chọn im lặng, nhưng xin đừng chế giễu những dũng cảm hơn ."

"?" Cô chế giễu lúc nào cơ chứ?

"Bởi vì ánh sáng mà đấu tranh giành cũng sẽ soi sáng đến . Nếu hôm nay nhắm mắt ngơ, thì ngày mai khi tai họa giáng xuống đầu, sẽ chẳng còn ai lên vì nữa ..."

"..."

Lỗ Tấn chắc cũng phân tích cho rành rọt .

"Được , , chứ gì."

Cứ thế, Đường Niệm nửa dụ dỗ nửa ép buộc lôi đến phòng việc của Trưởng khối lớp 10. Cô vẫn hiểu tại đến khối lớp 10, Trần Tri Lễ đẩy cửa bước , hô to: "Báo cáo."

Vị Chủ nhiệm khối đang mải mê báo, nhổ vài vụn lá , ngước hai ngoài cửa: "Có chuyện gì?"

Trần Tri Lễ mặt biến sắc cất lời: "Em bạo lực học đường."

Chủ nhiệm khối suýt chút nữa sặc nước . Lúc ông bồi thêm một câu: Thế giờ em còn sống ?

Vì phẩm chất nghề nghiệp, Chủ nhiệm khối chỉ đẩy gọng kính, nghiêm túc hỏi : "Em ai bạo lực học đường hả?"

Trần Tri Lễ kéo kéo gấu áo đồng phục của Đường Niệm, hiệu cho cô .

Đường Niệm cất lời: "Hồ Minh ạ."

Trần Tri Lễ hùa theo: "Em cũng ."

Chủ nhiệm khối: "Cậu gì... hai em ?"

Trần Tri Lễ giật giật gấu áo cô. Đường Niệm lấy hết can đảm : "Cậu hắt mực lên bàn của em, sách giáo khoa với giấy kiểm tra của em đều hỏng hết ạ."

Chủ nhiệm khối chuyển ánh mắt sang Trần Tri Lễ.

Trần Tri Lễ: "Em cũng ."

Đường Niệm tiếp tục cáo trạng: "Cậu còn thường xuyên rung bàn trong giờ học, đá ghế của em, lấy bật lửa định đốt tóc em nữa. Thầy ơi, thầy chuyển chỗ cho em ạ, thật sự ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc học tập của em ."

Trần Tri Lễ: "Em cũng ."

Chủ nhiệm khối: "?"

Chủ nhiệm khối: "Em cái rắm, học lớp 10 em học lớp 12, cách mấy tầng lầu cơ mà, chạy lên rung bàn em kiểu gì, đ.á.n.h chưởng cách sơn đả ngưu ?"

Trần Tri Lễ sờ sờ chóp mũi, mặt đỏ tim đập nhanh đáp: "Cũng thể ạ."

Đến lúc , Đường Niệm mới lờ mờ hiểu ý đồ của Trần Tri Lễ. Cậu ai bắt nạt cả, chẳng qua là lấy cớ cùng để tiếp thêm can đảm cho cô thôi.

Trong đầu cô bỗng nhớ tới chiếc meme hình Trương Phi đang hot mạng.

Ta cũng .

Không nhịn , cô khẽ phì một tiếng.

 

 

 

Loading...