Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 2: Kẹo vải 2
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:39:52
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Niệm từng nghĩ tới, chừng năm xa cách, bọn họ gặp theo cách .
Mọi chuyện thực sự quá bất ngờ.
Đầu óc cô trống rỗng, dòng suy nghĩ gần như đình trệ.
Tám năm trôi qua, dường như đổi nhiều, nhưng dường như chẳng đổi điều gì.
Rũ bỏ nét thanh sương ngây ngô thuở thiếu thời, ít nhất thì... tóc vẫn còn dày.
Người đàn ông mang dáng vẻ ung dung lười biếng. Đứng những lời khen ngợi của viện sĩ Dương, vẫn thản nhiên như , chậm rãi hùa theo vài câu, một giọng mang theo chút lạnh sát qua tai cô: "Đường Niệm?"
Bờ vai Đường Niệm run lên, những ngón tay khép chặt bên đùi, hệt như một con thỏ nhỏ đang hoảng sợ: "Vâng."
Bầu khí xung quanh trở nên gượng gạo bế tắc.
Thế nhưng viện sĩ Dương chẳng hề , vẫn ha hả cất lời: "Em Đường đây là mới thi cao học, nghiệp đại học Chiết Giang, điểm thi vòng đầu đạt 427. Đây là một cô gái tiềm năng nghiên cứu khoa học, em tuyệt đối đừng lãng phí nhân tài đấy nhé."
Trần Tri Lễ cụp mắt, liếc Đường Niệm đang run rẩy bên cạnh. Anh dừng một nhịp, nhếch môi : "Đó là điều hiển nhiên ."
"Em nhất định sẽ bồi dưỡng nhân tài thật ."
"..."
Bồi dưỡng thật .
Vốn dĩ chỉ là một câu khách sáo, nhưng thốt từ miệng yêu cũ thì mang ý vị vô cùng tế nhị.
Cô thật sự .
Biết thế , ngày xưa cô thi điểm cao như .
Năm đó lúc chia tay hai ầm ĩ đến mức quá khó coi, đến nỗi cô từng nghĩ tới chuyện sẽ ngày gặp .
Đường Niệm vẫn nhớ rõ, khung cảnh ngày chia tay giống như phim ảnh, cơn mưa rào để đẩy cao trào cảm xúc, cũng chẳng những lời níu kéo gào thét cạn kiệt tâm can.
Trên con phố vắng lặng, bầu khí oi bức đến nghẹt thở.
Cô mở miệng lời chia tay.
Thật lâu , thiếu niên cụp mắt xuống, bỗng nhiên bật một tiếng: "Được."
"Vậy thì cô hãy cầu nguyện cho thật , mong cả đời đừng bao giờ gặp nữa. Bằng , tuyệt đối sẽ tha cho cô ."
Nói xong, lưng sải bước rời . Bóng lưng dứt khoát mà cô độc, cho đến khi hòa một với bóng cây ngân hạnh cao lớn, biến mất khỏi tầm mắt cô.
Kể từ ngày đó, bọn họ bao giờ gặp nữa.
Anh chừa cho con đường lui, cũng để cho cô lối thoát.
Anh xưa nay luôn là như , khi yêu một sẽ chẳng màng đến hậu quả, mãnh liệt và đầy cuồng nhiệt. một khi còn yêu, sẽ rời mà chút do dự, biến mất khỏi thế giới của cô một cách sạch sẽ, chẳng đọng một chút lưu luyến.
Đường Niệm cũng thế nào thể bước khỏi căn phòng việc .
Cô chỉ nhớ, ánh mắt Trần Tri Lễ cô khi mang đầy vẻ cợt nhả và trêu tức. Ánh mắt đó hệt như một gã thợ săn lão luyện đang chằm chằm con thỏ ngoan ngoãn chui bẫy. Giờ nhớ , cô vẫn thấy lành lạnh sống lưng.
Đường Niệm hiểu rõ, Trần Tri Lễ là kẻ thù tất báo. Anh tha cho cô, thì chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Nếu thực sự phòng thí nghiệm của , đừng đến chuyện lười biếng chờ ngày nghiệp, cô hành hạ cho đến c.h.ế.t là may mắn lắm .
Không , cô tìm cách tự cứu lấy .
Đường Niệm hít một thật sâu lao thẳng về ký túc xá. Hơi thở còn kịp bình , cô mở máy tính, gõ dòng chữ "Viện Đại học trường T", bắt đầu lục tìm từng bản thông báo tuyển sinh.
Chín giờ tối, Dương Trăn Trăn về. Trên tay cô nàng xách theo hai ly xanh sữa bỏ đá, đặt một ly lên bàn của Đường Niệm: "Em bé Niệm yêu của tớ ơi, xem tớ mang đồ ngon gì về cho ."
"Một ly sữa, niềm vui nhân đôi. Hai ly sữa... cân nặng gấp đôi."
Đường Niệm lên tiếng, đôi mắt vẫn dán chặt màn hình, hai tay gõ bàn phím lạch cạch vang lên liên hồi.
Dương Trăn Trăn hút một ngụm sữa, ngả lưng tựa mép bàn chuyện với cô: "Chiều nay thầy Dương gì với thế? Lại rót 'súp gà đạo lý' cho chứ gì? Dào ôi, mấy vị sếp lớn bớt vẽ bánh giùm cái, mặt tớ đây tròn xoe như cái bánh ."
Đường Niệm tiếp tục gõ bàn phím, chẳng thèm để ý đến cô nàng.
"Đang bận rộn gì đấy?" Dương Trăn Trăn huých cùi chỏ vai cô. Hành động cuối cùng cũng kéo Đường Niệm về với thực tại.
Cô thở dài thườn thượt, một tay chống cằm, đẩy nghiêng màn hình máy tính sang một bên: "Cậu tự xem ."
Dương Trăn Trăn cận thị nhẹ nên nheo mắt cúi , vươn về phía dí sát máy tính của cô. Lúc , cô nàng mới rõ dòng tiêu đề lớn file Word: "Đơn xin đổi giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh bậc thạc sĩ".
Cô nàng kinh ngạc trợn tròn hai mắt: "Không đùa chứ, đổi giáo sư hướng dẫn á?"
Đường Niệm ủ rũ thở dài: "Ừ."
"Tại ? Thầy Dương là vị giáo sư thần tiên bao nhiêu. Muốn xuất bản luận văn thì thể nhờ các thầy cô khác hướng dẫn, thực tập thầy cũng tuyệt đối ngăn cản, chẳng gì thì vẫn thể thoải mái lười biếng. Mắc mớ gì chuyển?"
"Không chuyển . Thầy Dương định đẩy tớ cái dự án hợp tác kìa."
"Thì đó thôi, . Phòng thí nghiệm đó xịn xò lắm đấy, còn là dự án cấp quốc gia, ai cũng . Trưởng nhóm nghiên cứu còn mời từ phòng thí nghiệm MIT về cơ mà, trai kinh hồn, chân còn dài hơn..."
"Dừng.” Đường Niệm cắt ngang lời cô bạn: "Vấn đề chính ở cái gã trưởng nhóm chân dài hơn cả sinh mạng của đấy."
"Hả?"
"Anh thù với tớ."
Dương Trăn Trăn ngây cô chằm chằm vài giây, phì thành tiếng: "Cậu đang đóng phim điệp viên đấy ? Bây giờ là xã hội pháp trị , thù thì chứ, chẳng lẽ còn g.i.ế.c ?"
"Anh g.i.ế.c tớ, nhưng thể khiến tớ sống bằng c.h.ế.t."
"Ai mà ghê gớm ?"
"Người yêu cũ."
Dương Trăn Trăn im bặt.
Chủ quan quá , cô nàng quên mất Trái Đất vẫn còn tồn tại một loại sinh vật gây hại cho sức khỏe nhân loại mang tên " yêu cũ".
" yêu cũ thì liên quan gì đến dự án của các ?"
Đường Niệm thều thào đáp lời: "Liệu khả năng nào... cái gã trưởng nhóm đó chính là yêu cũ của tớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-2-keo-vai-2.html.]
Dương Trăn Trăn đang mải hút sữa, đột nhiên câu gây sốc của bạn cho sặc sụa: "Cái gì cơ?"
Đường Niệm lặp một nữa để nhấn mạnh, nhưng Dương Trăn Trăn vẫn dám tin tai : "Ý là, cái vị Kỹ sư Nghiên cứu mời từ phòng thí nghiệm AI xịn nhất thế giới về nước, về thăng bèn bốn bậc, còn sở hữu hẳn một phòng thí nghiệm độc lập ... là yêu cũ của á?"
"Chính là ."
" chẳng bảo yêu cũ của đang sống lang bạt ở Mỹ, bụng đói gì ăn, ăn xin qua ngày ?"
"Ờm, chuyện đó..."
"Đỉnh thật đấy chị em ạ. Số lượng yêu cũ của đúng là bao phủ muôn vàn ngành nghề, nở rộ khắp đất Mỹ luôn nhỉ?"
Đường Niệm: "Không , tớ chỉ duy nhất một yêu cũ thôi. Lần là do tớ say rượu nên nhăng cuội đấy, chứ ai mà chẳng từng lén lút yêu cũ cơ chứ."
Dương Trăn Trăn: "Tớ thì nhé, tớ chia tay trong hòa bình cả thôi."
Đường Niệm thèm mà tin cô nàng: "Tuần lúc thấy cái ông yêu cũ đời thứ n nào đó đăng bài khoe yêu Weibo, còn nguyền rủa c.h.ế.t kìa."
"Khụ, đừng đ.á.n.h trống lảng.” Dương Trăn Trăn bắt đầu nhận mùi mờ ám: "Cho nên... cái tên trưởng nhóm của lẽ cũng là một tên tra nam quất ngựa truy phong, bạc tình bạc nghĩa ?"
Câu thô thật đấy.
"Cũng đến mức đó, chỉ là lúc chia tay hai đứa ầm ĩ mấy vui vẻ thôi."
"Hai ai đá ai?"
"Tớ đá ."
"..."
"Khốc liệt lắm. Ở gặp mặt cuối cùng, còn cảnh cáo tớ nhất là nên cầu nguyện cả đời đừng bao giờ chạm mặt nữa."
"..."
Trời đất quỷ thần ơi, hóa mới là cái kẻ quất ngựa truy phong vô tình vô nghĩa cơ đấy!
Dương Trăn Trăn nảy sinh lòng khâm phục từ tận đáy lòng: "Giỏi lắm chị em, đúng là tấm gương sáng cho thế hệ chúng ."
"Đừng đó mát nữa. Kẻ thù gặp , đỏ mắt ngập tràn sát khí, bây giờ vấn đề của tớ chỉ đơn thuần là nghiệp , mà là đang bảo vệ cái mạng ch.ó của chính đây ."
Người yêu cũ bỗng chốc biến thành sếp nhỏ nắm trong tay quyền sinh quyền sát, tình hình quả thực mấy khả quan.
Dương Trăn Trăn đặt ly sữa xuống: "Chỉ cần tầm của đủ rộng mở, thì gì yêu cũ nào, tất cả đều chỉ là những bạn từng 'chu mỏ chạm môi' thôi mà."
Đường Niệm đảo mắt trắng dã lườm một cái: "Vậy chui xuống phần bình luận Wechat của 'bạn ' nhà mà cầu xin chạm môi ."
"..." Dương Trăn Trăn trầm ngâm mất ba giây khẽ rùng . Đáng sợ thật đấy: "Được , thế định tính đây?"
"Tớ định bỏ trốn.” Đường Niệm click chuột, kéo danh sách các giáo sư hướng dẫn của Viện Đại học : "Chính là cô giáo , mới bình chọn giáo sư hướng dẫn năm nay."
Dương Trăn Trăn xán gần. Trên màn hình là bức ảnh chụp nửa của một nữ giảng viên trẻ tuổi. Cô xõa mái tóc dài lưng, mỉm dịu dàng ống kính: "Là cô Đặng , tớ cũng thường xuyên gặp cô ở phòng thí nghiệm. Cô dễ chuyện lắm."
" , cô năm nay mới phong hàm giáo sư hướng dẫn, chuyên về mảng Thị giác Máy tính. Cô một chỉ tiêu nhận thạc sĩ nhưng vẫn ai đăng ký, hiện tại đang chiêu mộ thực tập sinh là sinh viên năm tư tuyển thẳng. Vì thế, tớ chuẩn xin chuyển sang nhóm của cô ."
"Good luck to you."
Dương Trăn Trăn giơ ngón tay cái lên hất hất về phía cô nàng.
Đường Niệm là . Cô phát huy tối đa sở trường của , thức đêm cắm đầu một bức thư tự đề cử. Nội dung bức thư chân thành rút ruột rút gan, dạt dào tình cảm, dài loằng ngoằng cả một ngàn năm trăm chữ, bày tỏ nguyện vọng mãnh liệt gia nhập trướng của cô Đặng. Cuối cùng, cô còn đích nắn nót chép tay một bản.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng chính tả, cô mới an tâm ngủ. Sáng sớm hôm , Đường Niệm ôm khư khư tập hồ sơ xin việc và bức thư tự đề cử chạy vọt tới tòa nhà nghiên cứu khoa học.
Cô dò la tin tức từ , văn phòng của cô Đặng Nguyệt ở phòng 609. Mỗi ngày cô đều đến văn phòng lúc tám giờ năm mươi phút. Chỉ cần canh đúng thời gian ngang qua cửa, chắc chắn sẽ đụng mặt cô .
Đường Niệm sâu trong cúi xem giờ nên chú ý đến một bóng đột ngột ở góc rẽ. Khoảng cách quá gần chỉ trong gang tấc, cô kịp phanh mà lao thẳng lòng .
"Bịch…"
Quả thật là tông trúng , chỉ điều tông cứ sai sai thế nào . Cô Đặng cao đến , n.g.ự.c cô cũng thể nào... cứng đến mức .
Đường Niệm ngượng ngùng ngẩng đầu lên, trân trân đàn ông cao hơn hẳn một cái đầu mặt.
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm mai bao trùm lấy dáng cao gầy của , phác họa nên một tầng hào quang dịu nhẹ quanh ảnh. Anh đút một tay túi quần, khẽ rướn xương mày, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành một vòng cung mỹ.
Chạm mắt chút báo , tim Đường Niệm thắt . Những ngón tay cô siết chặt bức thư tự đề cử ôm ngực, hốt hoảng lùi mạnh về một bước lớn.
Hai đối diện . Sự chênh lệch chiều cao quá lớn mang đến một luồng khí thế đầy tính áp đảo. Vóc dáng của cô cao gần một mét sáu bảy, xem là khá cao ráo, nhưng vẫn ngước đầu lên mới thể chạm đôi mắt thâm thúy sâu thẳm của .
Trần Tri Lễ cứ thế thẳng đôi mắt đang hoảng loạn trốn tránh của cô, chẳng chẳng rằng.
Hành lang rộng thênh thang vắng lặng đến mức kim rơi cũng thể thấy. Đường Niệm chợt nhớ đến một bài thơ văn xuôi từng hồi học, miêu tả về sự "bình yên cơn bão". Lúc đó cô hiểu lắm, nhưng trong khoảnh khắc bỗng dưng giác ngộ một cách sâu sắc. Quả nhiên đó là một cụm từ mang ý nghĩa gì!
"Thầy... thầy Trần... chào buổi sáng ạ."
Cô đành liều mạng rặn danh xưng qua kẽ răng. Cảm giác hổ bủa vây một cách khó hiểu, khiến hai bờ vai mỏng manh của cô cũng khẽ run lên.
Trôi qua vài giây, Trần Tri Lễ mới cúi đầu bật thành tiếng: "Chào buổi sáng, em Khương Niệm."
Đường Niệm: "..."
Anh mới là Khương Niệm, cả nhà đều mang họ Khương !
Đường Niệm thầm oán trách trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố nở nụ : "Thầy Trần ơi, em họ Đường, Đờ-ương-Đương-huyền-Đường ạ."
Trần Tri Lễ vẫn giữ nguyên sắc mặt đổi: "Ồ, em Trương Niệm."
Đường Niệm: "..."
Tên khốn tuyệt đối là đang cố tình đây mà!
Dù cái họ của cô bạn gái cũ đáng để thầy bận tâm ghi tạc lòng, nhưng với một thể thuộc lòng hàng ngàn công thức toán học biến thái như thầy mà chẳng thể nhớ nổi một câu cách đây một giây... thì em chân thành khuyên thầy nên chụp CT não . Biết phát hiện chứng teo não, dân gian thường gọi là bại não đấy.
Đường Niệm vẫn đang lẩm bẩm c.h.ử.i rủa trong lòng, bỗng thấy : "Theo đến văn phòng một chuyến."
"..."
Xin , chắc là cô c.h.ử.i thầm to quá .