Khi Người Yêu Cũ Trở Thành Đại Lão Giới Nghiên Cứu - Chương 31: Kẹo vải 31

Cập nhật lúc: 2026-09-09 13:08:34
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Tri Lễ một căn hộ ở khu chung cư đối diện trường Cấp 3 Thực Hành. Đường xá ở Kinh Bắc quá tắc nghẽn, đôi khi về nhà ghé qua đây ở tạm. Sau kỳ thi đại học thì căn nhà để trống, vốn dĩ định bán , nhưng ba Trần nghĩ A Du lên cấp ba khi cần dùng đến nên tạm thời giữ .

Căn nhà quá lớn, rộng 70 mét vuông với hai phòng ngủ một phòng khách, tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, cả bếp và nhà vệ sinh riêng.

Trần Tri Lễ bước nhà gạt cầu giao điện. Vì lâu ngày mở cửa nên trong phòng phảng phất mùi ẩm mốc, cũ kỹ.

Anh dụi dụi mũi, tỏ vẻ chê bai: "Lâu lắm tới đây. Hay thôi đổi sang chỗ khác , căn biệt thự ở Vọng Kinh vẫn đang để trống, bên đó dọn dẹp định kỳ, đưa em qua đó nhé."

Vị đại thiếu gia đúng là quen sống sung sướng, chẳng chịu nổi căn phòng bụi bặm phủ đầy thế .

"Không cần ạ, quét dọn một chút là sạch ngay thôi." Đường Niệm phiền , huống chi ở đây thực sự : "Em thích ở đây, gần trường, tiện lợi, phố ăn vặt xung quanh em cũng quen thuộc nữa."

Quan trọng nhất là sống ngay cạnh trường học cho cô cảm giác an .

"Thôi tùy em ." Anh bịt mũi bước ban công, mở tung tất cả các cửa sổ: "Có hai phòng ngủ cho em chọn đấy, xuống lầu mua ít đồ."

"Vâng ạ."

Nhân lúc ngoài, Đường Niệm xắn tay áo lên, dọn dẹp trong trong ngoài ngoài căn phòng một lượt. Thực nơi cũng bẩn lắm, chỉ là lâu ngày ở nên đóng bụi, chỉ cần lau qua sàn nhà và lau chùi bàn ghế là trông sáng bừng hẳn lên.

Chẳng mấy chốc, Trần Tri Lễ xách lớn xách nhỏ mang lên mấy thùng đồ dùng hàng ngày: ga giường, vỏ chăn, dép trong nhà, cho đến dầu gội, sữa tắm, bàn chải, khăn mặt... chẳng thiếu thứ gì.

tính bằng trời tính, kỳ kinh nguyệt của Đường Niệm đến sớm hơn dự kiến. Bụng truyền đến từng cơn đau âm ỉ, mà Trần Tri Lễ chẳng chuẩn đồ dùng cá nhân dành riêng cho con gái. Tất nhiên điều thể trách , một đứa con trai chu đáo đến mức tính chuyện .

Đường Niệm xé tạm mấy tờ giấy ăn lót , chẳng kịp bận tâm đến cảm giác ẩm ướt khó chịu bên , vội vã khoác áo phao định chạy xuống cửa hàng tiện lợi mua.

Lúc cô đang ở cửa giày thì phía vang lên giọng trầm thấp, lành lạnh của trai: "Đi đấy?"

Đường Niệm ngượng ngùng dám mua băng vệ sinh, ngập ngừng ấp úng: "Ơ... nhà vệ sinh hết giấy , em mua thêm một ít."

Trần Tri Lễ , lôi một lốc giấy vệ sinh to đùng từ trong chiếc thùng lớn bên cạnh sofa: "Cho em ."

Đường Niệm: "..."

Đường Niệm: "Kh... Không đủ dùng ạ."

Trần Tri Lễ ngạc nhiên: "Em định ăn giấy chắc?"

Đường Niệm: "Không , bình thường em chỉ dùng một loại thôi. Loại mua em dùng , dùng xong da sẽ nổi mẩn đỏ đấy."

Trần Tri Lễ khẽ nhếch môi, trông như đang thấy buồn : "Công chúa hạt đậu đấy ?"

Đường Niệm: "..."

Cũng gì đến mức cành vàng lá ngọc thế chứ.

Trong lòng Đường Niệm cuống quýt vô cùng, xin đấy thả em ngoài mà, ngay là bẩn hết quần mất thôi, hu hu hu.

Có điều Trần Tri Lễ tiếng lòng của cô, vẫn thong thả lên tiếng: "Em cứ đó , lát nữa xuống lầu mua ."

Giờ cơ chứ.

Cô đáng thương : " em đang vội lắm thật mà."

"Vội đến mức nào?"

"Thì giống như... vệ sinh xong mới phát hiện mang giấy ... vội lắm !"

"..."

Được , Trần Tri Lễ bó tay với cô, đành lấy chìa khóa kéo cô từ cửa trong một chút: "Em dùng loại nào? Giờ xuống mua luôn."

Đường Niệm xua tay: "Không cần cần , tự em , hãng em dùng ."

Trần Tri Lễ nhướng mày: "Coi thường đấy ?"

Đường Niệm sắp đến nơi.

Anh giỏi giang đến mấy thì mấy nhãn hiệu b.ăn.g v.ệ si.nh cơ chứ.

Lúc bình thường cứ lạnh nhạt một chút hơn .

Thật đấy.

Cầu xin lúc đừng nhiệt tình như thế nữa mà, hu hu hu.

Đêm qua Đường Niệm ngủ, tinh thần vốn mệt mỏi, dọn dẹp xong gặp đúng kỳ kinh nguyệt, trải qua mấy đợt dằn xóc thế thì sức khỏe đến mấy cũng chịu nổi. Bờ môi cô trắng bệch, ở đó chao đảo như một cành hoa bách hợp dài sắp gió quật gãy.

Thấy bộ dạng của cô, Trần Tri Lễ yên tâm để cô tự xuống lầu cho . Anh rút điện thoại : "Kết bạn WeChat , tí nữa chụp hình gửi cho em xem."

"..."

Đường Niệm thực sự cãi , mà bụng đau dữ dội, đành cúi đầu quét mã kết bạn, ngược về ghế sofa xuống.

Sau khi Trần Tri Lễ xuống lầu, Đường Niệm vốn định âm thầm lén theo, nhưng bụng đau quá bước nổi, chỉ thể cuộn tròn sofa chờ dịu đôi chút.

Không lâu , điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn mới.

Trần Tri Lễ gửi sang một tấm ảnh. Đường Niệm sofa, nhấn mở phóng to lên, lúc mới nhận chụp cả một kệ hàng b.ăn.g v.ệ si.nh đầy đủ các loại.

Mặt Đường Niệm "xoạt" một cái đỏ bừng, tim đập liên hồi. Hóa sớm cô định mua băng vệ sinh.

czl: [Lấy loại nào?]

Đường Niệm ngại ngùng dám gõ chữ, đành lưu ảnh album, dùng bút đ.á.n.h dấu khoanh tròn loại hàng ngày và loại ban đêm của một thương hiệu nhất định, gửi tấm hình qua cho .

czl: [Cần thêm gì nữa ?]

Đường Niệm: [Dạ cần nữa , em cảm ơn ạ.]

Tuy nhưng lúc về Trần Tri Lễ vẫn mua thêm một túi chườm ấm, một túi đường đỏ và một hộp t.h.u.ố.c Ibuprofen.

đau đến mức uống Ibuprofen nên Trần Tri Lễ bếp pha một ly nước đường đỏ. Đường Niệm ôm túi chườm ấm, cơn đau bụng dịu bớt, con hễ cơ thể thoải mái, tinh thần hồi phục là bắt đầu lắm lời: "Lệ Chi ơi..."

Trần Tri Lễ bên chân cô, cầm thìa khuấy nước đường, một lòng hai đáp : "Gì thế?"

"Không ngờ con gái đau bụng mua nước đường đỏ với Ibuprofen đấy nha." cô bĩu môi, giống như ăn giấm như đang nũng nịu: "Có từng chăm sóc cho mấy cô gái tới cái đó ?"

"Cái nào?"

"Thì là cái đó đó!"

"Rốt cuộc là cái nào?"

Biết rõ còn cố hỏi, Đường Niệm lấy mũi chân khẽ đá một cái. Lúc Trần Tri Lễ mới bày vẻ mặt vỡ lẽ: "Em đến kỳ kinh nguyệt !"

Đường Niệm: "..."

Tại một đứa con trai như thể thốt hai chữ đó một cách tự nhiên đến thế chứ.

Trần Tri Lễ nhét ly nước đường đỏ tay cô, tỏ vẻ thể hiểu nổi hành động ngập ngừng đến mức dám hai chữ "kinh nguyệt" của cô: "Em miệng nhưng mà. Anh thì chẳng lẽ hỏi khác chắc?"

"Anh hỏi ai cơ?"

"Bác bán hàng ở quầy b.ăn.g v.ệ si.nh chứ ai."

"Anh..." Mặt Đường Niệm đỏ lên, lấy chân khẽ đá một cái: "Anh thấy mất mặt tí nào ?"

"Sao mất mặt?" Anh cúi ghé sát , xa má cô từ từ ửng hồng, quên trêu chọc: "Bạn gái đau kinh, chỉ hỏi xem cách nào giúp cô bớt đau thôi mà."

Đường Niệm rõ ràng hai chữ "bạn gái" cho rộn rã trong lòng. Cô mỉm , kéo chiếc chăn mỏng n.g.ự.c từng chút một qua miệng, qua mũi, qua mắt trán, giấu nhẹm cả khuôn mặt trong chăn.

Trần Tri Lễ vẫn tiếp tục ba hoa: "Hơn nữa mấy cô gái nhỏ bên cạnh còn thèm thuồng ngưỡng mộ phát hờn kìa, bảo chu đáo tỉ mỉ. Làm gì ai bảo mất mặt chứ, chỉ mỗi em nghĩ thế thôi. Suy nghĩ của em là đúng đấy."

"..."

Thái độ thản nhiên của khiến sự ngại ngùng của cô trở nên lúng túng, chẳng giấu .

Rất nhiều Đường Niệm siêu thị mua băng vệ sinh, nhân viên thu ngân đều bụng dùng túi nilon màu đen gói giúp, chỉ sợ khác thấy. Các bạn học cũng gọi kỳ kinh nguyệt là "bà cô", "họ hàng", "cái đó". Lâu dần, cô cũng cảm thấy đây là một điều kiêng kỵ, là chuyện thể bàn luận mặt vì sẽ hổ.

thực , kinh nguyệt chỉ là một hiện tượng sinh lý hết sức bình thường, là sự bong tróc tự nhiên của niêm mạc t.ử cung. Một phụ nữ trong đời trải qua 450 hành kinh. Kinh nguyệt nên coi là điều dơ bẩn, càng nên đ.á.n.h đồng với sự hổ ngại ngùng.

Đường Niệm nghĩ, giáo d.ụ.c gia đình của Trần Tri Lễ chắc chắn . Ba giáo d.ụ.c giới tính cho một cách cởi mở và tự nhiên, hiểu rõ những điều từ nhỏ nên mới cảm thấy chuyện kinh nguyệt là bình thường, chẳng giấu giếm ngượng ngùng.

 

Những ngày đó, Trần Tri Lễ tuyệt đối cho cô đụng nước lạnh. Đường Niệm giải thích nhiều rằng cô mong manh dễ vỡ đến thế, càng vì giặt quần áo mà đau bụng kinh.

Trần Tri Lễ thèm , ngay ngày hôm thuê đến dọn dẹp, cứ ba ngày tổng vệ sinh một . Dù đối với Trần đại thiếu gia, việc gì giải quyết bằng tiền thì đều là việc lớn.

Trần Tri Lễ nhiều bạn bè, từ hồi cấp ba Đường Niệm nhận điều . Anh giao thiệp đến mức vô lý, quanh lúc nào cũng một đám bạn vây quanh. Thế nên đến kỳ nghỉ đông, điện thoại rủ chơi từng ngắt quãng.

"Sinh nhật Trình chỉ thiếu mỗi ông thôi đấy, đến thì cho xin câu trả lời dứt khoát nào."

Trần Tri Lễ đáp: "Người đến nhưng quà chắc chắn tới."

"Lại ! Cậu cứ ngày ngày cái quái gì thế hả, giải đề ? Đã lọt top 10 cầu , xin đừng cày cuốc nữa, chừa tí gian cho khác ngoi lên với chứ, định Độc Cô Cầu Bại thật đấy ?"

"Không giải đề, việc ."

"Chuyện gì mà nổi thế?"

"Bận kèm bạn gái."

"..."

Đầu dây bên im lặng mất vài giây, ngay đó bộc phát một trận nhạo cực kỳ bùng nổ.

"Lạy đừng gáy nữa! Bảo bận nghiên cứu dùng AI thống trị loài còn đáng tin hơn là kèm bạn gái đấy. Cậu mà bạn gái thì ông đây gọi bằng ông nội..." Đầu dây bên dừng vài giây, hình như tiếng Tống Trí truyền tới, ngay đó tên đang gọi điện nhảy dựng lên kích động: "Đệt, ông nội ơi, bạn gái thật đấy ?!"

Trần Tri Lễ uốn nắn: "Lịch sự chút , là 'ông nội', chứ 'đệt ông nội'!"

Đường Niệm vốn đang bài hiểu, thấy trình độ ngắt câu của thì kìm "phụt" một tiếng bật thành tiếng.

Kết thúc cuộc gọi, Trần Tri Lễ tiếp tục thong dong tự tại tựa lưng ghế, duỗi dài đôi chân thon dài, liếc cô một cái: "Cười cái gì đấy?"

Đường Niệm: "Không gì ạ, em chỉ nghĩ là sinh nhật bạn thì vẫn nên một chuyến thì hơn."

Trần Tri Lễ ngước mắt: "Em ?"

"Bạn của em quen, tự , em ở nhà là ."

"Thế thì yên tâm."

"Có gì mà yên tâm chứ ạ?"

"Sợ em trộm mất nhà ."

"..."

Nhà nhà chính để phá chắc?

Đường Niệm thèm chấp nữa, cúi đầu thành xong một đề thi Tiếng Anh vươn vai dậy.

Cô liếc Trần Tri Lễ đang cạnh ban công gõ bàn phím máy tính. Đường Niệm rón rén tiến gần phía . Màn hình đang mở một trang web tiếng Anh, trông giao diện giống như một diễn đàn.

Đường Niệm hỏi : "Cái gì thế ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/khi-nguoi-yeu-cu-tro-thanh-dai-lao-gioi-nghien-cuu/chuong-31-keo-vai-31.html.]

Trần Tri Lễ: "CodeRank."

Đường Niệm: "Trang dùng để gì ạ?"

Trần Tri Lễ: "Một trang web luyện giải thuật toán. Giải đúng một câu sẽ nhận điểm nhất định, điểm càng cao thì thứ hạng càng cao."

Đường Niệm hiểu lắm, nhưng thấy hình như thường xuyên gì đó diễn đàn : "Cày cái thì lợi ích gì ạ?"

Trần Tri Lễ đáp: "Lợi ích thì giúp ích cho việc xin việc. Google, Microsoft cùng nhiều công ty thuật toán nổi tiếng khác sẽ tìm kiếm tài năng và gửi thư mời việc từ đây."

" chẳng định học lên tiến sĩ ?"

"Thì em hỏi lợi ích chung mà. Còn với ..." Ngón tay Trần Tri Lễ khẽ khựng : "Đơn thuần là để g.i.ế.c thời gian thôi."

Đường Niệm: "..."

Thánh thích khoe khoang ngầm.

Hóa trang web cày lợi hại đến thế, thứ hạng là thể các tập đoàn lớn tầm cỡ thế giới. Đường Niệm hăm hở thử, chiếc vương miện vàng ảnh đại diện của Trần Tri Lễ là ngay thứ hạng của nhất định hề thấp: "Jiri Chen là tên tiếng Anh của ạ?"

"Ừm."

"Thế giúp em đăng ký một tài khoản ?"

Trần Tri Lễ sang cô: "Hứng thú ?"

Đường Niệm gật gật đầu.

"Em code ?"

"Không ạ, nhưng ai mà chẳng bắt đầu từ con cơ chứ." Cô trả lời vô cùng thành thật.

Trần Tri Lễ khẽ một tiếng, quả thực mở trang đăng ký giúp cô tạo tài khoản.

Đường Niệm bấm loạn lên màn hình, hài lòng lên tiếng: "Anh nghiêm túc chút chứ, em dùng ảnh đại diện mặc định của hệ thống ."

Trần Tri Lễ đổi sang cái ảnh đại diện hình con mèo, qua loa gõ tên dùng là [Amy].

"Amy sến quá , thể đặt cái tên nào hợp với khí chất của em hơn ?"

Trần Tri Lễ liếc cô một cái, đúng là con nít nhiều chuyện thật. Anh xóa : [Tang].

Đường Niệm vẫn hài lòng: "Cái còn chẳng bằng Amy nữa, em vẫn lấy tên Sugar nhé."

Trần Tri Lễ lúc nào cũng lý lẽ của riêng : "Sugar như nghệ danh của gái gọi , bằng Tang ."

Đường Niệm đây từng xem ít phim điện ảnh từ đĩa CD ba cô sưu tầm nên cũng gái gọi nghĩa là gì. Mặt cô chợt nóng bừng lên, phát tay một cái.

"Anh mới là gái gọi !"

"Làm là gái gọi ? Anh mà nghề thì cũng gọi là trai bao đêm khuya."

"..."

Anh hổ là gì thế!

Thấy cô gái nhỏ sắp sửa giận dỗi, Trần Tri Lễ lập tức ngừng ngứa miệng trêu chọc, giao máy tính cho cô: "Được , đăng ký xong đấy, em tự chơi nhé. Anh bữa tối đây, ăn gì nào?"

"Món gì em cũng ăn ạ."

Đường Niệm cầm máy tính của đăng nhập tài khoản. Việc đầu tiên cô khi online là nhấn theo dõi "Jiri Chen". Lúc cô mới phát hiện tài khoản "Jiri Chen" leo lên vị trí một bảng xếp hạng trang.

Mà từ lúc đăng ký tài khoản CodeRank đến nay mới tròn ba tháng ngắn ngủi, đ.á.n.h bại nhân vật kỳ cựu chiếm giữ ngôi đầu suốt hơn một năm qua để trở thành một huyền thoại mới của diễn đàn. Không chỉ , còn cực kỳ nhiệt tình, thường xuyên online giải đáp thắc mắc diễn đàn nên lượng hâm mộ vô cùng đông đảo.

Từ nhỏ Đường Niệm là một mê công nghệ và tôn sùng giỏi. Khi còn bé, cô sùng bái nhất chính là ba kỹ sư nghiên cứu phát triển điện gió. Ngay từ khoảnh khắc thấy tài khoản của Trần Tri Lễ, trong lòng cô dâng lên niềm kích động âm thầm, tự hứa nhất định đuổi kịp .

Không đúng, vượt qua mới .

Những ngày sống ở nhà Trần Tri Lễ quả thực vô cùng thư thái và dễ chịu, chớp mắt một cái tới đêm Giao thừa.

Mọi năm ngày Giao thừa, cả nhà Trần Tri Lễ đều đến nhà cổ từ sớm tinh mơ để trò chuyện với bà nội Trần, dán câu đối Xuân, gói sủi cảo và chuẩn mâm cỗ tất niên.

Năm nay lúc Trần Tri Lễ trở về thì là giữa chiều, thế nên tránh khỏi bà cụ mắng cho một trận, trách càng lớn càng chẳng quy củ gì cả.

Mấy bếp trưởng trong bếp đang tất bật chuẩn cỗ tất niên. Sau khi dỗ dành bà cụ xong xuôi, Trần Tri Lễ lượn một vòng bếp. Năm nay gia đình thuê đầu bếp chuyên món Quảng Đông, vị bếp trưởng đang thớt điêu khắc một con chim phượng hoàng sống động như thật.

Bà cụ là cầu kỳ, thêm dịp Tết quan trọng như thế nên yêu cầu tối thiểu mười sáu món: bốn món mặn, bốn món chay, tám món khai vị nguội. Mỗi đĩa đều bài trí tinh tế, tạo hình mắt, đến cả màu sắc phối hợp cũng phong phú, hài hòa.

Trần Tri Lễ dạo quanh một lượt, mấy món màu hoa mỹ chứ chẳng thấy mấy món thực sự để no bụng, bèn dặn trong nhà xào thêm vài món cơm nhà thanh đạm xếp gọn hộp giữ nhiệt.

Dùng xong bữa tối tất niên, bên ngoài bắt đầu đổ tuyết. Bọn trẻ khoác những chiếc áo bông dày cộp đang tung tăng đ.á.n.h trận giả ngoài sân, còn cả nhà lớn thì quây quần trò chuyện vui vẻ chờ xem Gala Xuân Vãn.

Trần Tri Lễ tựa ghế sofa nghịch điện thoại. Từ chiều đến giờ, âm thanh thông báo WeChat của lúc nào ngừng vang, phần lớn đều là tin nhắn chúc Tết, chỉ chọn lọc trả lời vài .

Lướt từ xuống , lướt từ lên , vẫn chẳng thấy cô gái nhỏ đang ở nhà gửi cho một dòng tin nhắn nào.

Con nhóc ranh đúng là vô tâm vô tính, uổng công ngày Tết ngày nhất vẫn còn đau đáu lo cô cơm ăn .

gửi thì cũng gửi.

Hừ.

Để xem ai lì hơn ai.

Đặt điện thoại xuống, cầm điều khiển chuyển qua vài kênh tivi.

Bấy giờ đang là giờ Thời sự, phát thanh viên đang phát bản tin chúc Tết nhân dân Trung Quốc từ các nguyên thủ quốc gia và tổ chức thế giới.

Căn phòng ngập tràn tiếng ồn ào đến nhức cả óc.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, chậm chạp đến mức thể đếm từng nhịp.

Trần Tri Lễ bình tâm , dứt khoát dậy, cầm chìa khóa sửa soạn ngoài.

Triệu Thục Lan gọi với theo: "Mới tới tám giờ, con định thế?"

Trần Tri Lễ bịa đại một cái cớ: "Con về trường."

"Đêm hôm thế về trường gì?"

"Về cho mèo ăn."

"Con nuôi mèo từ bao giờ đấy?"

"Vâng, nó kén ăn lắm, con về trông chừng là kiểu gì nó cũng bỏ bữa."

"..."

 

Đường Niệm vẫn nhớ rõ, đêm Giao thừa năm ở Kinh Bắc đổ một trận tuyết lớn. Những bông tuyết thưa thớt phủ kín bầu trời, chỉ một lát cả thế giới chìm trong sắc trắng bạc.

Tiếng chuông mừng năm mới đang đếm ngược giữa làn tuyết trắng.

Chiều hôm đó Đường Niệm cày xong một đề thi Toán, lúc xong thì bảy giờ tối. Bụng cồn cào nên cô đặt bút xuống, bước bếp nấu một bát mì sợi.

Lúc đang múc mì bát thì cô nhận cuộc gọi từ Đường Ngân Uyển.

Cô bưng bát mì đặt lên bàn , nóng tới mức vội áp tay lên vành tai. Phía đầu dây bên , Đường Ngân Uyển hỏi: "Ăn Tết về nhà ăn cơm cháu?"

"Dạ về cô."

"Thế cháu ăn gì ?"

"Cháu nấu mì ăn ạ."

Đường Ngân Uyển vẻ lo lắng: "Tết nhất mà chỉ ăn mì , về nhà ăn cơm cháu."

Đường Niệm đáp: "Thôi ạ, mì ngon lắm ạ."

Ít nhất còn thanh thản hơn bất kỳ bữa ăn nào ở nhà họ Hồ.

Câu cuối cùng thốt lời. Xảy chuyện lớn như , bảo cô sự oán hận nào với Đường Ngân Uyển là điều thể, nhưng cô cũng đó của cô , vì thế ngày Tết ngày nhất cô bà thêm phiền lòng.

"Cô ơi, chúc cô năm mới vui vẻ ạ. Cô cần lo cho cháu , cháu thực sự ."

Đường Ngân Uyển câm nín chẳng gì thêm.

Tắt điện thoại, Đường Niệm sực nhớ tới tin nhắn cô gửi cho Đường Ngân Uyển mấy ngày . Cô bảo đang ở tạm nhà bạn học, đợi đến lúc học sẽ về thẳng trường chứ về nhà nữa.

Đường Ngân Uyển gì thêm, chỉ dặn cô cẩn thận an .

Gala Xuân Vãn bắt đầu phát sóng. Đường Niệm bếp lấy một gói dưa cải tuyết trộn mì. Chương trình Xuân Vãn ngày càng nhạt nhẽo chẳng gì đáng xem, cô cũng để tâm mấy, chỉ bật tivi lên âm thanh nền cho bữa ăn bớt cô quạnh.

lúc , cửa phòng chợt vang lên tiếng chốt khóa xoay chuyển.

Đường Niệm giật , đêm hôm thế còn ai tới đây chứ?

Căn nhà chỉ nhà Trần Tri Lễ cùng cô chìa khóa. Trần Tri Lễ về nhà đón Tết , nhất định nhà .

Đường Niệm bất an, định nhón chân ghé mắt lỗ nhòm cửa ngoài.

Cửa bèn mở tung.

Cô giật giật , thấy bước là Trần Tri Lễ mới trút gánh nặng trong lòng: "Sao về đây?"

Trần Tri Lễ rằng, nhịp thở dồn dập. Anh ngoài cửa phủi phủi lớp tuyết đọng chiếc áo , bước trong đóng cửa .

Anh mặc một chiếc áo khoác màu đen, vạt áo bên ngoài gần như ướt sũng, tóc và ngay cả hàng lông mi cũng vương đầy tuyết trắng. Được ấm trong nhà xông lên, trông như thể ngoi lên từ nước.

Đường Niệm nhà vệ sinh lấy chiếc khăn tắm, kiễng chân giúp lau sạch tuyết tóc: "Tuyết bên ngoài rơi lớn đến thế ?"

Trần Tri Lễ liếc bên trong, lập tức phát hiện nửa bát mì bàn . Bát mì thanh nhạt đạm bạc đến một giọt mỡ cũng chẳng . Anh nhếch môi, hầm hừ lên tiếng: "Anh ngay mà!"

Đường Niệm ngơ ngác: "Dạ?"

Trần Tri Lễ: "Anh mà về là em xơi món đấy hở? Tủ lạnh rau thịt, em nấu định để dành cho nó tự biến thành đồ chín chắc?"

"Em..."

"Đừng cãi."

cãi, chủ yếu là vì: "Em nấu, với một em cũng chẳng ăn hết bao nhiêu mà."

"Không nấu thì học chắc? Thi hơn 600 điểm mà đến nấu cơm cũng học nổi ? Anh thì bẩm sinh nấu chắc, đáng kiếp hầu hạ em đúng ?"

Đường Niệm tủi giải thích , nhưng thấy đội cả tuyết lớn chạy về đây, quần áo giày dép đều ướt lướt thướt, lạnh băng, còn vì giận cô mà ho hắng, cô bèn đành lòng đôi co với nữa: "Anh đừng giận mà, em sẽ học nấu cơm. Anh tắm , là cảm lạnh mất đấy."

Trần Tri Lễ giúi hộp giữ nhiệt lòng cô, giật lấy chiếc khăn đùng đùng nhà tắm.

Đường Niệm mở hộp , bên trong là những món ăn nóng hổi nghi ngút khói, bốn món mặn một món canh cùng một hộp sủi cảo. Nhìn một lúc, hốc mắt cô chợt cay xè.

Câu chuyện than hồng trong tuyết lạnh luôn chạm đến tận đáy lòng.

cũng sẵn sàng đội gạt nguyệt, băng qua dông bão gió tuyết, chỉ để đem đến cho em một hộp sủi cảo nóng hổi.

 

Loading...