Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 29: Kẹo vải 29
Cập nhật lúc: 2026-09-09 12:26:41
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lo liệu thỏa cho Đường Ngân Uyển, Đường Niệm về trường. Dương Trăn Trăn về quê nghỉ lễ, trong ký túc xá chỉ còn một cô.
Cô mở máy tính xem chương trình ca nhạc chào năm mới một lúc, cảm thấy chán nên dứt khoát ườn giường chờ cơn buồn ngủ tới.
Căn phòng quạnh quẽ lạnh lẽo. Có lẽ vì tuyết đang rơi nên bên trong cũng hắt sáng phần nào, tựa như ánh trăng tàn đang vương vãi khắp gian.
Đường Niệm kéo rèm, đằng nào cũng chẳng ngủ .
Cô bâng khuâng ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. Một đêm tĩnh lặng thế luôn dễ dàng kéo con chìm những hoài niệm.
Đường Niệm Đường Ngân Uyển đón về từ năm lớp mười. Kể từ khi chuyển đến nhà họ Hồ, cô luôn sống trong cảnh ngột ngạt. Không vì Hồ Minh kiếm chuyện, mà nguyên nhân chính là do dượng nát rượu và nghiện cờ b.ạ.c của cô - Hồ Khả Cường.
Ngày thường, Hồ Khả Cường coi như cũng hiền lành thật thà, đối xử với cô khá , thỉnh thoảng thắng bạc còn mua cua lông mà cô thích ăn. hễ say xỉn hoặc thua tiền, ông biến thành một con khác: tính tình thất thường, đập phá đồ đạc, nổi điên c.h.ử.i bới. Hơn nữa, thấy cô xinh xắn, ông bèn coi cô như cây hái tiền, hở chút là đòi tống cô ngoài kiếm tiền.
"Nhà sắp cái mà ăn , thế mà còn nuôi một đứa vô tích sự chẳng m.á.u mủ gì. Ngày mai đừng cho nó học nữa, sẽ nhờ tìm cho nó một chân công nhân trong xưởng."
Đường Niệm sợ hãi Đường Ngân Uyển. Những lúc như , Đường Ngân Uyển thường bình tĩnh đáp: "Điềm Điềm, đừng ông . Ăn xong cháu cứ về phòng bài tập , nhớ khóa cửa ."
Mặc dù những ngày tháng đó trôi qua trong nơm nớp lo sợ, nhưng cô vẫn nghĩ ráng nhịn một chút sẽ qua.
Cấp ba chỉ ba năm, chỉ cần cố gắng học hành, thi đỗ một trường đại học rời là xong. Sau , cô sẽ chẳng còn dính dáng gì đến cái nhà nữa.
Cho đến một ngày kỳ nghỉ đông năm lớp mười hai. Hồ Khả Cường chơi bạc thua sạch tiền, uống say khướt hậm hực trở về nhà.
Đường Niệm đang bài tập trong phòng, bỗng cánh cửa gã đạp tung. Gã đàn ông say khướt loạng choạng bước : "Giữa ban ngày ban mặt mà khóa cửa cái gì? Mẹ kiếp, mày ăn bám nhà tao mà ngày nào cũng khóa cửa, mày định đề phòng ai hả!"
Đường Niệm hoảng hốt: "Cháu... cháu đang bài tập..."
"Làm bài tập thì khóa cửa cái gì! Tao thấy mày đang thèm khát thì !" Hai mắt gã đàn ông đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng lao về phía cô.
May mà Đường Ngân Uyển đang ở nhà. Bà vứt vội chiếc giẻ rửa bát, chạy xộc tới cản gã : "Ông cái gì ? Ông phòng con bé gì!"
"Bà cút ! Con ranh ăn của tao, ở nhà tao, việc nhà thì , tiền cũng chẳng kiếm. Ăn xong là rúc phòng khóa chặt cửa, ngày nào cũng vác cái mặt sưng sỉa lên cho ai xem? Bài bạc của tao đen đủi thế đều là do nó ám hết! Tao chướng mắt mày lâu lắm , để xem hôm nay tao đè ngửa mày cho mày ngoan ngoãn phục tùng ."
Hồ Khả Cường chắc chắn phát điên . Gã túm lấy cánh tay cô, ném mạnh xuống giường định x.é to.ạc quần áo.
Đường Niệm sợ hãi bật . Cô bao giờ nghĩ sẽ gặp chuyện tồi tệ nhường . Cô sức vùng vẫy nhưng thoát , bàn tay gã đàn ông như gọng kìm siết chặt lấy cô. Cô gào kêu cứu đến khản cả cổ.
Đường Ngân Uyển ở phía sức lôi kéo và c.h.ử.i rủa, nhưng Hồ Khả Cường chẳng lọt tai chữ nào. Gã dồn hết tâm trí ghim chặt hai tay cô xuống hai bên , rắp tâm banh hai chân cô .
Giây phút , Đường Niệm thực sự cảm thấy tuyệt vọng, cả cơ thể run lên bần bật thể kiểm soát.
Cuối cùng, Đường Ngân Uyển chạy bếp vớ lấy con d.a.o phay, c.h.é.m thẳng xuống sống lưng gã. Đó chỉ là con d.a.o dự phòng mài sắc, cộng thêm việc mùa đông mặc áo quá dày nên hề chảy máu, chỉ những sợi bông từ áo khoác bay lả tả ngoài như tuyết rơi.
Đường Ngân Uyển nắm chặt con d.a.o phay, gân xanh hai bàn tay nổi hằn lên dữ tợn: "Hồ Khả Cường, ông mà còn càn nữa thì c.h.é.m c.h.ế.t ông! Cùng lắm thì đền mạng cho ông luôn!"
Hồ Khả Cường giật bừng tỉnh. Có lẽ gã ý thức chuyện khốn nạn gì, bèn c.h.ử.i thề vài câu bỏ .
Đường Niệm trốn trong phòng suốt mấy ngày liền dám nhắm mắt. Cô báo cảnh sát, nhưng Đường Ngân Uyển bảo báo cảnh sát cũng vô dụng, chuyện truyền ngoài sẽ hỏng thanh danh của con gái, nhất là nên vạch áo cho xem lưng.
Đường Niệm chịu , cô kiên quyết báo cảnh sát. Khi cảnh sát đến lấy lời khai xong, họ chỉ an ủi cô vài câu chuẩn rời .
Đường Niệm ngơ ngác, cô túm chặt lấy vị cảnh sát: "Các chú bắt ông ? Ông định cưỡng h.i.ế.p cháu."
Đường Ngân Uyển cạnh bèn phẩy tay xua xui xẻo: "Các chú đừng con bé bậy. Cưỡng h.i.ế.p gì chứ, chồng chỉ là uống say, vững nên vô tình đụng trúng nó thôi. Thật ngại quá, phiền các chú ."
Cảnh sát : "Cô bé nhạy cảm quá, bình thường gia đình nên quan tâm đến cháu nó nhiều hơn. Nếu thì đưa cháu khám bác sĩ tâm lý xem ."
Đường Ngân Uyển gượng, gật đầu .
Đường Niệm cất lời thêm nữa.
Giờ phút , sự nguội lạnh trong tim lẽ còn lớn hơn cả nỗi bi thương.
Cô thế giới nữa. Cô là nạn nhân, cô chịu tổn thương, mà chẳng một ai đòi công bằng cho cô.
Đường Ngân Uyển tiễn cảnh sát xong, bước phòng cô đang cuộn tròn đầu giường, thở dài: "Cô bảo mà, báo cảnh sát vốn dĩ chẳng tác dụng gì , còn nghĩ là cháu vấn đề đấy."
Thật ?
Thực sự là do cô vấn đề ?
cô sai chuyện gì chứ? Cô chỉ ngoan ngoãn học hành, thi đỗ một trường đại học để thoát khỏi nơi , để bao giờ dựa dẫm bất cứ ai nữa mà thôi.
Sao khó khăn đến thế.
Đường Niệm giường, bắt đầu suy tính xem bước tiếp theo gì. Hồ Khả Cường tuy ngoài, nhưng tối đến gã nhất định sẽ về. Cô chút sợ hãi, lỡ như gã về và phát hiện ban ngày cô báo cảnh sát, liệu gã trả thù cô ?
Càng nghĩ cô càng cảm thấy thể để gã về nhà. Thế là buổi chiều, cô nặc danh báo cảnh sát một nữa, lý do là tố cáo Hồ Khả Cường tụ tập đ.á.n.h bạc.
Cảnh sát hành động nhanh. Khi tìm thấy gã, gã đang rủ bạn bạc tụ tập đ.á.n.h mạt chược, tiếng các quân cờ va vang lên lạch cạch. Tuy nhiên, tiền cá cược lớn, chỉ vài ngàn tệ, nên cuối cùng gã chỉ phạt tạm giam mười ngày.
Còn chuyện gã sàm sỡ, tấn công cô, vì bằng chứng nên từ đó ai nhắc nửa lời.
Đường Niệm rõ nhà họ Hồ là nơi cô thể tiếp tục nương tựa nữa. Hồ Khả Cường đợt giam giữ chắc chắn sẽ ghim mối hận trong lòng. Lần may mắn cô ở nhà cản , đợi gã thả , cô bản liệu còn phước mạng như thế nữa . Nghĩ đến đây, cô sợ tới mức run rẩy.
nếu ở đây, cô vốn dĩ chẳng nơi nào để . Ở Kinh Bắc, cô chẳng quen ai, đang trong kỳ nghỉ đông nên trường học cũng đóng cửa thể . Còn nếu ở khách sạn, cô đào nhiều tiền như thế.
Đất trời dẫu rộng lớn bao la, cô bỗng trào dâng một cảm giác cô đơn lạc lõng, lênh đênh bến đỗ.
Phải đây.
Ai thể đưa cô rời khỏi nơi .
Bất kể là ai cũng .
Đêm đến, cô giường, thẫn thờ chằm chằm lên trần nhà.
Không dám ngủ, cũng chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Cho đến khi một bóng đen gõ gõ cửa sổ. Đường Niệm hệt như con chim sợ cành cong, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch. Cô lập tức túm chặt con d.a.o gọt hoa quả gối bật dậy.
Bóng đen dừng ngay cửa sổ, cứ vo ve lượn vài vòng như một chiếc quạt điện mini. Đường Niệm lúc mới rõ đó là một chiếc flycam. Vào thời điểm , món đồ vẫn còn khá mới mẻ và hiếm thấy. Cô đang thấy kỳ lạ thì chiếc flycam bỗng cất tiếng: "Mở cửa."
Hai chữ ngắn gọn, toát lên vài phần hững hờ, tùy ý.
Đường Niệm nhanh nhận giọng là của ai. Cô chẳng màng đến việc xỏ dép, chạy ào tới mở cửa sổ, chống tay lên bệ cửa xuống.
Chàng thiếu niên lầu mặc một chiếc áo phao màu đen rộng thùng thình, đeo cặp kính bảo hộ, hai tay đang điều khiển chiếc flycam . Đôi bàn tay thon dài, những khớp xương hiện rõ, vô cùng mắt.
Nhận ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên. Nhìn rõ khuôn mặt cô, dường như khựng một chút. Chiếc flycam bên cạnh truyền giọng của : "Khóc đấy ?"
"Hay là thấy nên mừng quá?"
Ơ , ?
Rõ ràng đang cách xa như thế cơ mà. Lẽ nào thể thấy cô thông qua chiếc flycam ?
Đường Niệm xoay lưng , kể cho chuyện gì xảy , cô ấp úng đáp: "Kỳ thi cuối kỳ điểm kém, vui."
"Tưởng chuyện gì to tát lắm. Xuống đây, đưa em chơi."
Đường Niệm từ chối: "Cô của em ngủ , em dám ngoài."
"Ồ, lên đó."
"?"
Cô định cô đang ở tầng ba, định lên bằng cách nào. Nào ngờ Trần Tri Lễ lầu tháo kính bảo hộ , lùi mấy bước, nhẹ nhàng tung bám lên khung sắt chống trộm ở tầng một. Anh bám tay bờ tường ngang tầm đầu, bắt đầu thoăn thoắt trèo lên.
Khu là khu phố cổ, những khung sắt chống trộm rỉ sét lỗ chỗ, đạp chân lên bèn phát tiếng cọt kẹt, chao đảo như sắp sập đến nơi.
Đường Niệm mà kinh hồn bạt vía, nhịp tim như trật mấy nhịp. Cô rướn nửa ngoài, hạ giọng hét gọi : "Anh sống nữa , đây là tầng ba đấy!"
Trần Tri Lễ bỏ ngoài tai lời cô , tiếp tục leo lên. Cứ mỗi nhích lên một tầng, tim cô đập thót một nhịp. Cho đến khi bám bệ cửa sổ phòng cô, nhún nhảy tọt bên trong.
Đường Niệm sắp hù cho đến nơi. Giọng mang theo chút nức nở của cô mềm mại đến mức quá đáng, giống như đang nũng hơn: "Anh điên , lỡ ngã xuống thì thế nào!"
"Làm mà ngã ." Trần Tri Lễ đầy ngạo nghễ: "Tầng năm đây còn trèo cơ mà."
"Nghe vẻ vinh quang ghê nhỉ."
Bụng cô tràn ngập lửa giận, giận coi mạng sống gì, cô phịch xuống mép giường, giận dỗi thèm để ý đến nữa.
Trần Tri Lễ cực kỳ tự nhiên kéo ghế xuống bàn học của cô. Anh rút hai tờ giấy ăn lau sạch gỉ sắt dính tay, vô tình liếc thấy xấp tài liệu ôn tập và bài thi cuối kỳ bàn.
Trần Tri Lễ chậc chậc hai tiếng: "Toán 136, Tiếng Anh 142, Ngữ Văn 125, Tổ hợp Tự nhiên 277. Tổng điểm 680. Này bạn học, điểm như thế mà em gọi là thi á?"
Với thành tích cỡ , ngay cả ở một ngôi trường chuyên trọng điểm cấp quốc gia như trường Trung học Thực hành, cô cũng thể lọt top hai trăm khối, dư sức đạt đẳng cấp đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại .
"Em yêu cầu cao với bản thì chắc?"
"Được ." Trần Tri Lễ dùng cái giọng điệu nợ đòn cất lời: "Bạn học Đường yêu cầu cao ơi, cần đàn đây giảng bài cho ?"
"Không cần, em hết."
"Biết hết cơ , thế cái câu hàm lượng giác dễ như cho ở câu một phần Toán học tính sai kết quả ?"
"Anh phiền thế, cho phép xem bài thi của em."
Bị giật mất bài thi, Trần Tri Lễ đành buồn chán lật xem đống đĩa CD kệ sách.
Đường Niệm cả một hàng đĩa CD đủ loại. Không cô sở thích sưu tầm, mà là ba cô thích xem phim. Vào thời điểm , phim điện ảnh Hong Kong đang mưa gió, mua qua mua một hồi thế là tích cóp nhiều thế .
Đấu võ mồm với vài câu, tâm trạng bực dọc của Đường Niệm hiểu khá lên nhiều.
Trong gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà vang lên lách cách.
Một lúc .
"Trần Tri Lễ, xem phim ?" Đường Niệm khoanh chân giường, cuộn tờ bài thi thành hình ống, nhắm một mắt qua cái ống giấy .
Cô trèo lên đây để gì, nhưng trong phòng cô quả thực chẳng trò giải trí nào, hai cứ trố mắt như thì ngại c.h.ế.t .
Trần Tri Lễ ngả , cằm hếch lên, khóe môi khẽ nhếch: "Đề cử thử xem nào?"
"Đại Thoại Tây Du ?"
"Xem , xem."
"Hoàng Phi Hồng thì ?"
"Chém c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c, ."
"Thế Bá Vương Biệt Cơ chứ?"
"Bi t.h.ả.m quá, xem."
"..." Đường Niệm mặc kệ, thèm tìm nữa: "Thế tự chọn ."
"Anh phim nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-29-keo-vai-29.html.]
" em chọn thì kén cá chọn canh."
"Được , kén chọn nữa. Em chọn phim khác , tuyệt đối 'No'."
Đường Niệm nhảy xuống giường, xỏ chân dép lê tới kệ sách. Nhắm mắt bốc đại một cái, cái .
Cô rút chiếc đĩa lật mặt , đến khi rõ tên phim, hai má cô thoắt cái đỏ bừng. Cô luống cuống tay chân định nhét đĩa chỗ cũ, nhưng lóng ngóng thế nào đ.á.n.h rơi "lạch cạch" xuống sàn. Chiếc đĩa CD lăn lông lốc một vòng yên ngay chân Trần Tri Lễ.
"Sắc Tình Nam Nữ"
Chưa bàn đến nội dung phim.
Chỉ cái tên thôi cũng thấy dành cho trẻ vị thành niên .
Trần Tri Lễ nhướng mày. Anh còn kịp mở miệng, cô đoán tòng tong định mấy câu thiếu liêm sỉ gì .
Đường Niệm lôi tuột đĩa "Totoro" , bá đạo ngăn cản: "Cấm gì hết, xem cái !"
Trần Tri Lễ đành ngậm cái miệng đang há hốc .
Không chỉ để xem phim, thực Đường Niệm còn ôm một chút tâm tư nhỏ mọn của riêng . Để lấy thêm dũng khí, cô lôi từ gầm bàn hai chai rượu.
Trần Tri Lễ cô : "Nhìn luôn nha, học sinh ngoan mà cũng giấu rượu trong phòng cơ ?"
"Thỉnh thoảng em khó ngủ nên mua về để dễ ngủ hơn thôi. Đây là rượu hoa quả, nồng độ cồn thấp lắm, uống cũng ."
Trần Tri Lễ quả thực cũng chẳng định uống. Anh dị ứng cồn, vài chai rượu hoa quả khéo phát bệnh, sáng hôm tỉnh dậy thấy đang trong bệnh viện .
Đường Niệm tự rót cho một ly, nhấp vài ngụm xổm bên cạnh tủ tivi, loay hoay cắm đầu đĩa lâu dùng đến.
Trần Tri Lễ tựa lưng ghế, thong dong thích thú ngắm bộ dạng lúi húi của cô.
Bộ phim bắt đầu, cô nhóc bê một chiếc ghế đẩu đặt ở cuối giường, biểu cảm nghiêm túc đến mức chỉ thiếu nước đặt thêm cuốn vở ghi chép đầu gối nữa thôi.
Nội dung phim chữa lành nhưng cũng dễ buồn ngủ.
Mới chiếu nửa tiếng, cô nhóc ngủ gật mất .
Ánh sáng từ màn hình hắt lên nửa khuôn mặt cô một luồng sáng màu xanh lam mờ ảo. Da cô mỏng, mỏng đến mức thể thấu những tia m.á.u xanh nhạt xẹt qua mí mắt. Hàng lông mi dày dặn, cong vút. Trông cô lúc hệt như một chú mèo gỡ bỏ sự phòng , ngoan ngoãn mặc cho vuốt ve.
Khi ngủ, cô thói quen vòng hai tay ôm nửa , tạo thành một tư thế tự bảo vệ bản .
Trần Tri Lễ vặn nhỏ âm lượng tivi xuống một chút. Động tác nhỏ khiến đôi mày cô khẽ cau , lờ mờ dấu hiệu sắp tỉnh.
Cứ như thể cô thức giấc .
Trần Tri Lễ lặng lẽ đầu , giả vờ như vẫn đang chăm chú xem phim.
Không thấy động tĩnh gì, chắc là cô tỉnh.
Anh từ từ xoay đầu sang, bất ngờ chạm ánh mắt của cô gái thức giấc.
Đôi mắt thiếu nữ trong veo, tĩnh lặng phản chiếu hình bóng , tựa như vạn vì vỡ vụn tan một hồ nước trong vắt.
Hiệu ứng âm thanh ồn ào của bộ phim dần phai mờ, thế giới tĩnh lặng đến mức như thể chỉ còn hai họ.
Chẳng rõ men rượu thực sự tiếp thêm can đảm cho cô , mà ngay giây phút , Đường Niệm một hành động táo bạo nhất trong suốt mười tám năm cuộc đời. Cô khẽ ngẩng mặt lên, ánh mắt lướt qua góc nghiêng tuấn tú của thiếu niên, đột nhiên ghé sát : "Trần Tri Lễ, thích em ?"
Câu hỏi đến quá đường đột, Trần Tri Lễ ngẩn mất một lúc. Nhìn thấy hai má cô ửng hồng, đưa tay lên sờ trán cô: "Em say ?"
Đường Niệm sức lắc đầu, giơ hai ngón tay lên: "Em mới uống hai ly rượu vị vải thiều~ thôi, say ."
Đầu lưỡi cô khẽ chạm vòm họng , cố tình ngân dài chữ "vải" một cách lả lơi, câu dẫn.
Trần Tri Lễ im lặng, tịch thu luôn nửa chai rượu trái cây còn : "Đừng uống nữa."
"Dạ, lời ." Cô đăm đăm , trong mắt như một ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót. Ngọn lửa bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, yếu ớt nhưng vẫn ngang tàng bốc cháy.
Thấy đáp, cô hỏi thêm nữa: "Trần Tri Lễ, thích em ?"
Thích ?
Trần Tri Lễ cô, yết hầu khẽ lăn lộn, lời nào.
Là thích.
Nhịp tim đập loạn xạ, nhịp thở dồn dập.
Những điều đó trả lời.
Từ khoảnh khắc đầu tiên bắt gặp cô học sinh mới chuyển trường, đến lúc đưa tay véo má đút kẹo socola cho cô, cái ngày cô ôm cuốn vở bài tập thút thít như mèo hoa ở cầu thang, và cả ngay lúc đây, khi trèo lên tận tầng ba chỉ để cùng cô xem phim... Tình yêu trong như cỏ dại mọc lan tràn kiểm soát nổi.
cô thích ?
Anh .
Lần đầu tiên trong đời, khi ngắm khuôn mặt cô, Trần Tri Lễ cảm thấy hoang mang và lúng túng đến . Trái tim dâng lên một cảm giác hụt hẫng thể kiểm soát: "Em trả lời thế nào?"
"Muốn trả lời là ." Cô đáp chút do dự, trong ánh mắt ngập tràn sự khẩn cầu và mong đợi: "Anh bạn trai em ?"
Cô hỏi như , chẳng hề giống đang tỏ tình, mà giống như đang hỏi: "Anh thể chỗ dựa cho em ?"
Cô thông minh bao, quá giỏi trong việc thấu tâm can khác. Đoán chắc tuyệt đối thể lời từ chối, cô bèn trực tiếp nắm lấy tay . Vừa dò xét phản ứng của , cô luồn những ngón tay mềm mại thon thả của giữa các kẽ tay , bá đạo chiếm đoạt gian của .
Trần Tri Lễ nhắm mắt . Cái cô đang nắm lấy dường như là tay , mà là trái tim , xót xa chua xót. Từng nơ-ron thần kinh trong cơ thể đều rối loạn. Ngay cả thở vương vấn quanh chóp mũi cũng là hương thơm cơ thể cô, len lỏi từng ngóc ngách, mang theo vị ngọt ngào của kẹo vải.
Anh nhận thức rõ ràng, bản nên đến đây. Nơi chẳng một căn phòng, mà là một chiếc lồng giam.
Anh bước nhầm hang cọp . mà tâm trạng lúc thấp thỏm vui sướng một cách khó hiểu là đây.
Anh sắp điên thật . Khi mở mắt nữa, ánh mắt dần di chuyển xuống , đậu đôi môi đỏ mọng của cô: "Được."
Đường Niệm mừng rỡ: "Thật , đồng ý ạ?"
Trần Tri Lễ dứt lời bèn nhoài tới. Anh chẳng buồn đóng vai chính nhân quân t.ử nữa, giữ chặt lấy vai cô, chuẩn cúi xuống hôn.
Khoảng cách giữa hai quá gần. Hơi nóng hổi từ trai phả lên vùng cổ trần trụi của cô. Đường Niệm nhất thời hoảng hốt, vùng da nhạy cảm gáy đỏ ửng lên thể thấy rõ bằng mắt thường. Ngay cả giọng cũng nhuốm màu nức nở: "Anh... định gì?"
Anh cô đang bày trò gì, nhưng chí ít thể cô chẳng hề thật lòng hẹn hò với . Anh ghét cái cảm giác khác lợi dụng thế .
Khóe môi vẫn mỉm , nụ đầy tồi tệ và ngạo mạn: "Không em bạn trai em , thế nào, hôn một cái cũng ?"
Hàng mi của Đường Niệm run rẩy kịch liệt. Cô từng trải qua chuyện như thế nên trả lời : "Không ... là , em chỉ chuẩn tâm lý."
Trần Tri Lễ: "Ồ, bao giờ em mới chuẩn xong?"
Đường Niệm: "Một... một tháng."
Trần Tri Lễ bật : "Một tháng? Em thấy cặp đôi nào yêu mà tận một tháng mới cho hôn ?"
Đường Niệm chột , dùng đôi mắt đáng thương hề hề : "Một tuần cũng , thì ba ngày..."
Bộ dạng của cô lúc vô cùng t.h.ả.m thương. Làn sương mỏng trong đáy mắt đọng thành những giọt sương tròn trịa, cứ chớp một cái là lăn xuống. Khóe mắt cô cũng đỏ hoe. Rõ ràng sợ c.h.ế.t nhưng dám cự tuyệt, chỉ run rẩy hàng mi, cầu xin cho cô thêm chút thời gian.
"..."
Thôi , cô đạo tặc, mới đúng là đạo tặc.
Lại còn là một tên sơn tặc ép duyên con gái nhà lành nữa chứ!
Trần Tri Lễ cảm thấy mất hết cả hứng, buông cô , đầu thẳng màn hình tivi, ánh mắt tĩnh lặng gợn chút sóng.
Trong phim, bầy Totoro nhỏ đua nhảy lên lưng Totoro lớn, bé Mei và chị gái cũng nhảy theo. Totoro lớn mang theo tất cả bay lượn thỏa thích bầu trời bao la, tiếng rộn rã tràn ngập cả màn hình.
Đường Niệm nhận đang vui, cô c.ắ.n chặt môi, lúng túng yên một chỗ, mười ngón tay xoắn xít như dây thừng.
Cô lo sợ khi tức giận thì sẽ rút câu đồng ý bạn trai cô. Để xoa dịu , mặc dù trong lòng vẫn còn lấn cấn, cô vẫn lấy hết can đảm ghé sát , định hôn lên má một cái. Nào ngờ Trần Tri Lễ đưa tay bóp cằm cô, ném cho cô một ánh mắt sắc lẹm: "Làm gì thế?"
"Hôn, hôn một cái..." Cô vẫn cố chấp chu môi sáp gần . Thế nhưng, bàn tay to lớn của úp thẳng mặt cô đẩy ngược về: "Hôn hít cái gì, là em thích hôn thì hôn chắc?"
"..."
Đường Niệm khẽ cau mày: " mà đang giận."
Vừa nãy đòi hôn, bây giờ cho hôn, tâm tư con trai đúng là khó đoán thật đấy.
Trần Tri Lễ lật ngược tình thế: "Ai bảo em là đang giận?"
"Anh giận mà mặt sưng xỉa thế gì?"
"Anh buồn là vì..." Anh hất cằm về phía tivi: "... Không Totoro nào dẫn bay lên trời đấy."
"..."
Nửa cuối bộ phim, hai ai với ai câu nào. Căn phòng ngủ chỉ còn âm thanh phát từ tivi. Im lặng xem hết bộ phim, lúc Trần Tri Lễ rời cũng gần mười một giờ đêm.
Phòng khách tối om, cô và Hồ Minh đều ngủ say, Đường Niệm rón rén bước từng bước tiễn cửa.
Trần Tri Lễ tỉnh bơ lời tạm biệt với cô. Vừa gót định , Đường Niệm túm chặt lấy vạt áo : "Ngày mai em tìm ở ?"
Trông cô vẻ sốt sắng, cứ như sợ chạy mất thấy tăm .
Trần Tri Lễ tỏ tận hưởng cảm giác vui sướng thầm kín khi trong mắt cô lúc chỉ chứa đựng một hình bóng , chẳng màng đến ai khác.
Anh khẽ cúi xuống, giọng điệu trêu đùa: "Không đợi nổi đến lúc gặp thế cơ ?"
Cô nghiêm túc gật đầu: "Vâng."
Lời là thật.
Sự mong chờ trong ánh mắt cô cũng chẳng giả dối, chân thành cuồng nhiệt.
Bỏ .
Nếu cô lợi dụng , thì cứ để cô lợi dụng.
Trong lòng Trần Tri Lễ chợt xao động, dang tay ôm chặt lấy cô.
Đường Niệm né tránh. Khuôn mặt cô áp sát vòm n.g.ự.c , ngoan ngoãn dụi đầu với sự ỷ hệt như một con mèo nhỏ yếu ớt mỏng manh.
Trần Tri Lễ: "Ngày mai sẽ đến tìm em."
Đường Niệm: "Vậy đến sớm một chút ?"
Anh xoa xoa đầu cô: "Được."