Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 21: Kẹo vải 21
Cập nhật lúc: 2026-09-09 00:42:10
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời gần chập tối, hai dọn dẹp thiết gọn gàng khoác những chiếc balo nhẹ nhàng bộ xuống núi. Vì trút bớt gánh nặng nên hành trình xuống núi trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn. Thế nhưng, khi mặt trời dần khuất bóng và vạn vật chìm bóng tối, đường càng lúc càng trở nên khó khăn hơn.
Đi chừng mười phút, Đường Niệm bắt đầu cảm thấy cổ chân khó chịu, lẽ là do cú ngã lúc trưa.
Cô cố kìm nén cơn đau, gắng gượng thêm mười phút nữa, nhưng thì thực sự thể chịu đựng nổi.
Trần Tri Lễ nhận sự bất thường của cô, bước chậm : "Sao ?"
"Hình như em bong gân thật ."
Trần Tri Lễ soi đèn pin chân cô: "Ngồi xuống , để xem thử."
Đường Niệm tìm một tảng đá sạch sẽ xuống. Trần Tri Lễ nửa quỳ nửa , vén ống quần thể thao của cô lên. Nhờ ánh đèn pin, thấy cổ chân cô sưng vù, bèn cau mày: "Sao sớm, bong gân mà vẫn ráng ?"
Đường Niệm tủi , cô thì xuống núi , chẳng lẽ qua đêm giữa nơi đồng m.ô.n.g quạnh .
Trần Tri Lễ mở balo, lấy chai rượu t.h.u.ố.c mà Hướng dẫn viên Lưu mang lên hồi chiều, cũng chẳng rõ tên là gì. Mùi rượu t.h.u.ố.c xộc lên nồng nặc, mở nắp Đường Niệm sặc ho khù khụ, cô bịt mũi bảo mang xa một chút. Trần Tri Lễ cứ như thấy, đổ rượu lòng bàn tay, xoa xoa cho nóng áp chỗ cổ chân bong gân của cô.
"Suỵt..."
Đau quá mất, thế mới mua loại "Kim Ba Sĩ Nam Dương Tinh Gia Pha Thập Bát Hổ Truy Phong Xà Chu Thân Thống Hoạt Lạc Du" cơ mà.
Trần Tri Lễ ngước mắt lên, bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn đang nhăn nhó vì đau của cô: "Đau lắm ?"
Đường Niệm c.ắ.n môi, nước mắt chực trào, nhưng vẫn lắc đầu với .
Trần Tri Lễ vẫn tiếp tục xoa bóp, nhưng động tác nhẹ nhàng hơn nhiều: "Cố chịu một chút."
Thực cũng đau đến mức đó, chỉ là khi ai đó nâng niu quan tâm thì thường dễ trở nên yếu đuối, phóng đại cảm giác tủi của lên. Giống như một đứa trẻ vấp ngã đường, nếu ở bên cạnh thì nó sẽ ré lên, nhưng nếu thì nó sẽ tự phủi m.ô.n.g dậy.
Đường Niệm cảm thấy như chút nào, xoa t.h.u.ố.c xong cô bèn chống tay định dậy: "Đỡ nhiều , chúng thôi."
Trần Tri Lễ nhíu mày, vô tình nhắc nhở cô: "Đi kiểu gì, cò cò một chân xuống núi ?"
Đường Niệm: "..."
Sao cái miệng 37 độ của thể thốt những lời lạnh lùng đến thế cơ chứ.
Đường Niệm: "Em gậy leo núi mà, em thể chống gậy từ từ."
Trần Tri Lễ lên, nhét cả balo và đèn pin tay cô: "Thôi , để cõng em."
Đường Niệm bất ngờ, đảo mắt khu rừng đen đặc và con đường đầy ổ gà, cô chần chừ rụt chân : "Ơ , tối lửa tắt đèn thế lắm ."
"Hay là em ngủ đây?"
Vậy thì thôi bỏ .
Trần Tri Lễ lưng về phía cô, khom xuống: "Lên ."
Đường núi buổi tối khó hơn tưởng tượng nhiều. Đường Niệm áp lưng , hai tay cầm đèn pin soi đường. Bàn tay cứng cáp của đàn ông đỡ lấy khoeo chân cô, mỗi bước đều vô cùng vững chãi.
Đi hai mươi phút, đường sá cũng bằng phẳng hơn đôi chút. Đường Niệm dần thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn buồn ngủ, cứ thế gục đầu hõm cổ mà ngủ gà ngủ gật.
Hơi thở ấm nóng mơn man cổ, tựa hồ như thể cảm nhận cả sự mềm mại từ đôi môi cô. Thân hình mềm mại, ấm áp của cô gái nép sát lưng , khiến lồng n.g.ự.c từng đợt mềm nhũn, tâm trí bắt đầu miên man nghĩ ngợi.
Một lát , Đường Niệm đang mơ màng ngủ bỗng khúc khích: "Hì hì hì..."
Trần Tri Lễ giật nảy , bước chân lảo đảo suýt vấp ngã.
Anh ngoái đầu : "Em cái gì?"
"Kikiki, kakaka..."
"..."
Đường núi tối tăm, mù mịt, hoang vu hẻo lánh, bỗng nhiên tiếng phụ nữ văng vẳng, thật sự khiến sởn gai ốc.
"Thần vốn là kẻ áo vải..."
Cười xong, Đường Niệm lầm bầm mở miệng.
Lúc mà đối một câu thì vẻ bất lịch sự.
"?!... Đích... đích cày cuốc ở Nam Dương?"
Thế nhưng Đường Niệm đáp . Cô gục đầu vai ngủ say sưa, nhịp thở đều đều, hàng mi dài đổ một bóng râm nhỏ gò má.
Lúc Trần Tri Lễ mới nhận lẽ cô đang mớ.
Không chứ, cô mơ thể bình thường chút . Đọc "Xuất sư biểu" thì cứ "Xuất sư biểu" , rợn tóc gáy thế để gì.
Ngay giây tiếp theo, tiếng man dại rùng rợn của phụ nữ vang lên lưng : "Hoàng thượng, thần vốn cũng thế , ngặt nỗi... bọn chúng trả nhiều quá, há há há há há!"
"..."
Đôi khi, đường ban đêm một cũng thật là bất lực.
Đường Niệm ngủ say, dằn vặt suốt dọc đường mà vẫn tỉnh. Trong giấc ngủ, cô hình như mơ một giấc mơ, cụ thể là gì thì nhớ rõ, nhưng hẳn là một giấc mơ .
Mấy ngày , Trần Tri Lễ cho cô lên núi việc nữa. Một phần vì chân cô khỏi hẳn, phần nữa là thật sự cõng một "nữ quỷ" xuống núi.
Thế là Đường Niệm đành ở chân núi. Lần họ trọ tại một homestay mang phong cách địa phương. Ngôi nhà trang trí gu, với sân hình vuông tường cao bao bọc, ngăn cản ánh nắng chói chang, ngước lên là thấy bầu trời xanh ngắt.
Dưới nhà còn Đường Ngân Uyển chầu chực, cô cũng chẳng sớm về khuya trốn chui trốn nhủi trong phòng thí nghiệm nữa. Cuộc sống của Đường Niệm giờ đây còn nhàn nhã hơn cả nghỉ dưỡng. Sáng thức dậy pha một tách cà phê hòa tan, cuộn tròn chiếc ghế mây ngắm cảnh tinh chỉnh thuật toán.
Xem chuyến công tác đúng quá .
Cô nảy một vài ý tưởng mới. Suy cho cùng, đôi khi con nên giới hạn trong một điểm, mà suy nghĩ thoáng . Và một khi suy nghĩ thoáng thì... hồn cũng bay theo gió luôn.
Cô muộn màng nhận một chuyện: Trần Tri Lễ sẽ vì thấy Đường Ngân Uyển dạo đến phiền cô, nên mới bảo cô công tác để trốn một thời gian chứ? Anh còn chuẩn sẵn cả vali hành lý nữa. Sếp bình thường ai chuẩn đồ cho nhân viên kiểu .
thái độ của lúc gọi cô công tác ngày hôm qua hiển nhiên, vẻ gì là đang nghĩ cho cô. Hay là do cô suy nghĩ nhiều quá , khi chỉ đơn thuần bắt cô cu li thôi.
Đường Niệm mím môi, thầm nghĩ, chắc chắn là .
Không ảo tưởng vị trí của trong lòng .
Khi Trần Tri Lễ , thấy Đường Niệm vẫn giữ nguyên tư thế lúc : máy tính đặt đùi, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, trừng mắt màn hình, chỉ cơ mặt là đang gồng lên.
Khỏi cần hỏi cũng là cô chẳng nghĩ kết quả gì.
Trần Tri Lễ phiền sự tập trung của cô. Anh băng qua giếng trời, phòng tắm rửa sạch sẽ. Khi trở xuống, bưng theo một bát táo xanh giòn rụm, tiến gần: "Ăn ?"
Thấy cô cũng vất vả cả ngày .
Đường Niệm sủng ái mà đ.â.m lo sợ ngước mắt lên khỏi màn hình máy tính, cúi xuống. Những quả táo xanh mướt vẫn còn đọng những giọt nước, cô ngập ngừng hỏi: "Là nhặt đất lên ạ?"
"..."
"Không ăn thì thôi." Trần Tri Lễ bưng bát định rời . Đường Niệm vội vàng níu : "Em ăn em ăn, đừng là rơi xuống đất, dù rơi bồn cầu em vớt ăn cũng ."
"..."
Đường Niệm lau quả táo xanh quần áo c.ắ.n một miếng. Quả táo căng mọng, vị ngọt thanh mát: "Ngon thật."
lúc , điện thoại đặt bàn của Đường Niệm rung lên, là cuộc gọi video WeChat.
Đường Niệm khá bất ngờ, là cô bạn đại học lâu liên lạc.
Cô vỗ vỗ tay, đặt quả táo xanh sang một bên vuốt màn hình WeChat.
"Chị em ơiii!!!" Giọng đầy phấn khích của Triệu Tiểu Thanh vang lên từ đầu dây bên : "Mày đến Hàng Châu hả?"
"Ừ, mày ?"
Nói xong cô mới nhớ , hôm qua cô đăng bài vòng bạn bè, định vị là Hàng Châu.
Triệu Tiểu Thanh ha hả: "Tao xem vòng bạn bè của mày đấy. Sao mày đến mà báo cho tao , tao lâu lắm gặp mày."
"Tao công tác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-21-keo-vai-21.html.]
"Ra , thế mày định khi nào về?"
"Chưa chắc chắn lắm, chắc ở đây tầm bốn năm ngày."
"Thế cuối tuần rủ ăn một bữa nhé. Chỗ tao cũng gần chỗ mày, tao gọi thêm Hàn Phóng nữa. Mày còn nhớ Hàn Phóng , cái theo đuổi mày hồi đại học ."
lúc câu , Trần Tri Lễ ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía cô.
Đường Niệm vội vàng nhảy khỏi chiếc ghế mây, ấn nút giảm âm lượng điện thoại xuống mức nhỏ nhất: "Mày đừng bậy, theo đuổi tao lúc nào chứ."
Triệu Tiểu Thanh cứ tưởng cô quên : "Trời ơi, cái hồi bọn tham gia cuộc thi ở đại học . Ngày nào cũng mang cho mày một chai xanh Thống Nhất. Lý do là vì mày mỉa mai cái đứa ' xanh' đội bên cạnh là 'Gato với cô cả một đồi chè ở nhà', thế mà tưởng mày thích uống xanh thật, há há há há. Mày xem cái khả năng hiểu tiếng của thế thì tán gái kiểu gì."
Đường Niệm: "..."
Đường Niệm gượng: "Chuyện qua lâu lắm ."
"Cũng đúng, bọn nghiệp lâu mà. Hay tối thứ Bảy nhé, ba đứa tụ tập một bữa." Triệu Tiểu Thanh việc luôn nhanh nhẹn, dứt khoát, tính tình sảng khoái. Vừa , cô mở app Meituan tìm quán ăn: "Mày ăn gì, lẩu thịt nướng?"
"Sao cũng ."
"Được, thế để tao đặt chỗ nhé."
"Ừ."
Kể thì họ lâu gặp . Mặc dù khi nghiệp cô ở Hàng Châu việc hai năm, nhưng công việc quá bận rộn, thường xuyên tăng ca nên thời gian rảnh rỗi.
Cúp điện thoại, Đường Niệm cầm quả táo xanh ăn dở lên, gặm nốt vài miếng nuốt trôi. Quay đầu , cô bắt gặp Trần Tri Lễ đang ườn chiếc ghế xích đu mà cô cuộn tròn cả ngày, tay mân mê chiếc điện thoại.
Lần cô công tác cùng Trần Tri Lễ, nếu chơi thì theo tình theo lý cũng nên báo cho một tiếng.
Đường Niệm bưng đĩa táo xanh về phía .
Bóng râm đổ xuống, Trần Tri Lễ nhướng nửa mí mắt lên cô.
Cô lập tức nở một nụ : "Anh ăn ?"
Trần Tri Lễ mặt chút biểu cảm: "Có chuyện gì thì thẳng."
Đường Niệm: "À thì, tối thứ Bảy em xin phép nghỉ một buổi ạ?"
Trần Tri Lễ đặt điện thoại xuống: "Để gì?"
Đường Niệm: "Bạn đại học em đến Hàng Châu nên rủ tụ tập một chút. Em ăn tối với bọn họ."
Trần Tri Lễ: "Bọn... họ nào?"
Đường Niệm: "Anh quen ."
Trần Tri Lễ: "Em quen?"
Không chứ, thể quen bạn đại học của cô !
Hiểu rõ tính khí của , Đường Niệm dám bật , đành dịu giọng : "Triệu Tiểu Thanh, với cả... Hàn Phóng."
Trần Tri Lễ nhướng mày, đôi môi khẽ mở, vẻ mặt như thể chợt nhớ điều gì đó.
Khoảnh khắc đó.
Đường Niệm thật sự nghĩ rằng quen hai họ. Cũng dễ hiểu thôi, giới công nghệ thì nhỏ bé, họ từng gặp ở hội thảo nào đó.
Thế nhưng giây tiếp theo, vị đại ma vương mặt hắt xì một cái. Khi , khôi phục vẻ thản nhiên ung dung: "Ồ, quen."
"..."
Thế mà điệu bộ như thật, đúng là tốn thời gian.
Một lát .
Đường Niệm lên tiếng: "Vậy tóm là ạ?"
Trần Tri Lễ hề do dự: "Được."
Đường Niệm mừng rỡ, chữ "Cảm ơn" kịp thoát khỏi miệng thì Trần Tri Lễ đủng đỉnh bồi thêm một câu: " cũng ."
"?"
Đường Niệm dám tin tai . Cô ăn cùng bạn đại học, theo góp vui cái nỗi gì: "Ý là, ăn cùng em và bạn đại học của em á?"
Vì quá ngạc nhiên nên cô vô tình nâng giọng lên vài tông. Điều khiến Đại thiếu gia Trần vô cùng hài lòng. Anh cô với vẻ mặt đầy chán ghét: "Em nghĩ là ăn chực đấy chứ?"
"..."
Thế thì là gì?
"Em là trong nhóm của , hiện tại đang là thương binh. Lỡ như đường ăn em mất tích, em nghĩ cảnh sát đến tóm cổ ?"
Đường Niệm quả thực nghĩ đến chuyện . Tuy mắt cá chân của cô còn đau nữa nhưng chỗ bong gân vẫn còn khó chịu.
Đường Niệm: "Vậy ý là?"
"Để phòng ngừa nửa đời của bóc lịch trong tù, đành miễn cưỡng cùng em chuyến ."
"..."
Vậy thì thật khó cho quá .
Tối thứ Bảy.
Địa điểm ăn tối là một khu thương mại mới xây ở Hàng Châu. Dòng qua vẫn còn khá nhiều công nhân mặc đồng phục. Trong tòa nhà cũng quá nhiều cửa hàng kinh doanh, đa vẫn đang trong quá trình thi công. Hai bấm thang máy lên thẳng tầng năm.
Triệu Tiểu Thanh đặt bàn ở một quán cá nướng đặc sản Hàng Châu, nhân dịp khai trương giảm giá 20%.
Vừa khỏi thang máy, Đường Niệm nhận Triệu Tiểu Thanh đang cửa quán ngó nghiêng. Cô giơ tay vẫy, Triệu Tiểu Thanh nhanh chóng thấy cô, nụ mặt giấu giếm sự vui sướng, bèn lao tới ôm chầm lấy cô.
"Hu hu hu, Đường Đường ơi, tao nhớ mày c.h.ế.t luôn."
Đường Niệm ôm chặt lấy eo cô bạn: "Tao cũng thế."
Nghe tiếng hai cô gái, Hàn Phóng cũng từ trong quán bước . Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô dáng dài màu sáng, dáng thanh mảnh, đeo chiếc kính gọng mảnh, trông dáng một trai ấm áp, nho nhã.
Anh với cô từ xa: "Đường Niệm, lâu gặp."
Đường Niệm cũng đáp : "Ừ, lâu gặp."
Hàn huyên xong, Triệu Tiểu Thanh mới để ý thấy Trần Tri Lễ đằng , khẽ hích vai cô một cái, trêu ghẹo: "Đưa cả nhà cơ đấy, mau giới thiệu cho tụi ."
Đường Niệm cuống cuồng xua tay: "Không nhà , mày hiểu nhầm ."
Triệu Tiểu Thanh chút tiếc nuối: "Ơ, nhà ?"
"Không , là..."
Đường Niệm ngập ngừng, nên giới thiệu với tư cách gì. Chẳng lẽ bảo là thầy giáo, là sếp, là yêu cũ, là su gở đe đì...
Tốt lắm, chẳng cái phận nào phù hợp để ăn cùng bạn bè cả.
Trần Tri Lễ đút hai tay túi quần, ung dung, xen , chỉ lặng lẽ chờ cô cất lời.
Anh cũng xem, cô định nghĩa mối quan hệ của hai như thế nào.
Đường Niệm vô cùng lúng túng, cuối cùng đành nhắm mắt nhắm mũi bừa: "Là hộ lý chăm sóc đặc biệt của tao."
Triệu Tiểu Thanh, Hàn Phóng, Trần Tri Lễ: "?"
"Chuyện là thế , dạo tao thương, sợ đường bề gì bất trắc, nên nhờ cùng để đảm bảo an ."
"..."