Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 23: Kẹo vải 23
Cập nhật lúc: 2026-09-09 11:29:22
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài ngày đó, Trần Tri Lễ dường như bận rộn. Ngày nào cũng sớm về khuya, đèn trong phòng sáng đến tận nửa đêm.
Với vai trò là Trưởng nhóm nghiên cứu, ngoài những nhiệm vụ nghiên cứu khoa học thường nhật, còn gánh vác ít công việc hành chính. Từ việc chủ trì các cuộc họp thảo luận dự án để theo sát tiến độ, đến việc nộp đơn xin cấp quỹ, đ.á.n.h giá hiệu suất, phân tích dự án... tất tần tật đều tự nhúng tay .
Vì đang trong chuyến công tác, phần lớn công việc của đành dồn buổi tối, thường xuyên bận rộn đến hai ba giờ sáng.
Tất nhiên, Đường Niệm cũng hề . Sau hai ngày ba đêm mày mò, cô cảm thấy tìm một hướng mới mang tính đột phá cho việc nhận diện chữ tay. Cô mã code và chạy thử, bước đầu thấy vấn đề gì, chỉ đợi về trường để xác minh .
Dù ở chung một mái nhà, nhưng hai hiếm khi cơ hội chạm mặt .
Có một hiếm hoi là ở giảng đường chuyên về khoa xương khớp của gia tộc họ Trương. Sự xuất hiện đột ngột của khiến các nhân viên vô cùng bất ngờ, vội vàng sắp xếp một chiếc ghế ở hàng đầu cho . Tuy nhiên, Trần Tri Lễ đó mà thẳng xuống phía , cạnh Đường Niệm.
Vị lão y sư đang giảng giải về "Phương pháp điều trị xương khớp họ Trương" - một phương pháp chữa trị chấn thương xương khớp vô cùng độc đáo. Dựa nền tảng của các liệu pháp chữa trị xương khớp Đông y truyền thống, trải qua hàng trăm năm thử nghiệm lâm sàng của gia tộc họ Trương, phương pháp kết hợp châm cứu và dán cao cố định để chữa trị các tổn thương về xương. Nó chú trọng việc điều trị cả bên trong lẫn bên ngoài, đồng thời chăm sóc cả xương và gân cốt.
Đường Niệm đang chăm chú lắng thì Trần Tri Lễ bỗng bảo cô lên bục mẫu. mắt cá chân của cô gần như khỏi hẳn, vả cũng tổn thương đến xương.
Đường Niệm mỉm định từ chối: "Thôi ạ, chân em đỡ nhiều , cũng còn đau nữa."
Trần Tri Lễ liếc cô một cái, lạnh lùng buông một câu: "Bảo em mẫu chứ bảo em chữa bệnh ."
Thôi , hóa là bắt cô chuột bạch.
Đường Niệm đành bước lên bục. Vị lão y sư với kinh nghiệm dày dặn, nắn nắn vài cái đưa phán đoán: "Cô gái , cháu trẹo chân ?"
Đường Niệm ngẫm nghĩ một lát, đúng là như thật: "Bình thường giày cao gót một chút, lúc bước xuống bậc thang là trẹo. cũng đau lắm, sưng một hai ngày là khỏi thôi ạ."
"Cháu thể vì thấy đau mà chủ quan . Tổn thương gân cốt tiên sẽ tổn thương khí huyết. Nếu điều trị kịp thời, chỗ đau sẽ sưng tấy tái tái , khớp xương trở nên lỏng lẻo. Gân giữ xương, sẽ dẫn đến tình trạng trẹo cổ chân theo thói quen đấy."
Đường Niệm ngờ hậu quả nghiêm trọng đến thế. Cô cứ tưởng thấy đau tức là khỏi cơ: "Vậy cần điều trị như thế nào ạ?"
"Lát nữa sẽ dùng phương pháp châm cứu để đả thông kinh lạc, điều hòa khí huyết cho cháu. Sau đó, kê cho cháu vài thang thuốc, cháu mang về sắc uống trong hai tuần, cứ từ từ bồi bổ điều trị."
Đường Niệm: "Dạ ạ."
Phải công nhận là khi châm cứu xong, cảm giác thực sự thư giãn và dễ chịu. Cổ chân nóng ấm, ran ran, cái cảm giác còn hơn gấp ngàn so với cái loại "Kim Ba Sĩ Nam Dương Tinh Gia Pha Thập Bát Hổ Truy Phong Xà Chu Thân Thống Hoạt Lạc Du" .
Đường Niệm vui vẻ bước xuống bục, định chia sẻ cảm giác kỳ diệu với Trần Tri Lễ thì ai chẳng thèm đếm xỉa đến cô, dậy bỏ thẳng. Lúc lướt qua , ánh mắt thậm chí còn thèm liếc về phía cô, cứ như thể cô tàng hình .
Đường Niệm: "?"
Đường Niệm từng gặp tình huống bao giờ. Trước đây, dù Trần Tri Lễ ưa cô chăng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ buông vài câu châm chọc mỉa mai, chứ bao giờ phớt lờ cô một cách trắng trợn như .
Anh , mót tiểu ?
Những ngày đó, Trần Tri Lễ tiếp tục chuỗi ngày bận rộn ngập đầu, chẳng buồn chuyện với cô, cũng chẳng giao việc cho cô, cứ thế ngó lơ cô.
Cuối cùng, Đường Niệm cũng muộn màng nhận một sự thật.
Anh mót tiểu, mà là đang bực .
Cái lũ "chó nghiên cứu khoa học" mỗi khi tâm trạng mà vùi đầu công việc thì càng chẳng khái niệm gì về thời gian, thậm chí còn hiếm khi bước chân khỏi cửa.
mà tại bực cơ chứ?
Cô đắc tội với ?
Đâu .
Mấy ngày nay cô ngoan ngoãn ở homestay ngắm cảnh, chạy thuật toán, hề chạy lung tung, cũng chẳng gây thêm rắc rối nào cho cơ mà.
Lẽ nào vì bữa ăn hôm nọ, cô giới thiệu là hộ lý chăm sóc đặc biệt nên mất mặt? Hay là vì cuối cùng bắt trả 800 tệ tiền ăn nên mới giận?
Tâm tư đàn ông đúng là như mò kim đáy bể.
Đường Niệm nghĩ mãi , tự hỏi nên chuyển khoản trả tiền cho .
Cô mở WeChat lên, đoạn hội thoại giữa hai vẫn dừng ở tin nhắn của tối hôm đó.
czl: [Đang c.h.é.m gió luận văn ?]
Đường Niệm thở dài một tiếng, thoát .
Haizz.
Nhắn tin với đúng là cần một trái tim cực kỳ mạnh mẽ.
Đường Niệm thẫn thờ chiếc ghế xích đu ngoài giếng trời, vắt óc suy nghĩ mà vẫn chẳng tìm manh mối. Màn hình máy tính đang mở trang web CodeRank - một nền tảng luyện code nổi tiếng của nước ngoài.
Năm xưa, Trần Tri Lễ từng vươn lên vị trí dẫn đầu bảng xếp hạng chỉ trong vòng ba tháng, trở thành một huyền thoại các diễn đàn, danh tiếng nổi như cồn chẳng kém gì những minh tinh đang lên. Có điều nước ngoài, gánh nặng học hành và nghiên cứu quá đỗi bận rộn nên còn thời gian đăng nhập nữa.
Đường Niệm đành trơ mắt tài khoản "Jiri chen" của rớt hạng từng ngày, văng khỏi top 10, top 20, và cùng là chính tài khoản "Tang" của cô vượt mặt.
Tài khoản "Tang" là do Trần Tri Lễ đăng ký cho cô ngày xưa. Lúc đó, cô cũng hùng hồn tuyên bố, chắc chắn sẽ vượt qua . Đến lúc đó, cô sẽ tha hồ chế giễu , cho nếm mùi yếu đuối, bất lực khi cô giẫm đạp chân.
Trần Tri Lễ ngạo nghễ: "Được thôi, đợi em đến khiêu chiến."
Sau cô thực sự vượt qua , nhưng chẳng mảy may nhen nhóm chút ý chí chiến đấu sục sôi năm nào, cũng hề cảm nhận cái niềm khoái cảm khi chà đạp chân.
Nhạt nhẽo vô cùng.
Kể từ dạo đó, cô cũng ít khi đăng nhập trang web nữa.
Cảnh còn mất.
Đường Niệm tắt máy tính, trở về phòng đ.á.n.h một giấc.
Lại thêm vài ngày nữa trôi qua như thế, Đường Niệm thực sự chịu nổi nữa. Cái cảm giác ngó lơ quá đỗi bức bối, cô cũng chẳng buồn vắt óc đoán xem rốt cuộc sai ở .
Thay vì tự dằn vặt bản , thà đổ cho khác còn hơn!
Tóm là cái tên khốn Trần Tri Lễ dở chứng.
Anh tâm trạng thì cớ gì trút giận lên đầu cô, cô là bao cát.
Đường Niệm dứt khoát đặt vé máy bay về trường. Không thèm chào hỏi lấy một tiếng, buổi trưa dọn dẹp xong đồ đạc, cô xách vali thẳng.
Lúc về đến trường thì trời cũng nhá nhem tối. May mà hôm nay là thứ Sáu, ký túc xá giới nghiêm, nếu cô còn chẳng bước qua cửa chính, gọi quản lý ký túc xá dậy mở cửa, chừng còn ăn mắng thêm một trận.
Đường Niệm ì ạch xách chiếc vali to sụ, một mạch leo lên đến tầng sáu. Dương Trăn Trăn đang bàn trang điểm, tiếng động bèn kinh ngạc đầu : "Ủa, mày về ?"
Đường Niệm thở hổn hển, phịch xuống ghế: "Chẳng lẽ cứ ở lì bên đó dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh ?"
Dương Trăn Trăn ngẫm nghĩ một chút, hiểu là hai đang cãi : "Có chuyện gì thế?"
Đường Niệm: "Ai mà . Tao cũng chẳng chọc ghẹo gì , tự nhiên giở chứng bạo lực lạnh. Tưởng mỗi mặt lạnh chắc? Tao thèm hầu hạ nữa, ."
Dương Trăn Trăn cố nhịn : "Hai giống hệt đôi vợ chồng son mới cưới cãi , nửa đêm vợ xách vali bỏ về nhà đẻ ."
Đường Niệm sa sầm mặt mũi: "Nói linh tinh cái gì thế?"
Biết cô đang bực , Dương Trăn Trăn cũng dám trêu đùa quá trớn, điểm dừng, rót cho cô một cốc nước: "Bớt giận bớt giận, uống miếng nước ."
Đường Niệm đỡ lấy chiếc cốc, tu một cạn sạch. Lúc , cô mới để ý thấy Dương Trăn Trăn đang trang điểm đậm, son môi đỏ chót, đuôi mắt còn gắn thêm mi giả và đính đá lấp lánh: "Tối muộn thế mày còn trang điểm lộng lẫy thế gì?"
Dương Trăn Trăn đón lấy chiếc cốc rỗng từ tay cô: "À, tí nữa tao ngoài."
Đường Niệm: "Đi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-23-keo-vai-23.html.]
Dương Trăn Trăn: "Lịch Viên."
Giọng điệu cô đỗi bình thản, cứ như thể ăn tối với hội chị em bình thường . Tuy nhiên, Đường Niệm từng danh Lịch Viên. Đó là một chốn ăn chơi trác táng khét tiếng ở Bắc Kinh, một quán KTV kết hợp bàn chuyện ăn, câu lạc bộ đêm cao cấp cung cấp đủ loại hình giải trí và dịch vụ, yêu cầu mức chi tiêu tối thiểu. Một nơi xa hoa, phù phiếm như chỗ dành cho sinh viên bình thường lui tới.
Đường Niệm ngạc nhiên hỏi: "Mày đến đó gì?"
Dương Trăn Trăn soi gương gắn mi giả, biến hóa ngũ quan vốn nhỏ nhắn, thanh tú của thành một dáng vẻ khác lạ: "Đi chơi thôi, Tống đưa tao ."
"Anh Tống?" Đường Niệm giật thót : "Đừng với tao Tống là Tống Trí nhé?"
"Chính là ."
Đường Niệm thể yên nữa, suýt chút nữa là đập bàn phắt dậy: "Nửa đêm nửa hôm mày hộp đêm với ?"
"Ừm, nhưng mày yên tâm , Lịch Viên là hộp đêm đàng hoàng, gì nguy hiểm . Mà cho dù nguy hiểm thì chẳng vẫn còn Tống ở đó ."
Có mới là điều nguy hiểm nhất đấy.
Đường Niệm thực sự khuyên nhủ cô nàng thế nào nữa: "Thế mày thích ở điểm nào hả?"
Dương Trăn Trăn tỏ nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi : "Thích cái vẻ rạng rỡ của mỗi khi ."
Đường Niệm câm nín mất ba giây: "Mày đang tới Phật Tổ Như Lai ?"
"..." Không chút tình thú nào cả, Dương Trăn Trăn bĩu môi: "Không , mày Gintoki ?"
Gì cơ?
Cái thì cô chịu.
"Là trong bộ anime Gintama , nam thần tuổi thơ của tao. Đôi mắt cá c.h.ế.t lờ đờ nửa sống nửa c.h.ế.t cùng với vẻ mặt chán đời bất cần của thực sự trúng phóc gu của tao luôn."
"..." Tí nữa thì cô phân biệt đó là khen chê.
"Tiếc là mái tóc trắng. Nếu mà nhuộm tóc bạc trắng, thì đích thị là Gintoki chuyển kiếp luôn. Giấc mơ lớn nhất hồi bé của tao chính là ngủ với Gintoki đấy."
"..."
Ôi trời ơi, còn chơi trò thế cơ đấy.
"Tao thấy mày đúng là mắc bệnh cuồng yêu đương , là về xem 'Vương Bảo Xuyến đào rau dại' một chút cho tỉnh ?"
"Kệ nó , tao hút thuốc, uống rượu, háo sắc một chút thì nào?"
Đường Niệm bó tay, thể nào lý giải nổi tư duy của một cô nàng cuồng anime. Cô kéo ghế xuống cạnh Dương Trăn Trăn, nghiêm túc khuyên bảo: " mà mày thích một thể chỉ vẻ bề ngoài , đúng ?"
"Chuyện đó tao đương nhiên chứ. Nhìn đàn ông thể chỉ bề ngoài, còn xem xem chiếc xe thể thao mui trần Ferrari hai cửa hai chỗ ... động cơ tăng áp kép V6 kết hợp động cơ điện chuyên dụng, hộp ly hợp kép 8 cấp, dẫn động cầu đặt giữa, công suất đầu lên đến 830 mã lực của ... dán phim cách nhiệt ."
"..."
Dương Trăn Trăn mặt nghiêm túc: "Tao xem , dán phim cách nhiệt."
"Thế thì chứng minh điều gì?"
"Chứng minh là tỉ mỉ, thiết thực mà khoa trương, tiền nhưng phá của."
"..."
Đường Niệm vẫn hiểu nổi cái logic dán phim cách nhiệt thì liên quan gì đến chuyện phá của. Dương Trăn Trăn liếc đồng hồ: "Ôi c.h.ế.t, muộn thế á!" Cô nàng lấy chiếc túi xách Knight size mini của , xịt một pump nước hoa trung, giữa làn hương xoay hai vòng: "Mày thấy bộ đồ hôm nay của tao thế nào?"
Đường Niệm cố gắng vắt óc tìm kiếm từ vựng trong cái vốn từ nghèo nàn của : "...Mặc ."
"Xì... Chẳng thưởng thức gì cả." Dương Trăn Trăn lườm cô một cái: "Không tán phét với mày nữa, tao đây, đây."
Đường Niệm vẫn thấy bất an: "Thế tối nay mày về ?"
"Nếu chuyện suôn sẻ thì tao về , hi hi, đừng nhớ tao quá nhé."
Ký túc xá trở vẻ tĩnh lặng, trong khí vẫn thoang thoảng mùi hương nồng nặc của chai nước hoa Burberry Weekend nữ. Đường Niệm quen ngửi mùi , bèn ban công mở cửa sổ.
Gia cảnh của Dương Trăn Trăn thực khá giả. Bố cô kinh doanh, cũng coi như của ăn của để, từ nhỏ cô chiều chuộng như công chúa. Dẫu bình thường than vãn với Đường Niệm là thiếu tiền sinh hoạt, nghèo đến mức cạp đất mà ăn, nhưng thực chất chất lượng cuộc sống của cô luôn ở mức cao. Mỹ phẩm, quần áo là hàng hiệu, bố cưng chiều nên cũng chẳng tiếc tiền chi cho cô. Nhìn thế nào cũng giống một cô gái thể đồng tiền lóa mắt.
Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất: cô thực sự thích Tống Trí .
Haizz, thà rằng cứ yêu vì tiền cho xong.
Đêm đó, quả nhiên Dương Trăn Trăn về ký túc xá, chắc hẳn chuyện diễn " suôn sẻ" như cô .
Tối qua Đường Niệm quá mệt mỏi, đáp chuyến bay chuyển sang xe khách, cả ngày vật vờ chẳng nghỉ ngơi đàng hoàng. Về đến ký túc xá, điện thoại hết pin sập nguồn cũng mặc kệ, cô tắm rửa xong là lăn ngủ luôn.
Sáng hôm , lúc cô tỉnh dậy là tám giờ. Vừa khởi động điện thoại lên, hàng loạt thông báo cuộc gọi nhỡ đồng loạt nhảy , tất cả đều là của Trần Tri Lễ.
Đường Niệm căng thẳng da đầu, là gọi đến để hỏi tội đấy chứ.
Cô nơm nớp lo sợ mở WeChat, đập mắt là vài tin nhắn của Dương Trăn Trăn, gửi lúc gần một giờ sáng qua.
Dương Trăn Trăn: [Niệm bảo bối ngủ ?]
Thấy cô trả lời, mười phút cô nàng gửi thêm một tin nữa.
Dương Trăn Trăn: [Thầy Trần hỏi tao là mày về ký túc xá .]
Tim Đường Niệm đập thót một cái: [Mày trả lời thế nào?]
Chỉ vài phút , Dương Trăn Trăn phản hồi. Lẽ nào cô nàng chơi bời thâu đêm suốt sáng ?
Dương Trăn Trăn: [Tao cho nếm mùi hiểm ác của thế gian, cũng coi như xả giận mày .]
Dương Trăn Trăn: [Mặt gian xảo.jpg]
Bánh Donut: [?]
Dương Trăn Trăn gửi qua một bức ảnh chụp màn hình đoạn chat WeChat giữa cô nàng và Trần Tri Lễ đêm qua.
Trần Tri Lễ: [Đường Niệm về ký túc xá em?]
Dương Trăn Trăn: [Kinh ngạc.jpg]
Dương Trăn Trăn: [Cậu công tác ở Hàng Châu với thầy ạ?]
Trần Tri Lễ: [Cô ở homestay, em chắc chắn là cô về chứ?]
Dương Trăn Trăn: [Dạ ạ.]
Dương Trăn Trăn: [Thầy Trần cứ bình tĩnh, việc cứ nghĩ theo hướng tích cực . Cậu về ký túc xá, chỉ là vì...]
Trần Tri Lễ: [?]
Dương Trăn Trăn: [Bị bắt cóc cũng nên]
???
Mày đang lảm nhảm cái gì thế hả trời ơi!