Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 3: Kẹo vải 3
Cập nhật lúc: 2026-09-08 00:46:41
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Tri Lễ đến Đại học T nên văn phòng riêng. Anh tạm thời dùng phòng 601 của viện sĩ Dương. Bên trái văn phòng là khung cửa sổ lồi ở cuối hành lang, ban công đặt một chậu hoa păng-xê, còn bên là một dãy hành lang dài dằng dặc.
Đường Niệm chậm rì rì bám theo , cứ ba bước ngoái đầu một , thầm tính toán xem lát nữa nếu trở mặt hạ sát thủ thì tẩu thoát theo hướng nào tỷ lệ sống sót sẽ cao hơn.
Vừa phòng, Trần Tri Lễ thẳng ban công kéo rèm cửa. Ánh nắng rọi thẳng , xuyên qua cửa kính trải dài nền gạch men như những gợn sóng lăn tăn xao động mặt nước.
Văn phòng rộng, chia hai gian trong ngoài. Gian ngoài là phòng để tiếp khách, áp sát hai bên tường là những kệ sách trải dài. Gian bên trong bày một chiếc bàn việc, bàn đặt hai chiếc màn hình máy tính cạnh .
Trần Tri Lễ rót một cốc nước, xuống bàn việc. Mấy ngón tay gõ lạch cạch lên bàn phím, đầu chẳng thèm ngẩng lên, hờ hững hỏi cô: "Mã sinh viên của cô là bao nhiêu?"
"202307143"
Vài giây , chiếc máy in nhả một tờ giấy in thời khóa biểu học kỳ của cô.
Trần Tri Lễ cầm tờ giấy A4 lướt vài , lông mày nhíu chặt thành hình chữ Xuyên.
Biểu cảm quen thuộc quá, mỗi lên mạng những chuyện hoang đường đến cạn lời, Đường Niệm cũng mang dáng vẻ y hệt . Cũng thể trách , suy cho cùng, bất cứ ai thấy thời khóa biểu chọn môn của cô chắc chắn đều sẽ chung biểu cảm "ông lão tàu điện ngầm xem điện thoại" thế thôi.
Đường Niệm vốn dĩ là một "học tra" sống mục tiêu kế hoạch đàng hoàng. Để thể trường, cô bỏ ít công sức khổ tâm. Ngoại trừ các môn bắt buộc , tất cả những môn tự chọn đều cô dày công chọn lựa kỹ càng là mấy môn "nước đổ lá khoai", kiểu như: "Thưởng thức Điện ảnh", "Nghệ thuật Bất hủ: Bước Thế giới của Bậc thầy và Kinh điển", "Tinh hoa Cổ vật và Văn hóa Trung Hoa"... để bầu bạn với cô vượt qua quãng thời gian sinh viên thạc sĩ nhẹ nhàng và vui vẻ.
Đường Niệm sợ cho cô chọn những môn , vội vàng bày tỏ lòng thành: "Dạo gần đây em khá hứng thú với mảng nên tìm hiểu sâu hơn một chút. Đối với các môn chuyên ngành, giờ lên lớp em sẽ cố gắng học tập ạ."
Trần Tri Lễ thong thả ngả lưng ghế, còn hở cả răng với cô: "Được, hứng thú là chuyện ."
"..."
Dễ chuyện ?
"Cũng cần cố gắng giờ học . Dù thì lượng môn tự chọn cũng giới hạn, cô về đăng ký thêm mấy môn như 'Học máy', 'Nhận diện Hình ảnh', 'Xử lý Ngôn ngữ Tự nhiên', 'Mạng Ngữ nghĩa' và 'Lý thuyết Trò chơi' ."
"..."
Bàn xong chuyện thời khóa biểu, Trần Tri Lễ hỏi tiếp: "Cô nhóm nghiên cứu của về mảng gì chứ."
Chuyện ... cô thật sự .
"Làm về hệ thống... hỗ trợ Trung y ạ?"
Cô cũng chỉ lỏm bỏm bấy nhiêu thông tin từ viện sĩ Dương mà thôi.
"Không đúng, là hệ thống quyết định Trung y thông minh. Chúng xây dựng một kho dữ liệu kiến thức Trung y, sử dụng AI để tự động phân tích diễn biến bệnh tình của bệnh nhân, theo dõi hiệu quả điều trị, đồng thời liên tục đưa các đề xuất quyết định."
"..."
Ý là một con AI để thế cho những lão Trung y xuất ngoại hết ?
Trâu bò quá .
Đập vỡ nồi cơm của thì tin nửa đêm sẽ mấy lão Trung y xách d.a.o đến ám sát .
Đường Niệm thốt lên lời nào, bởi vì trong thâm tâm cô cho rằng dự án căn bản thể thành hiện thực. Chuyện về mấy dự án của trường đại học, ai cũng tự hiểu với cả, lúc lập dự án mà c.h.é.m gió cho to tát hoa mỹ lên thì mà lừa quỹ nghiên cứu khoa học cơ chứ.
"Còn nữa.” Trần Tri Lễ chậm rãi tiếp: "Đã là dự án hợp tác đa ngành nghề với bệnh viện Tây Uyển thì kiến thức chuyên môn cũng cần học hỏi thêm nhiều. Chí ít cô cũng nắm dữ liệu lâm sàng của Trung y, bao gồm dữ liệu bệnh án, thông tin chẩn đoán, đơn t.h.u.ố.c Đông y và cả các phác đồ châm cứu."
Khuôn mặt đang cố nặn nụ của Đường Niệm phần cứng đờ. Anh thế thì thà bắt cô sang trường Đại học Y kế bên học thêm một cái bằng nữa cho xong.
Nếu mà học giỏi, khi cô chẳng thèm về nữa.
Sang đó gia nhập hội những lão Trung y tổ chức hoạt động ám sát luôn cho . Tối ngủ nhất là nên mở một con mắt mà canh chừng đấy.
" quan tâm cô thế nào, nhưng một khi nhóm nghiên cứu của thì tuân theo quy tắc của . Ở chỗ , lúc tiết học thì tuyệt đối phép ở trong ký túc xá ngủ, nướng."
Anh còn cố tình nhấn mạnh hai chữ "ngủ nướng".
"Lát nữa sẽ gửi cho cô mấy bài báo khoa học. Trong tuần cô xong, báo cáo tổng kết và tái tạo bộ mã thuật toán. Từ nay về , mỗi tuần thứ Hai họp nhóm để trình bày tiến độ thí nghiệm, còn thứ Sáu thì chia sẻ tài liệu tham khảo."
Đường Niệm c.ắ.n chặt môi, ấm ức gật đầu, dám hé răng cãi nửa lời.
"Thời gian việc của phòng thí nghiệm là từ tám giờ sáng đến chín giờ tối. Chỗ cửa máy chấm công. Đến muộn hoặc về sớm cộng dồn ba thì lên văn phòng trình bày lý do. Có vấn đề gì ?"
Đương nhiên là vấn đề .
Cái công ty rác rưởi cô đuổi cổ cũng chỉ bắt việc theo chế độ 996. Thế mà đến chỗ thành 897 luôn. Trái Đất thiếu cái phòng thí nghiệm rách nát của thì nữa chắc. Ai thích thì , dù cô cũng .
* 996 (từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần). 897 (từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối, 7 ngày một tuần)
Tất nhiên cô chỉ dám oán thầm trong bụng thôi. Bề ngoài, cô vẫn mang dáng vẻ ngoan ngoãn lời: "Dạ vấn đề gì ạ, em sẽ chăm chỉ học hỏi."
Cái tên Đường Niệm tuy học hành chẳng nhưng giỏi trò. Đơn giản là vì cô sở hữu một đôi mắt mang tính chất lừa tình cực cao. Hàng mi cong vút, đuôi mắt cụp xuống, ánh mắt lúc nào cũng ươn ướt trong veo, trông vô cùng ngoan ngoãn và vô hại.
Những ai hiểu rõ về cô dễ đôi mắt đ.á.n.h lừa, cho rằng cô là một cô gái dịu dàng, ngoan hiền. Chỉ Trần Tri Lễ mới , cô chẳng hề ngoan hiền như vẻ bề ngoài chút nào.
Nói về khả năng ngụy trang lớp vỏ bọc dối trá để sinh tồn, chẳng ai thiên phú hơn cô cả.
Trần Tri Lễ cô, ánh mắt dần sẫm : "Còn việc gì nữa ?"
Đường Niệm rũ mắt xuống, tỏ vẻ như một con cừu non ngoan ngoãn thu phục: "Dạ còn gì ạ, em về sẽ chăm chỉ tài liệu."
"Đi ."
Đường Niệm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cúi gằm mặt ngoài. Vừa bước tới cửa, cánh cửa phòng đột ngột đẩy từ bên ngoài.
Một đàn ông đang cửa. Anh cao, mặc một chiếc áo khoác vest đen khoác ngoài áo sơ mi hoa hòe hoa sói trông lạc quẻ. Nhìn cách ăn mặc thì giống sinh viên, còn trông khá quen mắt, nhưng nhất thời Đường Niệm nhớ gặp ở .
Người đàn ông mỉm với cô, nghiêng nhường đường. Đường Niệm cũng lịch sự mỉm đáp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-3-keo-vai-3.html.]
Nhìn theo bóng dáng cô gái càng càng xa, Tống Trí chợt nhớ điều gì đó, vội vàng hớt hải chạy trong: "Vãi đạn, Trần Tri Lễ, cái cô là đó ?"
Tống Trí là bạn nối khố của Trần Tri Lễ, hiện đang là Giám đốc Điều hành của công ty chip Hồng Trí. Hai hùn vốn mở công ty chip thông minh, cũng coi như là mối quan hệ đối tác ăn.
"Á , là cô nàng đó đấy, cái cô bạn gái cũ hồi của .” Tống Trí vắt óc suy nghĩ một hồi, chợt vỗ đét trán: "Tên là Đường Niệm, đúng , tên Đường Niệm ."
Trần Tri Lễ chằm chằm màn hình máy tính, mặc kệ bạn cứ líu lo liến thoắng bên tai, đến một ánh mắt cũng lười bố thí cho .
" bảo , tự dưng vứt bỏ tương lai xán lạn ở Mỹ để chạy về gánh vác cái dự án ứng dụng tốn công vô ích chứ.” Tống Trí tiếp tục mỉa mai: "Kéo luôn cả yêu cũ phòng thí nghiệm của , để ngay mí mắt ngày ngày giám sát, hành hạ cô , thao túng tâm lý cô , khiến cô khuất phục uy vũ của , ha ha ha, cũng nghĩ cái chiêu trò hiểm độc cơ đấy!"
Trần Tri Lễ cự cãi: "Không vì cô nên mới về ."
Câu là sự thật. Bà nội của Trần Tri Lễ từng là một thần y tiếng tăm lẫy lừng những năm 70 - 80, hành nghề bốc t.h.u.ố.c cứu , danh tiếng vang xa khắp vùng. Thế nhưng đến đời bố chẳng ai năng khiếu hứng thú với Trung y. Tâm huyết cả đời của bà nội ai thèm ngó ngàng tới, những tuyệt kỹ chẩn bệnh cứ thế dần mai một. Đây cũng là thực trạng đáng buồn của nhiều thầy t.h.u.ố.c Đông y hiện nay.
Trần Tri Lễ thể đổi thực trạng đó, nhưng nghĩ, thể thử đổi phương thức kế thừa chúng.
Tống Trí mấy chuyện : "Cái rắm, năm ngoái viện sĩ Dương gọi về còn mỉa mai giới học thuật trong nước lộn xộn, phong khí , phù hợp để tĩnh tâm nghiên cứu cơ mà. Năm nay viện sĩ Dương chẳng thèm gọi nữa, tự lẽo đẽo vác hồ sơ xin việc về nước. Đừng bảo với là tự nhiên trỗi dậy lương tâm, về nước báo đáp tổ quốc đấy nhé. Theo đuổi tình cũ thì cứ toẹt , gì mà hổ dám nhận chứ."
Khóe mắt Trần Tri Lễ xếch lên, cố kìm nén vẻ bực dọc trong đáy mắt: "Còn nữa, cô bạn gái cũ."
"Không cô á? nhầm ?" Tống Trí bắt đầu nghi ngờ bản : "Không thể nào, ngày cô chẳng đến trường xem đ.á.n.h bóng rổ còn gì. Hồi đó để nền cho tút tát hình tượng, trả cái giá quá đắt là gãy mất nửa cái răng cửa đấy. Chắc chắn là cô , thể nào nhớ nhầm , nhất là gái càng ."
" đồng ý." Giọng Trần Tri Lễ càng lạnh lùng hơn.
"Không đồng ý chuyện gì cơ?" Câu đầu đuôi khiến Tống Trí chút phản ứng kịp.
"Chia tay."
Bầu khí rơi im lặng ngắn ngủi trong vài giây, đó bùng nổ bởi một tràng ngạo mạn hơn bao giờ hết.
"..."
"Cậu tưởng đang ly hôn chắc, đá mà cũng thông qua sự đồng ý của cơ , ha ha ha!"
"Câm miệng.” Trần Tri Lễ bạn ồn đến mức đau đầu, chỉ tay cửa: "Cậu mà rảnh rỗi sinh nông nổi quá thì cọ bồn cầu !"
Tống Trí mím môi, động tác kéo khóa miệng . Cậu ngả ngớn vắt chéo chân nhoài ghế sô pha, lấy điện thoại mở game Rừng Kiến thu thập mấy quả cầu năng lượng màu xanh lá.
Trần Tri Lễ quả thực từng nghĩ đến việc sẽ gặp Đường Niệm sớm thế . Lúc nhận danh sách nghiên cứu sinh từ viện sĩ Dương, còn tưởng hoa mắt lầm cơ. Năm xưa chuyện quá đỗi căng thẳng, cứ đinh ninh cả đời cô sẽ bao giờ Bắc Kinh nữa, chẳng ngờ cô thi lên thạc sĩ ở chính ngôi trường cũ của .
Trần Tri Lễ là tự luyến, đương nhiên sẽ ảo tưởng rằng cô chọn học thạc sĩ là vì , chỉ là cô đổi quá nhiều.
Không đổi về ngoại hình, mà là khí chất của cả con cô. Nét linh động hồn nhiên thuở xưa phai nhòa, đó là sự buông xuôi, chán chường, mơ màng uể oải, tỏ vẻ chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì.
Trần Tri Lễ cô trải qua những gì, để từ một cô gái luôn nghiêm túc và cầu tiến trở nên như ngày hôm nay.
…
Trên đường trở về ký túc xá, Đường Niệm rốt cuộc cũng nhớ đàn ông ban nãy là ai. Anh là bạn học đại học của Trần Tri Lễ, nhưng thi đại học mà đỗ Đại học T nhờ diện ưu tiên dành cho nước ngoài.
Không thể công nhận, tiền thật tuyệt. Sinh viên trong nước cày cuốc ngày đêm, giành giật từng điểm để đạt 600 mới vặn qua ngưỡng cửa của trường Top 985. Trong khi đó, sinh viên Hoa kiều chỉ cần 400 điểm thể đàng hoàng bước Thanh Hoa Bắc Đại.
Năm đó, hai họ cũng xem là những nhân vật mưa gió trong trường. Cùng trai chơi bóng rổ cùng , mối quan hệ thiết đến mức thường xuyên đồn thổi là một cặp.
Sau khi chuyện, Đường Niệm còn ăn giấm chua rình rang, õng ẹo hỏi : "Em quan trọng hơn, là em của quan trọng hơn?"
Trần Tri Lễ: "Đương nhiên là em quan trọng hơn , thế giới em là quan trọng nhất."
Đường Niệm: "Vậy lúc Tống Trí đến nhà , đừng cho ngủ giường của nhé, dẫu thì em cũng từng ngủ đó mà."
Trần Tri Lễ bật , đưa tay bẹo má cô: "Được , sẽ bắt chui xuống gầm giường ngủ."
Đường Niệm vui vẻ mặt: "Thế mới chứ."
Quả nhiên tục ngữ câu chẳng sai, em như thể chân tay, phụ nữ như quần áo. Nhiều năm trôi qua, thằng bạn ngủ gầm giường năm xưa vẫn là em cốt nhục, thế nhưng cô bạn gái kịp một chung giường giờ trở thành... kẻ thù.
Sầu hết cả !
Quay ký túc xá, Đường Niệm nghiêm túc m.ổ x.ẻ phi vụ thất bại t.h.ả.m hại ngày hôm nay. Cô cảm thấy nguyên nhân ở cô, mà là do cô chọn sai địa điểm tác chiến.
Trần Tri Lễ dạy, nên tòa nhà nghiên cứu khoa học chính là vùng nguy hiểm cấp cao nơi đại ma vương lui tới. Cô nên mạo hiểm cướp miếng ăn từ hang cọp, mà chuyển hướng sang khu giảng đường để đ.á.n.h du kích.
Nghĩ , Đường Niệm bèn lên mạng nội bộ của trường tra cứu thời khóa biểu của cô Đặng. Thật trùng hợp, buổi chiều một tiết "Cơ sở Học máy" do cô lớp. Ăn trưa xong, Đường Niệm đeo chiếc balo nhỏ, hùng dũng tự tin tiến đến phòng học rình .
"Cơ sở Học máy" là môn học quy mô nhỏ dành cho sinh viên đại học. Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ học nên cửa phòng đang đóng chặt.
Đường Niệm rón rén cửa lẻn , theo thói quen định phịch xuống hàng ghế cuối. Nghĩ ngợi một lúc, thấy vẫn nên để ấn tượng cho cô Đặng, cô ôm sách lóc cóc chạy lên hàng đầu tiên.
Ngồi ở hàng ghế đầu là một nam sinh đang gục đầu xuống bàn ngủ, chiếc mũ áo hoodie trùm kín che khuất khuôn mặt. Sách vở và máy tính bày la liệt chiếm nguyên một dãy bàn.
Đắn đo hồi lâu, Đường Niệm bước đến thiện cất lời: "Bạn gì ơi, xin nhé, bạn thể nhường chỗ cho ?"
Cậu nam sinh đoái hoài, đổi tay gối đầu tiếp tục ngủ.
Đường Niệm bỏ cuộc, vỗ nhẹ vai , nâng cao tông giọng: "Bạn ơi, dọn sách vở gọn một chút , đây."
Cậu thiếu niên vốn dĩ bất động bỗng nhăn mặt bực bội thẳng dậy, lạnh lùng liếc cô: "Bên cạnh thiếu gì chỗ trống mà cứ khăng khăng đòi cạnh , , cô thầm thương trộm nhớ ?"
là tự luyến hết phần thiên hạ.
Đường Niệm mặt đỏ tim đập thình thịch, đáp tỉnh bơ: "Ừ đúng , thầm thương trộm nhớ bạn đấy, cho nên ơn đừng tạo cơ hội cho tiếp cận bạn, nhường hàng đầu cho , cảm ơn nhé."