Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 22: Kẹo vải 22
Cập nhật lúc: 2026-09-09 11:29:20
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong câu đó, Đường Niệm Triệu Tiểu Thanh và Hàn Phóng mỗi một tay dìu quán. Hai phục vụ cô cứ như hầu hạ Lão Phật Gia, nào là kéo ghế, rót , còn gọi phục vụ lấy thêm một chiếc gối tựa cho cô kê lưng.
Thật sự thì... Không cần thiết lố như .
Sau khi xuống, Triệu Tiểu Thanh mới lo lắng hỏi han: "Đường Đường, mày thế, thấy khó chịu ở ?"
"Không..."
"Đây là cuối cùng chúng gặp đấy chứ."
"Không..."
Đường Niệm định lên tiếng thì Triệu Tiểu Thanh b.ắ.n liên thanh như s.ú.n.g máy, chẳng để cho cô cơ hội xen .
"Huhu Đường Đường ơi, dù chuyện gì xảy thì mày cũng mạnh mẽ lên nhé, chuyện sẽ thôi, chắc chắn sẽ mà."
"Thực thì..." Đường Niệm nén một dài, tranh thủ lúc cô bạn ngừng để rõ sự thật: "Tao chỉ bong gân thôi!"
"..."
Mọi thứ rơi tĩnh lặng.
Bốn , tám con mắt, đưa mắt .
"Chuyện bắt đầu từ, ừm thì cái đó... như đó... À, chẳng gì to tát ... Tóm là, nghỉ ngơi vài hôm là khỏi thôi... ừ, thế thôi."
Triệu Tiểu Thanh: "..."
Nghe mày một câu, đúng là như đang mày một câu.
Biết đùa quá, Đường Niệm cúi đầu nhấp một ngụm , ngượng ngùng đ.á.n.h trống lảng: "Tóm là tao , dạo bọn mày thế nào ?"
"À, tao ." Triệu Tiểu Thanh nhấp một ngụm lúa mạch, đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi đầy phong sương: "Thì cứ thế thôi, một nhân viên quèn chăm chỉ công ăn lương, cày cuốc tăng ca quản ngày đêm."
Hàn Phóng đối diện bật : "Cậu bây giờ lên chức Trưởng phòng Kỹ thuật , nên mới cày cuốc đến bán mạng như đấy."
Đường Niệm khá ngạc nhiên. Hồi còn học, Triệu Tiểu Thanh ghét cay ghét đắng mấy môn chuyên ngành, ngày nào cũng la cà bên Hội Sinh viên, lo liệu mấy cái tiệc tùng, sự kiện, chỗ nào cũng thấy mặt. Không ngờ mấy năm gặp thành Trưởng phòng Kỹ thuật .
Cũng , họ nghiệp lâu lắm .
"Ôi dào, mày . Trưởng phòng như tao chẳng quyền hành gì thực tế cả, quản mỗi ba mống nhân viên quèn, lương thì bèo bọt còn thua cả mấy đứa sinh viên mới trường. Nói thật, nếu vì dạo kinh tế khó khăn, tao vứt việc mà nghỉ quách cho ." Triệu Tiểu Thanh gắp một miếng cá, lúi húi gỡ xương hỏi: "Còn mày thì , họp lớp chẳng bao giờ thấy mặt, lâu lắm tao tin tức gì về mày."
Đường Niệm tóm tắt qua tình hình hiện tại của bản . Khi nhắc đến việc học thạc sĩ, Triệu Tiểu Thanh bèn tỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ: "Chà, sinh viên ưu tú khác. Mày cứ cố gắng nhé, tao còn đến ôm đùi mày đấy."
"Nói ngược , tao mới là đứa cần ôm đùi Trưởng phòng Triệu đây."
Bạn bè là đó, dẫu bao năm xa cách, gặp vẫn chẳng chút xa lạ. Chỉ vài câu đùa vui kéo họ về với những ngày tháng chuyện trò thâu đêm suốt sáng, chuyện trời biển đều thể lôi bàn tán rôm rả. Hàn Phóng thì tham gia cuộc buôn dưa lê của hai cô nàng. Đợi phục vụ lên món xong, cầm muôi múc một bát cháo bí đỏ đặt mặt Đường Niệm.
Động tác cực kỳ tự nhiên, như thể thuộc lòng thói quen ăn uống của cô, như thể việc vô , chẳng cần hỏi cũng cô thích gì.
Trần Tri Lễ hành động của , lặng lẽ .
Hai cô gái mải mê buôn chuyện, từ chuyện nhà cửa, xe cộ vòng về chủ đề tình cảm. Triệu Tiểu Thanh hỏi cô: "Lên thạc sĩ để mắt đến nào ?"
Đường Niệm mím môi lắc đầu: "Chưa mày ạ."
Máu bà mai của Triệu Tiểu Thanh nổi lên: "Trùng hợp ghê, Hàn Phóng nhà tao cũng bạn gái, chỉ đợi mỗi mày thôi đấy."
Đường Niệm: "..."
Hàn Phóng đối diện vẻ ngượng: "Cậu cứ thích trêu hai bọn tớ."
"Tớ đang tạo cơ hội cho đấy. Cứ giữ cái tính hiền lành, tranh giành thì đến tám trăm năm nữa cũng chẳng tán đổ nổi cô nào. Đàn ông là chủ động lên thì mới cơ hội, thì cứ xác định ế chỏng gọng ."
Đường Niệm cô nàng chỉ đang đùa nên chỉ mỉm đáp.
"Nói thật nhé, hồi học tao còn ship nhiệt tình CP của hai đứa mày cơ đấy. CP Trà xanh ha ha ha... Bao nhiêu năm trôi qua , nếu thì hai đứa cứ nhắm mắt đưa chân, đại đại với , coi như thỏa mãn cái tâm hồn u mê ship CP của tao."
Vừa dứt lời, một âm thanh chói tai vang lên, cốc nước đập mạnh xuống bàn.
Đường Niệm giật , ngoảnh sang thì thấy Trần Tri Lễ bật dậy.
Phần ăn của vẫn còn nguyên vẹn, hề động đũa.
Cả ba ngơ ngác , chẳng hiểu định gì.
Trần Tri Lễ ai, chỉ hờ hững buông một câu: " vệ sinh."
Chờ bóng khuất hẳn, Triệu Tiểu Thanh mới rướn tới, thì thầm hỏi: "Này, cái hộ lý là mày ép thêm ngoài giờ ?"
Đường Niệm lặng lẽ theo bóng lưng đàn ông, thấy vẫn như thường ngày, chẳng gì khác lạ. Cô thu hồi ánh mắt: "Không ."
Là tự mà.
"Thế mặt cứ sưng sỉa lên thế, từ đầu đến cuối cạy miệng nửa lời, vênh váo như kiểu cả thiên hạ nợ tám trăm triệu . Không lẽ mày quỵt lương ?"
Đường Niệm: "Bình thường cũng thế mà."
Triệu Tiểu Thanh: "Ồ, là theo đuổi phong cách cool ngầu."
Đường Niệm: "...Cứ cho là ."
" công nhận là trai phết. Mày tìm cái hộ lý trẻ măng, cao mét tám mấy, múi bụng cuồn cuộn thế hả, đúng là cách hưởng thụ cuộc sống nha."
"Làm mày tám múi cơ bụng?"
"Thì tao đoán thế."
"..."
"Tao đoán bừa , căn cứ hẳn hoi đấy. Mày cái áo sơ mi lụa trắng mặc mà xem, chất vải mỏng tang còn ôm sát. Đèn chiếu từ xuống, tao còn thấp thoáng hình khối , bét cũng sáu bảy múi."
Đường Niệm bái phục: "Cái mày đang đeo là kính cận , mà là ống nhòm tám lăm độ chứ?"
Triệu Tiểu Thanh xua tay: "Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, trăm bằng tay quen thôi."
"..."
Trần Tri Lễ cảm thấy bực bội. Từ nhà vệ sinh , bước tới khu vực hút thuốc. Vừa đẩy cửa , đập ngay mắt là nguyên nhân gây sự bực bội của đang hút t.h.u.ố.c bên cửa sổ.
Hàn Phóng.
Nghe tiếng mở cửa, Hàn Phóng , khẽ gật đầu chào hỏi lịch sự hỏi cần mượn bật lửa .
Trần Tri Lễ rút bao t.h.u.ố.c và bật lửa từ trong túi quần , cúi đầu châm thuốc. Đáy mắt sâu thẳm thấu cảm xúc, lơ .
Hàn Phóng gượng gạo rụt tay về.
Hai đàn ông cứ thế im lặng rít thuốc, từ đầu đến cuối chẳng ai với ai câu nào.
Hàn Phóng là bản tính vốn dĩ lạnh lùng như , là đang nhắm . Tuy quen , nhưng dù cũng chung một bàn ăn, nên vẫn tìm chủ đề bắt chuyện: "Làm nghề chắc vất vả lắm nhỉ."
Trần Tri Lễ ngước mắt lên, ấn đường khẽ giật giật, dự cảm lành: "Nghề của bọn á?"
"Ừm, chắc là tốn sức lắm, chú ý bảo vệ cột sống nhé."
"?"
"Chắc cũng vì cảnh ép buộc. Suy cho cùng, nghề của các tiếp xúc với đủ loại , còn thường xuyên ca đêm. Phục vụ là khách phàn nàn ngay. Nếu sự lựa chọn, tin là cũng chẳng cái nghề ..."
Trần Tri Lễ lọt tai nữa, bực dọc ngắt lời: "Cậu cái đầu cổ để ăn gian chiều cao ?"
Hàn Phóng: "Hả?"
"Não bộ là một món đồ thiết yếu, chứ để vật trang trí thì chả tích sự gì ."
Phải một lúc Hàn Phóng mới lờ mờ hiểu , dường như đang ám chỉ vấn đề về não. Mình sai chỗ nào ?
Hàn Phóng thực sự giỏi khoản ăn , nên đoạn cũng chẳng dám hó hé thêm lời nào.
Im lặng hút xong điếu thuốc, lúc chuẩn rời , vẫn giữ thái độ lịch sự, lịch sự buông một câu: " nhé, hạn chế hút t.h.u.ố.c thôi, hại cho thận đấy."
"..."
Không chứ, tên thần kinh .
Cô quen với mấy cái thể loại sinh vật kỳ dị gì !
Khu vực hút t.h.u.ố.c mù mịt khói trắng, bao trùm một tầng xám xịt.
Hàn Phóng Trần Tri Lễ, nhưng Trần Tri Lễ từng gặp .
Sau khi chia tay, lén lút đến trường của Đường Niệm vài . Mấy đầu thì bắt gặp. Cũng , trường rộng như , tận bốn, năm mươi nghìn sinh viên, tìm một chuyện dễ dàng.
Dần dà, cũng nắm bắt thói quen của cô. Cô thích đến thư viện, nhà ăn bốn, phòng tự học, chứ hiếm khi lảng vảng ở những khu vực khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-22-keo-vai-22.html.]
Vào mùa hè năm cô học năm hai đại học, bà ngoại của Trần Tri Lễ phẫu thuật một ca nhỏ. Nhân dịp về nước thăm bà, dành thời gian ghé qua trường cô.
Hôm đó trời đổ mưa rào. Cái nóng ẩm ướt đặc trưng của mùa hè miền Nam khiến cả ngôi trường chìm trong màn sương mờ ảo, bàng bạc.
Cô che một chiếc ô đen bước từ thư viện, ôm n.g.ự.c một xấp sách dày cộp, bên cạnh là một nam sinh dáng gầy gò, cao lêu nghêu. Đi nửa đường, nam sinh bỗng xổm xuống, buộc dây giày cho cô.
Cô cúi che ô cho , mái tóc dài xõa xuống chạm nhẹ vai , cả cô ướt sũng phân nửa.
Hình như họ đang gì đó.
Tiếng mưa lấn át tất cả, rõ gì.
Một lát , một nữ sinh hớt hải chạy từ phía đến, khoác tay lên vai hai , toe toét chen giữa: "Ngại quá, kỳ đà cản mũi hai haha. Cùng ăn cơm ?"
Cậu nam sinh đang buộc dây giày dậy: "Không , bọn tớ đang định lên phòng máy."
Ánh mắt nam sinh ngập tràn ý , là hiền lành, điềm đạm. như hình mẫu "thích tính cách định" mà cô từng .
Vậy nên... đây là kiểu cô thích ?
Trần Tri Lễ phiền họ, chỉ lặng lẽ họ sánh bước xa dần.
Cô vòng tròn giao tiếp và những bạn mới.
Những nụ , niềm vui của cô giờ đây chẳng còn liên quan gì đến nữa.
Cậu buộc dây giày cho cô, cô che ô cho .
Có đối xử với cô, quan tâm đến cô.
Còn , bao giờ là sự lựa chọn duy nhất.
Thế giới của cô luôn rộn rã, còn thì gạt rìa, vĩnh viễn thể nào chạm tới. Những suy nghĩ chôn chặt trong lòng chỉ thể gói ghém cẩn thận qua những tấm vé máy bay khứ hồi từ Boston về Hàng Châu.
Điếu t.h.u.ố.c cháy rụi, tàn lửa bén tay khiến Trần Tri Lễ bừng tỉnh.
Anh khẽ mỉa mai, đưa tay dụi tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn bước ngoài.
Lúc bàn, Đường Niệm và Triệu Tiểu Thanh ăn uống hòm hòm. Đang lúc mải buôn chuyện, Triệu Tiểu Thanh gọi thêm hai chai rượu. Uống say khướt, cô nàng nắm tay Đường Niệm than vãn: "Chị em ơi, cứt thì khó nuốt mà tiền thì khó kiếm quá."
"Mày ngược ."
"Ờ đúng , tiền thì khó kiếm mà cứt thì khó nuốt. Kiếp tao lên núi Nga Mi khỉ. Yên tâm chị em ơi, đến lúc đó mày cứ theo tao, tao một quả chuối để ăn thì chắc chắn sẽ phần mày một cái vỏ chuối."
"Tao cảm ơn mày nhé."
"Không chi, ợ... Ai bảo chúng là chị em !"
"..."
Cơm no rượu say, Đường Niệm lo chăm sóc Triệu Tiểu Thanh đang say xỉn. Hàn Phóng tranh thủ thanh toán thì phát hiện Trần Tri Lễ giành trả tiền .
Anh thấy thế tiện chút nào, dù đây cũng là buổi tụ họp của ba bạn đại học, để trả tiền .
Hàn Phóng bám theo: "Hết bao nhiêu tiền, chuyển cho ."
Trần Tri Lễ chỉ hờ hững liếc : "Không cần."
Cái liếc mắt vô thưởng vô phạt hiểu khiến ớn lạnh, gáy cứ man mát.
Cảm giác như ánh mắt chứa đầy sát khí.
Không tưởng tượng nữa.
Hàn Phóng đưa tay sờ sờ gáy, đầu óc hoang mang. Anh đắc tội gì với đàn ông nhỉ.
Bữa tiệc tàn, Triệu Tiểu Thanh khoác vai Đường Niệm: "Nhớ nhé, bạn bè trọn đời , ai giàu đứa đó chó."
Đường Niệm xòa: "Được , chắc chắn ."
Hàn Phóng đ.á.n.h xe tới. Đường Niệm Triệu Tiểu Thanh lưu luyến leo lên xe.
Hàn Phóng hạ kính cửa sổ xuống: "Đường Niệm, định về bằng gì, để tớ tiện đường chở một đoạn?"
"Không cần , tớ bắt taxi về cũng , chỗ tớ ở cũng gần đây thôi."
"Ừm, về đến khách sạn nhớ nhắn tin cho tớ nhé."
"Ừ."
Sau khi hai rời , Đường Niệm bên đường vẫy một chiếc taxi. Cô lên ghế , Trần Tri Lễ cũng lặng lẽ cạnh cô. Không khí trong xe vô cùng tĩnh mịch, trầm lắng.
Anh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá. Đường Niệm vờ như chuyện gì, cứ ngắm cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ. Qua hình bóng phản chiếu kính, cô thấy sườn mặt sắc lạnh, hằn lên vẻ thờ ơ, lạnh nhạt.
Thấy ý định bắt chuyện, Đường Niệm cũng ý giữ im lặng suốt dọc đường.
Có lẽ do tối nay uống chút rượu, nên về đến homestay Đường Niệm thấy buồn ngủ rũ rượi. Đánh răng rửa mặt xong leo lên giường, cô mới sực nhớ báo bình an cho Hàn Phóng, bèn cầm điện thoại lên.
Bánh Donut: [Tớ về đến khách sạn . Hôm nay cảm ơn vì bữa ăn nhé, hẹn dịp tới các lên Bắc Kinh chơi, tớ sẽ chủ nhà chiêu đãi đàng hoàng.]
Một lát .
Hàn Phóng: [Không tớ mời .]
Bánh Donut: [Không thanh toán ?]
Hàn Phóng: [Không, là hộ lý của thanh toán đấy.]
Trần Tri Lễ trả tiền á?
Cô ăn với bạn học thì cớ gì để trả tiền cơ chứ.
Hàn Phóng: [Hơn nữa, hình như đang hiểu lầm mối quan hệ của chúng . Có dịp nhớ giải thích rõ ràng với nhé.]
Kết thúc cuộc trò chuyện, Đường Niệm trằn trọc giường, cảm thấy trằn trọc ngủ nổi.
Anh hiểu lầm gì chứ?
Không là tưởng thật câu đùa của Triệu Tiểu Thanh đấy chứ.
Đường Niệm trở , mở điện thoại, tìm tên [Trần Tri Lễ] trong danh bạ WeChat. Ảnh đại diện của là một chú mèo con. Tiện tay bấm vòng bạn bè của , chỉ thấy một màu vắng lặng, chẳng lấy một bài đăng nào.
Kể từ khi chia tay, cô từng nhắn tin cho nào.
Thế là chặn cô xem vòng bạn bè , là block cô luôn ?
Đường Niệm bật dậy, lấy chút IQ quăng sọt rác từ thuở nào, ôm điện thoại gửi cho một phong bao lì xì 0.1 tệ.
Đinh đoong, thanh toán thành công.
Không hề xuất hiện dòng thông báo [Vui lòng xác nhận xem mối quan hệ bạn bè của bạn với đó bình thường ] như cư dân mạng đồn, mà là thanh toán thành công rực rỡ.
Nghĩa là block cô.
Tám năm liên lạc, câu đầu tiên nên gì đây?
Đường Niệm bắt đầu vắt óc suy nghĩ một câu mở đầu thật ấn tượng.
Bánh Donut: [Ngủ ?]
Không , lỡ ngủ nhưng giả vờ ngủ thì lấy cớ gì mà nhắn đây.
Bánh Donut: [Rất nhiều tưởng tớ bạn trai, đến cả dì bán cá ngoài chợ RT-Mart cũng . thực tế là, chẳng ai thích tớ cả, ha ha ha ha...]
Hơi ẩn ý quá, Đường Niệm xóa gõ .
Bánh Donut: [Anh đừng hiểu lầm, em thích Hàn Phóng .]
Gõ đến đây, động tác của cô khựng .
Nói thế vẻ thẳng thắn quá, mà còn ảo tưởng sức mạnh nữa. Ai hỏi cô thích ai , cô thể tưởng tượng vẻ mặt châm biếm của đại ma vương khi nhận tin nhắn .
Xóa.
Bánh Donut: [Hôm nay ăn hết bao nhiêu tiền thế ạ, em chuyển khoản qua WeChat cho nhé.]
Không , nhắc đến tiền bạc dễ mất lòng, xóa.
Bánh Donut: [Câu lúc nãy em thực ý là...]
Chưa kịp gõ xong, bên đột ngột gửi đến một tin nhắn.
czl: [Đang c.h.é.m gió luận văn ?]
"..."